Chương 1464
“Hah... Wahh...! Hấp! Tổ sư!”
Zibal đang lo lắng quan sát Phi cơ bị tháo dỡ cặn kẽ và phát ra tiếng động hết lần này đến lần khác. Đó là cùng với sự thán phục chứ không phải than thở. Chẳng phải vì Phi cơ đã được đổi mới hay củng cố như Grid đã hứa. Phi cơ vẫn đang bị dỡ cấu trúc một nửa, nhưng Zibal chả quan tâm.
Nếu có sai sót gì xảy ra với Phi cơ thì sao? Đào đâu ra thời gian để cảm thấy lo âu hay bồn chồn như thế bây giờ. Zibal đang không thể rời mắt khỏi Grid chứ không phải Phi cơ. Đã được 14 tiếng rồi. Trong hơn nửa ngày, Zibal vừa bị ấn tượng vừa thấy hồi hộp. Anh cảm thấy cú sốc xa lạ khi nhìn Grid, người đang làm việc cặm cụi mà không lãng phí một phút hay một giây nào hết.
‘Làm sao mà một con người có thể làm được điều này?’
Lúc tháo dỡ Phi cơ, Grid đã nghiệm ra được cách để đổi mới vật phẩm tiếp theo, chế tác các vật phẩm mới, và đổi mới nó khi làm xong. Anh xem xét kỹ các vật phẩm do Cốt binh Vượt hạng vũ trang với những Bàn tay Thần tạo ra, thành tâm trả lời người lùn đang xin lời khuyên từ bên lề, tháo dỡ Phi cơ, suy nghĩ về nó, làm lại nó, và đổi mới nó...
Grid không nghỉ lấy một lần lúc anh lắng nghe và thảo luận về các báo cáo của Lauel khi cậu ấy ghé qua. Anh thơm lên má Irene như lời cảm ơn vì bữa trưa đóng gói mà cô đưa cho anh, nhưng vẫn không ngừng suy nghĩ. Tâm trí anh vẫn sáng trong như gương cho dù con non bật ra và phàn nàn. Ngay cả khi anh triệu hồi Bắp ngô Vượt hạng vũ trang vì kiệt sức, anh vẫn không buông bỏ những dòng suy nghĩ của mình lúc nhìn chằm chằm vào lò nung.
Đây vốn đã không phải thái độ của một người chơi rồi. Bản chất của một người chơi là ‘theo đuổi niềm vui’ và họ có thể thư giãn thường xuyên. Trong khi đó, Grid luôn duy trì căng thẳng và ‘làm việc’. Zibal là người từng thèm muốn vị trí tối cao và anh biết khái niệm nỗ lực, kiên trì, với lao động, nhưng... trước mặt Grid, anh nghĩ đó là thứ mà mình không nên bàn luận.
‘Tên này... anh ta có tư duy khác đối với thế giới này.’
Do đó, không ai có thể đánh bại Grid. Tất nhiên Zibal cũng không thể thắng được. Zibal hồi hộp lúc anh một lần nữa nhận ra. Rồi anh bỗng liếc nhìn qua bên cạnh. ‘Tiện thể thì cái người này bị sao vậy?’
Picasso—từ ID thôi là đã thấy rõ rồi, nhưng nghệ sĩ hạng nhất với tính khí lập dị này đã ngồi cạnh anh từ một khoảng thời gian trước đó. Zibal nhìn chằm chằm vào người phụ nữ nhỏ nhắn - đang lấp đầy bức vẽ trong khi nhìn Grid - và cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Anh hỏi, “Giờ cô đang làm cái gì vậy?”
“Vẽ một bức tranh chứ gì.”
“Chân dung của Grid hả?”
Picasso uể oải trả lời, “Cũng may là tôi có bút lông tốt với màu sơn đẹp.” Đó là thái độ như thể Zibal đang hỏi điều hiển nhiên.
Thế nhưng, nó lại không hiển nhiên đối với Zibal. “Sao cô lại vẽ chân dung Grid vậy?”
Anh đã nghe nói là trong hội có một họa sĩ, nhưng đó lại là một người hâm mộ sao? Cô ấy gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội với trái tim của một người hâm mộ và để thỏa mãn tư lợi à?
“Một người bình thường... anh sẽ chả hiểu đâu ngay cả khi tôi giải thích cho anh.”
Picasso không giỏi ăn nói. Cô không thích trò chuyện cho lắm. Giải thích khái niệm bức tranh vô cùng danh giá là một điều vừa phức tạp vừa rườm rà. Thế nên, cô đã đơn phương im lặng trong suốt cuộc trò chuyện. Đó là tính khí độc đáo của một nghệ sĩ. Cái này dễ bị người khác hiểu lầm lắm.
“Ủa. Bình thường sao? Tôi á?” Zibal nghi ngờ điều mình vừa nghe. Anh không hiểu vì cả đời anh chưa bao giờ bị gọi là bình thường. “Cô... cô có tình cờ biết được tôi là ai không vậy?”
Từ thời điểm anh bước xuống khỏi vị trí hội chủ và gia nhập đế chế, Zibal vốn đã dẹp đi danh dự của mình rồi. Anh không thể hiện 1 chút khát khao nào từ thời điểm theo hầu Zikfrector. Tuy nhiên, bị công khai đối xử như một người vô danh lại là một vấn đề riêng biệt trong tư duy của anh. Zibal nghĩ rằng người phụ nữ trẻ này hẳn là bắt đầu chơi game muộn, nên cô ta không nhận ra anh, một trong những người chơi thế hệ đầu tiên. Anh muốn đảm bảo rằng những suy nghĩ của mình.
Picasso không trả lời. Cô không muốn bị làm phiền nữa nên đã im lặng và tập trung vào bức tranh. Thế giới trong mắt cô chỉ toàn là Grid và thần kinh của cô chỉ tập trung và đầu cây bút lông. Chẳng cần biết công cụ tốt tới đâu hay mất thời gian tới mức nào, cơ hội ‘cập nhật’ bức tranh vô cùng danh giá là không tới 2%. Cô bị ám ảnh bởi cách duy nhất mà cô có thể chứng minh giá trị của mình trong Vượt hạng vũ trang Hội.
“Nó thực sự thú vị...” Zibal bỗng dưng bị phớt lờ và đã bật cười. Ban đầu thì có phi lý, nhưng anh đã sớm bị thuyết phục. Đúng, anh bình thường. Anh đã trở nên bình thường sau khi Grid thu được Zikfrector. Lúc anh phục vụ Zikfrector, anh đã tiếp cận vực thẳm trong thế giới quan của ‘thất ác thánh’. Càng tới gần vực thẳm, anh càng bị đè bẹp bởi tinh thần trách nhiệm cao cả.
Anh đã được giải phóng nhờ Grid chịu trách nhiệm thay. Đó là một sự thật mà anh chưa nhận ra... giờ nhìn lại thì, những lo lắng của anh đã hoàn toàn biến mất sau khi gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội. Gần đây anh đã rất thoải mái. Anh không có nỗi lo gì cả.
...Mình thật xấu hổ.
Anh nhận ra rằng trách nhiệm mình đã đặt xuống thậm chí còn đang đè nặng lên vai Grid hơn.
“Grid, anh... anh không sao đấy chứ?”
Ttang! Ttang! Ttang!
Khung cảnh của xưởng rèn - trước đó có vẻ tầm thường - thì nay đã khác hẳn. Những ngọn lửa trong lò nung không bao giờ tắt và chúng dường như đang quật dữ dội vào Grid. Thứ kim loại trên đe—nó đang dần được cường hóa và mang theo sinh mệnh của những người được Grid làm cho cảm động. Grid ngồi đó, chịu đựng hơi nóng của những ngọn lửa, lặng lẽ vung búa, và đột nhiên cảm thấy cô đơn lẫn đáng thương. Zibal thoáng thấy đôi vai Grid - không thể nghỉ ngơi trong chốc lát - đang bị trách nhiệm nặng nề đè lên.
“...Khốn nạn.” Mấy cái suy nghĩ xấu hổ với đa cảm này là cái gì? Những lời không ngờ của người họa sĩ trẻ đã khiến anh nghĩ về những vì sao. Zibal ngạc nhiên bởi suy nghĩ đột ngột và đã chửi bới khi anh tỉnh lại. Anh nhìn chằm chằm vào Picasso - người đã truyền cho anh sự nhạy cảm khó xử này - và đứng dậy, “Tôi vẫn còn niềm tự hào của đấng tối cao. Đây không phải là lúc để thư giãn như vậy.”
“Đấng tối cao á? Cái ông chú này sao? Tôi tưởng ông từng là hạng nhì.”
“Té ra cô biết tôi là ai.” Zibal khịt mũi giận dữ trước lời của Picasso tự nói với mình và rời khỏi xưởng rèn.
‘Grid, tôi sẽ không để anh gánh hết trách nhiệm một mình đâu.’
Cuộc đại chiến nhân quỷ—nó được cho rằng sẽ là một cuộc chiến tranh vô tiền khoáng hậu. Trước hết, anh sẽ có ích từ lúc này trở đi. Cho tới lúc đó, anh sẽ vật lộn thêm chút nữa và trở nên mạnh hơn để có thể san sẻ phần nào trách nhiệm đang đè nặng lên vai Grid. Cố gắng và cảm nhận niềm tự hào của một người Mỹ.
“Đại sư! Đừng ngủ nữa và dậy đi! Cùng đi săn nào! Mau lên!”
Một chiếc xe buýt cần trở nên mạnh hơn thật nhanh khi vắng Phi cơ.
***
Một tuần trôi qua. Lượng người bị đẩy ra khỏi đoàn thám hiểm địa ngục đang tăng lên mỗi ngày. Tuy vậy, Yura dường như vẫn làm tốt khi mà cuộc thám hiểm vẫn đang tiếp diễn.
Trong quãng thời gian đó, Grid đã đổi mới 14 vật phẩm nữa. Tổng cộng 17 vật phẩm đã được đổi mới, bao gồm cả Phi cơ của Zibal. Sự hiểu biết của anh về Phi cơ đã tăng tới 100%. Ngoài ‘Phương pháp Sản xuất Cỗ máy Phép thuật : Phi cơ’, anh còn nhận được phương pháp sản xuất Phi cơ đã đổi mới.
“Hrmm.”
Grid bay ra giữa Biển Đỏ cùng Braham và chỉ định một Bàn tay Thần làm mục tiêu cho kỹ năng.
Ầm ầm!
Biển dậy sóng thật cao lúc Bàn tay Thần tăng thể tích và định hình.
Choang!
Đôi mắt vàng chóe không hề lay động ngay cả trong sóng biển dữ dội đã đối mặt với Grid. Một người khổng lồ đen mờ nuốt chửng ánh sáng từ trên trời mà không phản chiếu nó. Đó chẳng phải thứ gì khác ngoài cỗ máy phép thuật, Phi cơ, đứng trước mặt Grid và đợi lệnh. Biến đổi Vật phẩm đã khiến cho nó dễ dàng được hiện thực hóa.
‘Đúng như mong đợi.’
Grid mỉm cười rạng rỡ, nhưng trên mặt anh có nhiều căng thẳng hơn là hài lòng. Đó là vì còn lại một thí nghiệm quan trọng. Lý do Grid nhờ Braham đưa anh tới Biển Đỏ là bởi... anh muốn đo lường chính xác tiềm năng của Kỹ xảo của Vượt hạng vũ trang Thần Grid.
Grid lôi ra một khối Tham lam khổng lồ từ kho đồ. Trong chính xác 1 phút nữa, nó sẽ nhân lên gấp đôi về khối lượng. Khoảnh khắc nó nhân đôi kích thước, năng lượng của cuồng long sẽ đạt tới giá trị nguy hiểm và các thành viên tòa tháp sẽ phản ứng ngay lập tức.
‘Mình không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra, nhưng... Nếu mình vô tình tính toán sai khối lượng, quá trình trung gian có thể bị bỏ qua và một con rồng có thể xuất hiện.’
Anh lo sợ. Grid đợi chờ trong im lặng. Tham lam thường sẽ được chia làm đôi trước khi thời gian hồi của đặc tính ‘nhân đôi mỗi 10 ngày’ chạy hết, nhưng giờ nó được để nguyên. Sớm thôi—
Nó đã xảy ra lúc Grid nuốt nước bọt...
Tham lam đã nhân đôi về thể tích và trọng lượng. Thế nhưng...
“......”
...Không có gì xảy ra cả.
Hệ thống im bặt. Nó im lặng mà không có cảnh báo rằng các thành viên tòa tháp sẽ tới hay một con rồng sẽ xuất hiện.
“Có thế... chứ ...”
Bóng đổ trên mặt Grid cuối cùng đã biến mất. Anh đã lập một giả thuyết sau khi tin chắc rằng Kỹ xảo của Vượt hạng vũ trang Thần Grid là một kỹ năng xếp hạng thần thoại. Đó là giây phút khi giả thuyết ‘kỹ xảo này có thể kiểm soát hoàn toàn các khoáng chất’ được chứng minh là đúng.
Đó là một giả thuyết có tính khả thi cao. Đó là vì có Sáng tạo Khoáng chất và Kiên cố hóa Khoáng chất giữa các kỹ năng mà Grid có thể sử dụng. Một thợ rèn huyền thoại đồng nghĩa với một bậc thầy về khoáng chất. Sẽ thật nực cười nếu một thợ rèn thần thoại không thể kiểm soát một khoáng chất duy nhất. Dù năng lượng của cuồng long trong Tham lam có thể vĩ đại và nguy hại tới mức nào, nó vẫn chỉ là một tàn tích mà cuồng long để lại. Đúng là một thợ rèn với thần tính sẽ cải thiện những gì được coi là ‘tì vết’. Hệt như lúc này.
‘Trong tương lai, mình có thể tăng Tham lam mà không bị ai phát hiện.’
Còn 1 ngày trước khi bắt đầu đại chiến nhân quỷ. Vào ngày này, như Lauel dự đoán, người chơi đã bắt đầu chia làm 3 lực lượng. Ngoài ra, nhược điểm duy nhất của Tham lam đã biến mất. Nó duy trì năng lực tăng sinh hỗn loạn toàn năng, nhưng sự điên rồ kích thích tộc rồng đã tan biến. Nó bây giờ đã có tư cách đúng đắn để làm biểu tượng của một vị thần. Nó là một khoáng chất lớn lên cùng với chủ nhân của nó.
“Có thếếếếếếếế chứ!” Tiếng hò reo của Grid đã làm cho những ngọn sóng cao phải phân tán. Nó đã in hằn lên thế giới một cách rõ ràng.
Braham nhìn Grid lúc anh chặt nắm đấm và hét lên vì sung sướng.
‘Nhóc là huyền thoại vĩ đại nhất mọi thời đại.’
Không một ai có thể chối cãi sự công nhận chính thức của Công tước Thông thái. Nụ cười hiếm thấy của Braham đã bị sóng biển che đi.