Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 141: Chương 141

Chương 141

Trong chuyến hành trình dài 3 ngày tới Rừng Xám ở ngoại ô Bairan, Grid đã bắt Jude cùng các binh sĩ hoạt động liên tục không ngừng.

Anh hướng dẫn họ chiến đấu với lũ quái vật bị Áo choàng của Malacus kéo tới. Tuy nhiên, quái vật tại Bairan có cấp thấp nhất là 100, trong khi tại Rừng Xám thì có cấp thấp nhất là 120. Để các binh sĩ cấp 70~80 đánh nhau với chúng là không dễ dàng gì. Có những tiếng than thở khổ cực đâu đây.

Nhưng Grid rất cứng rắn. Anh không bao giờ hạ lệnh cho họ rút lui. Họ bị buộc phải chiến đấu, kể cả nếu họ phải chết. Anh ra lệnh gần như không nghỉ, các binh sĩ không thể kháng lệnh và buộc phải chiến đấu với quyết tâm chết thật sự. Hẳn là thế rồi, họ đã suýt chết vài lần.

Các binh sĩ không còn coi Grid như người hùng nữa. Họ nghĩ anh là ác quỷ thì đúng hơn.

Ban đầu, họ đã nghĩ chuyến thám hiểm này là để dằn vặt họ. Nhưng không ai trong số các binh sĩ này mất mạng vì quái vật hết. Mỗi lần họ sắp bước chân vào cửa tử, Grid cùng các hiệp sĩ lại có mặt ở đó cứu họ.

Chuyện này lặp lại liên tục trong 3 ngày, và cấp độ trung bình của các binh sĩ đã lên 90. Jude luôn chiến đấu ở tiền tuyến và xoay sở đạt tới cấp 110.

‘Chắc chắn rồi... NPC thì khác với người chơi.’

Grid nghiệm ra một số sự thật mới. Người chơi nhận cố định 10 điểm chỉ số mỗi lần họ lên một cấp, trong khi NPC ngẫu nhiên có được tối thiểu là 6 tới tối đa là 20 điểm chỉ số. Mỗi lần Jude lên cấp, cậu ta nhận ít nhất 16 điểm liền. Thực tế là, Grid rất có hứng thú với NPC hạng A.

Sự hứng khởi dâng tràn trong Grid.

‘Đúng rồi Jude. Phát triển lẹ lên. Rồi trở thành con chó trung thành của ta.’

Ngày hôm sau, đoàn người cuối cùng cũng đặt chân tới Rừng Xám. Từ đây, bầu không khí trở nên thật kỳ lạ. Tinh thần của những binh sĩ đã đâm chồi nảy lộc dưới sự điều hướng của Grid đã bốc hơi trong nháy mắt.

“Tô-Tôi xin lỗi nhưng chúng ta không thể đi xa hơn được nữa.”

Điểm đầu của khu rừng được bao phủ bởi sương độc do các loài hoa độc tỏa ra. Sương độc trải dài trong bán kính 300 mét liền. Các binh sĩ và hiệp sĩ chùn bước là điều tất nhiên. Họ cách xa làn sương tới 5 mét mà da của họ đã có sự ảnh hưởng rồi. Họ có thể cảm thấy sức khỏe của mình đang xấu đi từng giây.

Romeo xét đoán rằng bước vào đây mà không có một tư tế Rebecca đi cùng thì chẳng khác nào tự sát.

“Thật phi lý khi đánh Hộ vệ Rừng rú chỉ với chừng này người, thưa ngài! Tiếp cận Hộ vệ Rừng rú là bất khả thi. Chúng ta tới được đây là quá tốt rồi, nhưng chỉ có thể quay trở về thôi...”

Bọn họ đều đứng im và không di chuyển. Grid đã không bắt ép họ làm gì nữa cả.

‘Sương độc của các loài hoa độc này cấu 350 sát thương trên giây cơ à.’

Không nói tới 2 hiệp sĩ thì các binh lính này có lượng máu dưới 3.000. Nếu anh bắt họ tiến vào làn sương, họ sẽ chết trước khi đi nổi 100 mét. Grid đã dồn sức để huấn luyện họ, nên anh không muốn mất họ theo cách này.

‘Mình phải tiến về phía trước.’

Hoa độc không đơn giản là một cây độc. Nó là một loại cây ăn thịt cấp 160 dùng xúc tu tấn công mọi thứ lọt vào tầm ngắm của nó. Nó là đối tượng khủng bố toàn diện đối với cả du hành giả cùng lũ quái vật.

Nhưng mấy cái hoa này thì đâu có đe dọa được Grid. Grid đặt tay vào kho đồ trong trạng thái căng thẳng. Anh định lấy Dainsleif ra để cắt bỏ mấy cái hoa độc này.

“Jude?”

Jude tiến về phía làn sương mà vẫn không nói gì như mọi khi. Cậu ta đang hướng thẳng tới chỗ sương độc gây ra sự sợ hãi cả cho các hiệp sĩ!

‘Hẳn rồi! Cậu ta được mình để vào mắt cơ mà!’

Đầu Grid tràn ngập những dự đoán. Jude sẽ dùng thứ gì để vượt qua màn sương đây? Anh dõi theo với cặp mắt tò mò. Rồi Jude cuối cùng cũng bước vào đó. Thanh máu của Jude tụt xuống với tốc độ kinh hoàng.

Nhưng Jude chả để tâm. Cậu ta rên rỉ và tiếp tục tiến lên. Rồi cậu ta ngã xuống thảm cỏ.

“...Ế?”

Grid bị bối rối bởi chiều hướng phát triển không ngờ. Còn các binh sĩ thì rơi vào trạng thái rối loạn

“Á Đội trưởng! Anh ta lại tự đào mồ chôn mình rồi!”

“Đi giải cứu Đội trưởng lẹ lên!”

“Bỏ xừ rồi, bọn mình lại phải vào trong cái làn sương độc đó á? Bọn mình cũng sẽ hẹo hết đó!”

“Ưhh... Đội trưởng sẽ đi bán muối kiểu này sao?"

Thanh máu của Jude đang giảm chóng mặt. Những binh sĩ bất lực buộc phải nhìn đội trưởng của họ chết trước ngay trước mắt. Grid nhận ra sai lầm của mình.

‘Chẳng phải cậu ta đần lắm à?’

Cho dù cứ lên cấp liên tục, trí tuệ của Jude vẫn dậm chân lại 11. Có cả một cái kỹ năng không rõ ràng mang cái tên đáng ngại là ‘Tôi chả biết gì’ nữa. Lý do Jude đi vào làn sương không phải là vì cậu ta có cách phá bỏ nó, mà là vì cậu ta chả biết gì. Grid giờ mới nhận ra khía cạnh này và vội vã di chuyển.

‘Mình không thể để mất cậu ta kiểu này được!’

“Ngài Tử tước!”

Romeo và Deck la lên. Một tử tước đang quăng mình vào sương độc chỉ để cứu một vị đội trưởng sao? Họ không hiểu nổi hành vi của Grid nữa.

Deck hét lớn với giọng khẩn thiết, “Ngài Romeo! Tử tước mà chết thì chúng ta cũng xong luôn đấy!”

“Xông lên nào...!”

Nhưng quá muộn rồi. Tốc độ di chuyển của Grid thật siêu phàm. Lúc mà Romeo và Deck nghĩ sẽ cản anh lại thì Grid đã ở giữa làn sương rồi.

“Uống cái này nhanh lên!”

“...?”

Thị lực cậu ta trở nên mờ mịt. Cả cơ thể cậu ta tràn ngập một cơn đau khủng khiếp. Jude đã nghĩ mình sẽ chết như thế này. Bất ngờ thay, có ai đó chạy tới chỗ Jude và vực cơ thể cậu ta dậy. Và rồi Jude được mớm một bình pháp dược sao? Người ấy là Grid.

“...?”

Một quý tộc sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của mình để cứu một dân thường ư? Đám quý tộc thường coi binh lính như khiên thịt trên chiến trường mà? Grid lại khác với những quý tộc mà Jude đã từng gặp. Tại sao anh ta lại khác nhỉ? Cậu tò mò lắm, nhưng trí tuệ của cậu ta không thể luận ra nổi lý do. Nên cậu ta chỉ biết vui mừng thôi.

Rồi Jude làm một vẻ mặt ngáo ngơ lúc một đống xúc tu từ hướng những cây hoa độc bay về phía cậu ta. Chúng bay như chim, nhưng chẳng cái nào chạm tới được Jude. Hiển nhiên rồi. Mấy con nhãi nhép cấp 160 làm sao mà phát huy sức mạnh của chúng trước mặt Grid được đây?

“Kiếm Vũ Pagma, Sóng!”

Các đường kiếm ánh sáng bay theo mọi hướng xung quanh Grid. Đống xúc tu bị cắt nát ra và hàng chục hoa độc phải gào thét. Rồi làn sương độc bắt đầu tan biến như chưa từng tồn tại. Jude lại làm một vẻ mặt ngáo ngơ nữa và khâm phục kỹ năng của Grid.

‘Mạnh mẽ.’

Không khí trong lành bắt đầu tràn vào hai lá phổi nhiễm độc của Jude. Sức khỏe bẩm sinh của Jude cho phép cậu ta nhanh chóng thoát khỏi đau đớn và nâng cơ thể mình lên. Rồi cậu ta cúi đầu trước Grid.

“Cảm ơn ngài.”

Với người đã cứu mạng cậu ta thì những từ này quá đơn giản. Grid đã bị bối rối trong một lúc.

‘Cậu ta thật sự ngu ngốc quá.’

Anh bảo với Jude, “Dũng cảm là tốt, nhưng cậu nên nghĩ trước khi tiến về phía trước. Cậu không có 10 cái mạng đâu, đúng không?”

“...Ưm.”

Jude gật đầu như thể cậu ta đã hiểu. Nhưng biểu cảm lại quá khó thấy, như là cậu ta còn chẳng biết ý nghĩa của câu đó vậy. Grid thấy không thoải mái chút nào. Anh không thể không cảm thấy lo lắng được. Đó đâu phải là một đòi hỏi khó khăn gì đâu. Grid chỉ đề nghị cậu ta cẩn thận thôi. Nhưng cậu ta ngu tới mức nào mà còn không hiểu được chứ?

Sau đó các hiệp sĩ cùng binh lính chạy đến chỗ họ.

“Ngài an toàn rồi!”

Họ nhìn chằm chằm vào Grid với những cặp mắt ngưỡng mộ.

“Cảnh ngài quét sạch hàng chục hoa độc cùng một lúc thật là tuyệt vời! Đây chính là sự oai vệ của vị anh hùng đã đánh bại Malacus!”

“Hành động giải cứu đội trưởng chính là biểu tượng mẫu mực của toàn bộ những quý tộc và các hiệp sĩ đó ạ!”

Romeo và Deck bắt đầu tung hô Grid. Các binh sĩ đã từng hiểu nhầm Grid là ác quỷ giờ đã coi anh là vị anh hùng một lần nữa.

“Tử tước là nhất!”

“Cảm ơn ngài đã cứu đội trưởng!”

Những tiếng reo hò tới từ hiệp sĩ cùng các binh lính! Grid cười với họ, nhưng mà nó có cái cảm giác gở gở.

“Thấy sao? Nếu các cậu đi cùng ta, các cậu có thể dễ dàng đánh bại Hộ vệ Rừng rú đấy.”

“...Không không, cái chuyện đó...”

Bất chấp việc Grid đã thể hiện sự vĩ đại của mình, các hiệp sĩ và binh lính vẫn phản ứng một cách hoài nghi về cách đánh bại Hộ vệ Rừng rú.

Grid chả quan tâm. Anh đã cố ý ngay từ đầu, nên anh chỉ việc bắt đầu tiến về phía trước một lần nữa. Các hiệp sĩ và binh lính buộc phải theo sau anh. Rồi đoàn người gặp phải thứ gì đó ở trung tâm khu rừng.

“Con người! Cấm con người vào trong rừng! Con người làm ô nhiễm rừng! Không tha thứ con người!”

Đó là một con Goblin chúa. Hầu hết bọn goblin đều cao tầm 1 mét, nhưng nó cao tới 2 mét liền. Và sức mạnh của nó vượt ngoài sức tưởng tượng. Là một trùm dã quái cấp 180, nó là một con trùm trung cấp buộc phải bị đánh bại trước khi gặp Hộ vệ Rừng rú.

Nó triệu hồi ra hàng tá hobgoblin. Grid xác nhận chuyện này và bắt đầu chỉ đạo lính của mình.

“Đây là bài huấn luyện cuối cùng trước khi chúng ta đánh bại Hộ vệ Rừng rú! 3 binh sĩ sẽ quây một con hob, trong khi Jude và 2 hiệp sĩ sẽ nhìn toàn cảnh chiến trường và giúp những người đang gặp nguy hiểm. Một khi con chúa bắt đầu hành động kỳ lạ thì đó là điềm báo cho một trận động đất. Lúc đó thì hãy tỏa ra và giảm tối thiểu thiệt hại!”

Con goblin chúa có kiểu tấn công giống với Hộ vệ Rừng rú.

Nó triệu hồi các con hob trong khi Hộ vệ Rừng rú thì triệu hồi golem. Con chúa cũng sở hữu kỹ thuật động đất diện rộng tương tự Hộ vệ Rừng rú vậy.

Đó là lý do các tổ đội tập kích khu rừng có xu hướng đối đầu goblin chúa trước khi tới chỗ Hộ vệ Rừng rú. Bản thân Grid đã làm quen với quy trình này và phản ứng bình tĩnh nhất có thể.

Và rồi!

Các hiệp sĩ và binh lính quây những con hob đúng theo chỉ dẫn của Grid, trong khi Grid tiếp cận con chúa. Sau đó anh dùng Kiếm Vũ Pagma, Sát, để trấn áp nó.

[Chí mạng!]

[Hiệu ứng tùy biến của Găng tay Thánh Quang đã được kích hoạt, giúp bạn tấn công mục tiêu 5 lần.]

[Bạn đã gây ra 302.555 sát thương.]

[Bạn đã đánh bại vệ binh của Rừng Xám, chúa tể goblin!]

[Đã nhận được 2.600.100 điểm kinh nghiệm.]

[Đã nhận được Gậy của Chúa tể Goblin.]

[Đã nhận được răng nanh của Chúa tể Goblin.]

[Cấp độ của bạn đã tăng lên.]

“...Ah.”

Công kích chí mạng kết hợp với tùy biến của Găng tay Thánh Quang và Sát tạo ra một đòn đủ sức khiến con trùm bằng sư cấp 280 phải gục xuống trong trạng thái chí tử. Do đó, nó dễ dàng xử lý con goblin chúa cấp 180.

Dĩ nhiên đây không phải ý định của Grid. Cái thời điểm tế nhị như này mà sao quyền năng từ những vật phẩm của anh lại được kích hoạt chứ?

“Hiik! Con người! Đáng sợ!”

Những con hobgoblin bỏ chạy sợ hãi trong lúc Grid cảm thấy lúng túng. Anh vừa mới hiểu ra tình hình.

‘Chó thật, mình nên tháo găng tay ra mới phải.’

Grid thấy hối tiếc vì mất đi cơ hội đào tạo lính, còn các hiệp sĩ cùng binh sĩ thì đang bối rối.

‘Đấy mà là một con người à?’

‘Mạnh một cách nực cười...’

“Hộ vệ Rừng rú hả. Đến lúc săn nó rồi.”

Giữa sự nhốn nháo ấy, chỉ có Jude là vẫn tiến bước về phía trước mà không nghĩ gì trong đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!