Chương 140
Tại thao trường của Winston.
Có chính xác 100 binh sĩ đã tập trung ở một khu vực rộng lớn có thể chứa tới 5.000 người. Một sự hoang mang đang lan truyền trong lời nói của họ.
“Tập luyện buổi sáng xong rồi mà, Sao bọn mình lại ở đây chứ?”
“Tôi cũng không rõ... Mà cũng chỉ có mỗi đơn vị 100 người bọn mình thôi.”
Hiện tại Winston có 2.030 quân. Nhiều người đã mất mạng trong những cuộc chiến lặp đi lặp lại với Giáo hội Yatan, nhưng Bá tước Steim đã mang tới những binh sĩ mới để lấp vào khoảng trống đó. Họ không thể che giấu nổi cảm giác lo lắng khi mà trong số 2.000 người thì chỉ 100 người bọn họ bị gọi ra đây.
Họ là Đơn vị Bách binh số 13, nổi tiếng vì gây ra nhiều điều rủi ro bất hạnh! Do đó, họ lo lắng chờ đợi trong lúc nghĩ về hình phạt mà họ sẽ phải nhận.
“Đầu tiên thì phải nghĩ về thứ bọn mình đã làm sai trước. Đêm qua, đội bảo vệ binh khí... Nhóm thứ ba đúng không? Mấy cậu ngủ gật trong lúc canh phòng hả?”
“Vô lý. Tình hình vẫn đang căng thẳng vì Giáo hội Yatan thì làm sao ngủ trong lúc làm nhiệm vụ được? Bọn tôi đã bí mật ngủ theo lượt thật, nhưng mạng lưới tình báo hơi bị kỹ lưỡng đấy. Làm sao mà bị bắt quả tang được chứ.”
“Thật hửm? Rồi nhóm thứ hai thì sao? Mấy cậu là người đi tuần tra khu chợ. Đám thương nhân phàn nàn việc mấy cậu ăn cắp đồ đúng không?”
“Không thể nào. Bọn tôi chỉ ăn hoa quả với thịt xiên thôi, và chả có ai làm ầm ĩ gì hết.”
“Ưmm... Tôi không nghĩ gần đây bọn mình có làm điều gì sai trái đâu. Bọn mình đã đánh què quặt mấy cái băng đảng dám gây rối tình hình an ninh, nhưng bọn mình không thể vì điều đó mà bị trừng phạt đâu đúng không?”
“Hành động đấy còn xứng đáng được nhận thưởng luôn ấy chứ... Thế thì tại sao nhờ? Vì làm gì sai mà bọn mình bị bắt tập trung thế này?”
Cuối cùng thì những binh sĩ chẳng thể tự mình gỡ rối tơ lòng và đã quay sang hỏi đội trưởng của họ là Jude.
“Đội trưởng ơi, vì sao bọn mình bị gọi thế?”
“...Tôi chịu.”
Jude cũng không thể hiểu được tình hình. Anh đang di chuyển theo lịch trình thông thường thì đột nhiên có lệnh tập hợp. Jude không đủ thông minh để đoán lý do, nên anh chỉ đứng đó im lặng mà thôi.
“Dù sao thì đội trưởng của bọn mình cũng sẽ chẳng biết bất cứ cái gì về chuyện này cả.”
“Ừa. Chiến đấu là điểm mạnh nhất của đội trưởng rồi. Với những cái khác thì anh ta vô năng.”
“...”
Những binh sĩ đang nói chuyện dở dang thì có 2 hiệp sĩ xuất hiện. Họ là Romeo, một hiệp sĩ kiệt xuất cùng phó chỉ huy Deck của anh ta. Romeo - mặc giáp tấm toàn thân bằng vàng lấp lánh cùng một chiếc áo choàng đỏ - hét lớn.
“Im lặng và chú ý vào! Tử tước Grid đang tới!”
“Tử tước Grid á?”
Anh ta mới cưới công nương hôm qua thôi mà. Hôm nay đã thành quý tộc rồi sao? Một quý tộc nên đốt cháy thể lực của mình trong đêm động phòng và tận hưởng tuần trăng mật chứ, Vậy thì tại sao anh ta lại tới thao trường nhỉ?
Grid xuất hiện lúc các binh sĩ còn đang cảm thấy bối rối. Anh mặc áo giáp cùng găng tay trắng và có một cảm giác đường hoàng vô cùng cao quý toát ra từ anh. Anh làm cho bộ giáp vàng rực rỡ của Romeo trông thật nông cạn.
‘Người hùng được đồn đại là đã giải cứu Winston khỏi lãnh chúa tiền nhiệm và Công ty Mero...!’
Đây là lần đầu tiên Đơn vị Bách binh số 13 nhìn thấy Grid. Tất cả họ đều cảm thấy ngưỡng mộ anh.
‘Có một câu chuyện kể là anh ấy đã giải cứu công nương Irene sau khi giết Malacus.’
‘Không phải anh ta cũng là một thợ rèn tuyệt vời sao? Anh ta tuyệt thật.’
Grid có một lượng danh tiếng không nhỏ, và chỉ số nhân phẩm cũng cao nữa. Các binh sĩ ghen tị và dùng ánh mắt để áp đảo anh, khiến Grid phải đầu cúi xuống trong sự lúng túng. Grid lên bục và tập trung sự chú ý vào Jude trước khi mỉm cười yếu ớt và nói,
“Chất lượng nhìn chung là tốt. Irene đề xuất đơn vị bách binh này là có lý do cả.”
Cấp độ trung bình của binh lính Winston là tầm 70~80. Những binh sĩ mà Grid thấy hôm qua có sức chiến đấu trung bình khoảng 1.000. Nhưng những người thuộc Đơn vị Bách binh Số 13 có sức chiến đấu trung bình lên tới 2.000 trong khi Jude đạt tận 5.000.
Cứ cho là các hiệp sĩ cấp 180 được vũ trang bằng các vật phẩm hạng nhất có sức chiến đấu vào tầm 7.500 đi, thì sức chiến đấu của một kẻ chỉ mang giáp lưới tồi tàn như Jude lại cao một cách bất thường.
Grid cảm thấy một sự hứng thú mãnh liệt và chạm vào bao kiếm đeo bên hông. Rồi anh rút thanh kiếm mà anh nhận được từ Irene.
[Kiếm của Chỉ huy]
Độ bền : 100/100
Sức Tấn công : 100
* Nhân phẩm +30
* Kỹ năng ‘Quan sát Nhân vật’ sẽ được tạo ra.
Một thanh kiếm được trao cho các chỉ huy quân sự được bổ nhiệm bởi hoàng thất hoặc quý tộc. Nó không thích hợp để dùng làm vũ khí vì toàn bộ những viên đá quý được nạm bên trên.
Nhưng nó trao cho chỉ huy quân sự lợi thế quan sát các khả năng của binh sĩ một cách tỉ mỉ. Nó rất hữu ích khi chỉ huy một đội quân.
Nặng : 220
‘‘Quan sát Nhân vật.’
[Thấu hiểu của bạn đã hơn 600 điểm. Do ảnh hưởng của thấu hiểu, Quan sát Nhân vật Mức 3 đã được kích hoạt.]
[Quan sát Nhân vật Mức 3]
Bạn có thể nắm bắt không chỉ thông tin của mục tiêu đang được quan sát, mà cả các chỉ số hiện tại, giới hạn chỉ số và các kỹ năng của họ.
* Các mục tiêu quan sát bị giới hạn ở các đồng minh.
Tên : Jude
Tuổi : 25
Giới tính : Nam
Nghề nghiệp : Đội trưởng Đơn vị Bách binh Số 13
Cấp độ : 103
Sức mạnh : 818/2.080
Thể lực : 431/908
Nhanh nhẹn : 34/330
Trí tuệ : 11/20
Kỹ năng : Chộp vũ khí của kẻ thù và dùng nó làm vũ khí (S). Im lặng (A). Tôi chả biết gì (SS-)
Một kẻ ngốc hiếm hoi sinh ra ở Winston. Khi nói đến sức mạnh, anh ta không đứng sau bất cứ ai. Anh ta là một chiến binh bẩm sinh không biết sợ hãi.
Thật không may, não anh ta lại kém phải triển. Cho dù anh ta có cố gắng thế nào, anh ta không bao giờ có thể leo lên một vị trí cao hơn. Anh ta trở thành đội trưởng của đơn vị bách binh gần như là một phép màu.
‘Thế còn các hiệp sĩ kia thì sao nhỉ?’
Grid quan sát tiếp tới Romeo và Deck.
Tên : Romeo Laniche
Tuổi : 34
Giới tính : Nam
Nghề nghiệp : Hiệp sĩ của Công nương Irene.
Cấp độ : 196
Sức mạnh : 878/910
Thể lực : 420/441
Nhanh nhẹn : 253/270
Trí tuệ : 174/200
Kỹ năng : Tinh thần Ưu tú (A+). Cú đánh Mạnh (A+). Đầu lạnh (B).
Con trai của Tử tước Laniche và là đệ tử của Phoenix. Anh ta đi theo Đội trưởng Phoenix và phục vụ gia tộc Steim theo lẽ tự nhiên.
Tài năng của anh ta phát triển ngay từ đầu và được đào tạo trong một khóa học ưu tú. Tuy nhiên, anh ta đang gặp khó khăn vì sự phát triển gần đây của anh ta đã bị đình trệ.
Tên : Deck
Tuổi : 32
Giới tính : Nam
Nghề nghiệp : Hiệp sĩ của Công nương Irene.
Cấp độ : 185
Sức mạnh : 750/1.050
Thể lực : 334/536
Nhanh nhẹn : 213/320
Trí tuệ : 199/230
Kỹ năng : Nịnh hót (B+). Khả năng Nắm bắt Tình hình (S-). Kiếm thuật Quy ước (B).
Khả năng đọc tình huống của anh ta rất tuyệt vời. Anh ta luôn tát nước theo mưa. Anh ta có tài năng của một chỉ huy.
Nhìn vào tổng chỉ số, các hiệp sĩ này cao hơn Jude rất nhiều.
‘Nhưng xét về khác biệt cấp độ thì Jude thực ra lại có các chỉ số cao hơn hẳn mấy tên hiệp sĩ này.’
Chỉ số bẩm sinh của Jude cao hơn của các hiệp sĩ nhiều. Đó là một điều có lý. Theo tự nhiên thì mỗi người sinh ra đều có tài năng khác nhau còn gì? Như ở đây thì Jude được sinh ra với tài năng cao hơn Romeo và Deck.
‘Nhưng mà có một thứ còn hơn cả các chỉ số bẩm sinh ... Nó là khả năng tăng trưởng tối đa của các chỉ số.’
Chỉ số của Jude có khả năng tăng lên tới mức áp đảo Deck và Romeo. Nếu Jude có thể phát huy hết tiềm năng của mình, cậu ta sẽ mạnh ít nhất là gấp đôi Romeo.
‘Cái nhược điểm ở đây là trí tuệ thấp một cách vô lý của cậu ta, nhưng Jude lại có nhiều thế mạnh để bù đắp những thiếu sót đó.’
Grid ghi nhận xếp hạng các kỹ năng của Jude. Xếp hạng của chúng cao hơn rất nhiều so với của các hiệp sĩ, và đống kỹ năng này dường như là cội nguồn cho sức chiến đấu mạnh mẽ của Jude. Grid đưa ra quyết định
‘Jude, Tôi sẽ nâng đỡ cậu lên làm hiệp sĩ của tôi.’
Là một tử tước, Grid có quyền chỉ định 3 hiệp sĩ. Một người bình thường sẽ muốn một hiệp sĩ thông minh hay một thống đốc thành phố, nhưng Grid thì nghĩ khác.
‘Mình không thể đầu đất được.’
Anh sẽ chọn những người mang chỉ số có thể tăng trưởng để làm hiệp sĩ của mình và khiến họ trung thành như mấy con chó. Grid mỉm cười tà đạo và tiếp tục kiểm tra thông tin của các binh sĩ khác. Không may thay, chẳng ai trong số 100 người còn lại có tài năng xứng đáng như Jude. Nhưng họ chắc chắn giỏi giang hơn những người lính thông thường.
Nếu Grid khiến họ làm việc trong cuộc tập kích này... À nhầm, nếu anh đào tạo họ tốt, họ sẽ được tái sinh thành những binh sĩ ưu tú có thể giúp đỡ bảo vệ cho Winston và Irene.
‘Có một ông chồng như cậu ta có tốt thật không vậy?’
‘Cậu ta đang làm cái gì vậy chứ?’
Sau khi Grid xuất hiện. Anh chả hé môi lời nào mà đã kéo ra một thanh kiếm và nhìn các binh sĩ với nụ cười toe toét. Ngoại hình của Grid trông không bình thường chút nào. Cái người được ngợi ca như là một anh hùng đó đang cư xử một cách lạ lùng, làm cho các hiệp sĩ và những binh lính này cảm thấy lo lo.
‘Chuyện này có đôi chút...’
‘Có vẻ như cũng chỉ là mấy tin đồn thôi.’
Họ bắt đầu thấy thất vọng với Grid! Sau khi xác minh xong toàn bộ thông tin của các binh sĩ, Grid cuối cùng cũng nhét Kiếm của Chỉ huy vào bao trước khi vào thẳng vấn đề.
“Chúng ta sẽ khởi hành tới làng Bairan.”
“Bairan?”
“Sao lại tới đó đột xuất thế ạ...?”
Các binh sĩ bắt đầu thì thào khiến Romeo cau mày nghiêm nghị.
“Này! Tập trung vào!”
“Ah, giật cả mình.”
“Tôi xin lỗi.”
Grid giật nảy lên vì đang đứng ngay bên cạnh Romeo. Anh cười với các binh sĩ rồi bắt đầu giải thích, “Chúng ta sẽ tới làng Bairan để đánh bại Hộ vệ Rừng rú. Đây sẽ là một chuyến hành trình khó khăn, vì vậy mọi người nên chuẩn bị đi.”
“Hớ!”
Tiếng cảm thán đó không hề xuất phát từ những người lính dưới kia. Đó là giọng của Romeo, người đang do dự nhìn Grid. Là một hiệp sĩ tới từ một gia đình quý tộc, anh ta thường có ý thức cao về hình ảnh của mình. Cơ mà anh đã quên sạch chuyện đó trong khi run rẩy trước mặt các binh sĩ này rồi.
“Thư-Thưa Tử tước? Ngài muốn đánh bại Hộ vệ Rừng rú sao ạ? Chỉ với những người này thôi sao? Ngài nghiêm túc đấy chứ?”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Ha...! Không được rồi, sao ngài lại nói điều gì đó vô lý đến thế??”
Hộ vệ Rừng rú là đỉnh cao của quái vật dạng golem, và không thể gây sát thương chỉ bằng kiếm với những mũi tên vì cơ thể chúng được bao phủ bởi đá cứng và ôrihancôn. Nó cũng liên tục triệu hồi các con golem nhỏ và có sức tấn công đủ kinh khủng để gây nên các trận động đất. Ở miền Bắc này nó là một trong những con quái mạnh nhất.
“Hộ vệ Rừng rú rất khó đánh bại đó thưa ngài, kể cả khi ngài mang toàn bộ quân đội của Winston theo!”
Romeo đã khẳng định rồi. Lời anh ta không hề cường điệu chút nào. Hộ vệ Rừng rú đòi hỏi phải có hàng chục pháp sư hoặc nhiều hơn 2 đại pháp sư mới đánh bại được. Nhưng tại Winston thì các pháp sư chỉ ở hạng xoàng và cũng chỉ có 4 người thôi.
Nếu không có một đơn vị phép thuật mạnh mẽ thì việc đốn hạ Hộ vệ Rừng rú với 2.000 quân là điều không thể. 2.000 quân đó bị xóa sổ là cái chắc. Thế mà Grid lại muốn đánh bại nó chỉ với 2 hiệp sĩ và 100 lính ư?
Romeo sau đó nhớ lại Hội Tzedakah.
“Ah! Có lẽ ngài đang dự định sẽ gọi Hội Tzedakah sao? Ngài có định hợp lực với họ không, giống như lần đánh bại Malacus ấy?”
“Anh đang nói thứ nhảm nhí gì thế?”
Rõ ràng là nếu Grid gọi cho Tzedakah, việc đánh bại Hộ vệ Rừng rú là quá dễ dàng. Nhưng anh không có ý định thực hiện trận chiến này cùng với Tzedakah. Những người lính và hiệp sĩ này đều là NPC làm công ăn lương, nên họ không thể ngó ngàng tới những món đồ rơi ra từ Hộ vệ Rừng rú, trong khi thành viên hội Tzedakah thì lại ngang hàng với Grid.
Nếu Grid đi cùng họ, anh sẽ phải chia sẻ vật phẩm thu được. Anh đâu muốn điều đó đâu. Nói cách khác, Grid đã lên kế hoạch cho cuộc tập kích cùng với các NPC trong một nỗ lực độc chiếm toàn bộ đồ đạc rơi ra từ Hộ vệ Rừng rú.
‘Ngay từ đầu thì, không cần phải cầu viện sự giúp đỡ của họ làm gì.’
Grid đã một mình giết giáo hoàng. Sao còn phải mượn trợ lực từ hội nữa khi mà anh có thể dễ dàng cho Hộ Vệ Rừng Rú đi bán muối chứ? Anh hô to, “Tất cả mọi người đi thôi! Chúng ta sẽ khởi hành ngay bây giờ!”
“Chẳng phải chuyện này quá là đột ngột sao...?”
Hai hiệp sĩ cùng toán quân đều cằn nhằn. Họ nghĩ rằng mình sẽ mất mạng. Mới vừa trở thành chồng của công nương mà Grid đã ra một nước đi sai lầm rồi, khiến những con người này phải lo về cái tương lai mịt mờ của họ. Nhưng não Jude phẳng lỳ. Anh chỉ yên lặng bước theo sau Grid mà thôi.
Hôm nay là ngày mà chương trình bồi dưỡng thuộc hạ của Grid chính thức bắt đầu.
Cùng lúc đó tại xưởng rèn của Khan.
“...Khi nào Grid mới đi làm đây trời?”
Vantner đã tới xưởng rèn từ sáng sớm và chờ Grid được 5 tiếng rồi. Anh đã quá kích động vì bị cuỗm mất Irene và mất bình tĩnh. Bởi thế, anh muốn xin lỗi Grid vì sự thô lỗ và nhờ vả cậu ấy làm áo giáp cho anh.
Đây là thời khắc anh ngóng đợi 40 ngày rồi. Anh hy vọng Grid sẽ tới xưởng rèn càng sớm càng tốt. Nhưng Grid lại không hề trưng cái mặt ra, kể cả khi bữa trưa trôi qua và màn đêm buông xuống.
‘Hắn đang tận hưởng tuần trăng mật và còn chẳng thèm đi làm... Tên thối tha đó... Hắn thậm chí còn chả phản hồi lời thì thầm hay chat hội nữa...’
Vẻ mặt của Vantner hôm nay lại tối tăm hơn trước.