Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1404: Chương 1399

Chương 1399

Có một điều thường thấy trong các trò chơi là khi một phe chiếm ưu thế, các lực lượng đối lập sẽ được tạo ra để kìm lại phe đó. Nếu khó mà kiểm soát được một lực lượng duy nhất, họ sẽ chống lại lực lượng đó ngay cả khi phải thành lập một liên minh. Vương quốc Vượt hạng vũ trang - đã duy trì vị trí hàng đầu trong nhiều năm - là một trường hợp hiếm hoi trong lịch sử lâu dài của trò chơi.

Tại sao lại không có một liên minh khổng lồ được thành lập để chống lại Vương quốc Vượt hạng vũ trang? Dĩ nhiên, đó là vì Vương quốc Vượt hạng vũ trang mạnh đến mức áp đảo.

Cơ mà, còn có một lý do lớn hơn. Họ không mắc bất kỳ sai lầm lớn nào cả. Vương quốc Vượt hạng vũ trang - được Lauel quản lý triệt để - hiếm khi có những hành động khơi dậy sự bực bội của mọi người. Thay vào đó, việc họ sử dụng nhiều hệ thống khác nhau là để giúp đỡ mọi người và tạo ra lợi nhuận từ đó. Đấy không phải cái gọi là lạm quyền, và họ cũng không phạm phải bất cứ tội ác sâu xa nào hết.

Chưa kể, những hành động mang tính anh hùng của Grid đã đóng góp rất nhiều cho hình ảnh đối ngoại của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nhìn vào lễ trưởng thành của Lord vài ngày trước mà xem. Vì sự an toàn của nhiều vị khách quý, Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã tổ chức lễ trưởng thành ở quy mô nhỏ và riêng tư. Toàn bộ các lối vào cung điện đã bị phong tỏa và có rào chắn để ngăn người ngoài tiếp cận địa điểm.

Tuy nhiên, những màn ăn mừng của mọi người không hề dừng lại. Vô số người lấp kín các con phố của Reinhardt và gọi to tên của Grid với Lord. Nó trùng với thời gian của Giải đấu Quốc gia. Các lực lượng khác không có cớ hay can đảm để đối địch Vương quốc Vượt hạng vũ trang.

“Nó là một vương quốc sẽ tồn tại cả ngàn năm,” Pauld lẩm bẩm lúc ông ta thong thả thưởng ngoạn phong cảnh của Reinhardt. Hàng trăm năm trước, ông ta vẫn còn là con người. Nhiều cảm xúc mà ông ta có khi thấy đế chế trong thời kỳ hoàng kim của nó một lần nữa được cảm nhận lại ở Reinhardt.

“Gã ‘táo tợn’ mà con cóc nhiều lần nhắc đến là chủ nhân của nơi này à? Hắn sẽ thực sự là một cái nhọt ở mông đấy.”

‘Vương quốc này quá mạnh để có thể bị phá hủy bằng năng lực của mỗi mình ngươi. Nó sẽ là trở ngại lớn nhất của ngươi.’ Pauld không nói ra những lời này.

Ông ta chẳng nói gì thì Agnus vẫn sẽ biết. Agnus - không thể thích ứng với mái tóc ngắn của mình và đã vuốt nó ra sau như mọi khi - đáp lại với gương mặt vô cảm, “Khi nào đến lúc thì Baal tự khắc ra mặt còn gì?”

“Hẳn rồi...”

Từ lúc gia nhập Agnus, Pauld đã đến thăm địa ngục vài lần và đã gặp Baal. Do đó, Pauld dễ dàng hiểu được. Nhưng mà. Agnus - người nói ra những lời đó - thì lại không tin Baal.

‘Nó sẽ là vô nghĩa nếu Baal tiến tới.’

Mọi ác quỷ đều yếu ớt tại nhân giới. Các đại quỷ cũng không ngoại lệ. Chúng trở nên yếu đi 3 hoặc 4 lần. Tuy nhiên, Baal phải chịu hình phạt lớn hơn nhiều. Thân thể hắn tới nhân giới là chuyện bất khả thi. Chỉ bằng cách tách bản thân thành những mảnh nhỏ và cấy vào Kẻ khế ước với Baal thì mới có thể hít thở được một chút. Chả cần biết hắn mạnh hơn Đại Quỷ thứ 32 - Belial - bao nhiêu lần, hắn không thể hoạt động tại nhân giới được.

‘Chà... đây là lý do mình nhận được đủ loại lợi ích.’

Kẻ khế ước với Baal là đặc vụ của Baal - đại quỷ yếu ớt tại nhân giới, và là người sẽ thay mặt Baal hoàn thành cuộc chinh phạt nhân giới. Baal cung cấp rất nhiều tiện nghi cho Agnus để anh ta có thể trở nên mạnh hơn. Nhưng mà...

‘Ngươi không bao giờ biết khi nào thì hắn sẽ hành động thất thường.’

Baal có thể đột nhiên mất hứng thú với nhân giới và buộc họ phải làm thứ gì đó khác. Đây chính là tính cách của Baal.

‘Từ đầu thì mục đích của Baal là cái gì mới được?’

Ở bề ngoài, nguyên tắc đằng sau những hành động của Baal là thực hiện mong muốn của hắn. Hắn lên kế hoạch và làm mọi thứ hoàn toàn là vì sự tiêu khiển của mình. Thứ nhưng, đó có thật là tất cả không? Hắn là một trong những trùm cuối, nên hẳn phải có tâm địa ẩn chứ nhỉ?

Vào khoảng thời gian mà các câu hỏi của Agnus dần sâu sắc hơn...

Con cóc—Chepardea, thuộc hạ của Baal kiêm kẻ theo dõi Agnus—đã nhảy lên vai Agnus và tự hào báo cáo, “Ộp. Ta tìm được nghĩa địa rồi.”

“Làm tốt lắm.”

Một con chuồn chuồn đậu trên bông hoa cách đó hơi xa đã bị một cái gai xương đâm xuyên qua. Agnus kéo nó về và quẳng nó cho Chepardea. Chepardea duỗi lưỡi ra và ăn nó. Rồi hắn trở nên bực tức. “Ộp! Đừng có coi ta là một con ếch! Ộp!”

“Nó đây rồi.”

Agnus đã thích nghi với tính cách ồn ào của Chepardea từ lâu. Anh ta mặc kệ gã ồn ào này và đứng trước một nghĩa trang yên tĩnh. Anh ta có thể cảm thấy những cái xác đang ngủ say trong nghĩa trang. Đó là ‘Dấu vết của Người chết’ mà chỉ một khiển thi sư mới dùng được. Do Agnus là Kẻ khế ước với Baal, anh ta có thể thấy được diện mạo cùng một số đặc điểm của người chết. Nó là một kiểu quan sát nhân vật.

“Mặc lên.”

Nhân phẩm của một con người đã bị chà đạp. Khu nghĩa địa được người nhà xây dựng cẩn thận đã bị đào xới lên và một thi thể thối rữa xuất hiện. Sau đó, nó được phủ lên cơ thể Agnus. Nó trông hệt như lúc còn sống.

[Hiệu ứng của kỹ năng ‘Mặc lên’ đã thay đổi diện mạo và các chỉ số của bạn. Kỹ năng kéo dài trong 2 giờ. Bạn có thể tắt tùy ý.]

[Trong thời gian kỹ năng này được duy trì, toàn bộ các kỹ năng đều bị phong ấn ngoại trừ các kỹ năng dành riêng cho Kẻ khế ước với Baal.]

“Khịt khịt” Mùi hôi thối đã biến mất. Anh ta cũng thích độ dài của mái tóc mình lần này.

Agnus đang vuốt ngược mái tóc xõa xuống má thì Chepardea mắng mỏ, “Lần này ngươi là một tên nông nô à? Ộp! Kẻ khế ước với Baal ít nhất phải dùng xác của một anh hùng! Đúng là thảm hại! Ộp!”

“Nông nô á?”

Agnus xác nhận mình trông như thế nào trong cái ao. Nhất định rồi, đây là một người nông nô với bất cứ ai nhìn vào. Ông ta còn già nữa chứ. Vấn đề là...

‘Mình tưởng đó là một binh sĩ.’

Các chỉ số cao phết. Hiệu ứng của Mặc lên là sử dụng ‘diện mạo lẫn các chỉ số của mục tiêu trước khi chết’. Tuy nhiên, các chỉ số quá cao để có thể hợp lý đối với một nông nô đã già. Đặc biệt, sức mạnh cùng thể lực của ông ta rất tuyệt. Nó chỉ dưới hiệp sĩ có một bậc thôi.

Agnus đang cảm thấy khó hiểu thì đôi mắt anh ta chợt cong lên theo hình nụ cười.

‘Ahh, đây là một nông dân của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.’

Agnus nhìn bao quát thành phố. Các binh sĩ đang rèn luyện trong doanh trại ở khắp mọi nơi, những pháp sư đang thử nghiệm trong các tòa tháp phép, học sinh thì đang được giáo dục tại học viện, các hiệp sĩ canh gác đường phố, và lũ quái vật ở mọi ngóc ngách...

Ý thức của Agnus - vốn chỉ tập trung vào họ - đã mở rộng ra những cánh đồng bên ngoài cổng thành. Hàng ngàn nông nô trước đó được coi là tầm thường thì giờ đã là một lực lượng quân sự. Đó là một lực lượng quân sự trung thành mù quáng với Grid.

‘Ghê gớm đấy, Grid.’

Trong những năm Agnus còn là một con quái vật không có lý trí, Grid đã phát triển tới mức này. Một nụ cười lạnh lùng nở ra trên khuôn mặt của Agnus đang thán phục. Anh ta nghĩ về đội quân mạnh nhất sẽ được sinh ra ngay khi anh ta giết các binh sĩ của Grid và biến họ thành của mình. Miễn là Ngọn đèn lồng của Nhân loại còn tăng trưởng, năng lực chống đối nhân loại của anh ta sẽ còn được tăng cường tương ứng.

Agnus đắm chìm trong một sự phấn khích lạ lùng lúc anh ta xé rụng cánh tay trái của mình.

***

Tại xưởng của Elizabeth...

Elizabeth phát triển bằng cách chế tác phụ kiện cho các thành viên Vượt hạng vũ trang và giờ đã trở thành một nghệ nhân bậc thầy. Tên của cô luôn được nhắc đến khi bàn về những thợ kim hoàn vĩ đại nhất lục địa. Những kỹ năng xuất sắc của cô luôn thu hút các vị khách và những nhiệm vụ mới.

“Tôi rất tiếc nhưng hiện tại tôi không nhận khách hàng. Tôi còn không nhận đặt trước được đây này.”

Khách hàng đến xưởng thường bị quay lưng ngay tại cửa. Elizabeth bận đến mức cô khó mà tiếp nhận các khách hàng mới. Thậm chí còn hơn thế từ khi cô trở thành nghệ nhân và có thể làm những tạo tác đơn giản.

“Chị có muốn xem thiết kế này trước khi ném bọn em ra ngoài không?”

“......?”

Một cậu bé mạnh dạn nói và đưa ra một bản thiết kế. Elizabeth cười ha hả lúc cô quay mắt về phía cậu bé với làn da trắng như các ma cà rồng cô thường bắt gặp trong Vượt hạng vũ trang Hội. “Sao thế? Em nghĩ những thiết kế của mình sẽ có được sự chú ý của bà chị này à?”

“Có lẽ vậy.”

“Hehe, thật hả?”

Đáng ngạc nhiên là có nhiều khách hàng kiểu này. Họ cố gắng thu hút sự chú ý bằng cách nào đó để mở ra một cơ hội trò chuyện và giao phó yêu cầu. Cậu bé này...

‘Mình đoán ông già kia đã nhờ cậu bé làm vậy.’ Elizabeth liếc nhìn người đi cùng cậu bé với ánh mắt sâu thẳm trước khi đưa tay về phía cậu bé.

“Đưa cho chị nào. Thay vào đó, nếu không có gì đặc biệt thì bye bye!”

Cậu bé có lẽ sẽ chỉ nhờ cô làm dăm ba cái khuyên tai hoặc vòng cổ xinh xinh thôi. Có lẽ đó là một món quà cậu bé muốn tặng mẹ.

‘Tấm lòng của cậu bé rất đặc biệt, nhưng món quà cho mẹ nên được giao cho những thợ kim hoàn khác trên phố.’

Meh, người ta thì biết gì chứ?

“......?”

Mặt Elizabeth cứng đờ như tượng lúc cô gạt mái bóng vàng gợn sóng ra sau tai. Có các con số lẫn hình dạng hình học vừa phức tạp nhưng lại tinh vi. Những công thức và hình dạng lấp đầy thiết kế này có một chiều sâu thúc đẩy giới hạn của Elizabeth - người có kỹ năng thợ kim hoàn đã đạt mức 3.

“G-Gì đây? Những phần này là thế nào? Em định lắp ráp một cỗ máy phép thuật hay thứ gì đó à?”

Dĩ nhiên, đây là một câu hỏi phóng đại. Các bộ phận được vẽ trên thiết kế có cấu trúc đủ tinh xảo để có thể phóng đại như thế.

Cậu bé gãi đầu. “Đâu có ạ. Em chỉ cần các bộ phận để làm một cánh tay giả thôi.”

“Grưrư... Nếu các lò xo được dựng nên như thế này và lắp ráp lại, em có ý định tuần hoàn pháp lực...”

Cậu bé chỉ vào người đi cùng và giải thích, “Vâng, em muốn tặng ông nội em một cánh tay cử động như thật.”

Đó là một nông nô già. Ông ấy, thật không may, đã mất một cánh tay.

“Làm những bộ phận này bằng kỹ năng của chị thì có khó không ạ?”

“Nó không dễ, nhưng...” Elizabeth dẹp hết đống đá quý và công cụ cô đã bày trên bàn làm việc. Đó là một yêu cầu từ khách quen đã đặt cách đây một tháng, nhưng đấy không phải là vấn đề quan trọng lúc này. “Chị có thể làm được.”

Cấp độ kỹ năng của cô sẽ tăng ngay khi hoàn thành yêu cầu của cậu bé này. Elizabeth tin chắc là vậy và trở nên có động lực. Khó mà bỏ lỡ được khoảnh khắc đã tới sau một thời gian dài.

***

Luôn có những nguy hiểm trong bóng tối. Cho tới nay, Grid đã tấn công nhiều thành phố ma cà rồng và nhận thức rõ một nơi không có ánh sáng nguy hiểm tới mức nào. Sứ ma ẩn nấp trong bóng tối sẽ tấn công kẻ xâm nhập và dẫn họ tới bên những ma cà rồng đang ngủ trong quan tài.

“Chả có gì cả.”

“...Vâng.”

Các sứ ma cùng ma cà rồng của Marie Rose mạnh đến mức nào? Dù mạnh tới đâu, chúng cũng chẳng mạnh hơn ác quỷ của các địa ngục đơn số, nhỉ? Grid đang cảm thấy lo lắng thì anh thể hiện ra một phản ứng như quả bóng bay xì hơi. Thành phố mà Marie Rose sống thật yên ắng. Không phải là vì sứ ma và ma cà rồng đang lẩn trốn. Chỉ là chả có gì hết. Giác quan thượng nhân của anh và Cái nhìn Tinh tường của Mercedes đã xác nhận chuyện đó.

‘Thậm chí còn chẳng có tàn tích nào.’

Các thành phố ma cà rồng anh đã đến cho tới nay đều là những thành phố theo đúng nghĩa đen. Có rất nhiều kiểu nhà cửa khác nhau với hàng chục hoặc hàng trăm cỗ quan tài. Thế mà nơi này lại khác. Thứ tồn tại duy nhất là bóng tối. Đó là một không gian của sự hư vô.

“Ah.”

Họ đã bước đi bao lâu rồi? Grid và Mercedes đang đi bộ thẫn thờ để rồi dừng lại. Một cái bóng khổng lồ hiện lên từ đằng xa. Đó là lần đầu tiên họ thấy gì đó kể từ khi vào thành phố.

“Đây... nó là một lâu đài.”

Chẳng cần biết thời gian đã trôi qua bao lâu, bóng tối mà họ không thể thích nghi được vẫn nuốt chửng cảm giác phương hướng và khoảng cách của họ. Nếu họ là ai khác ngoài Grid với Mercedes thì họ hẳn đã bị lạc rồi. Họ sẽ chạm tới mức còn không biết người kia đang ở đâu.

Tuy nhiên, Grid có giác quan thượng nhân còn Mercedes có Cái nhìn Tinh tường. 2 người họ chứng kiến cái bóng mờ nhạt đang đung đưa ở đằng xa và nhận ra đó là một công trình khổng lồ. Không cần phải lang thang nữa. Họ tăng nhịp bước chân và trong vòng vài chục phút, họ cuối cùng đã tới được cánh cổng cao ngất.

[Bạn đã tìm thấy lâu đài của Công tước Ma cà rồng Marie Rose.]

[Phần thưởng khám phá đầu tiên sẽ tăng lượng kinh nghiệm nhận được và xác suất có được vật phẩm trong một tuần..]

Đó là một lời chào mừng chăng? Những ngọn đuốc sáng lên ở 2 bên trái phải với cánh cổng là trung tâm. Có tới hàng ngàn ngọn đuốc. Nó là một con số cho phép họ đoán kích cỡ của lâu đài.

Két két.

Cánh cổng đã mở ra. Grid nghĩ họ sẽ phải di chuyển qua một cánh cổng bên trong, nhưng hành lang đã xuất hiện ngay lập tức.

‘Bọn mình ở trong ngay từ cánh cổng bên ngoài rồi sao?’

Đó là một cấu trúc hoàn toàn không tính đến sự xâm lược của kẻ thù. Là vì không có ai dũng cảm một cách dại dột dám bước vào nơi này ư? Grid một lần nữa nhận ra sự tồn tại của Marie Rose khủng tới mức nào. Anh nuốt nước bọt và bước xuống hành lang trải thảm đỏ. Anh tiến vài bước trước khi nhận ra điều gì đó.

Đó là việc những bức tranh trên tường chứa đựng những thần thoại và truyền thuyết vốn không phải là một sản phẩm của trí tưởng tượng, mà là một ghi chép do chứng kiến tận mắt. Nhân vật trong bức tranh đầu tiên có lẽ là tà thần Yatan. Một thực thể được sơn toàn màu đen.

Trong bức tranh thứ 2, bóng tối lơ lửng trên đầu ông ta như một chiếc vương miện trong khi có 3 ác quỷ bên cạnh Yatan. Cơ thể phụ nữ nhỏ nhắn với mái tóc dài được tết 2 bên được sơn màu đỏ trông như Beriache. Bà ấy bám vào sườn Yatan như thể sắp vòng tay vào vậy. Ác quỷ đứng đằng sau Yatan với cái đầu cúi thấp được vẽ màu xanh lá, nhưng khó mà suy ra nổi đó là ai. Ác quỷ cuối cùng là một gã khổng lồ. Hắn đứng một mình khỏi nhóm và rõ ràng là Baal do bộ móng dài và sắc được sơn màu đen, đỏ, và trắng.

‘Đây là khởi đầu của địa ngục.’

Thế thì bức tranh tiếp theo ra sao? Grid đẩy nhanh nhịp độ. Đó là bởi anh muốn thấy bức tranh thứ 3 thật nhanh.

“......!”

Grid dừng lại trước bức tranh thứ 3. Đen, xanh lá, đỏ, và gã khổng lồ—không như bức tranh trước thể hiện Yatan với các ác quỷ bằng màu sắc và đặc trưng, bức tranh thứ 3 là một bức chân dung được vẽ công phu như một bức ảnh chụp.

Rebecca - nữ thần ánh sáng. Gương mặt bà ta - đã quen thuộc với Grid - đang lấp đầy khung tranh. Bà ta nhìn xuống Grid với vẻ khinh thường cùng một nụ cười méo mó và gớm ghiếc. Bà ta như một ác quỷ vậy. Vị họa sĩ vô danh dường như muốn nói rằng chính Rebecca mới là một con quỷ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!