Chương 1345
“Chuyện này...”
Thời tiết đột ngột thay đổi—bầu trời trong xanh lại lần nữa trở nên tối đen như màn đêm, và gương mặt của các pháp sư đang nhìn lên bầu trời tái cả đi. Cấp độ của pháp sư càng cao thì họ càng vã mồ hôi. Họ nhận ra nguyên do của bóng tối này là quỷ năng hùng mạnh. Nó mạnh mẽ hơn nhiều quỷ năng của Botis - kẻ đã xuất hiện giữa lòng thủ phủ. Tức là một đại quỷ xếp hạng cao hơn Botis đã xuất hiện gần thủ phủ.
‘Là ở đâu được?’
Đế chế thì rõ là mạnh rồi. Điểm yếu là ở chỗ họ phân phối thế lực của họ để bảo vệ một lãnh thổ lớn như vậy. Lực lượng đóng quân tại thủ phủ còn không tới ¹/₁₀ của toàn bộ quân đội đế chế. Giữa những người canh giữ thủ phủ, người mạnh nhất là Lôi Thần Kyle. Không tính đến hắn thì các nhân tài đẳng cấp lục địa là 2 pháp sư thuộc về 10 đại pháp sư và 3 kỵ sĩ đơn số. Nhiều Xích sắc Kỵ sĩ đã rải rác ra khắp đế chế và các công tước như Rachel và Morse thì thường bảo vệ lãnh thổ của họ.
Nếu hôm nay Grid không tới thăm Titan—
Nếu Rachel và Morse không lao đến sau khi nghe nói Grid tới thăm—
Thủ phủ Titan có lẽ đã bị Botis phá tan nát. Trong một tình huống nghiêm trọng, Basara hẳn đã phải vứt bỏ thủ phủ và chạy trốn. Cuộc đào thoát cưỡng ép đồng nghĩa với việc bà ấy sẽ trở thành nhân vật tồi tệ nhất trong lịch sử đế chế. Đúng vậy. Đại Quỷ thứ 17 - Botis - là kẻ đã đặt Titan vào thảm cảnh. Giờ thì một ác quỷ thứ hạng cao hơn đã xuất hiện. Đây là chuyện tệ nhất.
Tin tốt là không như Botis, nó không xuất hiện giữa thành phố. Có một chút thời gian để chuẩn bị.
“Bệ Hạ, thần xin lỗi nhưng dường như đã có một đại quỷ mới. Hãy nhanh chóng sơ tán người dân và triệu tập binh lính để bảo vệ hoàng cung ạ.”
Một người đối đầu với Goldhit - kẻ tự gọi mình là Vua Pháp sư—người vừa lên tiếng là Ricilia, một trong 10 đại pháp sư của lục địa kiêm chủ nhân của tòa tháp trắng. Một trung thần vốn đã phục vụ 3 đời hoàng đế, ông ấy cũng là vị hiền triết đã để ý tới những thử nghiệm được thực hiện trong Tòa tháp Vĩnh hằng và khăng khăng đòi đóng cửa nó. Các pháp sư khác kích động.
“Trong tình huống này mà ông muốn Bệ Hạ phòng vệ hoàng cung sao? Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu có chuyện xảy ra với Bệ Hạ đây hả?”
“Tôi đang nói là chúng ta cần sức mạnh của Bệ Hạ để chống lại đại quỷ. Năng lượng đỏ cùng diện mạo của Bệ Hạ sẽ thúc đẩy nhuệ khí của các binh sĩ và làm tăng kỹ năng của các kỵ sĩ. Để bảo vệ được hoàng cung thì Bệ Hạ phải ở lại.”
“Đừng có nói nhảm!
“Tính cả 500 kỵ sĩ và 300 pháp sư thì còn chưa tới 200.000 lính đóng quân ở thủ phủ! Làm sao mà chúng ta có thể đấu với một đại quỷ đây?”
“Chính xác! Chúng ta phải cho các binh sĩ dựng những rào chắn để câu giờ. Trong giai đoạn này, Bệ Hạ sẽ đi ẩn náu!”
Trong một giây phút khủng hoảng, các quan lại đã lộ nguyên hình. Họ bày tỏ mong muốn chạy trốn với cái cớ là hoàng đế. Ricilia nhìn chằm chằm vào họ như thể họ thật thảm hại lúc cố gắng hết sức để trông tốt đẹp hơn trong mắt hoàng đế. “Không có người cai trị nào lại vứt bỏ Titan trong lịch sử của đế chế. Các người muốn Hoàng đế Basara bị buộc tội là một kẻ hèn nhát sao?”
“Đã bao giờ có trường hợp một đại quỷ xuất hiện ở Titan đâu! Sao ông lại nói về chuyện cũ khi mà điều này xảy ra là do hoàng tử điên chứ?”
Vị hầu tước đang la hét phấn khích đã cảm thấy có gì đó sai sai và ngậm miệng lại. Benoit có thể đã phạm tội và bị giam vào Vực thẳm, nhưng anh ta vẫn là máu mủ của đế chế. Hầu tước gọi Benoit là điên rồ, nên ông ta đáng nhận cơn phẫn nộ của hoàng thất.
Ricilia mặc kệ ông ta và tiếp tục nói, “Trong hoàng cung còn có Ngài Kyle. Nếu chúng ta hợp lực với Ngài Kyle thì cơ hội là có đủ, ngay cả khi đối thủ là một đại quỷ đơn số.”
Ricilia đã sống gần 100 năm và có được đủ loại kiến thức. Dù là thế, ông ấy vẫn không biết năng lực thực sự của một đại quỷ đơn số. Điều này không có nghĩa đấy là một hy vọng vô căn cứ. Đó là vì một người tên là Muller đã phong ấn Hell Gao trong quá khứ xa xưa.
Ricilia - vị trung thần đã phục vụ đế chế qua 3 thế hệ - tin vào quyền lực của đế chế. Ông ấy tin rằng chỉ riêng thế lực của thủ phủ cũng có thể chiến đấu và chiến thắng trước các đại quỷ. Chỉ có một sai sót trong cơ sở lý luận của ông ấy.
“Để xem nào... liệu Ngài Kyle có làm việc cùng chúng ta không?”
Cặp mắt của các quan lại đều lập tức quay sang Hoàng tử Dulandal. Lôi Thần Kyle là thuộc hạ của Đệ Nhị Hoàng tử Dulandal. Dulandal là người duy nhất có thể điều động Kyle. Liệu Dulandal có cho mượn Kyle để hỗ trợ Basara khi anh ta đang công khai nhắm tới ngai vàng không? Chả có gì hứa hẹn cả. Rõ ràng là anh ta sẽ chỉ ngồi nhìn thảm cảnh như thể đang ngồi ở bờ bên kia của dòng sông.
Anh ta thậm chí sẽ cầu nguyện cho Basara bị đại quỷ giết. Lúc mọi người đang chìm sâu trong suy nghĩ...
“Sự hợp tác của Ngài Kyle là điều cần thiết,” Dulandal mở miệng từ nơi mình vẫn đang ngồi với vẻ bất mãn như mọi khi. Anh ta đứng lên và nói với tất cả mọi người, “Nếu các ông là một quan lại thì các ông không thể coi nhẹ khủng hoảng của quê hương mình.”
“......”
“......”
Cái người đã đối đầu với hoàng đế để đạt được tham vọng của mình và gây mất ổn định tình hình quê hương anh ta lại đang nói về nghĩa vụ của các quan chức cơ đấy. Đám quan chức cười khẩy. “Ngài Kyle đương nhiên là sẽ giúp Bệ Hạ. Nếu Bệ Hạ nói chiến đấu mà không bỏ chạy, Kyle và tất cả các Hắc sắc Kỵ sĩ sẽ ở lại bên cạnh ngài và chiến đấu cùng nhau.”
“......!”
“......!”
Đám quan lại tròn xoe mắt trước những lời không ngờ của Dulandal. Thái độ của Dulandal là gì? Rachel, Morse, và cả Đệ Nhất Hoàng tử Roland cũng bị sốc. Basara là người duy nhất mỉm cười. Dulandal ra lệnh cho Resh đang quan sát tình hình, “Đưa Ngài Kyle tới đây.”
“Rõ!” Nét mặt của Resh thật rạng rỡ lúc anh mạnh mẽ trả lời. Anh có thể đã trở thành kỵ sĩ mà mình đã hằng mơ ước, nhưng anh lại bị sự tiếc nuối lấn át mỗi lần nhìn vào chủ nhân. Giờ đây, anh xúc động trước sự thay đổi của Dulandal. Đó là một thay đổi đột ngột, nhưng anh hoàn toàn hiểu cảm giác của Dulandal. Basara đã thể hiện những ý tốt nhiều tới mức nào cho tới nay?
Mỗi lần Dulandal công khai phớt lờ bà ấy và giữ cho quyền lực của bà ấy trong tầm kiểm soát, bà ấy lại chịu đựng và không trừng trị Dulandal. Bà ấy đều đặn vun đắp tình cảm máu mủ thông qua những lần tiếp xúc trực tiếp. Chính Dulandal là người đã coi thường chuyện họ là họ hàng và nói đó là một điều nhỏ nhặt...
‘Trong thời kỳ khủng hoảng, anh ta cuối cùng đã đứng về phía người thân của mình.’
Resh đôi khi lo lắng anh ta sẽ tệ hại hơn một kẻ vũ phu, nhưng may mắn thay lại không phải vậy. Resh đi khỏi với vẻ mặt tươi tỉnh và lao đến cung điện của Kyle. Anh tìm cách thuyết phục được Kyle đang không hài lòng và đưa hắn tới đại sảnh.
“Ngài cho gọi ta.”
Thái độ của Kyle lúc hắn bước vào đại sảnh trông rất miễn cưỡng. Hắn không nhìn vào các quan lại, bao gồm cả Rachel với Morse, và hắn thậm chí còn chẳng cúi chào Hoàng đế Basara. Với Dulandal - người mà hắn gọi là chủ nhân - cũng thế. Trụ cột duy nhất còn lại trong đế chế thật là ngạo mạn. Đó là một cơn đau đầu cho đế chế - những người cảm thấy hy vọng vào hắn.
Tuy nhiên, họ có thể làm gì chứ? Đó là một cơn bĩ cực mà họ có thể phải từ bỏ cả thủ phủ. Basara cùng các quan lại của bà ấy phải dựa vào hắn. Tại nơi này không có tên ngốc nào dám đặt câu hỏi về thái độ của hắn trong cái tình huống thảm khốc này và tạo nên sự tức giận không cần thiết.
Dulandal bảo hắn, “Chắc hẳn ngài đã nhận ra rồi? Một đại quỷ mới đã xuất hiện gần thủ phủ”.
“Ta biết. Nó có thứ hạng cao hơn Botis.”
Đám quan lại há hốc mồm. Họ điên tiết vì Kyle dù ý thức được tình huống nhưng lại không có dấu hiệu hành động. Kyle đang nghĩ gì khi hắn nhìn Botis tung hoành giữa thủ phủ vậy? Người này thực sự là người của đế chế sao? Có thể tin nổi hắn không?
Tất cả mọi người đều nghi ngờ Kyle. Điều đó cũng đúng với Dulandal. Dulandal đã biến Kyle thành thuộc hạ của mình nhưng anh ta không thể tin tưởng Kyle. Anh ta thậm chí còn chưa được nghe lời cam kết trung thành. Dulandal có thể thu nạp Kyle vì anh ta đã cho rất nhiều của cải. Có lẽ là do lời hứa của Dulandal rằng nếu anh ta được phong làm hoàng đế, anh ta sẽ biến Kyle thành thế lực tối cao trong đế chế. Kể cả nếu anh ta nhờ Kyle mà thành hoàng đế, chẳng phải anh ta sẽ chỉ là một con rối thôi sao?
Dulandal cảm thấy bất an khi nghĩ sẽ bị Kyle lợi dụng cả đời. Phải chăng anh ta đã vô tình tạo ra đại sư thứ hai? Dulandal thở dài khi cuối cùng cũng nhận ra sự dại dột của bản thân trong việc cố gắng đoạt lấy ngai vàng bằng năng lực của Kyle.
“Nếu ngài đã biết rồi thì cuộc trò chuyện này sẽ nhanh thôi. Ta hy vọng ngài sẽ giúp đỡ Hoàng đế Bệ Hạ bảo vệ hoàng cung.”
“Giúp đỡ Bệ Hạ sao?”
Kyle để ý thấy tâm can Dulandal đã thay đổi và dường như đang cười cợt. Kyle nhún vai trước cái nhíu mày của Dulandal. “Ai biết chứ? Bỏ chạy thay vì chiến đấu có khi lại khôn ngoan hơn.”
“Titan là trái tim của đế chế. Ta không thể bỏ chạy được,” Basara im lặng cuối cùng đã mở miệng. Bà ấy lịch sự nói với Kyle, “Ngài Kyle này, ta sẽ không yêu cầu ngài chiến đấu vì ta. Ta chỉ muốn ngài nghĩ về ân sủng ngài đã nhận được từ cố hoàng đế Juander và hỏi liệu ngài có cân nhắc tới việc bảo vệ đế chế hay không. Làm ơn đấy.”
Kyle là kẻ yếu nhất trong các trụ cột. Đã có lúc hắn còn yếu hơn một kỵ sĩ đơn số. Tuy nhiên, Juander đã thấy điều gì đó trong hắn và tin vào hắn. Chính Juander là người bỏ ngoài tai lời dị nghị của những kẻ nhấn mạnh rằng kỹ năng của Kyle còn thiếu sót và là người phong Kyle làm một trụ cột của đế chế. Kyle của ngày hôm nay đã thành đạt và thể hiện sức mạnh của mình để đáp lại niềm tin của Juander. Hắn không thua kém các trụ cột khác trong thời kỳ đỉnh cao của họ.
“......”
Kyle ngừng cười ngay khi cái tên của Juander được nhắc tới. Hắn nghĩ về điều đó một lúc trước khi mở miệng, “Ta không muốn. Ta muốn tránh chiến đấu mà không có bất kỳ tỉ lệ thắng nào.”
“Sao cơ?!”
Đám quan lại bị kích động. Vài người trong số họ đỏ bừng lên vì tức giận. Không ai có thể nghĩ tốt về Kyle - kẻ đã từ chối một thỉnh cầu vốn không phải là mệnh lệnh của hoàng đế. Bên cạnh đó, Kyle còn mắc nợ Juander. Hắn nói mình sẽ bỏ trốn mặc dù được đế chế trả lương và có bổn phận bảo vệ đế chế. Sát khí ngập tràn bên trong Morse. Bầu không khí vừa trở nên gay gắt thì một giọng nói cất lên.
“Nếu ngươi không thích thì nên cút đi. Ta sẽ tự mình đấu với hắn.”
Grid - người đã bất chợt biến mất - giờ đang bước vào đại sảnh. Sau khi suýt soát thoát ra khỏi Vực thẳm, anh đã gửi một tin thì thầm cho Resh và lao về phía hoàng cung.
“Ôii! Vượt hạng vũ trang Vương!”
Đám quan lại kiêu hãnh nồng nhiệt chào đón Grid. Đó là lẽ tự nhiên vì anh là vị ân nhân đã chiến đấu vì đế chế. Khi Grid đang được hướng dẫn tới chỗ ngồi bên cạnh hoàng đế và nghỉ ngơi thì...
“B-Bái kiến Vượt hạng vũ trang Vương Điện Hạ!!”
Kyle bỗng cúi đầu trước Grid khi mà hắn còn chả cúi đầu trước hoàng đế lẫn các hoàng tử. Hắn vừa la hét vừa đập trán xuống mặt sàn, “Nếu Điện Hạ muốn ta chiến đấu, ta sẽ chiến đấu! Ta sẽ ở lại cho tới cùng và chiến đấu bên cạnh Điện Hạ!”