Chương 1321
“......”
Cuộc đối đầu giữa Kraugel với Yeum đã kết thúc với phần thắng thuộc về Yeum. Thế nhưng, nét mặt của Yeum lại tối sầm. Cô ta hồi cung với cơ thể đầy máu và đứng trước một cây thông phủ đầy tuyết. Nền tuyết hóa đỏ vì những giọt máu rơi.
‘Mình không có một lợi thế nào về kỹ thuật.’
Mặt Yeum nhăn cả vào khi nhớ lại trận chiến. Mọi kỹ thuật của cô ta đã bị phát hiện và bị phá hủy bằng một thanh kiếm. Đó là một sự thật cô ta không muốn tin. Cô ta đã học tập và rèn luyện trong hàng trăm năm qua để được như Mir. Làm thế nào mà một con người còn chưa sống nổi một trăm năm...?
‘Thà rằng hắn là một thượng nhân.’
Chuyện đó hẳn đã có sức thuyết phục nếu cô ta bị vượt qua về mặt kỹ thuật bởi một thượng nhân - kẻ tận hưởng cuộc sống vĩnh hằng, không như con người tầm thường. Sự khác biệt giữa lưỡng ban và con người là gì? Chả có gì ngạc nhiên nếu kẻ kia giỏi hơn cô ta sau hàng trăm năm rèn luyện. Vấn đề là gã con người cô ta gặp hôm nay không phải một thượng nhân.
‘Mình không biết... mình không phân biệt được chút nào hết.’
Yeum đang phân tích kiếm thuật của gã con người và nhanh chóng lắc đầu với vẻ mặt đau đớn. Dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì với toàn bộ những kiến thức và hiểu biết của mình, cô ta cũng không thể hiểu được kiếm thuật của gã con người. Cô ta không thể hình dung vì không hiểu được nó. Vì không hiểu được, cô ta không thể hình dung ra nó. Cảm giác như những nỗ lực, thường thức, và thế giới của cô ta đang bị phủ nhận vậy.
Ai đó tới gần và lặng lẽ đứng bên cạnh cô ta. “Thật buồn khi làm tổn thương con người.”
“Mir...”
Mir là một trong những lưỡng ban tài năng nhất giữa những kẻ được sinh ra để trở thành thần. Chưa đầy 20 năm sau khi ra đời, anh ta đã tham gia Bài kiểm tra của Xi Vưu và đạt một kỷ lục không bao giờ có thể phá vỡ. Anh ta được tôn thờ giữa các lưỡng ban. Mir đặc biệt đến mức ngay cả Garam ngạo mạn cũng trở nên khiêm tốn trước mặt anh ta.
“Ngươi đã vất vả rồi.” Mir nhẹ nhàng xoa đầu Yeum. Rồi năng lượng của bạch hổ với chu tước lan tỏa và chữa lành cho cơ thể lẫn tâm trí mệt mỏi của Yeum. Trong khi các lưỡng ban khác chỉ có thể sử dụng quyền năng của bạch hổ và chu tước lên chính cơ thể chúng, Mir có thể gây ảnh hưởng lên những kẻ khác.
“Lý do ta chán nản lúc này không phải vì ta làm hại một con người đâu Mir.”
“Vậy thì?”
“Ta thua trong trận chiến về kỹ thuật. Đó cũng là trước một con người bình thường, không phải thượng nhân. Nó thật khó chịu và bất công.”
Cô ta thắng trận chiến, tất nhiên rồi, nhưng đó là trận chiến cô ta thắng chỉ vì cô ta có khả năng thể chất áp đảo cùng với Thuấn bộ.
“Ta hiểu rồi.” Mir chú ý đến những gì đã xảy ra với Yeum và gạt tuyết ra khỏi lá thông. “Đừng cảm thấy sai trái. Sự xuất sắc và kém cỏi là tương đối và không thể kéo dài được. Ngay cả khi chúng là con người, chúng có thể giỏi hơn các lưỡng ban—chẳng phải cái chết của Garam và các huynh đệ đã dạy cho chúng ta điều đó sao?”
“Đúng, tất nhiên ta biết điều đó. Nhưng... Nhưng ta...”
Yeum chạm vào chiếc mũ lông ngựa của mình. Đối với cô ta, mũ lông ngựa chỉ là một vật trang trí có thể bỏ ra bất cứ lúc nào. Cô ta có đủ khả năng lẫn phẩm chất để có được thần tính. Lý do cô ta vẫn đội mũ lông ngựa là vì không tham dự vào Bài kiểm tra của Xi Vưu. Cô ta muốn ở bên cạnh Mir. Thực tế thì Yeum tự tin rằng cô ta là một trong những kẻ xuất chúng nhất giữa các lưỡng ban. Vì lý do này, tình hình thậm chí còn kém thuyết phục hơn.
Mir lắc đầu lúc anh ta quan sát những vết kiếm trên tấm đạo bào cùng thân thể cô ta. “Đối thủ của ngươi là kẻ không phù hợp. Ngươi chưa có các kỹ năng để đánh bại kiếm thuật của một Thánh Kiếm đâu.”
“...Thánh Kiếm? Ta đã đấu với Thánh Kiếm sao?”
“Đúng, tân Thánh Kiếm đã tới để tìm bí kỹ của Thánh Kiếm tiền nhiệm.”
Anh ta đã tìm ra danh tính cùng mục đích của kẻ bên ngoài. Mir nắm được tình hình và chạm vào vết sẹo kiếm không bị xóa đi trên cổ mình.
Yeum nhớ lại những ký ức cũ qua hành động này và nhận ra điều gì đó—cô ta đã gặp may. Nếu Thánh Kiếm của thế hệ hiện tại tới nơi này vào nhiều năm sau thay vì bây giờ, và nếu cô ta chặn đường của hắn...
‘Mình sẽ chết.’
Yeum nhớ rõ—con quái vật đã đấu với Mir và cắt đứt mọi năng lực của Mir bằng một thanh kiếm duy nhất. Người đàn ông mà cô ta đã đấu ngày hôm nay là kẻ thừa hưởng kiếm thuật lẫn tinh thần của con quái vật đó. Nói thật thì, nó quả là đáng ngạc nhiên. Hắn vẫn quá yếu, đến mức cô ta không bao giờ nghĩ hắn lại là Thánh Kiếm.
Tâm can Yeum trở nên gấp gáp. “Chúng ta nên làm gì đây? Chúng ta có nên tìm bí kỹ của Muller và đốt nó không?”
Một huyền thoại không dễ dàng chết đi, và tiềm năng của một Thánh Kiếm thì lại bùng nổ. Cô ta không muốn đứng vẩn vơ trước suy nghĩ con người mà cô ta gặp hôm nay đang đi tìm bí kỹ của Muller và ngày càng phát triển. Cô ta thậm chí còn thấy sợ hãi và Mir đã xoa dịu cho Yeum đang run rẩy, “Thôi, bỏ đi. Dù sao chúng ta cũng không thể tìm được nó, và ta đã luôn muốn cạnh tranh với Thánh Kiếm.”
Cuộc đấu tay đôi với Thánh Kiếm đã làm cho Mir phát triển rất nhiều. Mir có được cái nhìn thoáng qua về kiếm thuật của Thánh Kiếm. Mỗi lần anh ta làm sáng tỏ nó, anh ta lại cảm thấy bản thân trưởng thành trong từng giây. Anh ta muốn có một trải nghiệm khác. Anh ta sẽ dùng trải nghiệm này như chất dinh dưỡng để nhìn ra đỉnh cao của võ thuật và mang đến sự yên nghỉ cho Xi vưu.
‘Ta sẽ trở thành tân Võ Thần.’
Mir muốn một Thánh Kiếm mới.
‘Ngươi phải tìm được bí kỹ của Muller.’
[Ai đó không rõ đang cổ vũ cho bạn.]
[Áo khoác Rồng - nhận được như một món quà từ Biban - đang trở nên nóng bỏng trong giây lát.]
[Máu của bạn đang sôi.]
[Độ chính xác và uy lực của toàn bộ kiếm thuật sẽ tăng nhẹ.]
‘Có lẽ nào đây là...?’
Kraugel mơ hồ nhận thấy điều gì đó qua sự kiện bỗng dưng xảy đến. Việc ‘ai đó không rõ’ đang cổ vũ cho anh chính là kẻ được Muller miêu tả như một ‘thử thách’.
Muller đã cảm thấy cái chết mà mình mong muốn từ lâu đang tới gần và hồi tưởng lại một trận chiến đẫm máu trên Lục địa phía Đông mà ông ấy vô tình đến thăm. Nó vui—ông ấy nghĩ mình đã rèn luyện kiếm thuật cả đời chỉ cho khoảnh khắc này. Muller cảm thấy luyến tiếc, muốn một lần nữa gặp lại kẻ này và luận kiếm.
Ngày hôm sau, ông ấy tới Tẩu Quốc và nhận thấy đó là một nỗi hối tiếc mỏng manh. Ông ấy nhận ra mình không thể chết trừ khi gạt bỏ những hối tiếc dai dẳng này. Cuối cùng, ông ấy đã lùi một bước và viết một cuốn sách trước khi đi khỏi Tẩu Quốc. Ông ấy viết ra bí kỹ đầu tiên và bí kỹ cuối cùng của mình vào một cuộn giấy cho vị kiếm sĩ sẽ tới đây vào ngày nào đó và trải qua thử thách.
Kẻ đã khiến Muller - người mang sức mạnh hoàn toàn bất khả chiến bại - cảm thấy hối tiếc.
“Ông là ai vậy?” Kraugel hỏi lúc ánh mắt anh hướng về một nơi xa xăm.
“......”
Đương nhiên, không có câu trả lời.
***
Trong tương lai, Grid sẽ tham gia vô điều kiện vào cuộc tập kích Hell Gao. Rồi ngay khi Hell Gao triệu hồi khối hỏa thạch thứ tám, anh sẽ tiêu diện tận gốc Hell Gao bằng năng lực của Ruby. Khoảnh khắc Grid giải thích về hướng đi của tương lai, Pon một lần nữa nhận ra Hell Gao mạnh như thế nào.
Một thắc mắc cũng bật ra nên anh hỏi. “Tuy vậy, có nhất thiết phải đi theo nhóm không khi cậu xoay xở giết được hắn cùng với Mercedes? Tại sao cậu không tự giết Hell Gao?”
Anh không né tránh trách nhiệm vì điều đó vừa khó chịu vừa nguy hiểm.
“Sẽ tốt hơn hẳn nếu cậu giết trùm một mình.”
Giá trị của một con trùm danh tiếng là rất cao. Rơi ra những vật phẩm tuyệt vời chỉ là một phần thưởng cộng thêm. Mấu chốt là nó cho rất nhiều kinh nghiệm. Trong trường hợp đó, để một người độc chiếm mọi phần thưởng cho riêng mình thì tốt hơn.
Grid lắc đầu với Pon - người đang thành thật suy nghĩ về Grid. “Không đâu, hãy cùng nhau giết hắn.”
Đó chỉ là cấp độ thôi mà. Nếu anh muốn thì anh đã có thể nhanh chóng cày nó lên. Hiệu ứng giác ngộ không phải trò đùa đâu. Nếu anh cắm chốt ở Dãy núi Hỗn mang hoặc hồ chứa nước nơi những hồn ma bất tử sống và đắm mình vào việc đi săn, cấp độ của anh hẳn sẽ tăng mỗi tuần. Hiện tại, Grid muốn tập trung vào sự tăng trưởng của các thành viên hội, không chỉ là lợi ích cá nhân của anh. “Tôi nghĩ tôi nên thúc đẩy các anh mạnh hơn một chút.”
“Ah...”
Có phải anh đang cố gắng khiến họ phát triển về mọi mặt bằng cách để họ liên tục trải qua những cuộc tập kích có độ khó cao không? Các thành viên Vượt hạng vũ trang hiểu ra ý định của Grid và trông có vẻ sợ hãi, trong khi đôi mắt của 10 khai quốc công thần thì sáng lên rực rỡ. Ai lại từ chối để đấng tối cao bước vào và củng cố cho họ chứ?
‘Những kẻ đó đúng là lũ ngốc. Mình thì đang mong đợi chuyện ấy.’
Họ rất nghiêm túc. Dường như họ sẽ không thể ngủ yên trong một thời gian. Chưa gì họ đã phấn khích khi nghĩ tới cuộc tập kích Hell Gao và học hỏi từ Grid. Trái tim của 10 khai quốc công thần đang đập mạnh.
***
Trong vài ngày qua, Grid đã thường xuyên gặp gỡ Yura. Có nhiều điều anh phải hỏi Yura - người có chuyên môn về địa ngục hơn Sticks. Bãi săn tốt nhất tại địa ngục là ở đâu, vật phẩm tiêu hao nào là cốt yếu tại địa ngục, và có lời khuyên hay biện pháp phòng ngừa nào anh cần biết không?
Hơn hết, Grid thể hiện sự quan tâm nhất đến chủng loại và đặc tính của các sinh vật ma quỷ. Grid hỏi Yura rất chi tiết về các sinh vật ma quỷ trước và sau cấp độ 430. Anh muốn biết về các quái vật mạnh mẽ nhất hoặc những quái vật với khả năng xảo quyệt.
Yura trả lời tất cả các câu hỏi này một cách hoàn hảo. Không quá lời khi nói rằng Yura là chuyên gia giỏi nhất khi cô dễ dàng giết quái vật với chênh lệch cấp độ cao với tư cách Tróc Quỷ.
“Mị quỷ là lũ mạnh nhất và đòi hỏi khắt khe nhất ạ.”
Khả năng dụ dỗ mục tiêu cùng các kỹ năng chiến đấu tận dụng kỹ năng Chớp mắt đều có chất lượng cao. Nhất là, khả năng sử dụng các kỹ năng nội tại để giảm kháng phép của mục tiêu là rất cao. Do đó, tới cả Yura cũng né mặt chúng khi nhiều mị quỷ xuất hiện cùng một lúc.
‘Một nội tại mà một huyền thoại không thể kháng cự...’
Một nội tại giảm kháng phép của mục tiêu là thứ mà anh nhất định sẽ thèm muốn rồi.
‘Được, mình đã quyết định chọn lũ mị quỷ.’
Anh sẽ thuần hóa mị quỷ. Grid đưa ra quyết định và dành một vài ngày ở Reinhardt với gia đình mình. Lúc này, anh vẫn không biết. Mị quỷ là kiểu chủng tộc gì? Anh không nhận ra rằng đi khắp nơi như một nhóm với chúng là rất xấu hổ.
Cùng thời điểm, tại Địa ngục Thứ nhất...
“Sáng tạo Người Chết.”
Agnus - đã thức tỉnh từ những thất bại lẫn hối tiếc trong quá khứ của mình - đang tạo ra một tồn tại bất khả chiến bại. Không còn sự điên cuồng trong cặp mắt màu vàng của Agnus sau khi từ bỏ chấp niệm với quá khứ của mình.
“Nó sẽ bắt đầu sớm thôi.”
Tiếng cười u ám của Baal cất lên trong đại sảnh tăm tối.