Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1440: Chương 1435

Chương 1435

“Nào, ăn đi. Em trộn mật ong với gia vị tỏi đấy.”

“Ngon quá đi.”

“......”

Một con hổ thưởng thức salad cà rốt được trộn bởi một con thỏ.

Grid không có ý định xử trí việc một con thỏ đang nấu ăn. Tố Xuân rất đặc biệt trong số những con dân của cổ thần mà. 12 Con Giáp—họ là những đối tượng đã đích thân phụng sự các cổ thần. Tố Xuân có trí tuệ, đi bằng hai chân, và biết cách sử dụng công cụ. Hình thể thì tương tự với con người. Nấu ăn được thì có vấn đề gì lớn đâu?

Anh cũng đã bị thuyết phục trước cảnh một con hổ đang ăn cà rốt. Đó là bởi Lam Hổ là con của bạch hổ. Đúng, một bán thần. Cô ấy to gấp đôi một con hổ bình thường, nhưng lại không đòi ăn thịt. Tuy nhiên, Grid lúng túng. Anh đương nhiên là không thể chấp nhận phong thái của Tố Xuân với Lam Hổ, cả hai đều đang công khai tình cảm.

Ngay cả nếu Tố Xuân không phải một con thỏ bình thường và Lam Hổ không phải một con hổ tầm thường, họ vẫn là thỏ với hổ đó thôi? Không, họ vốn đã đi quá xa để thảo luận về vấn đề chủng loài rồi. Lam Hổ là bán thần. Vấn đề chủng loài không thể được giải quyết ngay cả khi Lam Hổ hẹn hò với một con hổ chứ nói gì một con thỏ.

Có một vấn đề đơn giản hơn.

“Ít nhất thì để giới tính cho đúng đi. Cô không thể biến thành nam à?”

Grid cắn một miếng salad cà rốt do Tố Xuân đãi và cuối cùng cũng chỉ ra vấn đề. Lam Hổ đã biến thành con người để ngồi vào bàn rồi nói chuyện trực tiếp với Grid và cô ấy là một mỹ nữ mảnh mai. Tố Xuân cũng là nữ...

Lam Hổ giải thích với nụ cười chua chát, “Sinh ra là con của thần không phải là chuyện tốt. Bọn tôi cô đơn và dễ gặp hiểm nguy. Tôi không thể sinh con được.”

Grid có ký ức của Pagma và nhớ lại Lam Hổ đã bị lưỡng ban đối xử như một con chó, nên anh mơ hồ hiểu được tâm trạng của Lam Hổ.

“Tình yêu thuần khiết...”

“Chụtt.”

“...Ơ kìa.”

Chỉ vì họ cùng giới tính không có nghĩa là họ không thể có kết nối thể xác. Grid dường như nghe thấy tiếng nói của một nhóm thiểu số yêu cầu anh tôn trọng sự đa dạng khi nhìn Tố Xuân và Lam Hổ hôn nhau. Sau đó anh nhặt một miếng cà rốt khác lên.

‘Sao cũng được, miễn họ hạnh phúc là tốt rồi.’

Grid mỉm cười và lặng lẽ nhìn xung quanh. Khu rừng từng bị lưỡng ban Garam biến thành đống đổ nát. Lãnh thổ của cổ thần khiến anh nghĩ tới cụm từ ‘hủy diệt’ đã được phục hồi hoàn toàn. Tố Xuân và Lam Hổ đã làm việc cùng nhau để khôi phục vùng đất và cảm xúc của họ dành cho nhau đã phát triển trong quá trình khổ cực.

Grid đang nghĩ về chuyện đó thì Lam Hổ chọc vào cẳng tay Grid lúc anh đang uống trà lạnh. “Nó từng cứng như thép ấy. Giờ thì đàn hồi hơn rồi.”

“Nó có giống cơ bắp của một con hổ không?”

“Cà uồm.”

Cơ thể Grid - khi anh gây dựng thượng tính và thần tính - đã trải qua một sự phát triển rực rỡ. Những cơ bắp có được tính đàn hồi và độ bền đã dễ dàng tăng thêm sức mạnh cho khung xương đã tiến hóa. Anh có thể làm bùng nổ những vũ lực hùng mạnh trong chớp mắt và tầm chuyển động của thân thể anh đã tăng lên. Nó có thể sánh với một con thú săn mồi.

‘Thật đáng kinh ngạc khi nghĩ về cách những cơ bắp này lộn xộn cả lên.’

Grid đang hồi tưởng về tác dụng phụ khi làm Vô dạng Kiếm thì Lam Hổ mỉm cười hỏi Grid một câu, “Ngài từ phía tây tới chỉ để gặp bọn tôi ư?”

“Ừ. Sao thế?”

“Hung hung heh.”

“Gì vậy? Sao cô lại cười?”

“Hưhưhư, ý ngài là ngài nhớ bọn tôi. Tôi vui lắm. Chắc chắn rồi, vị thần đức hạnh rất dịu dàng.”

“Giờ tôi có phải vị thần đức hạnh đâu...” Ngay từ đầu, anh chưa bao giờ là vị thần đức hạnh. Tố Xuân là đối tượng duy nhất gọi anh như thế. Lâu lắm rồi anh mới được gọi là vị thần đức hạnh nên cái tên Vượt hạng vũ trang Thần - thứ mà anh thích - càng cảm thấy diệu kỳ hơn.

“Ân nhân! Ngài tới rồi, chít!”

“Vị thần đức hạnh, om!”

“Moooooo!!”

Cảnh Trà, Tiểu Linh, Huyền Ngưu, v.v. 12 Con giáp đã mất đi vị thần của họ và trở thành những hồn ma của vùng đất bị lãng quên. Họ được Grid cứu giúp và đã muộn màng chạy đến sau khi nghe tin anh tới.

“Tôi nhớ ngài lắm!”

“Tôi vô cùng hạnh phúc vì ngài đã lại tới lần nữa!”

“Moooooo!!”

“Kh-Khoan! Bình tĩnh đã!”

Grid hét lên lúc anh bị đẩy xuống đất bởi cuộc tấn công bất ngờ của 12 Con Giáp. Anh mỉm cười thích thú khi thấy quần áo và giáp của 12 Con Giáp dính đầy bụi đất và mồ hôi. Anh đã nhìn thoáng qua được họ đã phải sống vất vả như thế nào. Dù vậy, mùi này có hơi...

Grid chật vật thoát ra khỏi 12 Con Giáp - đang kiên trì cọ mình vào anh - và xắn ống áo lên.

“Tôi sẽ làm một số bộ quần áo mới cho các bạn trong khi tôi ở đây.”

“Bọn tôi sẽ giúp ngài!”

“Tôi sẽ chuẩn bị rượu và đồ ăn.”

“Moooooo!!”

Giữa các thành viên 12 Con Giáp đang ríu rít, Grid nhận ra. Nụ cười của họ và việc họ đã tìm thấy cuộc đời mình. Anh cảm thấy thật tuyệt.

***

Khòò. Grrrr.

Sâu trong đêm tối. 12 Con Giáp cùng con dân của các cổ thần đã say và chìm sâu vào giấc ngủ. Có lẽ anh không muốn đánh thức họ nên đã sử dụng ánh sáng huyền ảo để chiếu sáng trường nhìn của mình. Thứ ánh sáng chói lọi đó. Nó là ánh sáng phát ra từ tinh linh ánh sáng - tự phán đoán và hành động để giúp đỡ Grid. 10 Bàn tay Thần cầm Mjolnir với những thanh kiếm lúc chúng đập vỡ các tảng đá và cành cây trên đường đi, cắt chúng ra và giúp Grid dễ dàng di chuyển chúng.

“......”

Bên trong khu rừng, Grid đứng trước hồ nước lấp lánh ánh trăng và thưởng thức khái niệm ‘yên bình’. Hoàn Quốc, các vị thần bị trục xuất, địa ngục với các đại quỷ, và các vị thần từ Asgard—anh càng thưởng thức giá trị của hòa bình thì anh càng cảm thấy cơn lũ kẻ thù đang đe dọa tới nó.

Nghĩ đi nghĩ lại vài lần thì, thấy được hồi kết thật nhanh cũng tốt. Hiện diện của Mir nổi lên trong tâm trí của Grid đầy tự tin. Mir - chủ nhân của Thanh Long Đao—hắn là tồn tại mà Thần Trời đã thiết kế để đối mặt với các tổng lãnh thiên sứ. Hắn là một cường giả với sức mạnh sánh ngang các đại quỷ.

Grid cảm thấy cần chiến đấu với hắn. Liệu anh có thể vượt qua tia sét mà bản thân không thể phản ứng kịp vài tháng trước để tiếp cận Mir và làm hắn bị thương không? Chưa kể, anh có thể làm thế mà không cần Kraugel giúp đỡ chứ?

‘Mình không cần giết hắn, nhưng mình phải gây ra sự đe dọa.’

Mir là nhân vật quan trọng nhất trong thời điểm hiện tại. Chỉ bằng cách đánh bại Mir thì bạch hổ và thanh long mới được giải thoát, và các thần thoại bị lãng quên của Lục địa phía Đông mới hoàn toàn phục hồi. Hắn rất mạnh mẽ và phù hợp để sử dụng làm một ‘tiêu chuẩn’, giống như Garam đã từng là thước đo sức mạnh của anh.

‘Mình có thể đột phá Địa ngục thứ 20 một khi mình đạt đến cấp độ có thể đe dọa Mir.’

Sự tồn tại của Hắc Kỵ sĩ canh giữ Mõm Chó phải lớn tới mức nào? Grid đã không để ý thấy khi đứng mặt đối mặt. Chỉ khi anh lùi một bước và nhìn lại một cách khách quan thì anh mới có thể thực sự cảm nhận được tầm vóc của Hắc Kỵ sĩ. Ngay cả khi các sứ giả tập kích được Hell Gao và loại bỏ được hình phạt của địa ngục, anh cũng không thể mong đợi họ chế ngự được Hắc Kỵ sĩ. Không thể đánh giá thấp sự trợ giúp của chó ba đầu xếp hạng thần thoại và nó đóng một vai trò quan trọng. Một khi họ chiến đấu, Sariel nhất định sẽ phát cuồng, nên Sariel phải bị loại khỏi chiến lực.

‘Vai trò của mình mới quan trọng đây này.’

Anh cần đánh với Mir và kiểm tra kỹ năng của mình. Đó phải là Mir. Grid đang đưa ra phán đoán này và hỏi ai đó đang tới từ đằng sau anh, “Có bất kỳ cách nào để phá Cầu Ô Thước không?”

Tẩu Quốc và Ba Quốc được kết nối bởi Cầu Ô Thước. Cả hai đều chịu ảnh hưởng của Mir. Phá hủy Cầu Ô Thước là giải pháp cơ bản nhất cho tình hình tại Lục địa phía Đông.

“Cầu Ô Thước... nó là một cây cầu được xây dựng với phí tổn là hàng chục ngàn con quạ và chim khách. Khái niệm phá vỡ hiện tượng được gây ra bởi các linh hồn hợp nhất là không phổ biến đâu.”

Người đang tới đó là Lam Hổ. 1 bước, 1 bước nữa. Lúc cô ấy tới gần, cô ấy dần thay đổi từ một con người thành một con hổ.

“Ngài vẫn chưa từ bỏ việc giải phóng Thần Bạch Hổ và Thần Thanh Long sao? Cà uồm... Tôi nghĩ bỏ cuộc là đúng đắn. Thật khó để nói điều này... Tẩu Quốc đã bị Thần Thanh Long nguyền rủa và bị băng bao phủ, nên nhiều người đã chết và biến mất. Trong khi đó, Ba quốc đã luôn là một tiểu vương quốc. Ngay cả khi ngài giải thoát cho 2 vị thần thì cũng chỉ cứu được một số ít người thôi.”

“......”

“Grid, lục địa này đã gần như yên bình nhờ sự phục sinh của Thần Chu Tước và Thần Huyền Vũ. Đây là những gì tôi nghĩ... Cà uồm...”

“Các cô bị kẹt trong nỗi sợ hãi suốt phần đời còn lại của mình thì sao mà là yên bình chứ?” Người dân của thảo Quốc và Hưng Quốc không thể bước ra khỏi vương quốc của họ. Khoảnh khắc họ rời khỏi sự bảo hộ của chu tước và huyền vũ, họ sẽ bị Hoàn Quốc bắt giữ và mang tới Tẩu Quốc với Ba Quốc. Họ một lần nữa quên đi các cổ thần mà họ đã lấy lại và biến thành những con rối ngợi ca ngụy thần thoại của các lưỡng ban. “Ngoài ra, cô muốn gặp cha mình.”

“Grid...” Đôi mắt to của Lam Hổ ướt nhòe.

Grid vỗ lên trán cô với ký tự ‘Vương’ khắc trên nó. “Tôi chỉ muốn làm những gì mình có thể. Rồi trong tương lai, cô có thể làm những gì cô muốn. Thế thôi.”

Đúng là một sự ngạo mạn khủng khiếp khi tin rằng quyền lực cá nhân không bao giờ có thể bị tiêu diệt. Miễn là Satisfy không có hồi kết, chắc chắn sẽ có một kỷ nguyên ‘vắng bóng Grid’. Grid không quá lo hay cố gắng chuẩn bị kỹ lưỡng cho thời điểm đó, nhưng anh mong ước rằng hành động của anh hôm nay sẽ có tác động tích cực tới tương lai.

Ai biết được chứ? Sớm muộn thì các thành viên Vượt hạng vũ trang sẽ kết hôn ngoài đời, có con và con cái họ sẽ tiếp xúc với Satisfy. Các tồn tại như Lam Hổ sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc cho họ. Dĩ nhiên, anh không nhất thiết muốn một phần thưởng vì giúp đỡ người ta. Anh đang hướng tới những hành động của mình để dẫn đến một chu kỳ đạo đức.

Grid mở miệng, “Tôi muốn để lại cho cô vật này trong thời điểm hiện tại.”

“Đây là...?”

“Nó là Trái tim của Nữ hoàng Sương giá. Tôi có một nơi cần đến. Sẽ xấu hổ lắm nếu tôi làm mất nó ở đó. Xin hãy bảo vệ nó trong vài giờ.”

Có xác suất cao anh sẽ chết nếu đánh với Mir. Bị điên mới cầm Trái tim của Nữ hoàng Sương giá đi gặp Mir thôi. Lam Hổ và 12 Con Giáp có năng lực để bảo vệ Trái tim của Nữ hoàng Sương giá. Họ đã lấy lại phần nào thần thoại về mình và đã trở nên mạnh mẽ vô cùng trong vài năm qua. Đây cũng là nơi nằm ngoài tầm ảnh hưởng của Hoàn Quốc.

“Cà uồm... Bằng cách nào đó mà thứ này... nó giống lời nguyền của Thần Thanh Long.”

“Đúng, nhưng không có liên hệ gì đâu. Nữ hoàng Sương giá là người cai trị của một vùng đất bị cô lập trên Lục địa phía Tây. Sẽ không có liên hệ nào với Lục địa phía Đông cả.”

“Vâng...”

“Vậy tôi đi đây.” Grid rời khỏi khu rừng. Khoảnh khắc anh ra ngoài sự bảo hộ của các cổ thần, anh cảm thấy một ánh mắt nhớp nháp, nhưng chỉ là trong chốc lát. Những ‘ao nước’ của Hoàn Quốc dùng để giám sát mặt đất không thể theo kịp các chuyển động vừa nhanh vừa kín tiếng của Grid trừ khi một vị thần đang xem nó. Dĩ nhiên, việc vặt như giám sát đều do đám lưỡng ban đảm nhận.

Grid đã có thể an toàn tiến vào Tẩu Quốc mà không bị can thiệp. Ngay sau đó—

“......!”

Thị lực của Grid nghiêng đi một góc. Sa mạc mà anh đặt chân lên đã đổ sụp và cát rơi xuống như thác nước vào lòng đất tối đen.

“......”

Cảnh tượng anh vừa nhìn thấy giống như một giấc mơ vậy. Sa mạc mới rung chuyển như điên và sụp đổ đã được khôi phục trở lại. Grid bật cười trước thông điệp thế giới sau đó.

‘Anh ta vẫn làm chuyện đó ở đây à?’

Nếu Kraugel đã ở lại và chiến đấu trong Tẩu Quốc từ hồi đó...

Ngoài cấp độ ra thì rất có thể Bạch Hổ Kiếm đã tăng trưởng gần tới xếp hạng thần thoại. Anh ấy hẳn đã gây dựng thần tính sau khi giết bán thần vài lần. Sự căng thẳng như dây đàn của Grid - mỗi lần anh nghĩ về các kẻ thù mạnh mà mình sẽ phải đối mặt trong tương lai - đã được giải tỏa. Anh thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm. Đúng vậy. Kraugel mà một trong những người mà Grid tin tưởng và phụ thuộc vào nhiều nhất. Lòng mong mỏi mà anh dành cho thái thượng chi thiên - thứ sẽ không bao giờ phai mờ...

Tang tang tang!

“......?”

Grid đang lạc bước trong ký ức về Kraugel khi xưa, chỉ để cho vẻ mặt anh đanh lại. Đó là do một người đàn ông máu me khắp mình mẩy đã từ đâu đó bay tới và lăn lộn vài vòng trước khi dừng lại dưới chân Grid. Đó là Kraugel...

“K-Kraugel?”

“...Anh nhận lầm người rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!