Chương 1317
Thanh kiếm đang nhắm vào ấn đường của anh đột ngột cong oằn như lưỡi liềm và cắt vào xương đòn của anh. Tuy có hơi bối rối, nhưng Kraugel đã bình tĩnh chặn nó bằng vỏ kiếm của mình. Anh đã mong đợi một đòn tấn công bất quy tắc từ lúc thấy hình dạng của thanh kiếm lưỡi mềm, nên phản ứng lại nó không khó.
Thanh kiếm lưỡi mềm bị vỏ kiếm ngăn cản đã bật ngược lại bằng tính đàn hồi của nó. Kraugel rút kiếm. Đồng thời, anh xoay vỏ kiếm, giữ nó theo hướng ngược lại, và đẩy nó đi.
“...Ái chà?”
Cặp mắt của lưỡng ban, Yeum, mở to ra. Đó là bởi thanh kiếm của ả đã dính vào vỏ kiếm của gã con người. Ả đang vội vã thu hồi thanh kiếm thì kiếm của Kraugel đã cắt vào eo của ả. Đó là một đòn tấn công đào sâu, nhưng biểu hiện của Kraugel thì lại không được tốt cho lắm.
‘Một công kích cơ bản là vô nghĩa.’
Một công kích cơ bản không gây được nhiều sát thương. Anh đo đạc sức phòng thủ của Yeum và tung cú đá lên trên. Tốc cước—đó là một cú đá có thể sử dụng ngay cả ở cự ly gần. Nó làm cho khái niệm không gian trở nên vô nghĩa và tạo ra hiệu ứng truy đuổi.
Yeum bị đẩy lùi vài mét và sẵn sàng đuổi theo anh ngay lập tức. Qua lớp bụi, ả có thể thấy bóng lưng của gã con người đang chạy ở đằng xa. Thường thì, một người sẽ nghĩ họ đã để vuột mất đối thủ. Tuy nhiên, Yeum là một lưỡng ban. Trước mắt ả - một bán thần, khái niệm khoảng cách chẳng có mấy ý nghĩa.
“Thuấn bộ.”
Cơ thể Yeum đã dịch chuyển tức thời tới trước hàng chục mét. Ả tung ra kỹ thuật vây bắt và chộp lấy áo choàng của gã con người. Rồi một lưỡi kiếm sắc bén lướt qua hai bàn tay trắng nõn của Yeum như một cơn bão. Đó là hình thức hóa của Ý chí Vô dạng.
‘Hắn đã thức tỉnh ‘tâm’.
Đại đa số các lưỡng ban không hiểu khái niệm của Ý chí Vô dạng. Đối với chúng, Ý chí Vô dạng chỉ là một sức mạnh bẩm sinh. Tới cả Garam cũng thừa nhận Ý chí Vô dạng như một năng lực của các lưỡng ban. Nhưng mà, Yeum có một hiểu biết chính xác về ‘tâm’ và Ý chí Vô dạng. Đây là kết quả của việc học võ thuật bên cạnh Mir mà không tự mãn về sức mạnh của ả.
Tong! Tong tong tong tong tong!
Yeum đã so tài với nó. Ả đáp lại Ý chí Vô dạng của Kraugel bằng Ý chí Vô dạng của chính mình. Đòn đánh vô hình va chạm với kiếm năng vô hình và một cơn bão bùng lên. Trong khi đó, trận chiến giữa Kraugel với Yeum tiếp tục. Các công pháp của Yeum bao gồm nắm đấm, tấn công theo góc, lòng bàn tay, và kiếm, chúng vừa đa dạng lại còn phức tạp. Các đòn tấn công của ả để lại dư ảnh sặc sỡ như đuôi của một con công và Kraugel liều lĩnh chặn chúng lại. Đúng, bằng cách nào đó anh đã chặn được chúng.
Yeum hết sức thán phục. Đối thủ là một con người bình thường. Hắn thậm chí còn chưa tích lũy thượng tính. Tuy nhiên, tâm và kỹ của hắn thật khác thường. Trong số đó, kiếm thuật của hắn là đặc biệt đáng nể.
‘Kiếm thuật tương tự của Mir... không, có lẽ nó tốt hơn một chút.’
Đây là một con người sử dụng kiếm thuật có thể so sánh với Mir - kẻ mạnh nhất trong các lưỡng ban. Nếu hắn vun đắp thượng tính và hoàn thiện cơ thể mình, chẳng phải hắn sẽ vượt xa phạm trù con người sao?
“Tuyệt thật đấy.”
Yeum bị ngăn cản bởi màn kiếm mà gã con người sử dụng và ả buộc phải lùi bước. Ả đang tràn đầy tò mò và hỏi gã con người đang lấy lại nhịp thở của mình, “Ngươi không phải một thượng nhân. Làm sao mà ngươi phân biệt được giữa các đòn tấn công khác nhau của ta? Chỉ vì ngươi có một đôi mắt tinh thì cũng không thể nào làm được điều đó.”
“......”
Kraugel không đáp lại. Anh không có lý do để giải thích rằng mình đang dự đoán và đáp trả đòn tấn công bằng cách đọc những chuyển động cơ bắp tinh vi của ả, hướng ánh mắt của ả, và những thói quen mà đối phương không hề hay biết.
‘Tình hình tệ rồi đây.’
Kraugel mới chỉ ở Tẩu Quốc được 2 ngày mà đã gặp một lưỡng ban. Thật quá đáng khi coi nó là một vận rủi.
‘Có phải vì mình đã nói chuyện với cư dân để thu thập thông tin không?’
Thác nước được cho là có chứa bí kỹ của Muller—‘một nơi không có ánh sáng mặt trời’ là manh mối duy nhất cho nó, nên Kraugel đã tương tác với cư dân để thu thập thông tin. Rồi anh lùi lại và chạm trán lưỡng ban trước mặt mình. Khả năng rằng đó là một sự trùng hợp đơn giản là rất thấp.
‘Mình đã quá thiển cận.’
Các lưỡng ban đã đánh mất chu tước với huyền vũ vào tay một người ngoài (Grid) và các đồng sự của chúng cũng đã bị giết. Ngay cả những kẻ ngạo mạn cũng sẽ phải cảnh giác. Rõ ràng là chúng sẽ canh giữ thanh long và bạch hổ triệt để. Để mắt tới người dân của Tẩu Quốc với Ba Quốc là đủ rồi.
‘Mình nên từ bỏ việc giao tiếp với các NPC ở đây.’
Anh phải làm việc tỉ mỉ một mình và bí mật. Độ khó của nhiệm vụ tuy tăng lên gấp bội, nhưng Kraugel không do dự. Anh có rất nhiều kinh nghiệm trong việc tự mình khám phá và giải quyết các mê cung. Vấn đề lớn nhất bây giờ là làm cách nào để loại bỏ lưỡng ban trước mắt anh. Thế nhưng, liệu anh làm nổi không? Cấp độ của đối phương là quá cao.
Yeum. Ả có một gương mặt tươi cười và thái độ mềm mỏng, nhưng đôi bàn tay ả thì không có chút thương xót. Ả biết cách phân tích kẻ thù một cách khách quan. Ả không bao giờ kiêu ngạo với bất cẩn, không giống những lưỡng ban khác. Các kỹ năng của ả thì xuất sắc đến không ngờ.
‘Mình không biết là kỹ năng của một lưỡng ban sẽ cao đến mức này.’
Trong quá khứ, Kraugel đã cảnh báo Grid về sự nguy hiểm của các lưỡng ban.
Hồi đó, anh không biết là có một khoảng cách giữa các lưỡng ban. Anh lấy 3 lưỡng ban mình thấy ở Pangea - bao gồm Garam - làm tiêu chuẩn cho các lưỡng ban. Cái đó không còn đúng nữa. Trong vài năm qua, anh đã thu thập thông tin về các lưỡng ban thông qua nhiều nhiệm vụ.
Chỉ có 7 lưỡng ban đã vượt qua Bài kiểm tra của Xi Vưu với số điểm cao mới có thể cởi bỏ mũ lông ngựa của chúng. Chúng mới là những kẻ mạnh thực sự. Ấy thế mà Yeum lại sở hữu những kỹ năng cao hơn mong đợi cho dù vẫn đang đội mũ lông ngựa. Ngay cả một lưỡng ban đang đội mũ lông ngựa mà cũng mạnh tới mức này...
Kraugel không thể không nghĩ đến Grid - người đã giết vài lưỡng ban.
‘Cách biệt ngày càng bị nới rộng ra.’
Trái tim Kraugel nhảy dựng lên khi anh nhận ra sự chênh lệch trong kỹ năng với Grid. Máu anh sôi lên lúc nhớ lại mục tiêu cạnh tranh với Grid. Nhưng mà, anh đã kìm nén nó. Vẫn chưa phải là lúc. Nếu bị ám ảnh với chiến thắng trước Grid thì cuối cùng anh sẽ học bí kỹ của Muller mất.
‘Vậy thì mình nhất định thua rồi.’
Anh tuyệt đối không chịu thua trong khi sử dụng năng lực của người khác. Anh không muốn làm Grid thất vọng. Anh đã nhận ra điều đó một cách chắc chắn khi thấy Grid không tham dự vào Giải đấu Quốc gia năm ngoái. Sự thật là, một trận tái đấu với Grid không nên được đặt làm mục tiêu ngắn hạn. Anh của hiện tại đâu có đáp ứng được những kỳ vọng của Grid.
‘...Chơi game vui mà. Nó thú vị. Nó dài nữa.’
Kraugel cố gắng kiểm soát tâm trí mình bằng cách lặp lại những suy nghĩ tích cực. Rồi Yeum nói với Kraugel, “Dường như ngươi có nhiều suy nghĩ. Đừng có cố hiểu tình hình. Nếu ngươi cứ nghĩ về lý do ta tấn công ngươi hoặc tại sao ngươi không thể đánh bại ta thì ngươi sẽ không thể hiểu nổi cho tới cùng đâu.”
“Làm như ta quan tâm.”
Chính Kraugel là người cảm thấy mình thật tầm thường khi Yeum chen vào lúc anh đang nghĩ về Grid. Mặt Yeum ngây ra trong giây lát, nhưng ả đã sớm cười ha hả. “Ngươi kinh hãi đến mức mất trí rồi cơ đấy.”
Yeum truyền năng lượng vào thanh kiếm lưỡi mềm của mình. Sự dị thường của thanh kiếm lưỡi mềm không có tác dụng nên ả quyết định tốt hơn hết là trấn áp đối thủ bằng một thanh kiếm khỏe. “Dạo này các đấng bề trên có hơi nhạy cảm. Để người ngoài hoạt động ở đây là điều bị cấm, nên là vui lòng chết đi.”
‘Không còn đường lui nữa.’
Dễ hiểu vì sao Yeum lại chọn chiến đấu ở đây cho dù nó chật hẹp. Khó mà có được tự do vì từ đầu Thuấn bộ đã là một vấn đề rồi. Kraugel nhìn quanh lần nữa và kết luận rằng rút lui là bất khả thi. Vậy nên, anh đã vào một tư thế.
‘Mình tự hỏi liệu mình có thể giảm máu của ả xuống dưới một nửa không. Chuyện đã thế này rồi thì mình phải xác nhận điều đó bây giờ.’
“......?!”
“Kiếm Không gian.”
Kiếm thuật của Thánh Kiếm xẻ đôi ngọn núi và bán thần đã tỏ lòng kính trọng với đòn đánh của anh. Mỗi lần thanh kiếm của họ va vào nhau, những con chim lại bay khỏi khu rừng hỗn loạn và phủ đen bầu trời.
***
[Hell Gao, chủ nhân của Hỏa ngục đã xuất hiện.]
[Tiếng gầm của Hell Gao đã áp dụng hiệu ứng sợ hãi, rối trí và suy nhược.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Lửa của Hell Gao giảm 50% kháng lửa.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Hell Gao - kẻ đã khôi phục rất nhiều pháp lực - đã sử dụng sức mạnh của hắn. Một dòng sông lửa địa ngục đã được triệu hồi trong khu vực.]
[Hiệu ứng hồi máu đã giảm một nửa bởi ảnh hưởng của dòng sông lửa địa ngục và sẽ liên tục nhận sát thương cháy.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Các chỉ số của Hell Gao sẽ tăng đáng kể khi dòng sông lửa địa ngục chảy qua.]
[Năm cột lửa đã nổi lên và tấn công bạn.]
Khoảnh khắc Hell Gao xuất hiện, một dòng sông lửa cũng đã được tạo ra trong ma động.
“......!”
Các cột lửa bốc lên từ những khối hỏa thạch và bổ vào Grid với Mercedes. Các khối hỏa thạch nằm rải rác ở rất nhiều vị trí khác nhau nên có cảm giác như ngọn lửa đang tới từ mọi hướng. Mercedes hét lên với Grid - người không thể dễ dàng tìm được đường lui, “Tới bên này ạ!”
“......?!”
Mercedes đang đứng yên và hét. Grid không cách nào biết được ý định của cô, nhưng anh tin cô vô điều kiện. Anh lao tới. Những cột lửa đốt cháy cả ma động. Thế nhưng, có vài khu vực không bị ảnh hưởng bởi ngọn lửa, một trong số đó là nơi Grid và Mercedes đang đứng.
“Wao.”
Mái tóc xanh lướt qua gương mặt của Grid đầy ngưỡng mộ. Mercedes di chuyển như một tia chớp và giơ một tấm khiên lên không trung.
Công kích Sao băng—Grid nghĩ nó là một trong những thần chú mạnh nhất cho tới khi chứng kiến Sao băng của Braham, và nó đã rơi xuống mọi điểm mà các cột lửa không chạm tới. Tấm khiên của Mercedes lúc này đã chặn được một trong số chúng.
Grid tặc lưỡi. ‘Đây là quyền năng của Cái nhìn Tinh tường sao?’
Cô ấy có thể nắm bắt và nhắm vào cách thức tấn công của con trùm trong nháy mắt. Đó thực sự là một thế lực hùng mạnh cần phải đề phòng. Mercedes nói với Grid - người đang nhìn cô như thể cô ấy thật xinh đẹp, “Đừng ngã xuống sông ạ.”
“Ừ.”
Các giác quan thượng nhân của anh cũng đang gửi cảnh báo. Anh có thể kháng cự sát thương cháy với hiệu ứng giảm hồi phục gây ra bởi ‘sức nóng’ của dòng sông lửa địa ngục. Nhưng mà, một khi cơ thể anh trực tiếp chạm vào dòng sông lửa địa ngục, xương và thịt của anh sẽ tan chảy.
‘Một khi Hell Gao hồi phục trọn vẹn, hắn sẽ phóng ra những ngọn lửa mạnh mẽ như dòng sông đó chăng?’
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Grid khi anh nhớ lại biệt danh của Hell Gao - ‘chủ nhân của Hỏa ngục’.
“Các ngươi là ai?”
Ở phía bên kia những ngọn lửa, giọng của Hell Gao cất lên.
“Có chuyện gì hả?”
Hell Gao ra vào đây như thể nó là ngôi nhà của chính hắn, và hắn đã quen với những cuộc trò chuyện cùng con người. Hắn nói nhiều hơn so với khi đấu với Grid nhiều năm trước. Hắn thậm chí còn cảm thấy điều gì đó kì lạ và ngay lập tức đặt câu hỏi.
“Các ngươi... các ngươi là những huyền thoại của thế hệ quá khứ hả?”
Hell Gao đã lấy lại được một lượng pháp lực đáng kể sau khi chịu đựng nhục nhã vì bị con người đánh đập nhiều lần. Cơ thể vật lý có thể chỉ được mượn từ một quỷ tộc, song pháp lực của hắn đã đạt gần một nửa so với khi hắn ở thời kỳ đỉnh cao.
Lần này Hell Gao đang lên kế hoạch tổ chức một bữa tiệc giết chóc. Hắn tin chắc rằng những con người đã hạ nhục hắn trong nhiều năm sẽ không bao giờ có thể đối phó với hắn hiện tại. Thế thì chuyện gì đây? Danh tính của hai con người sở hữu sức mạnh mà nhân loại hiện đại không thể bộc lộ này là gì?
Hell Gao đang lúng túng, để rồi chợt bắt gặp ánh mắt của Grid. Hắn ngậm miệng trong chốc lát trước khi hét lên. “Ngươi! Ngươi là cái gã từ lần đó!”
[Hell Gao - chủ nhân của Hỏa ngục - nhận ra bạn.]
[Đã nhận được danh hiệu ‘Sự công nhận của Đại Quỷ thứ 9’.]
[Sự công nhận của Đại Quỷ thứ 9]
Một kẻ nổi tiếng tại địa ngục.
Hệ thống danh tiếng địa ngục đã được kích hoạt.
Càng tạo dựng được danh tiếng của mình, bạn chịu càng ít hình phạt tại địa ngục.
[Bạn đã đánh bại nhiều đại quỷ.]
[Đã nhận được 5.000 điểm danh tiếng thông qua ảnh hưởng của các thành tích tráng lệ.]
[Các hình phạt tại địa ngục đã giảm 10%.]
“Thật vui khi thấy ngươi tặng quà cho ta.”
Đó là một lợi nhuận lớn. Các hoạt động tại địa ngục đã có thể được đảm bảo, và địa ngục được cho là bãi săn tốt nhất của Satisfy. Hell Gao ngây ra nhìn trước niềm vui chân thật của Grid và phá lên cười. “Khưkhưk! Kuhahahat! Đúng! Ta vui! Thực sự vui!! Ta đã luôn mơ ước được trả thù ngươi! Thần Yatan cuối cùng đã lắng nghe những nguyện vọng của ta!!”
Trải nghiệm bại trận trong một cuộc chiến chống lại ‘một thợ mỏ và một kiếm sĩ’, không phải Thánh Kiếm, là nỗi hổ thẹn vĩ đại nhất cuộc đời Hell Gao. Lý do Hell Gao cần mẫn đến nhân giới trong những năm qua thực chất là vì hắn muốn trả thù.
Hôm nay, cơ hội cuối cùng cũng đã đến. Hell Gao đang rất hạnh phúc.
“Ngươi xứng đáng là con người đã đánh bại ta. Ngươi đã trở nên mạnh hơn rồi! Hạ gục ngươi sẽ rất bõ công ta! Kuhahahat!”
“...Còn ngươi thì trở nên rất lắm mồm.”
Giữa tất cả các đại quỷ mà Grid từng gặp, Hell Gao mang lại cảm giác nhẹ nhàng nhất. Thế nhưng, quyền năng hắn tỏa ra thì lại rất lớn. Grid không giải tỏa nỗi căng thẳng của mình ngay cả khi đó chẳng phải là những cảnh báo tới từ các giác quan thượng nhân của anh.
“Lên nào, Mercedes.”
“Em sẽ đi theo ngài.”
“...Em đi đầu có được không?”
Grid hết mực tin tưởng vào Mercedes sau khi chứng kiến giá trị thực sự của Cái nhìn Tinh tường. Đó là lần đầu tiên anh nhìn nhận những người có cuộc đời hữu hạn như là ‘những người để dựa vào’ chứ không phải ‘những người để bảo vệ’.
“Rất hân hạnh ạ,” Mercedes đáp lại.