Chương 1398
“Nhóc tính tới gặp Marie Rose chứ gì? Hmm... Muốn làm gì thì làm.”
Đấy không phải ý định của Grid và cũng chẳng phải là để xin phép Braham. Anh chỉ nghĩ rằng việc liên lạc với Marie Rose mà không báo cho Braham là điều không lịch sự.
“Được thật à?”
Grid mong đợi một phản ứng dữ dội từ Braham. Từ quan điểm của Braham, Marie Rose là kẻ mà Braham có thù hằn sâu sắc. Grid nghĩ Braham sẽ tức giận vì anh gặp cô ta. Ấy vậy mà Braham lại điềm tĩnh đến đáng ngạc nhiên. “Sao lại không được? Nhóc gặp ai hay làm gì là chuyện của nhóc. Nhóc có quan hệ bất chính với cô ta hay không cũng chả quan trọng.”
“Th-Thuật ngữ quan hệ bất chính có hơi... từ đầu thì tôi đâu có hứng thú gì với cô ta.”
Grid nhìn xung quanh như thể có ai đó đang lắng nghe. Marie Rose thuần khiết và đầy mê hoặc. Cô ta có thể có tỉ lệ sắc đẹp lý tưởng nhất, nhưng ngạc nhiên thay lại không hợp với sở thích của Grid. Có lẽ là vì vẻ đẹp của cô ta hoàn mỹ đến mức phi thực tế. Ngay từ đầu, Grid đã có những người anh yêu thương. Hướng mắt tới một phụ nữ mới khi anh thậm chí không thể sắp xếp các mối quan hệ của mình cho đúng cách với những người phụ nữ đã có trong đời ư? Anh không thể làm thế trừ khi anh là một thằng chó đẻ.
“Ý ta là nó chẳng quan trọng nếu nhóc hợp tác... nhóc coi chuyện đó là gì hả?”
Grid xấu hổ, hắng giọng và hỏi thẳng, “E hèm, ông có thể hòa nhã với Marie Rose được không vậy?”
Braham thắc mắc, “Mục đích của nhóc là gì?”
Mục đích á? Dĩ nhiên là để ăn và sống khỏe mạnh rồi. Anh muốn gia đình, các đồng sự, với người dân của mình được hạnh phúc và bình yên. Các tiến trình cần thiết để đạt được mong muốn cuối cùng này là...
“Tiêu diệt các đại quỷ ở địa ngục, giúp đỡ tứ thần của Lục địa phía Đông, và cứu Hexetia tại Thiên đường.”
“Tiêu diệt các đại quỷ cũng nằm trong số đó. Đấy cũng là mong muốn của ta lẫn trách nhiệm của Marie Rose. Hợp lực trong một thời gian cũng không có gì xấu nếu có phần nào đó trùng khớp với mục đích của bọn ta. Cảm xúc cá nhân chỉ là thứ xa xỉ trước chính nghĩa.”
Pháp sư là những người cực kỳ thông minh. Chừng nào Braham còn coi mình là một ‘pháp sư’ thay vì ‘ma cà rồng’, ông ấy sẽ có thể trì hoãn bất kỳ oán hận nào về phía Marie Rose. Grid được nhắc nhở về Kasim. Người đàn ông đã nuốt hận với đế chế vì tương lai của Vương quốc Vượt hạng vũ trang...
Kasim và Braham thực sự là những người rất tốt.
“Ưm...”
Lord đã ở quá xa ngay cả với Tầm nhìn Barbatos. Grid trở lại từ ký ức cuộc trò chuyện của anh với Braham và hạ quyết tâm lúc anh đứng quay lưng về phía hoàng hôn.
‘Đi nào.’
Dựa trên trực giác, anh có thể nói rằng mình không thể tránh được một cuộc gặp với Marie Rose chỉ vì không muốn có quan hệ với cô ta. Dù sao thì trong tương lai họ cũng dính líu đến nhau. Thiết lập một mối quan hệ tốt với cô ta thì hay hơn. Hơn hết, Braham không lo về việc Grid sẽ gặp Marie Rose. Braham nhận thức rõ về tính cách của Marie Rose, nên xác suất cô ta làm hại Grid là thấp.
“Điện Hạ,” Mercedes gọi Grid - người đã sẵn sàng rời đi. “Em sẽ đi cùng ngài.”
Anh cảm nhận được ý chí không bao giờ rút lui từ ánh mắt kiên quyết của cô ấy.
Grid nhẹ nhàng gật đầu. “Ừ, hãy đi cùng nhau.”
“......?” Mercedes lúng túng. Bổn phận của cô là bảo vệ Grid nhưng Grid đã luôn miễn cưỡng để cô đi cùng với lý do nguy hiểm. Giờ anh đang nói đi cùng nhau dễ dàng đến vậy ư? Mercedes thở phào nhẹ nhõm.
‘Mình còn nghĩ anh ấy muốn đơn độc tới một nơi nguy hiểm lần nữa. May thay là không phải vậy.’
Đúng, mọi người cần có những lúc để nghỉ ngơi. Mercedes nghĩ họ sẽ đi dạo gần đó nhưng cô sớm tái đi lúc theo sau Grid. Nơi duy nhất trong các thành phố ma cà rồng vẫn chưa bị tấn công. Không, đó là một nơi họ không thể tấn công. Grid dừng lại trước lối vào ‘vùng đất của cô ta’, còn được biết tới là nhà của công tước ma cà rồng Marie Rose.
“......”
Cô không bao giờ tưởng tượng điểm đến của mình sẽ là đây cho tới khi cô sử dụng cổng dịch chuyển tới Reidan. Tại sao Grid lại tới nơi mà anh ấy vẫn đang né tránh cho tới giờ? Điện Hạ cũng bị cô ta mê hoặc rồi ư? Mái tóc Mercedes khẽ rung lên lúc cô hồi tưởng vẻ đẹp gây sửng sốt của Marie Rose - kẻ đã tới lễ trưởng thành của Lord. Ấy vậy mà cô ấy không hề đánh mất tư thế của mình bất kể thời gian hay hoàn cảnh.
Grid nhìn mái tóc xanh của cô - thứ sống động duy nhất trong sa mạc khô cằn dưới mặt trời nóng bỏng này - và mở miệng, “Em đã thấy bằng Cái nhìn Tinh tường rồi đấy, Marie Rose rất mạnh. Có khi tới cả một con rồng cũng không thể đối xử bất cẩn với cô ta.”
Mercedes không phủ nhận chuyện đó. Marie Rose mà cô gặp tại lễ trưởng thành của Lord đã ở một tầng không gian khác. Cô tự tin rằng mình đã trở nên mạnh hơn sau khi đánh bại Hell Gao cùng sự giúp đỡ của Grid, nhưng cô chẳng thể làm gì chống lại Marie Rose. Đó không chỉ đơn thuần ở một mức độ có thể gọi là sự khác biệt giữa chủng loài. Marie Rose đặc biệt so với các ma cà rồng hậu duệ trực hệ đi theo Grid. Bản thân nguồn gốc của cô ta đã có cảm giác khác biệt rồi.
“Em nghĩ rằng sức mạnh của Marie Rose là cần thiết cho tương lai của nhân loại.”
Mercedes với Cái nhìn Tinh tường của cô và Đại sư Zikfrector. 2 người với tiềm năng vĩ đại nhất của nhân loại vốn đã được định sẵn là phải chết. Cốt truyện của Satisfy được thiết kế để tiếp tục mà không có họ. Thế nhưng, liệu cốt truyện có thể tiếp tục mà thiếu đi Marie Rose không? Grid dự đoán rằng sẽ không có biến số nào về cái chết của Marie Rose.
Nhất là, nếu anh giả định lý do Tà Thần Yatan trục xuất Beriache thay vì giết bà ấy là bởi ông ta không thể giết Beriache, nó có nghĩa là quyền năng của Marie Rose—thứ còn vượt trên Beriache—có thể đạt đến đẳng cấp thần thánh. Về mặt vật lý thì cô ta khó lòng nào chết được.
“Marie Rose sinh ra với cái giá là mạng sống của Beriache và có bổn phận báo thù cho Beriache. Kẻ thù của cô ta là Yatan - tà thần đã trục xuất Beriache khỏi địa ngục và các đại quỷ đi theo lão ta.”
“...Ý anh là anh có thể hợp tác với cô ta.”
Có sự tự tin trong giọng nói của Grid lúc anh trả lời, “Ừ.”
Do đó, Mercedes không còn nghi ngờ. “Em sẽ đi theo anh. Nếu cô ta không muốn về phe anh, em sẽ trừng trị cô ta ngay cả nếu điều đó nghĩa là phải hy sinh tính mạng của em.”
“...Đừng có làm thế.”
Vậy thì hãy chết cùng nhau.
***
“Đây là lời cảnh cáo hả? Hắn vẫn còn trẻ con như vậy.”
Một cậu bé đang xem xét cảnh quan bên ngoài Reinhardt và tặc lưỡi. Cơ thể gầy gò và làn da trắng nhợt nhạt làm cho người qua đường để ý. Một người đàn ông - xuất hiện cùng nhóm với cậu bé - đang che kín người bằng một chiếc áo choàng, khiến họ càng có vẻ khả nghi hơn. Người đàn ông chả quan tâm, quay sang hỏi cậu bé, “Ý ngươi là sao?”
“Những ngọn núi này.” Cậu bé chỉ vào một số mảnh vỡ có lẫn những viên đá to nhỏ. Người đàn ông nghĩ đó là dấu vết của việc phá hủy một tòa nhà, nhưng hóa ra lại là một ‘ngọn núi’. Cậu bé tiếp tục, “Nó là hậu quả của Phân hủy.”
“Phân hủy...”
Đại phép thuật huyền thoại được cho là mạnh nhất trong số các phép vô thuộc tính. Theo những gì nhân loại được biết, hiện chỉ một kẻ là có thể dùng nó. Braham. Thế lực mạnh nhất mà Grid dựa dẫm vào. Vẻ mặt của người đàn ông đanh lại trước suy nghĩ đó và cậu bé giải thích, “Miễn là Braham còn để lại một dấu vết rằng ông ta đang ở đây, sẽ chả ai dám gây rối ở đây hết. Đó là một kiểu đánh dấu lãnh thổ.”
“Khưkhưk, đập nát những ngọn núi chỉ để cho thấy địa giới của mình, ông ta có tính cách nóng nảy thật đấy.”
“Hắn là một tên điên. Bất luận thế nào thì ta cũng không muốn đối phó với hắn.”
Cậu bé cau mày khi người đàn ông mặc áo choàng cười lớn.
“Mấy người có thể vui lòng cho chúng tôi xem thẻ xác thực danh tính được không?” Ngay lúc đó, các binh sĩ tiếp cận và vây lấy họ. Người qua đường dường như chỉ đi qua, nhưng họ thực chất đã báo cáo lại.
Anh ta trông như kẻ hành hạ trẻ em sao? Người đàn ông đang cau mày một cách vô hình thì cậu bé nói nhỏ với anh ta, “Ta giết chúng nhé?”
“Ngươi vừa nói không muốn gặp Braham còn gì? Gây rối ở đây là ngươi có thể lập tức chạm trán ông ta đấy.”
“Đó là mong muốn của ngươi. Kiểu gì thì kiểu, ta vẫn phải làm theo chừng nào ngươi còn là chủ nhân của ta.”
Cậu bé đang ăn nói lỗ mãng này tên là Pauld. Pauld là một pháp sư hoạt động trong thời đại của Braham. Ông ta không trở thành một huyền thoại vì các kỹ năng, thành tựu, và mọi khía cạnh của mình đều thiếu sót so với Braham, nhưng ông ta vẫn được gọi là một đại pháp sư. Ông ta đã được phục sinh vài tháng trước sau khi đã chết hàng trăm năm. Ông ta đã ăn Nhân sâm Côn Luân và tái sinh thành một pháp cốt hoàn chỉnh. Chủ nhân của ông ta đương nhiên là...
“Thứ lỗi cho tôi? Xin vui lòng hợp tác ạ.”
“Dĩ nhiên tôi sẽ hợp tác rồi. Xin lỗi vì hành động chậm chạp của tôi.”
Đó là Agnus. Anh ta cởi áo choàng và nở một nụ cười toe toét một khi các binh sĩ thúc giục và lấy ra một tấm thẻ xác thực danh tính. Các binh sĩ xác nhận. Cái tên là Havel. 35 tuổi. Nghề nghiệp là thợ thủ công. Nơi cư trú là Saharan và anh ta đang nuôi một người mẹ ốm yếu cùng cậu con trai nhỏ...
Không có vấn đề gì với nội dung của thẻ xác thực. Tuy nhiên, các binh sĩ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang có tiếng là tỉ mỉ. “Đây là con trai anh hả?”
“Vâng, giấc mơ của con trai tôi cũng là trở thành một thợ thủ công. Nó thấy tôi đang tới thăm xưởng của Elizabeth và đã nhất quyết bám theo tôi. Nó không được khỏe lắm.”
“Ưm...”
Các binh sĩ - đang cố gắng hỏi thẻ xác minh của cậu bé - trông có vẻ lo âu. Thoạt nhìn, cậu bé ốm yếu và người cha gầy guộc là những người giàu kinh nghiệm sống và có thể chịu đựng mọi sóng gió. Thẻ xác minh thì ổn và không có gì lạ cả, nên anh ta không muốn khắt khe hơn mức cần thiết.
Cơ mà, thái độ của binh sĩ kỳ cựu thì khác. Cuộc điều tra này được thực hiện do trình báo của cư dân, nên anh ta đã dự định tiến hành các thủ tục chính thức. “Thẻ xác minh của con trai anh.”
“Vâng vâng, đây ạ.”
“Ưm... Quan hệ của cháu với cha thế nào?”
“Tốt ạ. Rất tốt luôn.”
“Thế thì chú mừng rồi. Tôi kiểm tra xong rồi. Tôi hy vọng hai người có những kỷ niệm đẹp tại Reinhardt.”
“Cảm ơn các anh.”
Agnus gật đầu với các binh sĩ, đi qua các cánh đồng, và tới cổng thành phố. Anh ta cũng qua được cổng bình an vô sự.
Pauld cười ha hả. “Đó là phép thuật thay đổi vẻ ngoài của ngươi bằng cách phủ lên cơ thể bằng da của một cái xác. Nó thật sự kinh tởm như một kỹ thuật của quỷ, nhưng mà nó tiện.”
“Một tên khùng tự biến mình thành pháp cốt lại đi nói nó kinh tởm thì mới là nực cười đấy nhỉ? Khịt khịt.” Agnus đột nhiên bắt đầu ngửi. Anh ta tưởng có mùi khó chịu ở đầu mũi, nhưng hóa ra lại là mùi hôi thối từ cơ thể mình. Da của cái xác anh ta đang mặc đã bắt đầu mục rữa. Dường như anh ta cần da của cái xác mới trước khi tới thăm xưởng của Elizabeth.
Anh ta không muốn danh tính của mình bại lộ và gây ra náo động. Anh ta chỉ có một mục đích khi đến thăm Reinhardt. Đó là có được những vật liệu cần thiết cho các tạo tác mà Pauld sẽ làm ra. Elizabeth là một thợ thủ công đẳng cấp nghệ nhân và cô có thể tạo ra các vật liệu. Anh ta sẽ phải trả khá nhiều tiền, nhưng...
“Tìm một nghĩa địa đi. Kiếm một nghĩa trang tư nhân hay nghĩa trang gia đình có ít người ấy.”
“Ộp. Ngươi cẩn thận quá đấy. Từ thời cổ đại, Kẻ khế ước với Baal nên tiến lên và thống trị bằng lực lượng áp đảo và không ngại ngần. Ộp. Ngươi dạo này gần giống như một con chuột vậy. Ộp.”
Kẻ vừa nhảy vừa càu nhàu và tìm kiếm nghĩa địa này là Chepardea. Con cóc, thuộc hạ của Đại quỷ thứ Nhất, Baal, rất hữu ích về nhiều mặt.
“Có khá nhiều kẻ hùng mạnh. Chúng ta phải rất cẩn thận khi ở đây.” Các binh sĩ chỉ đơn thuần là lính canh an ninh cũng tỏa ra một cảm giác về khả năng võ thuật chỉ bằng một cái liếc mắt. Có lẽ họ sẽ bị tóm ngay khi một lính canh cấp cao đi ngang qua. Pauld điều khiển pháp lực của mình theo phản xạ và cảnh báo Agnus. Agnus nhìn qua hàng rào về phía một bãi tập và gật đầu.
“Ta biết chứ.”
Cả chục mục tiêu xếp hàng trên bãi tập có dấu vết của những mũi tên xuyên thủng ‘chỉ vào hồng tâm’. Khuôn viên rộng rãi của học viện chứa đầy năng lượng tinh linh, trong khi các tòa tháp cao ngất thì toàn là pháp lực hùng mạnh. Trên bề mặt, nó tưởng chừng như là một thành phố yên bình. Từ một góc nhìn hơi khác thôi, nó là nơi sinh sống của đủ các thể loại quái vật.
“Hãy trở thành những con chuột như Chepardea nói.”
Sau sự hủy diệt của Luna (được cho là hàng thật), Agnus đã thay đổi. Giờ anh ta đã đối diện với thực tế. Như những người chơi xếp hạng khác, anh ta trở nên bình tĩnh và thận trọng. Gã Agnus đã luôn sống cùng sự điên cuồng và chết chóc không còn tồn tại trên đời nữa. Đó là sự khai sinh của một cái ác mới, quỷ vương.