Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1345: Chương 1340

Chương 1340

Nhật thực—nhóm sát thủ mạnh nhất và tồi tệ nhất đã tồn tại trong hơn một ngàn năm. Họ hiện đang phục vụ cho ‘Lantier’ Faker và đang dần thích nghi với nhóm mới mang tên Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang.

Cuộc sống không làm hại người vô tội, chẳng hạn như bắt cóc trẻ em trai và gái, đã mang lại sự bình yên cho tâm hồn họ. Có lẽ họ đã nhận những kỳ huấn luyện tẩy não để chấp nhận mọi hành vi xấu xa và giết người miễn đó là lệnh từ cấp trên, nhưng trái tim con người của họ vẫn còn trong tiềm thức.

Thành thật mà nói, họ thích cuộc sống trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Khi họ bắt đầu học được những cảm giác và đạo đức đã bị lãng quên của mình, họ dần nhận ra giá trị của cuộc sống và cảm thấy cuối cùng đã trở thành người. Họ không có nghi ngờ hay lo lắng gì về cuộc sống mới ngoại trừ việc tên tổ chức của họ là Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang. Tuy nhiên, ngày hôm nay họ đang có đầy hoài nghi.

‘Nhà hàng á...?’

Một nhiệm vụ quan trọng—các sát thủ tập trung khẩn cấp theo lệnh của Lantier và bị lay động bởi nhiệm vụ do chính Vượt hạng vũ trang Vương giao cho. Nội dung của nhiệm vụ này khó hiểu đến mức họ bộc lộ sự kích động của mình cho dù không phát triển về mặt cảm xúc. Tìm kiếm các nhà hàng ẩn trên khắp đất nước ư? Nó dường như khó hơn nhiều so với nhiệm vụ tìm và giết một mục tiêu công khai mà không để lại bất kỳ một manh mối nhỏ nào.

“Tôi có thể mạo muội hỏi một câu không?”

Một nhân tài với biệt danh Mùa Vọng Lặng câm—anh ta được đánh số 166 và là vị trí dạ ảnh thứ 3 trong thời đại của Nhật thực. Một khi anh ta giơ tay, Faker đã cho anh ta quyền phát biểu. Anh ta hỏi, “Một nhà hàng bán đồ ăn ngon. Nghĩa trong từ điển có chính xác không vậy?”

“Đúng thế.”

“Đồ ăn ngon là gì? Không phải thực phẩm chỉ là công cụ lấp đầy dạ dày chúng ta thôi sao?”

Họ là những sự sống đã bị bắt cóc trước khi trưởng thành và được nuôi dưỡng như những sát thủ của Nhật thực. Sự thèm ăn, ham muốn nhục dục, ham muốn vật chất, v.v.—hương vị là một thứ xa xỉ đối với những người đã bị cắt đứt mọi ham muốn như họ. Do đó, họ không hiểu đúng về khái niệm hương vị.

“......”

Faker nhìn các sát thủ đang thể hiện vẻ mặt tò mò và ra lệnh cho một thuộc hạ mang đồ ăn ngon tới.

“Tôi nghĩ các anh tự thử và cảm nhận thì sẽ nhanh hơn.”

Faker ra hiệu và các sát thủ bắt đầu ăn. Họ sớm đặt dao với nĩa xuống. Đó là vì họ không thể cảm nhận được bất kỳ mùi vị nào. Ngay khi cảm thấy hơi no, họ đã bắt đầu từ chối đồ ăn. Một số cách giáo dục nhất định mà họ nhận được qua nhiều năm đã khiến họ hành động theo cách này.

“Hmm...”

Lựa chọn nhà hàng chắc chắn không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Khái niệm hương vị là thứ mà ngay cả những đánh giá khách quan cũng không thể tin tưởng một cách mù quáng được. Faker đã mấy lần thất vọng sau khi ghé vào các nhà hàng nổi tiếng được nhắc tới trên mạng xã hội. Điều này khiến anh quen với những điều kiện tối thiểu để đánh giá nhà hàng và anh sẽ giải thích điều này cho thuộc hạ của mình.

Nhưng mà, các sát thủ Nhật thực đã đánh mất vị giác của họ.

Thời gian đã trôi qua bao lâu rồi? Faker im lặng suy nghĩ một lúc trước khi ra lệnh cho trợ lý, “Bảo Idan chuẩn bị bữa trưa đi.”

“Rõ.”

Sau một hồi...

“Khoẹc!”

Khoảnh khắc họ cắn vào thức ăn của Idan, các sát thủ Nhật thực đã nhận ra tầm quan trọng của mùi vị. Họ cuối cùng đã lấy lại được vị giác và Faker hạ lệnh, “Kể từ giờ, hãy đi tìm những nhà hàng ngon trên khắp lục địa và báo cáo lại cho tôi.”

“Rõ!”

Hàng trăm sát thủ biến mất trong bóng tối và phân tán ra khắp lục địa.

***

“Nó có vẻ như là một phán xét hấp tấp.”

Sticks trở nên nghiêm túc khi Grid trở về từ Tòa tháp Thông thái và nói anh sẽ gặp rồng sành ăn. Rồng là một sinh vật mà con người không thể hiểu được. Đặc biệt, có những khác biệt vô cùng lớn về giá trị của những con rồng đã tồn tại và trị vì từ thời sơ khai.

Trước hết, chúng không hiểu tầm quan trọng của sự sống. Chúng coi việc thực hiện mong muốn của chính mình là ưu tiên hàng đầu. Chúng không biết về khái niệm cân nhắc, nên chúng thực sự không nghĩ về tình hình xung quanh mình. Nếu có chuyện không vui xảy ra thì chúng sẽ mất bình tĩnh và phá hủy mọi thứ trong tầm nhìn. Đó cứ như là một đứa trẻ 4 tuổi với vũ lực hùng mạnh nhất thế giới.

Sticks đánh giá một con rồng theo cách này.

“Như cậu biết đấy, ta đã gặp rồng sành ăn và bị nguyền rủa.”

Đây là những gì Grid ngày xưa đã nghe trong quá trình thử thách Quần đảo Behen. Hầu hết các con rồng đều nặng mông và không trực tiếp di chuyển khi chúng ra ngoài dạo chơi. Thay vào đó, chúng tạo ra một hóa thân bằng phép thuật. Rồng sành ăn mà Sticks đã gặp cũng là hóa thân.

“Cây thế giới... Đó là vì tiên tộc cố gắng bảo vệ cái cây do nó không khác gì một bà mẹ đối với bọn ta. Kết quả thì thật thảm khốc. Tim ta bị nguyền rủa và ta không thể bảo vệ mẹ của mình. Rồng sành ăn xé toạc một nửa bộ rễ của bà ấy và bỏ vào miệng hắn. Các tiên tộc và ta đã phải đứng nhìn lúc hắn ăn tươi nuốt sống mẹ của ta.”

“......”

“Hắn là một kẻ xấu xa. Cậu gặp một kẻ như thế thì sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”

Grid hiểu rõ mối quan ngại của Sticks. Nói thật thì anh sợ phải gặp một con rồng, nhưng anh muốn tin vào Hayate. Hayate đã nói rõ—Raiders là một con rồng dễ đối phó, và sẽ không có tai nạn nào miễn là thỏa mãn được sự thèm ăn của ông ta.

‘Mình chỉ việc tìm các nhà hàng cho tốt thôi.’

Anh đã lên kế hoạch hành động. Nhất là, nếu Grid trực tiếp tới thăm Đế chế Saharan với các vương quốc khác để hợp tác thì hoàng đế cùng các quốc vương nhất định sẽ cố gắng hết sức.

Dự đoán của Grid không hề sai.

“Ở Titan có nhiều nhà hàng nổi tiếng lắm. Các quý tộc thường ghé vào nên không khí và phong thái không hề thấp kém đâu. Ngài có muốn đích thân đi cùng ta không?”

Hoàng đế Basara đã hợp tác một cách tích cực. Lãnh đạo của đế chế duy nhất kiêm quốc gia hùng mạnh nhất trong Satisfy đã muốn giúp đỡ Grid. Hoàng đế sẽ trực tiếp đến thăm các nhà hàng sao? Các quan lại lớn nhỏ của đế chế đều giật mình.

“Bệ Hạ, thần sẽ đưa các đầu bếp tới hoàng cung ngay bây giờ. Xin hãy bảo vệ ngọc thể của ngài.”

Những người cố gắng ngăn cản Basara đã kích động điên cuồng và Thương Thánh Rachel thở dài.

‘Đám người quản lý nội vụ của đế chế chả có mắt nhìn gì hết.’

Hoàng đế sẽ tức giận. Rachel nghĩ vậy, nhưng Basara vẫn đang cười. Nụ cười thường ngày của bà ấy đã làm các quan lại bình tĩnh. “Đánh giá một nhà hàng không chỉ là đánh giá hương vị của thức ăn. Đó còn là việc quan sát bầu không khí tổng thể và thái độ của nhân viên. Ta đích thân đi cùng Quốc vương Grid là điều đúng đắn thôi.”

“Ngọc thể của hoàng đế là trái tim của đế chế đó ạ. Hoàng đế không được rời khỏi hoàng cung để đảm bảo cho đế chế được bình yên...”

“Ta sẽ trực tiếp đi.”

“...Vâng, thưa Bệ Hạ.”

Basara không bao giờ để mất đi nụ cười của mình. Tuy nhiên, qua thái độ mạnh bạo của bà ấy, trực giác của các quan lại đã nhận thấy rằng thái độ của bà ấy có đôi chút không hài lòng. Basara bỏ ngoài tai các quan lại không còn phản đối được nữa và nói với Grid, “Ta sẽ hoàn tất phần chuẩn bị càng sớm càng tốt. Ngài có thể đợi một lát không?”

“Ta có thể đợi cả đêm mà. Xin cứ từ tốn thôi.”

Grid tôn trọng Basara với tư cách hoàng đế. Anh có thể dẫn trước bà ấy về lực lượng vũ trang, nhưng anh biết mình không phải là đối thủ của bà ấy về quyền lực và sự giàu có. Không, đương nhiên là Grid phải tôn trọng bà ấy như một người giúp đỡ lẫn một người bạn đáng tin cậy rồi. Nhưng mà, Basara đã hiểu lầm.

Ta có thể đợi cả đêm...

Bà ấy hơi đỏ mặt trước lời nói lãng mạn và rời khỏi đại sảnh cung điện của hoàng đế với nụ cười e thẹn. Không như đám người hầu chạy theo sau bà ấy, Thương Thánh Rachel và Thú Vương Morse vẫn ở bên cạnh Grid.

“Cũng lâu rồi không gặp ngài. Ta rất biết ơn vì Điện Hạ đã đích thân tới đây để hỏi thăm.”

Công tước Rachel là một hậu duệ của người sáng lập ra Saharan và vốn chỉ phục vụ người cai trị đế chế. Bà ấy là một nhân vật nghĩ mọi người đều phải đứng dưới mình ngoại trừ người cai trị. Tuy nhiên, bà ấy lại khiêm tốn trước Grid và đó không chỉ vì anh là một quốc vương đồng minh. Bà ấy đã tận mắt chứng kiến quyền năng cùng sự cuốn hút của Grid khi tàn sát đại quỷ trong hẻm núi và trở nên tôn trọng Grid. Với Thú Vương Morse cũng vậy. Họ đều có trải nghiệm được Grid giúp đỡ.

“Cách đây chưa lâu, Công tước Grenhal đã được truyền cảm hứng sau khi ghé thăm Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Thật đáng tiếc là ta không thể đi được do có một sự cố trong lãnh thổ của mình.”

Morse - cố gắng nói chuyện một cách lễ phép - có hơi kỳ lạ đối với Grid. Morse là một người đàn ông giống-quái-thú với biệt danh Thú Vương và không biết rõ lắm về phép xã giao. Dù vậy, Grid thấy việc ông ấy cố gắng không mắc sai lầm thật là dễ thương.

“Chúng ta có thể gặp mặt và nói chuyện phiếm vào bất cứ lúc nào mà? Có một cuộc gặp là ta vui rồi. Ta không nghĩ rằng cần phải cảm thấy hối tiếc đâu.”

Nhận xét ân cần cùng nụ cười dịu dàng của Grid khiến Rachel và Morse xúc động. Một người bạn—họ vui mừng vì Grid đã tái xác nhận những gì họ đang nghĩ.

Lúc bầu không khí đang trở nên nồng ấm...

“Loạn hết cả rồi.” Giọng nói khó chịu của ai đó vang lên trong đại sảnh.

Rachel và Morse cau mày khi họ nhận ra chủ nhân của giọng nói. Tuy nhiên, là một thần dân trung thành của đế chế, họ không dám phớt lờ nó. Họ quay đầu lại và cúi chào.

“Ngài đây rồi, Hoàng tử Dulandal.”

“Meh.” Hoàng tử Dulandal bực tức nhìn Rachel với Morse trước khi bước đến chỗ Grid. Mùi rượu đang phảng phất trên người anh ta, nhưng Grid biết Dulandal không hề say. Mùi rượu cùng cái chai trong tay anh ta chỉ là những công cụ cho tiết mục này. “Thật là xứng danh một vị vua không có chút phả hệ nào. Ngươi không hiểu phép lịch sự chút gì hết. Ngươi không biết là không ai được phép ở lại đại sảnh khi hoàng đế đã rời đi hả? Nếu ngươi tới để ăn đồ rơi vãi thì nên lặng lẽ mà đợi ở ngoài. Sao ngươi dám ở trong đại sảnh và làm nó bốc mùi hả?”

“Điện Hạ! Xin hãy kiềm chế nói chuyện như vậy!”

Rachel và Morse kêu lên, nhưng vô ích.

Lần này, Dulandal chỉ trích Rachel với Morse, “Các ngươi đã quên đi ân huệ của đế chế. Ta đã nhận ra kể từ khi ngai vàng được chỉ định. Thật đáng xấu hổ nếu các ngươi thực sự không biết đấy. Các ngươi thích chơi trò gia đình với vua của một tiểu vương quốc hả? Các ngươi dám lớn tiếng với người mà các ngươi nên phục vụ với thái độ đứng đắn sao? Các ngươi thật thảm hại.”

“Ngài đang mắc phải quá nhiều lỗi lầm khi dựa dẫm vào cơn say của mình. Ta mong ngày mai ngài sẽ tới gặp ta trong ân hận và xin lỗi.”

Rachel phun ra những lời này và đưa Grid đi như thể bà ấy không còn muốn ở đây nữa. “Đi thôi. Ngài sẽ chỉ bị xúc phạm nếu ở lại đây.”

Ngay sau đó...

“Ngươi dám quay lưng lại với ta hả?!” Hoàng tử Dulandal hét lên từ nơi anh ta đang giả vờ say xỉn. Cơn giận anh ta bộc lộ không phải là diễn, mà là tâm can thực sự. “Ngươi...! Ngươi dám đi khi một thành viên của hoàng thất như ta không cho phép à? Rachel! Ngươi điên thật rồi đấy!”

Đó là một cảm giác quyền lực khủng khiếp. Hoàng tử Dulandal cuối cùng đã bước qua ranh giới chống lại một công tước của đế chế - người có thể thành lập vương quốc độc lập của chính mình nếu bà ấy quyết tâm. Khoảnh khắc Rachel coi những sự kiện của ngày này là một sự bẽ mặt, đế chế sẽ biến Rachel cùng hàng trăm ngàn binh sĩ của bà ấy thành kẻ thù.

Đây là mong muốn của Dulandal. Dù sao thì bà ấy cũng là một quân bài mà anh ta sẽ không thể thu phục được. Bà ấy hoàn toàn rời khỏi đế chế thì tốt hơn hẳn.

Làm sao mà Rachel có thể không biết điều gì đang diễn ra. Bà ấy dừng lại và cúi đầu lễ phép trước Dulandal. “Ta đã phạm phải một tội lỗi rồi. Vậy thì xin từ biệt, thưa Điện Hạ.”

Nếu ai đó cố gắng mắng nhiếc và nó không có tác dụng thì họ sẽ chỉ càng tức giận hơn với cái người mà họ đang chửi bới. Rachel vẫn giữ bình tĩnh nên Dulandal chuyển mục tiêu sang Grid. “Vượt hạng vũ trang Vương! Ngươi nên cúi đầu chào ta mới phải chứ?!”

“......!”

Rachel và Morse vẫn đang cố gắng mặc kệ lời khiêu khích lộ liễu của Dulandal. Giờ thì họ nghe được những lời này và nhìn về Grid với vẻ bối rối. Họ có thể chịu đựng sự khiêu khích của Dulandal vì anh ta là một hoàng tử đế chế và họ phải bảo vệ hoàng thất đế chế. Trong khi đó, vị trí của Grid thì khác hoàn toàn. Nếu Grid không thể chịu nổi và làm Dulandal bị thương thì phe cánh của Dulandal sẽ không ngồi yên đâu.

Đế chế sẽ bị chia thành hai phe và các quý tộc thuộc phe cánh của Dulandal nhất định sẽ thù địch với Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Hơn nữa, mối quan hệ giữa đế chế với Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ bắt đầu rạn nứt.

“Hãy kiên nhẫ...”

Trước khi Rachel có thể nói xong, Grid đã rút kiếm mà không thèm ngoảnh mặt nhìn Dulandal và thể hiện sự uy nghiêm của một vị vua. Kiếm vũ Kìm hãm đã khởi động.

“Hức!”

Dulandal đã gây rất nhiều ồn ào để chọc tức Grid, nhưng giờ thì anh ta câm như hến. Anh ta bị Grid lấn át và không khỏi toát mồ hôi.

Đến đây là hết.

Hoàng tử Dulandal đứng như trời trồng mà không làm được gì cả cho đến khi Grid cùng các công tước rời khỏi đại sảnh. Từ góc độ của Grid - người đã gặp các vị thần và giờ đang chuẩn bị gặp một con rồng, một thằng nhóc như Dulandal là một sinh vật tầm thường thậm chí không đáng để nhìn tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!