Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1388: Chương 1383

Chương 1383

Nhật ký của Madra mà Grid đang giữ là một bản ghi chép không đầy đủ. Nó rõ ràng đã được viết bởi Bất bại Vương Madra, nhưng nó là một cuốn nhật ký được viết sau khi Madra trở thành một tử vong hiệp sĩ. Do đó, nội dung nó khó hiểu và khả năng truyền tải không được cao.

Ngay từ đầu, một tử vong hiệp sĩ được phục sinh như một xác sống bằng cách sử dụng xương của một người đã chết. Theo lẽ thường thì thật không hợp lý khi tin tưởng và dựa vào nhật ký của một xác sống khi xác sống đó có nhận thức kém hơn đáng kể so với khi họ còn sống.

‘Hoàn toàn không thể nhận dạng được phần cuối của cuốn nhật ký.’

Madra bị miễn cưỡng phục sinh như một xác sống và dần trở nên điên loạn sau hàng trăm năm. Sau cùng, ông ấy đã kêu lên một cách kỳ lạ. Không có quy tắc nào trong những câu chữ ông ấy để lại trên giấy hay những lời nói trong trí nhớ mà ông ấy để lại. Tới cả Đại Hiền triết Sticks cũng không dịch nổi.

Tuy nhiên, Sticks không phủ nhận rằng đó là chữ viết hoặc một ngôn ngữ. Ông ấy không thể làm sáng tỏ nó, nhưng khó mà coi đó chỉ là những tiếng kêu gào. Chẳng có gì lạ khi đưa ra giả thuyết rằng đó là ngôn ngữ của người chết, cũng giống như các tinh linh có ngôn ngữ của riêng họ mà con người không thể hiểu được.

Quả nhiên, giả thuyết của ông ấy là đúng. Pháp cầu Làm từ Xương Galgunos được tìm thấy trong Talima đã chứng tỏ điều này. Tiếng thì thầm của pháp cầu giống với tiếng gào thét của Tử vong Hiệp sĩ Madra.

‘Sticks nói sẽ nghiên cứu pháp cầu để học ngôn ngữ của người chết...’

Đúng là nó vẫn đang đình trệ. Nghiên cứu của Sticks vẫn chưa có thành quả trong vài tháng. Anh hoàn toàn không biết khi nào thì nhật ký của Madra mới được giải nghĩa. Ghi chép về Quần đảo Behen mà anh thu được lúc này là đủ để mang tới cho Grid niềm hy vọng mới.

“Ng-Ngươi phải xem cái này sao?”

“Đúng.”

Leraje đỏ mặt xấu hổ và tỏ ra không sẵn lòng, nhưng cô ta không có quyền phủ quyết. Cô ta không ngăn được Grid mở cuốn nhật ký chứa đựng những thiếu sót của cô ta.

『 Quỷ năng của đêm địa ngục đã bị đã xóa bỏ và ngày mới đang lên. Bầu trời sáng bừng và mặt trăng địa ngục thì dần lu mờ. Ta không quen với khung cảnh của địa ngục đã thay đổi để trở nên giống quỷ giới và Marbas nói về ảnh hưởng của thần tính. Vậy nên, ta phát hiện ra là một vị thần đã đến thăm địa ngục. 』

Một vị thần đã tới thăm địa ngục. Đó là Hexetia vào những ngày ông ấy còn ghen tị với con người. Thần thoại mà Grid biết đã được mô tả dưới góc nhìn của một bên thứ ba. Ngay khi câu đầu tiên trong Ghi chép về Quần đảo Behen được hiển thị, tầm nhìn của Grid dần tối sầm lại.

Anh đang trải qua những gì Leraje đã trải qua.

***

“Xâm lược nhân giới sao?”

Leraje nhíu mày lúc mở công văn được gửi đến từ Địa ngục thứ Nhất.

“Cần thiết phải cử ta đến một nơi chỉ toàn lũ con người yếu ớt hả?”

Giá trị của đấu tranh chỉ tỏa sáng khi chiến đấu và chiến thắng trước một kẻ thù mạnh. Leraje không có lý do hay hứng thú gì với việc quấy rối kẻ yếu, nên từ quan điểm của Leraje, nhân giới không phải một sân khấu hấp dẫn cho lắm.

“Hưhư, nếu ngươi không muốn trở thành một món đồ chơi thì đừng có thể hiện cảm xúc của ngươi với Baal.”

Marbas lập tức phục chế công văn đã bị Leraje đốt cháy và thuyết phục cô ta.

“Baal đã chỉ định ngươi, vì vậy ngươi nên đi ngay cả khi không muốn. Chưa kể, nhân giới không yếu như ngươi nghĩ đâu. Lý do nhân giới nằm giữa địa ngục với thiên đường là vì nó đủ tư cách.”

“Đủ tư cách á? Ta thắc mắc liệu đó có thật là diễn đạt đúng không đấy? Nếu lũ thần linh không bảo vệ nhân giới để tích lũy thần tính thì đám con người hẳn đã diệt vong ngay lập tức rồi.”

“Ngươi vẫn có thể nói thế sau khi nghe tin Hell Gao bị con người đánh bại và mất xác à?”

“Chắc là Hell Gao đắm chìm vào lửa địa ngục để khoe mẽ sức mạnh của hắn thôi. Đánh bại một kẻ bị giới hạn nghiêm trọng tại nhân giới thì có gì là to tát nào.”

“Hrmm... Ngươi không phải một phần của ‘nhân giới xưa cũ’, nên ngươi không thể cảm nhận được tai tiếng của thất ác thánh.”

“Thất ác thánh hả? Không phải vì năng lực nhận được từ lũ thần linh nên chúng mới vượt trên con người sao? Từ hồi đó chả còn gã thần linh nào ban quyền năng cho con người hết.”

“Không có sự ưu ái thần thánh thì con người vẫn có thể rèn luyện và đắc đạo. Hoặc chúng có thể gây dựng thành tựu và trở thành những huyền thoại. Thượng nhân và huyền thoại là bàn đạp cho thần thoại. Một nhân vật đại diện chính là Thánh Kiếm đã hạ gục Hell Gao...”

“Đủ rồi đấy lão già. Nhiệm vụ vẫn sẽ xong ngay cả khi ta không dùng hết sức thôi. Nên là đừng cài cắm những kỳ vọng hão huyền vào ta.”

Leraje đa nghi cho dù có nghĩ thế nào về điều đó. Nhân giới...

Lão già Marbas cứ nói là nó sẽ vui, nhưng đó sẽ là một chuyến hành trình không có bất kỳ phần thưởng nào cả. Không có sự dè chừng hay hứng thú. Tuy nhiên, Leraje vẫn băng qua cổng không gian và hướng đến nhân giới với những ác quỷ khác. Baal mong muốn vậy và cô ta phải vâng lời. Hiện tại, cách duy nhất để tránh sự chú ý của Baal là trở thành một ‘quân cờ nhàm chán’.

‘Vẫn còn nhiều bước phải làm tới khi mình có thể đối đầu Baal.’

Chiến thắng càng giá trị thì năng lực đấu tranh càng trở nên mạnh hơn. Cô ta có tiềm năng xuất chúng để đáp ứng những kỳ vọng của Marbas. Leraje cảm thấy linh hồn mình bốc cháy khi cô ta bước qua cổng dịch chuyển tới nhân giới. Nó hao mòn và rách ra. Kích thước linh hồn cô ta đã nhỏ hơn thấy rõ. Toàn bộ các chỉ số của cô ta, bao gồm cả sức mạnh, đều đã giảm sút.

“...Hrmm.”

Leraje bị đau đầu bởi không khí quá trong lành và sảng khoái của nhân giới. Cô ta hắng giọng và khảo sát 66 hòn đảo nhỏ. Dù suy yếu, nhưng cô ta vẫn chẳng có mong đợi gì. Leraje nghĩ mọi thứ tồn tại trên Quần đảo Behen sẽ không phải đối thủ của mình miễn đó là con người hoặc do con người tạo ra. Thứ duy nhất có thể đạt được tại đây là một chiến thắng rẻ mạt. Cô ta sẽ không thể tăng trưởng ngay cả khi chiến thắng hàng chục hay hàng trăm lần. Đúng là lãng phí thời gian.

...Đây là một sai lầm.

“Thật là phiền phức.”

Leraje cảm thấy bị chế nhạo khi cô ta đột phá hòn đảo đầu tiên chứa đầy quái vật. Thế nhưng, cô ta đã lúng túng từ hòn đảo thứ hai. Có những chiếc hộp bị khóa chặt. Có quy tắc ‘những chiếc hộp không thể bị đập vỡ’ và ít nhất 2 trong số chúng phải được mở ra trong vòng 3 ngày để tiến tới hòn đảo tiếp theo. Tìm ra được đúng chìa khóa cho những cái hộp quả là một cơn đau đầu. Rốt cuộc...

“Ưhh... Ta muốn về nhà.”

Leraje bị loại tới 5 lần từ hòn đảo thứ hai. Sau lần thử thách thứ 6, cô ta đã có thể chật vật bước vào hòn đảo thứ ba. Leraje nghe thấy tín hiệu ‘đói’ từ dạ dày mình và đã bắt đầu viết nhật ký với vẻ chán nản hơn nữa.

『 Con người đã nghĩ ra và cài đặt phép thuật để bảo vệ các hòn đảo nhưng nó rất vụng về. Lúc những ác quỷ bị mắc kẹt cảm thấy bối rối, Ta - Vị vua Tối cao Leraje đã công khai băng qua quần đảo. Các ác quỷ thì ngưỡng mộ trong khi cổ vũ còn đám con người thì cảm thấy sợ hãi. Lũ thần linh ngạo mạn không thể ngồi yên trên Thiên đường và mặc kệ sự tồn tại của ta cũng đã phải sốc. 』

***

“......”

Chương đầu tiên của ghi chép đã kết thúc và trải nghiệm đầu tiên của Grid về quá khứ cũng đã chấm dứt. Anh rời mắt khỏi cuốn sách một lúc và liếc nhìn Leraje.

“Huung~ huung~”

Leraje ngân nga như thể chuyện ấy thật khó xử và vội vã đưa ra những nhận xét chả liên quan. Cô ta vuốt lưng của chiến mã địa ngục với những ngọn lửa màu xanh lam đang bay phấp phới như bờm mà chẳng vì lý do gì cả. Một khi bị nó đá cho bằng đôi vó sau, cô ta mới ngừng ngân nga và thu mình lại trong góc.

“...Nó là bản gốc vẫn chưa được chỉnh sửa.”

“Ừ, có vẻ là như vậy.”

“Ta sẽ sớm tạo ra một phiên bản chỉnh sửa, nên là hãy trả bản gốc đây.”

“Ta rất tiếc, ta không thể làm vậy được.”

Cô ta còn muốn xuyên tạc thêm gì nữa vậy? Toàn bộ ghi chép về cuộc gặp của cô ta với Bất bại Vương có lẽ sẽ bị xóa hết. Thế thì ý nghĩa của việc thu được cuốn sách này sẽ biến mất.

“Ngươi có muốn chọn báu vật tiếp theo không?”

Do thuyết phục không hiệu quả nên Leraje đã bỏ cuộc. Cô ta ngồi xuống, nhìn vào bức tường và đổi chủ đề.

“Có chứ...”

Đọc nhật ký trước mặt chủ sở hữu thì có hơi khiếm nhã...

Ghi chép về Quần đảo Behen đã được đặt vào kho đồ. Grid lo rằng mình có thể không nhận được phần thưởng nếu từ chối yêu cầu này và khiến Leraje tức giận. Kho báu này thuộc sở hữu của Leraje. Cô ta có quyền ra lệnh trục xuất bất cứ lúc nào và anh không thể khiêu khích cô ta hơn mức cần thiết.

“Ngươi có bất kỳ thứ gì để đề xuất không?”

Hiện diện vĩ đại nhất trong kho báu là con ngựa với bờm lửa, nhưng Grid không có nhiều hứng thú với nó. Đó là bởi Grid vốn đã có Bắp ngô Vượt hạng vũ trang. Bản tính thô bạo của Bắp ngô Vượt hạng vũ trang đã khó có thể chịu đựng rồi. Chọn một con ngựa hung bạo thậm chí còn đá cả một đại quỷ thì sẽ chẳng có cái gì tốt đẹp hết. Anh cũng không thèm muốn huyết thạch. Nó nhất định là một khoáng chất tuyệt vời, nhưng chả có lý do để cảm thấy thèm khát miễn là anh còn Tham lam.

‘Nó không phải độc nhất vô nhị như sắt đêm trăng. Nó tương thích với quỷ năng, nhưng lại không cần thiết.’

Có nhiều cách để tận dụng nó, nhưng thế là chưa đủ để chọn nó là một phần thưởng từ Leraje.

‘Kiếm phép của Zepar cũng cho qua luôn.’

Zepar không phải ác quỷ, mà là một quỷ tộc. Hắn là một quỷ tộc hạ cấp đã vươn lên vị trí thứ 13 trong địa ngục. Thứ hạng hiện tại của hắn đã giảm đi kha khá. Ngay cả vậy, rõ ràng là hắn có một vị trí tốt tại địa ngục. Cơ mà, Grid có Iyarugt - kẻ đã chiến đấu với Zepar. Ông ta hiện đang được Tuyệt đỉnh Kiếm mượn, nhưng trong mọi trường hợp, Grid vẫn không thèm muốn kiếm phép của Zepar khi anh đã có thanh kiếm với linh hồn bị phong ấn của Iyarugt.

‘...Thật là buồn cười khi nhìn thấy nó bây giờ.’

Grid nhìn quanh kho báu và tự hỏi phần thưởng nào mới là tốt thì anh đột nhiên mỉm cười. Anh không thể tin là mình chẳng thèm muốn bất cứ thứ gì từ kho báu của đại quỷ thứ 10. Anh thắc mắc là liệu mình đã có quá nhiều thứ rồi chăng.

‘Có khi mình phải sớm xây dựng một kho báu của riêng mình.’

Nếu anh sở hữu nhiều báu vật đến mức vượt quá hạn định của kho đồ và nhà kho, anh có thể cần phải xây dựng một tòa nhà riêng biệt. Grid nghĩ về điều đó và nhận ra mình đã trở nên giàu có như thế nào. Anh nhớ lại những ngày còn nghèo khó và cảm nhận nó một cách sâu sắc.

“G-Gì hả?! Sao ngươi lại cười?!” Leraje la lên khi Grid đang nhìn nhà kho. Cô ta nghĩ rằng Grid đang cười vào mặt mình vì nội dung của cuốn nhật ký mà anh đã đọc ít phút trước.

Tại thời điểm này, điều đó thật đáng thương hại.

Grid lên tiếng với Leraje lúc cô ta kéo vành mũ rộng xuống để cố gắng che đi gương mặt đỏ bừng, “Ta chỉ cười vì có một ý nghĩ khác thôi. Ngươi nghĩ ta vì ngươi mà đang cười sao? Ta đâu phải là một kẻ không đủ hiểu chuyện để cười nhạo ai đó mạnh hơn mình chứ.”

Anh không nói với bất kỳ ý đồ đặc biệt nào cả. Grid chỉ thấy khó chịu với Leraje cứ đang rít lên bên cạnh anh. Anh thành thật truyền đạt quan điểm của mình để cô ta ngừng la hét. Sự thẳng thắn đã lấy được lòng của Leraje.

“E hem, quả thực là ta mạnh ngươi ngươi rất nhiều~ thật sự~ rất nhiều. Ta ưa cái cách ngươi thành thật thừa nhận điều đó và giọng điệu đĩnh đạc của ngươi.”

[Hảo cảm với Đại Quỷ thứ 10 Leraje đã tăng 1.]

“......??”

Một đại quỷ là cái ác tuyệt đối. Chúng là kẻ thù vô điều kiện của nhân loại. Anh không thể làm thân với chúng ngay cả khi bầu trời bị chẻ ra làm hai. Anh đã tin vào điều này qua nhiều kinh nghiệm của mình. Vậy thì tại sao hảo cảm lại tăng cho được?

“Ngươi... ngươi có thật là một đại quỷ không vậy?”

“Ngươi có ý gì đằng sau câu hỏi này hả? Ngươi tốn nhiều thời gian lựa chọn quá đấy. Có vẻ ngươi không có con mắt tinh tường để tìm kiếm báu vật rồi. Ta sẽ giúp ngươi. Cái này thì sao? Tấm khiên này thu được từ 159 năm trước trong cuộc chiến 1 chọi 1 triệu đấ...”

“Rác rưởi.”

Đây là một đại quỷ, đúng không nhỉ? Grid nhìn chằm chằm bằng đôi mắt đờ đẫn và Leraje đã hắng giọng, né tránh ánh mắt của anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!