Chương 142
Vài tháng trước, Grid vẫn còn là mục tiêu của bọn chủ nợ. Anh đã chịu đựng đủ tất cả các kiểu bức hại dưới tay bọn nhân viên hỗ trợ tài chính Hạnh phúc Lòng mẹ.
Anh đã chăm chỉ làm việc mỗi ngày để trả lại tiền lãi và trên thực tế đã sống như một nô lệ không có dấu hiệu của một cuộc đời khá khẩm hơn. Anh còn chẳng thể mơ ước được người khác yêu thương, hay tự mình tận hưởng một chai soju nữa.
Nhưng mọi chuyện giờ không còn giống như thế.
Grid đã có một lớp nghề huyền thoại và thành công đôi chút trong khoảng thời gian ngắn. Tuy nhiên, giờ món nợ đã được thanh toán xong hoàn toàn và anh trở nên giàu có.
Từ sau lần tập kích Malacus, anh rèn ra Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm cho Ibellin và mang về 4,61 tỷ won tiền doanh thu. Cho dù đã trả 5% tiền hoa hồng bán vàng cho trang giao dịch vật phẩm, trả món nợ còn lại của gia đình và mua xe, anh vẫn còn dư tới 2,95 tỷ won.
Hiện giờ Grid đã có thể ăn gà 2 tuần 1 lần. Anh có thể một mình ăn cả con gà trong 1 bữa mà không phải chia sẻ cho ai. Lúc này anh đã có thể tận hưởng sự xa xỉ đó rồi, anh muốn thu thập thêm 10 tỷ won nữa để mua 1 mảnh đất và xây dựng một nơi cư trú!
Nhưng trước khi bắt đầu chuyện đó, đầu tiên anh nghĩ mình cần rèn ra Phế phẩm đã. Rồi anh đi mua nguyên liệu chính để rèn ra Phế phẩm là ôrihancôn xanh dương. Tuy nhiên, cả nhà đấu giá trong game lẫn trên mạng đều không có chút ôrihancôn xanh dương nào.
Đó có thể là do không có người chơi nào đi tập kích Hộ vệ Rừng rú, cũng có thể là do tỉ lệ rơi của ôrihancôn xanh dương không cao, hoặc một thợ rèn nào khác đã mua hết chúng. Grid không biết chính xác vì sao lại chả có chút ôrihancôn xanh dương nào được bán. Nhưng anh biết câu trả lời để có được ôrihancôn xanh dương.
Khai thác chúng trực tiếp từ cuộc tập kích Hộ vệ Rừng rú là một nhiệm vụ đơn giản còn gì?
‘Mình kiếm được 3 viên Ôrihancôn xanh dương lúc bán Thanh gươm Tự Xuất thần cho Quản lý Valdi... Mình cần 12 viên nữa để làm ra Phế phẩm.
Và...
Grid hiện đang đứng trước mặt Hộ vệ Rừng rú.
“Chỗ này đây.”
Nơi sâu nhất của khu rừng. Có một vùng đất trũng khổng lồ đã từng là một phần của khu rừng. Grid bắt đầu quan sát các đặc điểm địa hình, bao gồm cả những cái cây phủ tro xám.
‘Các binh sĩ này không có nhiều vị trí để ẩn nấp. Mấy cái cây sẽ bị nghiền nát như tương... Đây sẽ là một cuộc đối đầu trực diện.’
Grid không lo lắng nhiều lắm. Anh có thể đánh bại Hộ vệ Rừng rú chừng nào các hiệp sĩ cùng binh lính còn quây bọn golem do Hộ vệ Rừng rú triệu hồi lên. Nhưng họ sợ.
“Th-Thứ lỗi cho thuộc hạ, thưa Tử tước... Chẳng phải bây giờ chúng ta nên quay lại rồi sao?”
“Xin hãy tha cho chúng thuộc hạ! Nếu thuộc hạ chết thì vợ con của thuộc hạ sẽ buồn lắm!”
“Thuộc hạ vẫn còn trẻ...”
Mặc dù trên đường tới đây Grid đã phô diễn sức mạnh của mình, nhưng tinh thần của họ vẫn ở mức thấp. Cuối cùng thì Grid quăng cái mũ rộng vành mình đang đội đi để đeo lên Vương miện Thánh Quang và kéo Kiếm của Chỉ huy ra để tăng chỉ số nhân phẩm.
“Hộ vệ Rừng rú hả? Chẳng phải ta đã loại bỏ Malacus, kẻ từng khiến cả thế giới kinh sợ đấy sao? Mọi người chỉ cần tin ta thôi. Đúng không?”
“Ô-Ôhhh...!”
Chỉ số nhân phẩm của Grid hiện tại là 364. Nếu cộng 200 điểm từ Vương miện Thánh Quang và 30 điểm từ Kiếm của Chỉ huy, chỉ số nhân phẩm của anh đã gần tới con số 600 khổng lồ. Con số này có thể so sánh với chỉ số nhân phẩm của những NPC đứng đầu đại diện cho cả một quốc gia, kể cả nếu họ không phải là vua. Những người lính thông thường và cả 2 hiệp sĩ là Deck và Romeo không thể làm gì khác ngoài việc cúi người trước Grid.
“Thuộc hạ có niềm tin vĩ đại vào tử tước. Chúng thuộc hạ sẽ theo ngài mà không phàn nàn nữa.”
“Được lắm.”
Đoàn binh trở nên im lặng. Grid thấy hài lòng và bắt đầu nhìn xung quanh một lần nữa.
‘Nhân tiện thì, sao Hộ vệ Rừng rú lại không xuất hiện nhỉ? Nó đáng ra phải xuất hiện rồi chứ?’
Grid đã xác nhận thời gian tập kích qua một trang web từ trước rồi. Hôm nay là ngày mà Hộ vệ Rừng rú hồi sinh, và thời điểm cũng đúng nữa. Anh cũng phải cẩn thận những tổ đội tập kích khác, nên đã cố tình che giấu khuôn mặt và danh tính bằng một cái mũ.
Nhưng khi anh đến đây, không có tổ đội nào hết và chẳng thể thấy Hộ vệ Rừng rú ở đâu luôn.
‘Đừng có bảo cái trang đấy là lừa đảo nhá?’
Đấy là một trang trả phí thành viên. Grid rất tức giận vì anh đã trả tận 130.000 won để kiểm tra thời gian tập kích.
‘Vì có nhiều thành viên nên mình mới tin chúng nó...!’
Grid tin chắc rằng mình đã bị lừa với cái giá là 6 con gà và đã sút một hòn đá một cách dữ dội. Rồi hòn đá nhỏ ấy bắt đầu rung chuyển ầm ĩ.
Jude mắt tròn xoe, vỗ tay và nói, “Tuyệt vời. Hòn đá đang nhảy múa kìa.”
“Không phải thế...”
Những người còn lại phát rồ lên. Hòn đá Grid vừa đá vào đang di chuyển và phát tướng sao? Như một con rùa ẩn mình trong cái mai của nó, đây là khoảnh khắc mà Hộ vệ Rừng rú xuất hiện hoàn toàn.
Cơ mà, lần này có đôi chút lạ lùng.
“Tên này là sao đây?”
Grid thấy khó hiểu. Về nguyên bản thì Hộ vệ Rừng rú phải to và cao hơn 5 mét. Thế mà con này có chiều cao tương tự Grid và vẻ ngoài trơn láng.
‘Thế này thì giống loài người rồi còn gì?’
Có 5 ngón tay và ngón chân trên mỗi chi được kéo dài ra, y như một con người. Ngoại trừ phần lưng được làm bằng đá cứng, cả cơ thể nó là tổng hòa của các loại quặng trong suốt và nhấp nháy trên đầu nó là cái tên ‘Hộ vệ Rừng xanh Thức tỉnh’.
“Mày, mày là thứ gì đây?”
Anh cố đo sức chiến đấu nhưng nó hiện lên ???. Chỉ có mấy dấu hỏi thôi. Bản năng của Grid nhận thấy sự nguy hiểm và trở nên cảnh giác. Rồi Hộ vệ Rừng xanh Thức tỉnh rút ngắn khoảng cách ngay lập tức.
Kwaang!
Có một cơn bão theo sau dư chấn chuyển động của nó. Tro bụi bay mù trời và các rễ cây đều rung chuyển.
Peeng!
Như là đang nhìn Regas vậy. Hộ vệ Rừng xanh Thức tỉnh nhắm một cú đá sắc bén. Rồi người đang đứng cạnh Grid là Deck ho ra máu và tan thành bụi sáng.
[Hiệp sĩ Deck đã chết.]
“Điên mẹ nó rồi!”
Giết một hiệp sĩ cấp 185 trong một đòn sao? Grid kêu lên vội vã, “Tránh mau! Nhất là Jude đấy! Cậu tuyệt đối phải sống sót!”
Hiệp sĩ và các binh lính sẽ không giúp được gì. Grid đang căng thẳng đặt tay vào kho đồ. Thanh hắc đại kiếm được kéo ra và Dainsleif thể hiện ngay vẻ ngoài oai vệ của nó.
***
Giờ đã 47 ngày rồi.
Grid đã hứa rèn giáp mới cho Vantner. Theo sau Pon và Ibellin, anh đủ may mắn để trở thành người thứ 3 nhận được vật phẩm do Grid làm.
‘Giờ mình có thể được sinh ra lần nữa như một người đã vũ trang vượt hạng!’
Khi trang bị áo giáp mạnh nhất mà Grid sẽ làm, sức phòng thủ của anh sẽ đủ và anh có thể tung hoành! Vantner phấn khích lắm. Nói anh là người hân hoan nhất thế giới cũng không quá đáng đâu.
Nhưng mà cái khỉ gì thế này? Một điều nực cười đã xảy ra. Grid từ bỏ việc làm giáp vì một nhiệm vụ ư? Rồi thì chẳng còn tin tức gì nữa.
Từ ngày hôm đó, quãng thời gian chờ đợi bắt đầu. Vantner đã chờ mỗi ngày mong Grid trở về. 2 tuần trôi qua và anh đã chờ vô thời hạn. Bất cứ khi nào anh đi trên phố, anh sẽ tìm kiếm điên cuồng nếu nghe thấy bất kỳ lời cằn nhằn nào. Nếu anh thấy một người đàn ông châu Á, anh sẽ nghĩ người đó là Grid.
Grid không hề quay về cho tới 1 tháng rưỡi sau. Vantner không thể liên lạc với Grid vì chat hội lẫn thì thầm đều bị chặn hết. Chuyện này đủ để khiến Vantner nguyền rủa rồi. Anh thật lòng không biết mình đã xúc phạm Grid bao nhiêu lần nữa.
Nhưng khi chờ Grid, Vantner đã yêu.
Rồi 4 ngày trước! Grid quay về Winston như mong ước của Vantner. Sự chờ đợi mòn mỏi của Vantner rồi sẽ được đền đáp.
‘Cuối cùng mình cũng có giáp rồi...!’
Vantner hồi hộp đến phát khóc. Anh chạy ngay tới chỗ Grid như những người yêu xa gặp lại nhau. Rồi anh lại trở nên bực bội. Thay vì rèn một bộ giáp thì Grid lại đột ngột thông báo về đám cưới của cậu ta. Mà còn là với Công nương Irene mà Vantner đã hằng mong đợi nữa chứ!
Vào ngày diễn ra lễ cưới, bởi cái chiều hướng không ngờ trước đó mà Vantner đã gây rối và không thể che giấu sự thù địch của mình với Grid. Thay vì nói về sự chờ đợi, anh phát tiết khi Irene bị Grid cướp đi. Rồi anh say xỉn giữa đám cưới, chửi rủa Grid và bị tống ra ngoài.
Anh đã hối hận vào ngày hôm sau. Anh nhận ra mình đã mất kiểm soát. Irene chỉ là một mối tình không hồi đáp, nên sao anh có thể bực Grid vì đã mang cô ấy đi? Vantner thấy xấu hổ và hối lỗi. Anh lo lắng về việc Grid sẽ phản ứng thế nào.
‘Chắc cậu ấy sẽ không từ chối rèn đồ của mình đâu nhỉ?’
Anh nhận thức rõ việc Grid có đầu óc hẹp hòi ra sao. Vì thế, sau đám cưới, anh ở lại xưởng rèn của Khan tận 3 ngày. Anh muốn xin lỗi Grid vì hành động của mình và đề nghị sản xuất vật phẩm cho anh.
Nhưng Grid không bao giờ có mặt ở tại xưởng rèn kể từ sau đám cưới. Khan biết lý do nhưng lại không nói cho Vantner biết Grid đang ở đâu, cho dù anh đã hỏi nhiều đến thế nào.
“Nghe này ông già. Sao ông không nói cho tôi biết Grid đã đi đâu vậy?”
“Cậu chửi Grid trong đám cưới của cậu ấy còn gì? Tôi không muốn thứ như cậu có can hệ gì với Grid.”
“Hah, thật tình...”
Khan là một ông già dở người. Bảo sao lại hợp tính Grid đến thế. Vantner mất 3 ngày vẫn không moi được thông tin Grid ở đâu và cuối cùng phải cầu viện Jishuka.
-Sếp ới, sếp tới gặp Irene có được không?
-Anh muốn em hỏi xem Grid đang ở đâu à?
-Ừ...
-Ôkê. Em cũng nghĩ giờ là lúc Grid làm việc rồi.
Hội Tzedakah tuyển Grid vì họ cần khả năng nghề rèn của anh. Grid cũng đã gia nhập để hoạt động như thợ rèn. Là hội chủ thì Jishuka phải nhắc nhở Grid về nhiệm vụ của anh.
Cô tới gặp Irene. Rồi bị sốc bởi những lời Irene nói.
“Hở? Grid... Nhầm, Tử tước Grid đã đi đánh bại Hộ vệ Rừng rú rồi sao ạ?”
“Đúng rồi. Anh ấy nói rằng mình muốn đánh bại Hộ vệ Rừng rú vì lợi ích của chúng ta. Không phải anh ấy giống với Hoàng tử Quyến rũ sao? Thật ngầu quá đi.”
“...Vụ này đau đầu rồi.”
Như những trò chơi khác, Satisfy là một xã hội cạnh tranh triệt để. Toàn bộ những người chơi và các bang hội đều đấu tranh vì quyền lợi riêng của họ. Một trong những cách tốt nhất cho các bang hội kiếm lời là kiểm soát một bãi săn.
Các bang hội kiểm soát các bãi săn sẽ cấm người ngoài xâm nhập và ăn hết một mình. Cái này gọi là độc quyền bang hội. Sự xuất hiện của chuyện này là điều tự nhiên thôi. Chính hội Tzedakah cũng đang nắm trong tay 2 bãi săn quanh Bairan mà không mở cửa cho người ngoài vào.
Nơi đầu tiên là Ma động Ruger có toàn quái trên cấp 250, và nơi còn lại là chỗ mà Hộ vệ Rừng rú xuất hiện mang tên Rừng Xám.
Hộ vệ Rừng rú rất mạnh. Nó là trùm dã quái cấp 245, nhưng lại mạnh hơn một con trùm ma động. Chỉ số của nó cao bất thường và có một loạt các đòn CC diện rộng cũng như các kỹ năng triệu hồi nữa, khiến việc đương đầu với khó là vô cùng khó khăn.
Nó cũng sở hữu một nội tại giảm sát thương vật lý và cùng với mức máu lẫn phòng thủ tự nhiên của nó, hội Tzedakah hiện tại phải mất tới ít nhất 3 tiếng mới hạ gục. Thế mà Grid chỉ dẫn theo 100 quân và 2 hiệp sĩ đi tập kích Hộ vệ Rừng rú.
Lại còn trong chu kỳ này nữa chứ!
‘Hộ vệ Rừng xanh Thức tỉnh mạnh hơn vài lần một con hộ vệ Rừng rú thông thường.’
Ôrihancôn xanh dương là một khoáng chất được sinh ra với sức mạnh của ánh trăng và Hộ vệ Rừng rú. Có phải đó là lý do không? Hộ vệ Rừng rú và ôrihancôn xanh dương rất nhạy cảm với ánh trăng.
Cứ 4 tháng 1 lần, 2 vầng trăng tròn sẽ mọc lên cùng lúc, làm cho thứ khoáng thạch chính tạo nên Hộ vệ Rừng rú là ôrihancôn xanh dương tỏa ra một nguồn năng lượng vô hạn và đánh thức tên Hộ vệ.
Ngay lúc này đây là chu kỳ mà nó tỉnh giấc. 4 tháng trước, hội Tzedakah không hề chú ý chuyện này và bị diệt đoàn sau khi thách thức Hộ vệ Rừng xanh Thức tỉnh. Nó có máu và khả năng phòng thủ thấp hơn đáng kể so với con thường, nhưng sức tấn công và sự nhanh nhẹn được phát huy một cách khủng khiếp.
‘Nó mạnh hơn một tư tế như giáo hoàng nhiều. Lần này Grid không tránh khỏi cái chết rồi.’
Ngay cả hội Tzedakah cũng buông xuôi trong chu kỳ mà nó thức giấc. Do đó, họ không buồn kiểm soát Rừng Xám luôn. Họ đã dự định sẽ thử tập kích nó trong tầm 4 tháng.
Kiểu gì thì kiểu, tỉ lệ Grid đơn thương độc mã tập kích nó thành công là zero.
‘Thế này tốt hơn chứ.’
Nếu Grid từng giao tiếp với hội, Grid sẽ phải biết rằng hội đã độc chiếm Hộ vệ Rừng rú và đã có thể hỏi xin đống ôrihancôn xanh dương mà anh cần.
Nhưng mà không. Sự thiếu hiểu biết của anh với việc giao tiếp trong hội và sự khăng khăng của anh đối với các hoạt động cá nhân đã dẫn tới điều này. Jishuka đã hy vọng rằng thói quen của Grid sẽ khắc phục. Cô muốn anh nhận ra tầm quan trọng của việc giao tiếp trong hội từ sự cố này và mong rằng anh sẽ kiềm chế các hoạt động cá nhân trong tương lai.
Trước cửa xưởng rèn của Khan.
“Thật là, cái tên Grid đó...”
Vantner tặc lưỡi sau khi nhận lời giải thích của Jishuka qua tin nhắn thì thầm. Anh muốn giúp Grid nhưng không thể vì họ ở quá xa nhau.
‘Cậu ta sẽ tức điên vì mất điểm kinh nghiệm sau khi chết và có lẽ sẽ không làm đồ cho mình...’
Một người đàn ông vừa tới xưởng rèn trong khi Vantner còn đang cảm thấy lo lắng. Khan - người chỉ đối xử tệ với Vantner - đang chào đón người đàn ông đó một cách nhiệt tình.
“Ồhh! Đã lâu lắm rồi đấy nhỉ? Một vài tháng rồi đúng không?"
“Gặp lại ông thật là tốt quá. Lãnh chủ của tôi có khỏe không?”
“Hở, cậu chưa nghe tin về cậu ấy dạo gần đây à? Cậu ấy trở nên cực kỳ thành đạt rồi đấy. Giờ cậu ấy lại một lần nữa đang ở trên một trận tập kích dũng cảm...”
Khan bất ngờ ngừng lại giữa chừng và thì thầm vào tai người đàn ông kia. Ông ấy nói gì vậy nhỉ? Người đàn ông kia tỏ vẻ vui lắm.
“Đúng như mong đợi từ Lãnh chủ... Thật sự tuyệt vời. Anh ấy đã từng bỏ chạy khỏi thủ lĩnh tộc orc sương giá và giờ đang một mình tập kích một con quái vật sao? Cháu sẽ đi gặp anh ấy.”
Người đàn ông chào tạm biệt Khan và ra khỏi xưởng rèn. Rồi anh ta huýt sáo 1 cái, cưỡi trên lưng con phi long vừa được gọi tới và bay vút lên bầu trời xanh.
Vantner thấy hơi mơ hồ.
“Mình chưa bao giờ thấy cái ID đó trong số những người chơi xếp hạng có sở hữu phi long.”
Lại ở đâu ra một tân binh mới nữa à? Vantner vẫn đang đình trệ ở đây nên anh bực lắm.