Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 139: Chương 139

Chương 139

Lóe sáng!

Tiếng chim hót ngoài vườn làm Grid bừng tỉnh và vươn vai đứng dậy. Điều đầu tiên anh làm là đảo mắt tìm Irene. Anh đã lo rằng cả đêm qua chỉ là giấc mộng, rồi anh thở phào nhẹ nhõm.

“Irene...”

Một mỹ nhân với mái tóc óng bạc, một mỹ nhân mà anh dám khẳng định là người đáng yêu nhất thế gian, đang nằm ngủ phía bên phải anh. Làn da của cô ấy đang tỏa sáng dưới tấm chăn, tạo ra một xúc cảm kỳ lạ bên trong Grid.

‘Người đàn bà của mình đấy.’

Grid vẫn chưa bao giờ có được tình yêu trong suốt 27 năm. À không phải, anh còn chẳng được nắm tay gái bao giờ cơ. Anh có cảm giác như thế này đối với người đàn bà đầu tiên của mình thì cũng phải thôi.

‘Mình sẽ làm cho Irene hạnh phúc.’

Grid đã có mục tiêu mới rồi. Việc Irene bị Giáo hội Yatan bắt cóc tới 2 lần là ký ức tồi tệ nhất trong cuộc đời cô ấy. Cô ấy sẽ phải chịu đựng nỗi ám ảnh trong suốt một thời gian dài, nên Grid đã thề rằng anh sẽ không bao giờ để cô phải chịu đựng sự bất hạnh tương tự thêm nữa.

‘Mình cần có đủ sức mạnh để bảo vệ Irene.’

Khi nghe những lời này từ thế giới bên kia, Doran hẳn sẽ hài lòng lắm. Irene đã ngủ say sau cả đêm gắng sức rồi. Anh e ngại mình sẽ đánh thức cô ấy mất, nên anh ra khỏi giường nhẹ nhàng nhất có thể, mặc đồ và bước ra khỏi căn phòng.

Trước cửa căn phòng, hai hầu gái đang chờ anh.

“Ngài Grid đã thức dậy rồi sao ạ?”

“Tôi muốn đi tắm, nên xin hãy dẫn tôi tới phòng tắm đi.”

“Ưm...”

Một cô thì điềm tĩnh trong khi cô kia thì hoạt bát. Grid theo sau họ mà chẳng nghĩ ngợi nhiều và phát hoảng trong khu vực thay đồ phía trước phòng tắm. Những cô hầu gái bắt đầu cởi đồ anh ra như là chuyện thường ngày ở huyện.

“M-Mấy cô đang làm gì vậy?”

Sao mà mấy hầu gái này cởi được nhiều đồ thế chỉ trong vài giây chứ? Khiến cho Grid ở trong trạng thái trần truồng chỉ trong chớp mắt, kiểu như là họ dùng phép thuật vậy. Anh dùng cả hai tay che chắn vùng quan trọng của mình và la lên, “Mấy cô điên à? Sao tự nhiên lại lột đồ tôi?”

“Hơ?”

Thái độ trả lời của họ như là họ nghĩ cái phản ứng của anh trông thật kỳ quặc.

“Ngài phải cởi bỏ quần áo thì mới tắm được ạ.”

Lúc này, Grid nhanh chóng nắm bắt tình huống và hỏi, “C-Có lẽ nào mấy cô... Mấy cô đang định tắm cho tôi à?”

“Dạ, đó là nhiệm vụ của chúng em.”

“Hầu gái tắm rửa cho cơ thể chủ nhân là chuyện tự nhiên thôi ạ.”

‘C-Cái này...!’

Đám người quý tộc biến thái tới mức bắt các cô gái trẻ tắm cho họ luôn này!

‘Mấy gã này... Chuyện này chẳng phải rất sướng sao?’

Đây là thứ gì đó mà anh đã luôn muốn trải qua một lần khi đọc truyện tranh. Grid hãnh diện bỏ tay ra khỏi mấy chỗ kia. Rồi anh ưỡn ngực tự hào và nói.

“Được rồi. Cởi chúng ra và tắm cho tôi đi.”

“Dạ.”

Grid đã phải lòng Irene qua một đêm và thề rằng anh sẽ yêu cô mãi mãi. Cơ mà điều đó đâu có nghĩa anh sẽ một lòng một dạ. Anh là một người đàn ông! Bất cứ thằng nhân vật chính nào cũng sẽ mơ về việc có một cái harem! Từ thời cổ đại rồi, những vị anh hùng lúc nào cũng được các cô gái vây quanh mà. Trong khi Grid không có ý định bỏ lỡ cái cơ hội này thì thực tế nó lại phũ phàng làm sao.

‘...Chả có cái phản ứng nào luôn này.’

Trong Satisfy, chỉ có thể làm tình mỗi tháng 1 lần và phải là giữa những cặp đôi đã cưới. Nếu không đủ những điều kiện này, bản thân chức năng tình dục sẽ không hoạt động. Những hầu gái dễ thương đang tắm rửa cho mọi bộ phận trên cơ thể anh với những cái chạm nhẹ nhàng và êm ái, nhưng Grid chả cảm thấy cái khỉ gì hết.

‘Vụ này dị thật...’

Một câu thoại nổi tiếng hiện lên trong tâm trí.

‘Mình... Mình là một thái giám...’

Grid thấy thất vọng dù các hầu gái đã tắm rửa cho anh. Bằng cách nào đó mà các hầu gái kiểu như đang cười vào mặt anh, khiến lòng tự trọng của anh tan vỡ.

Sau 30 phút.

“...”

Các nữ hầu lau sạch nước trên cơ thể anh trước khi anh rời phòng tắm và mặc quần áo lên trong tâm trạng vô hồn. Chúng là những bộ quần áo chất lượng nhất mà quý tộc thường dùng.

Họ kêu lên vì ngưỡng mộ Grid, “Thưa Ngài Grid, ngài trông tuyệt lắm ạ.”

“Đúng ạ! Quần áo rất vừa vặn vì vậy ngài nên đứng thẳng lên ạ!”

Grid nhìn mình trong gương và thấy khó xử.

“Nếu tôi mặc quần áo rẻ tiền thì Irene… À không, tôi sẽ phá hỏng danh tiếng của công nương. Nhưng những thứ này chẳng phải hơi quá à? Tôi là chồng của công nương chứ có phải là quý tộc đâu.”

Các nữ hầu giảng giải.

“Sắp có một buổi lễ rồi ạ. Grid sẽ chính thức được bổ nhiệm làm quý tộc trong hôm nay.”

“Phải, phải rồi. Đây không hề là đồ hóa trang.”

Lời mà họ nói là thực.

Sau bữa sáng.

Bá tước Steim đã cho gọi Grid.

“Irene là người thừa kế duy nhất của ta, con bé mặc định đã nhận được quyền lực của một bá tước. Và con bé sẽ trở thành một nữ bá tước sau khi ta chết.”

“...”

“Bên cạnh tước hiệu đó, Irene là công nương của một thành phố lớn nữa. Một thường dân làm chồng con bé thì sẽ là một rắc rối ta không muốn thấy... Ta muốn phong tước hiệu tử tước cho con, con sẽ đồng ý chứ?”

“Dĩ nhiên ạ.”

Trong giới quý tộc của Vương quốc Bất diệt, một bá tước có quyền tấn phong hai tử tước và tám nam tước. Tuy nhiên Bá tước Steim đã có tới năm tử tước dưới quyền mình. Ông ấy là một trong hai nhà quý tộc đại diện cho Vương quốc Bất diệt, mang quyền lực trên cả luật pháp.

Rồi Grid đã trở thành người thứ sáu được Bá tước Steim ban tặng danh hiệu tử tước.

[Bạn đã trở thành một tử tước của Vương quốc Bất diệt.]

[Là con rể của Bá tước Steim, bạn đã có được họ Steim.]

[Bạn có quyền cai trị một lãnh thổ.]

[Bạn có quyền chỉ huy binh lính.]

[Bạn có thể thuê tối đa 3 người làm hiệp sĩ. Bạn có thể thuê cả NPC và người chơi.]

[Bạn có thể ra lệnh bắt buộc cho mọi người. Nhưng không khuyến khích điều này.]

[Bạn sẽ nhận lương tháng 2.000 vàng.]

‘Thơm!’

Một đứa con rể bá tước như Grid có mức lương kha khá là 500 vàng. Cơ mà anh lại thấy thất vọng vì số đó quá ít. Còn giờ anh đã là tử tước và kiếm thêm được nguồn phụ thu là 2.000 vàng, khiến tổng số vàng mỗi tháng tăng lên thành 2.500.

‘2.500 vàng đổi ra tiền mặt thì...!’

3 triệu won. Đó là một mức lương cố định khổng lồ nên Grid rùng hết cả mình. Bá tước Steim nhận ra sự thỏa mãn của anh và nhẹ nhàng hỏi.

“Vậy thì... Đêm động phòng có ổn không con?"

“...Chuyện đó.”

Không dễ gì trả lời câu hỏi này. Người kia là bố vợ cơ mà. Đứa con rể nào có thể kể lể những chuyện đã diễn ra đêm qua chứ? Cuối cùng thì Grid dùng sự khiêm tốn để trả lời.

“Ở một mức độ mà con có thể tự hào ạ.”

“Haha!”

Earl Steim cười một cách hài lòng với câu trả lời đó. Rồi Irene bước vào căn phòng. Cảm nhận bầu không khí này khiến mặt cô đỏ ửng cả lên, và cô nói, “Cha à, sớm hay muộn cha sẽ thấy mặt cháu ngoại mình thôi. Grid ý... Anh ấy tuyệt lắm.”

“Ohh! Ta hiểu rồi! Con rể ta lại tuyệt đến thế cơ à?”

“Vâng, anh ấy thật sự tuyệt lắm luôn. Cả đêm qua con được trải nghiệm nhiều hơn những gì con tưởng tượng cơ. Có lẽ tương lai sẽ có ít nhất năm bé trai đấy ạ. Con sẽ sinh ra thật nhiều em bé cho tới khi không còn đủ sức nữa và khiến cha có được niềm vui tuổi già.”

“Được! Ta mong chờ lắm! Thực sự mong chờ lắm đấy! Hãy tận dụng sức mạnh của con nhé Grid. Ta muốn ít nhất mười đứa cháu cơ!”

“Ah...”

Grid không thể thổ lộ sự thật rằng anh không có khả năng cho ra 10 đứa cháu vì anh chỉ có thể làm chuyện đó mỗi tháng một lần. Anh biết hoàn cảnh của gia tộc Steim nên anh không hề muốn Bá tước Steim phải lo lắng.

“...Con sẽ cố hết sức ạ.”

Grid rời khỏi căn phòng sau khi xoay sở trả lời một cách khó khăn. Irene theo sau và nói riêng với anh, “Anh về xưởng rèn của Khan để làm việc như dự định sao??”

Irene bám chặt cánh tay Grid như thể không muốn tách ra khỏi anh. Cô luôn muốn ở bên cả ngày.

Grid nói nhỏ.

“Trước đó thì có chuyện khác anh cần phải làm. Em có thể cho anh mượn vài binh sĩ không Irene?”

Grid dùng những kỹ năng của mình và đã tăng hảo cảm của Irene tới tối đa chỉ trong đúng 1 tháng. Giờ anh sẽ chủ định sử dụng hảo cảm đó làm Irene không thể chối từ lời đề nghị.

“Em có thể đưa anh mượn vài binh sĩ. Nhưng anh cần binh sĩ để làm việc gì thế ạ...?”

Trên những bức tường nhìn ra phía ngoài Winston. Grid đứng cạnh Irene và cất giọng nói nghiêm túc trong khi nhìn chăm chú về hướng Làng Bairan ở phía Nam.

“Là chồng của em, anh ước mong được chiến đấu cho sự bình yên của vùng đất mà em cai quản. Anh sẽ đánh bại tên Hộ vệ bên ngoài Làng Bairan, kẻ đã làm kinh sợ biết bao người tại đó.”

Về bản chất, Grid không có chút tài năng nào cho Satisfy. Trước khi trở thành Hậu duệ Pagma, anh đã cắm chốt trong một thành phố cả năm trời và chỉ lên được cấp 80. Nhưng hiện tại không còn như vậy nữa. Anh đã trải qua bao biến cố từ lúc trở thành Hậu duệ Pagma và giờ đã biết mình phải ưu tiên điều gì trong trò chơi này.

‘Đầu tiên và quan trọng nhất là mình phải rèn ra Phế phẩm.’

Vật phẩm đầu tiên mà Grid sáng tạo ra, Phế phẩm! Nó là một thanh đại kiếm bá đạo tuyệt đối. Xui xẻo thay, những điều kiện sử dụng đi kèm khiến nó trở thành thứ vô giá trị vì khó mà bán được. Dainsleif đã và đang là vũ khí mạnh nhất hiện tại rồi, cho nên Grid không cảm thấy sự thèm muốn mạnh mẽ với Phế phẩm.

Cơ mà giờ thì anh đã thay đổi suy nghĩ. Anh cảm thấy mình cần đến Phế phẩm. Sở hữu những vũ khí tốt hơn là ‘lẽ tự nhiên’. Anh đã thức tỉnh dựa theo cái lối suy nghĩ cơ bản đó.

“Anh sẽ chiến đấu vì lợi ích của em, cũng như vì vùng đất của em sao...?”

“Đúng vậy đó. Chỉ cho riêng mình em thôi.”

“Ah...!”

Đôi khi, những lời nói dối mang ý tốt là điều cần thiết! Irene đã rung cảm bởi những câu từ của Grid và trả lời anh với vẻ xúc động,“Anh có thể mang theo 100 binh sĩ cùng 2 hiệp sĩ, nhưng đừng gắng sức quá và nhớ phải cẩn thận nhé. Nếu anh bị thương thì... Trái tim em sẽ tan nát mất.”

Cô ấy thực sự là đáng yêu quá đi mà.

‘Mình thật sự đã lấy được một người vợ hiền.’

Grid ôm Irene thật chặt vào lòng. Anh thề rằng mình chắc chắn sẽ đánh bại Hộ vệ Rừng rú và thu thập Ôrihancôn xanh dương, để sự giúp đỡ của Irene không trở nên vô ích!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!