Chương 1429
Mới vài năm trước, vị trí của người chơi còn thua kém xa các NPC. Những ngày Grid còn bất lực chống lại các công tước của đế chế đã chứng tỏ sự thật này. Hầu hết mọi người nắm quyền trong mỗi quốc gia đều là các NPC và người chơi chỉ là dân làm thuê di chuyển theo ý muốn của họ. Người chơi có rất ít quyền lực và kinh nghiệm để vượt qua quyền lực lẫn hệ thống đã được tích lũy trong hàng trăm năm lịch sử.
Ngay từ đầu, họ đã không cảm thấy cần phải vượt trên nó. Đại đa số người chơi muốn là một phần của xã hội vốn đã tồn tại và nghĩ vậy là đủ. Tuy nhiên, một số ít người chơi lại không hài lòng một cách sâu sắc. Họ không thể khoan thứ cho việc phục vụ hay dựa vào các NPC và đã hy vọng trở thành những đối tượng chính của xã hội.
Qua nhiều năm, thế giới cuối cùng đã bắt đầu thay đổi. Hệ thống tập trung xoay quanh Đế chế Saharan đã vì Grid với Basara mà sụp đổ. Các vương quốc được giải thoát khỏi sự áp bức của đế chế đã củng cố công việc kinh doanh lẫn vũ khí của họ và mang tới cho người chơi đủ loại lợi ích cùng cơ hội. Khi những người chơi có công trạng trở thành quý tộc của nhiều vương quốc khác nhau và sở hữu lãnh thổ, địa vị của người chơi cũng ngày càng phát triển hơn.
Nhiều người chơi hơn đang tận hưởng ‘hệ thống lãnh chúa’ - từng là nhà của chỉ một số người chơi xếp hạng cấp cao. Hậu quả là vô cùng nghiêm trọng. Họ phản đối hệ thống hiện có, nói rằng không muốn phục vụ các NPC chỉ là trí tuệ nhân tạo. Họ không đảm bảo quyền con người của các NPC. Họ tàn nhẫn thực thi quyền lực mà họ cuối cùng đã có được. Một điều cơ bản như là tăng thuế tới kịch trần, tùy ý bóc lột tài nguyên con người, hoặc lấy trai xinh gái đẹp về làm lẽ.
Mọi mảnh đất do người chơi cai trị đều đầy sự khốn khổ và thật khó mà coi được.
“Đây là cái cách mà người tị nạn được tạo ra. Họ vào Vương quốc Vượt hạng vũ trang với Valhalla là chuyện đương nhiên.”
Lion—anh ta là một trong ‘năm thương nhân giàu có’ đã vượt qua vua thương nhân Kir trong bảng xếp hạng. Anh ta thiếu sót khi so sánh với Muto - người duy trì hạng nhất áp đảo nhờ hỗ trợ đầy đủ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang, nhưng anh ta vẫn tích lũy được những nguồn lực tài chính ở một tốc độ đáng kinh ngạc.
“Hahaha... Tôi đã chỉ dẫn đám binh sĩ niêm phong cửa lâu đài rồi... lũ xấu xa đó. Bọn mất dạy thậm chí còn không bảo vệ các cánh cổng mà lại bỏ chạy cùng người dân...” High cười ngượng và gãi phía sau đầu.
Lion lấy làm lạ rằng một thằng ngáo đã mất đi nửa dân số của lãnh thổ sau khi trở thành lãnh chúa trong nửa năm lại có thể cười đấy. Cơ mà, anh ta không bộc lộ cảm giác của mình. Những cảm xúc của anh ta không đủ rẻ tiền để dùng lên một thằng ngu.
“Đây là cái giá mà tôi đã hứa. Nhận lấy và chuyển giao hết mọi quyền hạn lên lãnh thổ đi.”
“Ực. Tôi không phải chịu trách nhiệm cho bất cứ vấn đề nào xảy ra sau đó, đúng không?” High nhìn vào lượng tiền bằng cặp mắt tham lam và xác nhận nó lần nữa.
Đây là một lãnh thổ nhỏ có thể chu cấp chỗ ở cho tối đa 6.000 người. High được quốc vương ban cho vùng đất này như một sự thừa nhận quá trình phục vụ của anh ta với tư cách một quý tộc của Vương quốc Arc. Mọi quyền hạn của vùng đất đều thuộc về anh ta, nhưng không ai biết kiểu rắc rối nào trong tương lai sẽ chờ đợi họ nếu nó được bán cho bên thứ ba hoặc một thương nhân từ vương quốc khác. Thực lòng thì, quốc vương có thể sẽ cố gắng lấy lại vùng đất.
“Chính xác. Kể từ thời điểm đóng con dấu, anh được giải thoát khỏi mọi trách nhiệm.”
Không cần nhận trách nhiệm cho bất kỳ vấn đề nào có thể xảy ra...
Lion bàn giao một hợp đồng ghi rõ điều này cùng với khoản thanh toán và vội vàng hối thúc, “Ký mau lên.”
“H-Hiểu rồi.”
High nắm bắt được bản thân anh ta. Anh ta có lẽ đã dùng đủ thủ đoạn bẩn thỉu để trở thành lãnh chúa, nhưng anh ta không có khả năng để tập hợp nhân tài hay quản lý một lãnh thổ. Ý chí anh ta không đủ mạnh để cưỡng lại sự cám dỗ mang tính khoái lạc của quyền lực. Thế nên, anh ta đã lạnh lùng ký vào hợp đồng. Đó chẳng phải một thỏa thuận dở với High vì anh ta sẽ nhận về một đống tiền từ việc truyền lại vùng đất đã bắt đầu tiêu tốn của anh ta rất nhiều tiền.
[Bạn đã mua các quyền với lãnh thổ ‘Bichio’.]
[Bạn đã trở thành lãnh chúa của Bichio.]
[Kỹ năng Nghệ nhân Giao dịch đã tăng lên mức 3.]
[Có tin đồn rằng quốc vương của Vương quốc Arc đã trở nên cảnh giác với bạn. Một lệnh triệu tập có thể được gửi tới trong sớm chiều.]
Sự cảnh giác của quốc vương á? Nó chỉ là một thủ tục chính thức thôi. Như vậy sẽ tốt hơn là hối hận khi để lại vùng đất này cho thứ rác thải đã hủy đi dân số quý giá. Quốc vương có thể sẽ yêu cầu sự chân thành thích hợp và công khai giám sát anh ta một thời gian, nhưng Lion đã chuẩn bị kỹ càng rồi. Giờ Lion đâu phải người cần lo về cuộc đời của mình...
“Hưhưhư.”
Mà là thứ rác thải trước mặt anh ta, kẻ đã hạnh phúc bán đi vùng đất của mình một cách tùy ý đây này. Hắn chẳng bao giờ tưởng tượng được là mình sẽ mãi mãi bị Vương quốc Arc truy bắt và săn đuổi.
‘Thật là tốt khi có nhiều thứ được bán nhờ lũ rác rưởi như thế này.’
Chỉ sau khi High rời đi thì Lion mới mỉm cười. Những chuyện tương tự đang diễn ra trên khắp lục địa. Một lượng lớn tiền bạc đang được các thương nhân chi tiêu để mua những lãnh thổ đã đổ vỡ.
***
“Chả có tí thơ mộng gì, chả có gì hết.”
Satisfy có một số tác động lên cuộc sống đời thực của mọi người. Một trong số chúng là cách sử dụng không gian mới mẻ và linh hoạt. Giờ đây, khi tới lúc gặp mặt ai đó, người ta lại nằm xuống các cỗ máy mà chẳng cần sẵn sàng ra ngoài. Các ca sĩ trình diễn trong Satisfy cũng là điều rất phổ biến. Chuyện này cũng đúng với buổi hòa nhạc kỷ niệm 20 năm của Guseha.
Regas lắng nghe Tuyệt đỉnh Kiếm đang càu nhàu và trông như anh không hiểu. “Có cái gì không hài lòng sao? Cả hiệu ứng âm thanh lẫn hình ảnh đều giống với ngoài đời. Anh vẫn có thể cảm thấy sự cuồng nhiệt của mọi người mà.”
“Nhưng chúng ta có được thấy Guseha thật đâu.”
“Không phải sự tùy chỉnh của Guseha nổi tiếng vì giống với bản thể thật của ông ấy à?”
“Hầy, nó cứ như một con quái vật sinh ra từ xã hội hiện đại ấy. Thôi đừng nói, đừng có nói nữa đi. Ớ? Cửa hàng đặc sản bánh kimchi á? Có một món dung hợp mới à? Cùng đi xem nào.”
“3 tiếng trước anh vừa ăn rồi còn gì?”
“Thì đã sao? Đằng nào thì ăn uống trong game cậu cũng có tăng cân được đâu.”
“Haha, anh mới đúng là con quái vật sinh ra từ xã hội hiện đại.”
Buổi hòa nhạc kỷ niệm 20 năm của Guseha được tổ chức tại Reinhardt, kinh đô của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nhà hát opera của Reinhardt to lớn và đẹp đẽ đến nỗi nó ngày càng được các ngôi sao nổi tiếng thuê làm sân khấu. Tầm nhìn xa của Lauel đã tỏa sáng trong những lĩnh vực nhỏ này. Nghe đồn là Grid - người chưa muốn đầu tư nhiều tiền đến thế để tạo ra các hoạt động văn hóa - dạo này rất thích nhà hát opera.
“Ngo...on!”
Một sự dung hợp hòa trộn giữa kim chi với công thức Anh Quốc. Tuyệt đỉnh Kiếm cảm thấy thán phục sau khi cẩn thận cắn một miếng bánh kim chi. Vị của nước kimchi lan tỏa trong miệng anh lúc anh nhai nhiều lớp giòn rụm của cái bánh. Cũng rất là dễ chịu khi thấy sự thay đổi trong kết cấu lúc chiếc bánh giòn trở nên mềm đi lúc nó ngấm nước kimchi. Nó là một món ăn mà hương vị tây phương và hương vị quê nhà cùng tồn tại.
Regas có biểu cảm phần nào tinh tế. “Tôi nghĩ thêm thịt bò thì tốt hơn thịt lợn. Tôi không thích kết cấu của mỡ lắm.”
“Kimchi đi với ba chỉ là nhất rồi.”
“Thịt bò với cừu non cũng ngon đấy...”
“Kimchi là món tuyệt vời nên đi với cái gì mà nó chả hợp. Ưm?”
Tuyệt đỉnh Kiếm đang lấy lưỡi liếm nước kimchi thì chợt nghiêng đầu. Đó là vì người đàn ông đang gọi món bánh kimchi tại quầy trông rất quen. Thật là một chuyện lạ lùng. Đó hiển nhiên là lần gặp đầu tiên của họ nhưng anh cảm thấy anh đang gặp một người mình đã quen từ lâu.
“Tôi có thể cảm thấy ánh mắt tóe lửa của hai người đấy. Hóa ra lại là Tuyệt đỉnh Kiếm và Regas. Thật vinh hạnh khi được gặp 2 trong số 10 khai quốc công thần của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Hôm nay tôi sẽ đi mua một tờ vé số.” Người đàn ông với cái bánh trong tay đã mỉm cười và chào họ. Đó là một nụ cười thanh thoát sảng khoái như nước ngọt có gas.
Người chơi vô danh này. Có xác suất cao họ mang cấp độ thấp. Tuy nhiên, Regas không đánh giá con người dựa trên cấp độ hay danh tiếng. Anh lễ phép chào hỏi người này với một nụ cười.
Mặt khác, Tuyệt đỉnh Kiếm - trông có vẻ lưỡng lự - đã ngậm miệng. Anh lặng lẽ nhìn lúc Regas và người đàn ông có một cuộc trò chuyện bình thường cho tới khi tách nhau ra.
“Thế thì giờ tôi đi nhé.”
Có phải là vì Tuyệt đỉnh Kiếm không nói nên lời nên đã làm cho anh xấu hổ không? Khoảnh khắc người đàn ông kia rời đi, Regas đã chỉ ra hành vi bất lịch sự của Tuyệt đỉnh Kiếm. “Tại sao anh lại nhìn chằm chằm vào một người vô tội vậy hả?”
“...Guseha.”
“Hử?”
“Cái người vừa xong ấy, đó là Guseha.”
“Trong bánh có độc à?”
“Không, thật đấy! Anh đã là người hâm mộ của Guseha từ hồi trung học cơ sở rồi. Cậu nghĩ là anh không thể nhận ra ông ấy hả? Anh không biết ông ấy che giấu sải chân cùng những thói quen độc nhất vô nhị của mình thế nào nhưng ông ấy không thể giấu được hình dạng đặc biệt của cơ bắp quanh lông mày khi ông ấy cười!”
“......”
Regas lén lút rút lui. Regas có sức mạnh thể chất và tinh thần mạnh mẽ nhưng lại cảm thấy đặc biệt mệt mỏi bất cứ khi nào ở cùng Tuyệt đỉnh Kiếm.
Tuyệt đỉnh Kiếm la lên với anh, “Cậu không biết à? Nhà sáng tạo Vẻ ngoài ấy! Guseha quen biết Nhà sáng tạo Vẻ ngoài!”
“......!” Mắt Regas mở to ra. Nhà sáng tạo Vẻ ngoài là người có thể thay đổi diện mạo của vật phẩm lẫn người chơi để đổi lấy một lượng lớn tiền bạc. Ông ta gần đây đã trở thành một người khó gặp hơn và chỉ có thể tìm thấy qua các tuyến đường đặc biệt thôi. Có tin đồn là một tài phiệt thế hệ thứ ba xấu tính đã truy đuổi Nhà sáng tạo Vẻ ngoài vì hắn bị làm cho giống một tên ăn xin. Đấy chỉ là tin đồn thôi.
“Đuổi theo Guseha mau!”
“Ah, vâng!”
Tuyệt đỉnh Kiếm với Regas dùng kỹ năng của họ để tìm kiếm người đàn ông một lúc trước.
Luật pháp cơ bản của Vương quốc Vượt hạng vũ trang là cấm dùng các kỹ năng liên quan đến chiến đấu trong thành phố nhưng quyền hạn của 10 khai quốc công thần thì ở trên luật pháp. Hơn nữa, nó đã được hỗ trợ bởi các kỹ năng của họ.
Hàng ngàn người lấp đầy đường phố nhưng 2 người đàn ông vẫn di chuyển trôi chảy mà không xảy ra va chạm. Khả năng của 2 người - hoàn toàn kiểm soát thân thể họ trong khi sử dụng các kỹ năng tốc biến tạm thời khuếch đại tốc độ chuyển động - không khác gì siêu năng lực trong mắt người thường.
***
-Anh Seha! Giờ anh ở đâu rồi?
Người quản lý gửi tin thì thầm cho ông ấy. Đúng là điên rồ khi ở trong Satisfy rồi mà vẫn bị tóm. Guseha lắc đầu và trả lời.
-Anh đã tới tận đây rồi. Sao anh lại không thể đi ngắm Đền thờ Vượt hạng vũ trang Tháng và bức tượng của Khan chứ?
-Thế còn cuộc phỏng vấn cho buổi hòa nhạc? Các phóng viên đang đợi đấy!
-Anh không phỏng vấn đâu~
-Không được, ông anh à. Đây có phải chỉ mỗi buổi hòa nhạc đâu, nó là buổi hòa nhạc kỷ niệm 20 năm đấy. Hôm nay thì không ổn... người hâm mộ sẽ muốn một buổi phỏng vấn với anh.
-Đấy chả phải người hâm mộ. Cái này là những gì đám phóng viên muốn thôi. Hôm nào anh chả giao tiếp với người hâm mộ trên mạng xã hội. Nên là mai gặp nhá.
-Anh zai à!
[Mục tiêu đã bị chặn.]
‘Giờ thì yên lặng rồi.’
Phần còn lại của cái bánh kimchi ăn dở. Hương vị nó mơ hồ nên Guseha vẫn đang tự hỏi có nên vứt đi hay không. Sau cùng thì ông ấy bỏ nó vào miệng trong khi thu vào tầm mắt bức tượng của Khan. Vị thợ rèn đã trở thành một huyền thoại ngay trước cái chết. Đó là sư phụ của Grid...
Mọi người chơi đều biết đến câu chuyện của ông ấy. Quá trình hủy diệt Bất tử đoàn là cực kỳ ồn ào.
‘Xin hãy hạnh phúc trên Thiên đường.’
Guseha tiếp cận bức tượng và bày tỏ lời chia buồn ngắn gọn của mình. Ông ấy - một bậc thầy đại diện cho một lĩnh vực ngoài đời và trong Satisfy - ngưỡng mộ Khan - cũng là một bậc thầy. Ngay cả khi lĩnh vực khác nhau thì quá trình gian khổ của việc trở thành một bậc thầy hẳn cũng tương tự.
Ánh mắt Guseha hướng tới con phố thẳng hàng với cả tá xưởng rèn. ‘Grid chắc là ở đâu đó bên kia.’
Dĩ nhiên, khả năng Grid không ở đó thì cao hơn nhiều. Thật buồn cười khi mong đợi cậu ấy ở trong xưởng rèn mỗi ngày khi cậu ấy có khi còn bận rộn hơn Guseha. Tuy vậy, đó là thứ không thể nào biết được.
‘Mình phải chọn ai đó có thể chăm sóc vật phẩm này mà không có chút lòng tham, mình chỉ có thể nghĩ đến Grid. Mình muốn gặp cậu ta một lần...’
Ông ấy không biết tới khi nào mình mới có thể ghé thăm Reinhardt lần nữa. Guseha cảm thấy mong đợi và di chuyển tới khu vực xưởng rèn.
Đôi mắt ông ấy sâu lắng và biểu cảm thì phức tạp. Đó là một biểu cảm trau chuốt, làm cho khó mà tin được ông ấy đang đeo một chiếc mặt nạ da.
“Cuối cùng tôi cũng tìm được ông, Nhà sáng tạo Vẻ ngoài Guseha.”
“......!” Guseha giật mình lúc bước vào một hẻm sâu. Một người đàn ông với tấm vải đen che mặt đang chặn đường ông ấy. “Làm sao mà anh biết tôi?”
“Ông có thể đổi nhân dạng nhưng linh hồn ông thì không. Tôi chả muốn làm lớn chuyện trong kinh đô của Vương quốc Vượt hạng vũ trang đâu, Guseha. Xin vui lòng chấp nhận giao dịch. Người thuê tôi nói ông ta sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm của ông trong giai đoạn này nếu ông giao vật phẩm ra cho tôi.”
“Là vì tôi làm cho mặt ông ta trông buồn cười à? Đấy không phải sai lầm đâu. Tôi cố ý đó.”
“Tôi chỉ đưa tin thôi.”
“Ưm... Ông lại không biết sự nguy hiểm của cái thứ mà bạn ông đang lần theo à?”
“Tôi nào có tò mò.”
Đằng sau người đàn ông đang nói chắc nịch, bóng hình của một tử thần với cây lưỡi hái khổng lồ thoắt ẩn thoắt hiện. Rồi thanh linh hồn của Guseha - chỉ hiện ra với người đàn ông kia - đã bắt đầu bị tiêu hao.
“Ông sẽ chết trong 5 phút. Điểm hồi sinh của ông ở trong đế chế và người thuê tôi đang đợi cùng lính của ông ta rồi. Tôi nghĩ chấp nhận thỏa thuận thì mới là tốt cho ông đấy.”
“Ưm... Tôi không thể đăng xuất khi chiến đấu. Tôi phải giết anh để loại bỏ cái này à?”
“Nó sẽ bị hóa giải nếu ông có thể lùi xa hơn 10 mét khỏi chỗ tôi.”
“Haha, chuyện đó có khả thi không vậy?”
“Nó là bất khả thi...”
Đầu của người đàn ông chợt nghiêng ra sau lúc anh ta đang lên tiếng. Có một tia chớp kiếm quang đã cắt đứt mái tóc rối bù của người đàn ông. Đấy là hiệu ứng từ việc rút một thanh kiếm ở tốc độ cao.
“Nếu ngươi còn gây rối nữa, kế đến sẽ là cổ của ngươi.” một bóng người hiện ra đằng sau Guseha. Tuyệt đỉnh Kiếm thu hồi thanh kiếm được rút ra và đặt nó lại vào vỏ. Rồi anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông đã tấn công Guseha. “Ngươi là ai? Ngươi không để ý là chiến đấu trong Reinhardt sẽ dẫn tới cầm tù hả?”
“Mình thật... xui xẻo.” Người đàn ông tặc lưỡi và nhảy lên. Đúng là phi thường khi anh ta có thể nhảy một nhát lên mái của một xưởng rèn 4 tầng. Chỉ có điều khả năng thể chất của Regas còn tốt hơn thế.
“Tôi cần điều tra anh, nên tôi sẽ đánh anh một cú.”
“......!”
Người đàn ông giật mình bởi giọng nói cất lên đằng sau lưng và đã lôi ra vũ khí của anh ta từ kho đồ. Anh ta bảo vệ eo bằng một cây gậy thép trông như tay cầm của một cây thương. Cú đá của Regas đã trúng vào cây gậy thép. Thân thể người đàn ông chịu không nổi chấn động và đã bay xuyên qua bức tường bên ngoài của tòa nhà cạnh đó. Anh ta lộn vòng mấy lần trước khi cuối cùng cũng chật vật dừng lại được. Regas lập tức đuổi theo. Ngay sau đó, một tử thần hiện ra và vung lưỡi hái vào Regas.
“Hiệp sĩ à?”
Regas nhận ra danh tính của người đàn ông và bối rối. Tất nhiên, anh không dừng hành động của mình lại. Anh di chuyển vào vòng tay của tử thần, chặn lưỡi hái bằng mu bàn tay, và sử dụng những cú đấm. Thân thể to lớn của tử thần bị cú đấm xuyên thủng và rung lắc một cách chới với.
Đôi mắt Regas cũng đang lay động. Đó là vì Hiệp sĩ đã hoàn tất kỹ thuật chuyển động của anh ta và rời đi lúc Regas đang tạm thời đối đầu với tử thần. Tuyệt đỉnh Kiếm thấy vậy và tặc lưỡi. “Là phép thuật trốn thoát công suất cao à? Các lớp nghề ẩn đúng là quỷ quái theo cái cách này.”
Kỹ năng mà không ai biết tới thì khó phản ứng lại lắm.
Guseha tới bên cạnh Tuyệt đỉnh Kiếm và Regas để xoa dịu sự hối tiếc của họ. “Cảm ơn sự giúp đỡ của hai người. T... Tôi là Nhà sáng tạo Vẻ ngoài, Shift.”