Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1405: Chương 1400

Chương 1400

“Đây... nó là một bức chân dung của Nữ thần Rebecca.” Cô ấy nhận ra sau khi nhầm nó với khuôn mặt của một người sống. Mercedes - đã lùi lại vài bước vì bất ngờ sau khi thấy bức tranh thứ ba - giờ mới xác định được danh tính của chủ thể trong bức tranh và chỉnh lại tư thế của mình.

“Cứ như là bà ấy đang theo dõi chúng ta.”

Nó giống như ánh mắt của Mona Lisa vậy. Không cần biết họ nhìn vào bức tranh từ hướng nào, phương ngắm của Rebecca trong bức tranh vẫn luôn dõi theo Grid và Mercedes.

‘Mình đang nổi da gà.’

Nếu bà ta có khuôn mặt dịu dàng như Mona Lisa thì hẳn sẽ mang lại một cảm giác bí ẩn. Ấy thế mà trong bức tranh, Rebecca lại cười một cách hung dữ. Ánh mắt khinh miệt bám theo Grid với Mercedes, khiến họ cảm thấy khó chịu và rợn người.

“Nó phải được vẽ bởi một ác quỷ đúng không nhỉ?”

Mercedes cũng tích cực trong trận tập kích Drasion. Cô đã chứng kiến sự sa đọa của các thiên sứ - những kẻ đã làm việc ác để che giấu nỗi ô nhục của các vị thần. Tức là cô ấy biết sự thật rằng ‘các vị thần tốt bụng một cách vô điều kiện’ là sai. Điều này không có nghĩa cô ấy nghĩ ‘các vị thần thật xấu xa’. Nhân loại vẫn chưa đạt đến cái luận điểm đó.

“Có lẽ nó không phải tác phẩm của một con người.”

Tạm gác việc tự giải nghĩa Rebecca qua một bên, vị nghệ sĩ có khả năng là một ác quỷ chỉ bằng cách nhìn vào chuyện họ biết về sự khởi đầu của địa ngục. Vì đây là lâu đài của Marie Rose, danh tính của vị nghệ sĩ có thể là Beriache.

‘...Không, chưa chắc đã là Beriache.’

Nếu bà ấy là nghệ sĩ thì hẳn phải miêu tả Yatan - kẻ đã đẩy bà ấy ra khỏi địa ngục - xấu xí như Rebecca mới phải.

Kịch.

Grid bước đi nhanh hơn. Anh muốn mau chóng thoát khỏi ánh mắt của Rebecca trong bức tranh.

‘Khốn nạn, chắc nó không phải là ma đâu nhỉ?’

Gáy anh đang ngứa ngáy. Ánh mắt Rebecca vẫn tiếp tục nhìn theo.

“Điện Hạ?”

Anh ghét ma lắm. Chúng không đáng sợ (có lẽ thế), nhưng anh ghét chúng về mặt sinh lý. Mercedes đuổi theo Grid - người đã bắt đầu chạy. Một lúc sau, 2 người họ thấy bức tranh thứ 4 và dừng lại trước nó. Nhân vật chính của bức tranh thứ 4 là Yatan. Đó là một tồn tại đen thui. Ông ta đứng một mình trên vách đá và dường như đang nhìn xuống. Có bóng tối trên đầu ông ta. Trong bức tranh đầu tiên và thứ 2, nó giống như một chiếc vương miện. Còn giờ thì nó phai đi như một ngọn lửa sắp tàn.

“Ông ta trông chán nản vì lý do nào đó.”

Không hề có câu trả lời đúng với nghệ thuật. Bất chấp ý định của nghệ sĩ, tinh hoa của tác phẩm phụ thuộc vào cách hiểu của người xem. Grid không có ý định phủ nhận cảm nghĩ của Mercedes. À không, anh nghĩ đó là một ấn tượng thích hợp. Là bởi bóng tối trên đầu ông ta đã yếu đi chăng, hay là vì cái lưng còng trong khi nhìn xuống dưới vách đá? Yatan trong bức tranh trông thực sự bơ phờ. Ông ta dường như đang quằn quại. Căn nguyên của mọi cái ác mà lại như thế này... nó thật sự không phù hợp với ông ta.

Kịch, kịch.

2 người họ bước đi xa thêm chút nữa. Họ sớm đứng trước bức tranh thứ 5. Quỷ đỏ, quỷ xanh lá, và quỷ khổng lồ - đã xuất hiện trong bức tranh thứ 2 - đang đứng cạnh Yatan. Lưng Yatan đã thẳng trở lại và bóng tối trên đầu ông ta đang bùng cháy uy nghi một lần nữa.

“Có cảm giác như ông ta đã lấy lại được năng lượng của mình. Tức là thật vô nghĩa khi một vị thần tồn tại đơn độc và ông ta là thần vì ông ta đang được phụng sự sao?”

Mercedes thường ngày im lặng thì hôm nay lại có nhiều điều để nói. Lúc này, Grid để ý rằng cô ấy rất có hứng thú với các bức tranh.

‘Nghĩ đến chuyện đó thì... có vài bức tranh ở nơi mà Mercedes ban đầu sinh sống.’

Đó là thời điểm Mercedes vẫn còn là kỵ sĩ của đế chế. Cô bị tấn công bởi Xích sắc Kỵ sĩ số 4 Gyuratan (Đại Quỷ Astaroth) tại nhà của mình và Grid đã giúp cô. Lúc ấy, bức tường sập bên ngoài đã làm phần bên trong của biệt thự lộ ra một chút. Cảnh tượng nhiều bức tranh được treo lên đã vụt qua ký ức của Grid.

‘Tại sao tới giờ mình mới nghĩ về chuyện đó?’

Anh dùng lời để nói rằng cô ấy quý giá, nhưng thực tế thì, anh lại thờ ơ với Mercedes. Grid nhíu mày lúc anh chạm vào trán. Anh nhận ra mình đã tàn nhẫn như thế nào với những người xung quanh anh.

‘Nghĩ về chuyện đó, Jishuka nhập cư tới Hàn Quốc là vì mình.’

Ban đầu anh không tin. Anh tự nhủ lý do cô ấy chuyển đến Hàn Quốc là để tìm kiếm cơ hội mới. Tuy nhiên, phủ nhận chuyện đó bây giờ là bất khả thi. Cảm xúc của Jishuka dành cho anh là thật. Anh đã tự mình chà đạp lên trái tim cô ấy. Anh nói đó là một lựa chọn dành cho cô ấy, nhưng từ vị trí của cô ấy thì nó có thuyết phục hay không?

‘...Mình cảm thấy cay đắng.’

Anh thở dài ra một hơi. Cơ mà, ngay bây giờ anh không nghĩ về vấn đề của Jishuka. Anh phải tập trung vào tình hình trước mắt. Đây là một phần rất quan trọng.

“Em xin lỗi ạ. Em đã tự phụ.”

Sau một quãng im lặng, Mercedes đã cúi đầu xuống. Cô lo rằng cách giải thích nông cạn sẽ cản trở sự tập trung của đức vua.

“Không, hoàn toàn không đâu. Anh nghĩ đó là một cách diễn giải hay.”

Grid vỗ vai Mercedes trong khi hạ quyết tâm vào giây phút này. Tương lai về sau, anh sẽ sưu tầm những bức tranh đẹp và tặng cho Mercedes. Đồng thời, anh bắt đầu nghĩ. Anh tự hỏi liệu sự phục hồi của Yatan trong bức tranh thứ 5 có thực sự là một trò bịp bợm hay không.

Tình huống diễn ra trong tranh đã nói vậy. Ở bức tranh thứ 3, Nữ thần Rebecca đã đột ngột xuất hiện. Rồi bức tranh sau đó, Yatan đang đau khổ. Có lẽ là vì ông ta đã nghe một vài kiểu thì thầm giả nhân giả nghĩa từ Nữ thần Rebecca. Lời thì thầm hẳn là để đề xuất (hay thảo luận) về việc hủy diệt lẫn khôi phục thế giới, và nỗi thống khổ của Yatan ngày càng sâu sắc thêm. Có nghĩa là hơi vô lý khi nói rằng ông ta đã hồi phục năng lượng của mình.

“......”

Có hàng chục màu sắc được sơn lên bức tranh thứ 6. Có chính xác 32 màu sắc ngoại trừ Yatan màu đen, và Baal - được biểu thị như một gã khổng lồ. 3 ác quỷ đã tăng tới 33. Đó là sự khai sinh của 33 đại quỷ.

Bức tranh thứ 7 là một bức tranh phong cảnh. Vùng đất gồ ghề, bầu trời nghiệt ngã, cùng dòng sông màu đỏ. Nó chứa đựng cảnh vật mà Grid đã thấy nhiều lần tại địa ngục. Một số lượng ác quỷ xuất hiện trong bức tranh thứ 8. Hàng ngàn ác quỷ với diện mạo khác nhau tràn ngập vùng đất địa ngục rộng lớn nhưng lại đầy dinh dưỡng. Ở bức tranh thứ 9...

“Ah, nó khiến anh sợ hãi.”

Một lần nữa, Nữ thần Rebecca lại xuất hiện. Như bức tranh thứ 3, đó là một bức chân dung tinh xảo. Nó dường như đã sao chép hàng thật. Có một làn sóng ánh sáng lơ lửng trên đầu bà ta như một chiếc vương miện. 2 bàn tay thì đang chắp vào nhau và bà ta mỉm cười âu yếm.

Nữ thần ánh sáng - vị thần ban phước cho toàn thể nhân loại. Đó là vẻ ngoài của Nữ thần Rebecca mà mọi người biết.

“Nó sưởi ấm trái tim em.”

“Ưm...”

Chỉ nhìn vào bức tranh thôi cũng khiến họ cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc. Anh tin rằng khoảnh khắc bức tranh này được công bố cho toàn thế giới, Giáo hội Rebecca sẽ tái sinh. Chắc chắn rồi, Nữ thần Rebecca phải tốt bụng lắm... Có lẽ những hành động của các thiên sứ - những kẻ đã đâm Damian đến chết - là tùy ý thôi, hoặc là mệnh lệnh của một vị thần khác đố kỵ với Rebecca thì sao?

Ngay khi Grid có suy nghĩ này, khung tranh lật đi và lộ ra mặt sau của bức vẽ. Bức tranh thứ 10 xuất hiện sau bức tranh thứ 9. Đó là một cuộc tàn sát. Màu đen đại diện cho Yatan lan ra khắp địa ngục và nhân giới phía trên nó, nuốt chửng mọi sinh vật sống.

Khung tranh lật thêm lần nữa. Chân dung của Nữ thần Rebecca lại hiện ra. Giống bức tranh thứ 3, đó là chân dung của Nữ thần Rebecca với một nụ cười xấu xí. 2 bàn tay gọn gàng của Nữ thần Rebecca giờ đã phủ kín bằng sơn đỏ. Nó có nghĩa là máu.

“......”

Thật là khó chịu. Grid lùi ra khỏi bức tranh, nắm lấy tay Mercedes, và bắt đầu bước đi lần nữa. Đây là một hành lang dài. Mỗi lần Grid tiến về phía trước một bước, một ngọn đuốc lại thắp sáng con đường phía trước. Tuy nhiên, điểm cuối vẫn còn là một vực thẳm.

‘Có điểm kết thúc không vậy?’

Tới mức này, anh không khỏi nghi ngờ rằng mình đã bị mê hoặc. Grid cảm thấy lo âu và dừng bước . Bức tranh thứ 11 đã lộ ra dưới ngọn đuốc mới được thắp sáng. Bóng hình trong màu đen đã gục xuống. Đó là một bức tranh về tà thần Yatan - kẻ đã suy sụp như thể đang khóc. Anh cảm nhận được sự hối hận và khổ đau sâu đậm của Yatan.

“Tác giả của tác phẩm này miêu tả Rebecca là cội nguồn của hủy diệt và Yatan là nạn nhân.”

“Ưm...”

Tới lúc này, ông ta không phải một nạn nhân mà là một kẻ dễ bị dụ dỗ. Một con rối bị điều khiển bởi ý chí của Rebecca. Vị nghệ sĩ đã đặc tả Yatan như thế này. Một thứ rác rưởi không có chút giá trị gì trong việc luận bàn về thiện ác.

‘Giờ thì, khi mình đã thấy cái này—’

Dường như đây quả thực là tác phẩm của Beriache. Điều đó gần như là chắc chắn khi thấy cả Rebecca lẫn Yatan đều bị phê phán.

Kịch kịch.

Grid và Mercedes bước tiếp. Hành lang vẫn chưa kết thúc và những bức tranh liên tục hiện ra. Từ bức tranh đầu tiên cho tới cái thứ 11... sau đó, những bức tranh giống nhau lặp đi lặp lại. Nó dường như thể hiện một thế giới nhiều lần bị phá hủy và tái sinh.

Họ đã đi bộ trong bao nhiêu giờ rồi?

Một bức tranh mới hiện ra trong hành lang, nơi chỉ có những bức tranh giống nhau xuất hiện lặp đi lặp lại trong một thời gian. Nó miêu tả Rebecca - kẻ đang mỉm cười một cách xấu xí, và Yatan đang nhìn hình vẽ màu đỏ trước mắt họ.

Màu đỏ.

Màu sắc dường như tượng trưng cho Beriache đang một mình đối mặt với Yatan trong bức tranh kế tiếp. Ở bức tranh sau đó, hình vẽ màu đỏ rơi xuống dưới vách đá. Kích thước của hình vẽ màu đỏ đang rơi xuống ấy đã nhỏ hơn một nửa so với kích thước của nó cho tới nay. Rồi nó nhân lên trong bức tranh tiếp theo.

Có một số màu đỏ.

‘Màu đỏ quả nhiên là Beriache.’

Đáy của vách đá đồng nghĩa với nhân giới và kích cỡ nhỏ hơn đồng nghĩa với việc bà ấy đã mất đi quyền năng của một đại quỷ. Sự sinh sôi nảy nở tượng trưng cho sự ra đời của những đứa con.

Cuối cùng, Grid và Mercedes đã thấy điểm cuối của hành lang. Hai ngọn đuốc mới được thắp sáng đã chiếu rọi lối vào một địa điểm khác.

Cạch.

Mercedes giơ khiên lên và tiến tới trước. “Em sẽ vào trước ạ.”

Marie Rose. Đó là hậu quả của việc Điện Hạ trở thành Vua Máu chăng? Cô ta ưu ái anh ấy như bất kỳ ma cà rồng nào khác. Ngay cả vậy, Mercedes vẫn không thể buông bỏ sự căng thẳng của mình...

“......!”

Mercedes - sẵn sàng mở rộng đôi cánh bạc bất cứ lúc nào khi cô tiến vào lâu đài - đã cứng đờ ra như tượng. Đó là vì một mùi máu tanh xộc vào chóp mũi cô và một con sóng màu đỏ dâng lên.

“Ưgh...!” Một dòng máu đè nghiến lấy tấm khiên của Mercedes. Cô dang đôi cánh bạc của mình ra, nhưng vẫn khó mà chịu được áp lực. Cô lùi lại và bị đẩy dọc theo hành lang lúc ai đó trong bóng tối nói với cô, “Ngươi không có đủ tư cách, nên là lùi lại cho ta.”

Đó là giọng của Marie Rose. “Kẻ duy nhất có thể bước vào phòng ngủ của ta là Vua Máu.”

Có một chút rung động trong giọng nói của cô ta. Đó hiển nhiên là sự phấn khích. Gương mặt ngay thẳng của Mercedes hơi méo mó đi vì bất mãn. Thế nhưng, cô đâu có tiêu chuẩn hay sức mạnh để kìm hãm Marie Rose. Sau khi đẩy Mercedes ra xa, dòng máu đang ngấm vào đất đã dao động và bay lên. Nó có hình dạng của một bàn tay khổng lồ.

“Điện Hạ!”

Nó đã quấn quanh eo Grid.

“Hưhư, vào đi.” Marie Rose mang anh vào trong phòng... “...Ơ-Ớ?”

Giọng nói luôn thoải mái và thư thái của Marie Rose bỗng trở nên lúng túng. Đó là vì bàn tay máu me đang quấn quanh Grid đã ngừng nghe lời cô ta. Từ khi sinh ra, Marie Rose đã thống trị mọi dạng máu trên đời một cách tự nhiên. Đây là lần đầu tiên cơ sự này diễn ra, nên cô ta đương nhiên đã dừng lại.

[Hiệu ứng của huyết thuật đã bị chặn lại do kỹ năng ‘Huyết Chủ’ gắn với Nội y của Beriache.]

Còn về phía Grid, anh cảm thấy kết cấu của bộ nội y đang bao phủ làn da trần của anh rõ ràng hơn bao giờ hết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!