Chương 1436
Mối quan hệ giữa Kraugel và lưỡng ban đã từ từ đảo ngược. Giờ đây, Kraugel không phải là con mồi bận trốn thoát nữa. Anh là một kẻ săn mồi dày dạn kinh nghiệm, nín thở lúc quan sát đám lưỡng ban đang tìm kiếm anh trong sa mạc với những hẻm núi trước khi phục kích ngược lại chúng. Dĩ nhiên, giết lưỡng ban không dễ.
Vấn đề là ngay cả khi cuộc tấn công bất ngờ của anh thành công, vẫn mất kha khá thời gian mới gây đủ sát thương để ‘giết’. Lưỡng ban là các bán thần. Mỗi kẻ trong số chúng đều có tên tuổi. Chúng có máu nhiều gấp hàng chục lần cùng các chỉ số cao hơn Kraugel, nên chúng không thể nào chết một cách dễ dàng được.
Những tình huống ngoạn mục đã xảy ra vài lần trong năm qua khi đám lưỡng bàn bỏ chạy trước khi Kraugel có thể giết chúng, hoặc chúng được đồng sự giải cứu và Kraugel suýt soát sống sót bằng cách chạy trốn. Dù vậy, đâu phải lúc nào cũng thế. Thường có những ngày ăn may.
Hôm nay là một ngày kiểu thế. Chỉ số siêu nhạy của anh đặc biệt hiệu quả vào ngày hôm nay sau khi nó đã tăng lên 4 điểm, đổi lấy việc bị Mir giết mấy ngày trước. Trong trường hợp này, có phải vì chúng không có khả năng học hỏi những thứ nằm ngoài sự kiêu ngạo của chúng chăng? Hay là do Kraugel đã phát động một cuộc tấn công bất ngờ vào một trong ba tên lưỡng ban đang lục soát hẻm núi và các đòn tấn công vào điểm yếu lẫn chí mạng đã nổ liên tục?
Kraugel vẫn đang lên kế hoạch rút lui sau khi tăng kinh nghiệm của Bạch Hổ Kiếm một cách vừa phải, nhưng anh đã đổi ý. Anh tung ra các kỹ năng của mình để liên kết chuỗi đòn ngay cả sau khi thấy đám lưỡng ban khác đang chạy tới chỗ tiếng thét. Tính toán của anh thật hoàn mỹ.
“Grưư!”
Mỗi lưỡng ban đều mạnh mẽ. Thế nhưng, chỉ có 7 lưỡng ban đã gây dựng được thần tính của chúng. Ngoài chúng ra thì đám lưỡng ban còn lại không thể 1 chọi 1 với Kraugel. Sau một loạt nhát cắt cuồng loạn, tên lưỡng ban bị Kiếm Không gian chém trúng đã tan thành bụi xám.
[Bán thần đã bị đánh bại.]
[Một lần nữa, bạn đã đạt được thành tích phi thường.]
[Bạn đã trở thành nhân vật chính trong thần thoại ‘Nỗi nhục nhã tại Tẩu Quốc’.]
[Trong tương lai, khi chiến đấu chống lại bán thần hoặc các vị thần, toàn bộ các chỉ số sẽ tăng 10% và uy lực các kiếm kỹ của bạn sẽ tăng thêm 20%.]
[Bạn đã hiểu các khái niệm về ‘huyền thoại’, ‘thượng tính’, lẫn ‘địa vị’, và bạn đang ở trong trạng thái ‘tâm, thể, kỹ’ hài hòa.]
[Thượng tính từng bị đàn áp do thiếu thời cơ đang nở rộ.]
[......!]
[......!!]
[!!!]
“Hộc... Hộc...?”
Đó là một loạt các phần thưởng đáng kinh ngạc. Bất chấp tình thế cấp bách, Kraugel đang hồi hộp đã trở nên bối rối. Đó là do các cửa sổ cảnh báo chỉ lặp lại các dấu chấm than. Một lỗi ư? Không thể đâu nhỉ...
Xoảng! Kraugel di chuyển thanh kiếm của mình sang một bên và ý chí vô dạng của tên lưỡng ban đã va chạm với lưỡi kiếm rồi phân tán. Tên lưỡng ban vừa đến hiện trường đã hét lên. “Kraugel!”
Cái tên Kraugel giờ đã in hằn lên các lưỡng ban. Kẻ với năng lực của Thánh Kiếm tiền nhiệm - người mà Mir thừa nhận - nhưng chưa từng thể hiện dù chỉ một kỹ năng vô song nào—hắn là một con mồi tầm thường, cùng là một con người đó.
Hiện thân của tài năng - kẻ dường như đủ sức đối đầu với vạn quân thù, hắn đã vượt xa con người mà không cần các kỹ năng vô song, giết chết các bán thần bằng thanh kiếm của hắn. Hắn không hề ở trong thường thức... Phong Bá và Vũ Bá đã đích thân chỉ ra rằng hắn ‘nguy hiểm’.
Hôm nay, một đồng sự nữa đã bị giết. Chúng không có ý định thương tiếc cái chết của một đồng sự. Tuy nhiên, chúng nhận thức được và cảnh giác với việc chúng có thể chết. Gã đàn ông này phải bị trừ khử. Ngay cả khi hắn là một huyền thoại không chết được do quyền năng của truyền khẩu giúp bất diệt hóa, hắn cuối cùng vẫn sẽ suy yếu và biến mất nếu hắn bị giết hết lần này tới lần khác.
Đám lưỡng ban tấn công Kraugel một cách dữ dội. Chúng đặt danh dự với tự trọng của mình xuống và gắng hết sức để hợp tác. Kraugel vừa mới giết một lưỡng ban và hầu hết các kỹ năng của anh đang chờ hồi, nên anh khó mà tìm được thời cơ để phản công. Anh đã tự cứu mạng mình bằng cách dùng những chiến thuật phòng ngự triệt để như chặn đòn, tránh đòn, và câu giờ bằng các kỹ xảo đấu vật.
“Một kẻ được gọi là Thánh Kiếm lại đang dùng kiếm làm vật trang trí!”
Tên lưỡng ban nhạo báng Kraugel đang bỏ chạy thay vì ở lại chiến đấu. Mặt chúng tuy đỏ au, nhưng lời khiêu khích lại vô tác dụng. Kraugel im lặng lúc anh quan sát những cảm giác trong thân thể mình.
‘Mình cần thêm chút thời gian để điều chỉnh.’
Thân thể anh đã thay đổi. Nói chính xác thì các chỉ số của anh đã thay đổi. Đó là kết quả từ việc các chỉ số của anh tăng lên và nhận được các kỹ năng nội tại mới với tư cách nhân vật chính của một thần thoại kiêm một thượng nhân. Đó là một thay đổi khá đột ngột từ quan điểm của Kraugel khi anh tin rằng chỉ số siêu nhạy là khái niệm đẳng cấp cao hơn các giác quan của một thượng nhân. Chưa kể, hệ thống có gì đó rất lạ. Thay vì liệt kê những khả năng cùng kỹ năng mới nhận được, chỉ có những dấu chấm than là vẫn đang hiện lên.
Kraugel cần thời gian để xác định và thích ứng với những thay đổi này. Anh muốn kiểm soát bản thân một cách chính xác hơn là mù quáng nhường lại cơ thể mình cho sức mạnh lẫn tốc độ của anh trong khi cầm kiếm. Đây là cách duy nhất anh có thể thắng.
“Ngươi giống hệt con chuột nhắt!”
Mặt của đám lưỡng ban ngày càng đỏ hơn, đủ tới mức đặt câu hỏi liệu chúng có chết vì xuất huyết não hay không. Kraugel sử dụng Màn Kiếm để ngăn chặn cơn gió mạnh. Rồi anh quay cằm và dùng vỏ kiếm để thủ thế chống lại thanh kiếm trước khi sử dụng Tốc cước.
Tên lưỡng ban bật ra một tiếng rên yếu ớt khi cơ thể hắn bay ra xa. Lý do vẻ mặt hắn biến dạng không phải là vì đau. Thanh kiếm đơn lưỡi của hắn—hắn đã bị cướp mất vũ khí của mình. Đám lưỡng ban không thể nào có được nhận thức của các chiến binh, nhưng hắn hiểu việc bị tước mất vũ khí có cảm giác nhục nhã ra sao.
[‘Giật Kiếm’ đã thành công và bạn đã có trong tay ‘Trảm mã đao của Lưỡng ban’.]
Đáp lại chuyển động của vỏ kiếm đang xoay, thanh kiếm bay lên không trung đã rơi chính xác vào tay Kraugel. Thời lượng của Giật Kiếm là 5 giây. Nó sẽ tuột khỏi tay anh sau 5 giây. Con số này không bao giờ là thời gian ngắn khi cân nhắc việc anh có thể cản trở kẻ thù đang cố lấy lại vũ khí. Trong một trận chiến thông thường thì hẳn là toàn bộ trận chiến sẽ bị lật ngược.
Thế nhưng, đối thủ là một lưỡng ban. Lưỡng ban có vũ khí hay không cũng chả khác gì. Chúng thành thạo mọi loại võ thuật đó thôi? À không. Đúng hơn thì, đó là vì chiều sâu của mọi loại võ thuật còn nông cạn. Lưỡng ban mạnh mẽ chỉ là do thể chất bẩm sinh của chúng và quyền năng của tứ thần, không phải vì kỹ năng của chúng. Tất nhiên, vẫn có những ngoại lệ như Mir.
“Ngươiiii!” Tên lưỡng ban bị cướp vũ khí đã lao đến với linh khí của thanh long. Ánh sáng đã làm xáo trộn cát sa mạc và gây nên một cơn bão. Trong khi đó, tên lưỡng ban khác thì lại hành động lén lút. Hắn hiện ra sau lưng Kraugel không chút tiếng động và đâm thanh kiếm của hắn. Kraugel phòng thủ trước đòn tấn công của tên lưỡng ban và vung Bạch Hổ Kiếm trong tay phải mình.
Các chỉ số gia tăng và những kỹ năng mới—anh cuối cùng đã nhận dạng chính xác và thích nghi với những thay đổi mà mấy cái này gây ra.
Thanh kiếm của Kraugel nhẹ nhàng di chuyển. Các động tác đã nhỏ hơn trước, nhưng anh lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Ưgh!” Đạo bào của tên lưỡng ban - kẻ bị đánh chệch đòn tấn công lẫn bị phản đòn - đã dính đầy máu. Kraugel thu hồi thanh kiếm của mình và quay ngược lại. Lưỡi kiếm của tên lưỡng ban đang tiếp cận với năng lượng của thanh long đã đối mặt với lưỡi kiếm trong suốt của Bạch Hổ Kiếm.
“......?!”
Cặp mắt của tên lưỡng ban mở to ra lúc hắn nghĩ mình sẽ đập vỡ thanh kiếm lẫn cái đầu của Kraugel. Đó là một thanh kiếm với độ dày trung bình, nhưng lại trong suốt như thủy tinh, khiến nó trông thật mỏng manh. Tên lưỡng ban tưởng nó sẽ dễ dàng vỡ ra, song nó không những chặn được năng lượng của thanh long mà còn gây sát thương lên da, thịt, và xương của hắn...!
“Kuaaaaaack!” Tên lưỡng ban gào thét lúc bàn tay hắn bị cắt cụt.
Nếu hắn là một lưỡng ban đã tích lũy thần tính thì có thể sẽ khác, nhưng khi chu tước đã được giải phong ấn thì thân thể bị thương chính là điều tồi tệ nhất. Hắn đang kéo lên chút năng lượng chu tước yếu ớt còn lại để bằng cách nào đấy cố gắng tái tạo vết thương thì đồng sự của hắn đã tóm lấy gáy hắn. Nhờ vậy mà thanh kiếm của Kraugel chỉ chém vào hư vô.
Tên lưỡng ban vừa cứu đồng sự của mình đã lên tiếng trong khi tăng uy lực của sét, “Nó còn hơn những gì ta đã nghe trong tin đồn.”
Chúng đã biết từ trước rằng thanh kiếm của Kraugel chứa năng lượng của bạch hổ, nhưng chúng chưa bao giờ nghe nói nó hùng mạnh đến mức này. Mô tả nó như một thánh vật hơn là một thanh kiếm bình thường lại không đúng ư? Thêm nữa, tiềm năng của Kraugel còn hơn cả tưởng tượng. Dĩ nhiên, kết quả sẽ không đổi. Có một giới hạn với Kraugel. Anh đã làm tốt trong một thời gian, nhưng sự mệt mỏi của anh đang ở mức cao và các vết thương thì đã tăng lên trông thấy.
“Ta sẽ kết thúc nó thật nhanh.”
2 lưỡng ban đồng thời cầu khấn linh khí của thanh long với bạch hổ. Đó là gánh nặng khá lớn với chúng vì đã không tích lũy được thần tính. Chúng không tự tin về việc kiểm soát được thứ mãnh lực bùng nổ này. Tuy nhiên, chúng biết rằng kéo dài mọi thứ sẽ không dẫn tới kết quả tốt. Thanh kiếm và cây đao vụt qua đã làm tăng những vết thương trên người Kraugel. Mặc dù vậy, sự phản kháng của Kraugel vẫn rất dữ dội. Các kỹ năng dùng kiếm của anh đã hồi xong và anh tung chúng ta từng cái một.
“Grưư...!”
“Đừng dừng lại và đẩy về phía trước đi!”
Tên lưỡng ban bị mất bàn tay đang chảy máu nghiêm trọng. Thanh đao mà hắn dùng đã dần trở nên chậm chạp. Hắn cảm thấy sợ hãi khi để ý là các kỹ năng dùng kiếm của Kraugel đang kiên trì truy lùng hắn đã trở nên mạnh mẽ không gì sánh nổi. Nỗi sợ này biến thành sự tức giận. Ta đây mà lại sợ một con người khi ta đủ tư cách làm thần sao?
“Ohhhhh!”
Clang!
“......!”
Đúng là xỏ lá khi đối phó với những đối thủ đã sẵn sàng chết. Đà của Kraugel yếu đi lúc tên lưỡng ban mất bàn tay bắt đầu tấn công mà chả quan tâm tới cơ thể hắn.
‘Sẽ khó mà sống sót đây.’
Không có lựa chọn nào cả ngoài mục đích tiêu diệt lẫn nhau. Điều tốt nhất anh có thể làm bây giờ là đưa theo dù chỉ một kẻ đi với mình xuống âm phủ. Kraugel biết vậy và do dự. Nỗi sợ của anh - đánh rơi Bạch Hổ Kiếm - đã làm anh lay động. Anh chưa từng nghĩ là mình sẽ sợ chết vì anh không muốn mất một vật phẩm. Kraugel cảm thấy kỳ lạ về bản thân mình và mỉm cười cay đắng.
Vai anh thõng xuống lúc một thanh kiếm xuyên vào ngực anh. Anh dùng tay không siết chặt lưỡi kiếm để kẻ thù không thể lấy lại nó. Đôi bàn tay anh không hề bị cắt đứt do tấm thân này đã có ‘Đao kiếm Bất xâm’, nhưng cơn đau thì vẫn rõ rệt và máu thì vẫn chảy ra. Lúc anh thả lưỡi kiếm ra và cúi xuống, thanh kiếm cắm trong vai anh đã làm gãy xương đòn của anh, chém qua đó, và bay lên không trung.
Thanh kiếm đang bất động bỗng bay lên và tên lưỡng ban bối rối đã mất thăng bằng trong giây lát. Kraugel đẩy Bạch Hổ Kiếm vào tim hắn. Thanh trọng đao đơn lưỡi đâm vào sườn Kraugel khiến cho anh chóng mặt, nhưng anh vẫn kiên trì.
“Cái...! Cái gã ghê gớm này!”
Tên lưỡng ban bị chấn động trước cảnh tượng Kraugel đâm kiếm vào tim đồng sự của hắn trong khi một cánh tay bị kiếm cắt đứt và nội tạng anh tuôn ra do thanh trảm mã đao chém vào thắt lưng. Trong mắt hắn, Kraugel không phải Thánh Kiếm, mà là một quỷ kiếm.
[Một huyền thoại không chết đi một cách dễ dàng.]
Cửa sổ thông báo vốn chỉ hiển thị những dấu chấm than cuối cùng đã chuyển thành một câu. Nội dung không đáng hoan nghênh lắm, nhưng Kraugel chẳng chút dao động. Anh mạnh dạn chấp nhận cái chết sắp tới và triển khai kiếm năng cuối cùng của mình. Anh nghe thấy một ảo giác thính giác đang hú lên từ ‘Kiếm thuật Vô song’ được giữ trong kho đồ của anh, nhưng anh đã quay lưng lại với nó và nhắm kiếm kỹ của mình vào tim của tên lưỡng ban.
Tên lưỡng ban đã không chết. Hắn đã sống sót một cách ngoạn mục. Sát thương là không đủ. Anh muốn kéo theo một tên với mình nhưng lại không thành công. Dù vậy, Kraugel không hối hận. Cơ thể anh bị tổn hại, nên sức lực tại những đầu ngón tay anh cũng ít hơn. Lý do không giết lưỡng ban đó không phải là vì kiếm thuật của anh quá yếu.
Nhìn đi này. Hệ thống đã thừa nhận.
[Không tìm thấy các dấu hiệu của Kiếm thuật Vô song trong bất kỳ thành tích nào của bạn từ khi trở thành một Thánh Kiếm.]
[Thế nhưng, bạn đã giết 6 bán thần và trở thành nhân vật chính của một thần thoại.]
[Hệ thống đánh giá rằng các kỹ năng mà bạn vẫn đang sử dụng và những kiếm kỹ mà bạn đã tạo ra có tiềm năng để vượt qua Kiếm thuật Vô song. Xếp hạng của toàn bộ các kỹ năng bạn có sẽ được tăng lên huyền thoại (siêu việt).]
“Haha...” Kraugel máu me be bét đã bật ra một tiếng cười yếu ớt.
“Tên điên!” Các lưỡng ban ghét chuyện này. Một gã đã mất bàn tay và gã kia thì bị thương vào tim. Chúng nổi da gà vì người đàn ông sắp chết để đổi lấy việc biến chúng thành ra thế này lại đang cười cợt.
Cơ thể Kraugel nhận các đòn tấn công của lưỡng ban và đã bay ra xa. Một cửa sổ thông báo hiện lên trong tầm nhìn của anh lúc anh nằm trên sa mạc một cách yếu ớt.
[Thời lượng bất tử đã kết thúc.]
‘Nó chỉ tới đây được thôi.’ Giờ tất cả những gì anh có thể làm là hy vọng Bạch Hổ Kiếm vẫn ổn. Anh đang lặng lẽ chấp nhận cái chết thì một giọng nói quen thuộc lọt vào tai anh.
“K-Kraugel?”
Lưỡng lự!
Cơ thể Kraugel run rẩy. Anh chầm chậm ngước lên, kiểm tra gương mặt Grid, và quay đầu đi. “...Anh nhận lầm người rồi.”
Khoảnh khắc bại trận của anh đã bị Grid chứng kiến chứ chẳng phải ai khác. Đối với Kraugel, điều này còn đau đớn hơn cả cái chết.
“Ngươi là ai?!” Đám lưỡng ban gầm gừ với Grid. Chúng đã mất đi một nửa lý trí sau khi chịu đủ mọi sỉ nhục và bị thương nặng. Chúng không đủ sức để đọc năng lượng của Grid nên chúng không nhận ra danh tính của Grid. Chúng sẽ chẳng thay đổi thái độ ngay cả khi chúng nhận ra Grid. Đó là vì những đồng sự mới của chúng đang bắt đầu tới đây rồi.
Grid đối mặt với 5 lưỡng ban trong khi đáp một lọ pháp dược cho Kraugel. Đó là pháp dược rất đắt tiền do cơ sở giả kim Reidan tạo ra.
“Tôi nghĩ nó sẽ hơi khốc liệt khi đánh một mình nhỉ?”
“Tôi sẽ giúp anh.”
“Cái kiểu quan niệm gì thế...”
“......”
“Ắc! Tên con người này...! Ngươi đang phớt lờ bọn ta đúng không?!”
Lũ khốn này vẫn không thay đổi lời thoại của chúng. Grid tặc lưỡi, rút ra Vô dạng Kiếm, và vung nó. Thanh kiếm duỗi ra như một chiếc roi và quấn quanh cơ thể của một tên lưỡng ban bị thương. Nó siết chặt lại và thái mỏng hắn.