Chương 148
Những ngày cuối tháng Hai.
Kỳ nghỉ xuân của Trường THPT Young Ladies cũng đã kết thúc. Học kỳ mới của Sehee trong năm thứ 2 trung học sẽ bắt đầu trong vài ngày tới, nên hôm nay cô bé đang học vô cùng chăm chỉ.
Các sở thích sao? Du lịch ư? Hẹn hò á? Cô bé chả hứng thú với mấy cái đó chút nào. Cô bé đơn giản chỉ vui thú với những hoạt động nhàn nhã như đi bộ buổi sáng và tới tối thì tập yoga . Ngay cả những việc đó cũng chỉ để duy trì trạng thái cho việc học hành thôi.
Sehee chỉ buông mình vào sự học. Sao cô bé lại ám ảnh với chuyện học vậy nhỉ?
Đó là vì anh trai của cô bé, Youngwoo.
Anh trai của cô bé chẳng có tài cán gì trong học hành và không nổi trội trong bất cứ mặt cụ thể nào. Ưu thế duy nhất anh có là kiên nhẫn, cô bé trở nên lo lắng với tương lai của anh vì anh đã trở nên lười biếng.
Cô bé kỳ vọng anh sẽ cải thiện sau khi đi lính, nhưng thực sự anh ấy còn tệ hơn. Thay vì quay trở lại học hành, anh trai cô bé cắm đầu vào một trò chơi tên là Satisfy và rơi vào cảnh nợ nần. Nhị vị phụ huynh đã rất lo. Hai người họ thở dài vì tương lai của anh trai cô bé đang dần âm u hơn từng ngày.
‘Mình phải chăm sóc cho Oppa.’
Có phải vì cô bé lớn lên trong lúc dõi theo người anh trai đáng thương và vô dụng của mình không? Sehee trưởng thành quá sớm vì anh trai của cô bé. Hồi học THCS, cô bé đã trở nên quyết tâm chăm sóc cho cả bố mẹ lẫn anh trai mình rồi.
‘Mình sẽ học tập chăm chỉ thay cho Oppa. Mình sẽ thành công và trở nên có trách nhiệm với bố mẹ và Oppa.’
Sehee rất tài năng, không như anh trai mình. Cô bé là một học sinh giỏi, tới học một ngôi trường danh giá và có bảng điểm cao nhất quốc gia. Mục tiêu cuối của cô bé đơn giản lắm. Sehee lên kế hoạch tốt nghiệp trường đại học tốt nhất, kiếm một công việc tốt, nhận một mức lương cao, và hỗ trợ bố mẹ cùng anh trai của mình.
‘Oppa có thể tin cậy mình.’
Cô bé tiếp tục học trong lúc nghĩ vậy. Tuy nhiên, một vấn đề đã xảy ra không lâu trước đó. Anh trai của cô bé đã thay đổi. Anh đột ngột trở nên tự chủ về kinh tế trong một lĩnh vực nhất định.
Đúng thế, đó là Satisfy. Trớ trêu thay, nó lại là cái trò chơi đã cướp đi phần nào đó tuổi trẻ của anh. Anh ấy có được thành công trong trò chơi và xóa được nợ nần. Anh thanh toán không chỉ món nợ của riêng anh, mà còn cả của bố họ nữa. Rồi anh đưa họ hàng trăm triệu tiền trợ cấp để họ có được cuộc sống tiện nghi.
Có một ngày nọ, anh trai nói với cô bé rằng,
“Trong vòng một năm, anh sẽ mua một tòa nhà 10 tỷ won. Bọn mình có thể cho thuê và gia đình mình có thể sống hạnh phúc đến hết đời.”
Sehee tự hào về người anh trai đã thay đổi thành công. Cô bé rất mừng. Nhưng mặt khác, cô bé cũng thấy lo lắng nữa.
‘Đấy không phải là nói điêu...’
Anh ấy có khả năng để thực hiện điều đó, nhưng anh lại mua ngay một con xe ngoại 800 triệu won ngay khi làm ra tiền. Cô bé biết người giàu hay đánh mất sự giàu có của họ do thiếu cảm giác về kinh tế. Sehee lo anh ấy sẽ để mất tiền tài một cách nhanh chóng. Chưa kể, cô bé còn quan tâm tới mối quan hệ của anh với các cô gái nữa.
‘Nếu mà anh ấy quá phô trương thì...’
Có nhiều phụ nữ sẽ bị thu hút bởi một người đàn ông lái một chiếc xe ngoại 800 triệu won. Nhưng chẳng phải anh trai cô bé là một người không có kinh nghiệm hẹn hò nào sao? Anh ấy sẽ dễ bị lừa.
“Haiz... Mình sẽ thấy thoải mái hơn nếu mình ở bên cạnh Oppa.”
Cô bé muốn trông chừng anh trai mình 24 giờ một ngày. Sehee có một nỗi ám ảnh bất thường với anh trai mình, có lẽ vì cô bé đã chịu trách nhiệm cho anh ấy vài năm rồi.
“Hở?”
Cô bé đang ngồi trên bàn học thì chuyển ánh nhìn về phía cửa sổ. Ngoài kia ồn ào quá.
‘Là một người nổi tiếng à?’
Cả đàn ông, phụ nữ, và trẻ em đang làm ầm ĩ trên phố. Sehee áp sát cửa sổ để nhìn xem dưới đó đang ồn ào vì chuyện gì. Rồi cô bé cau mày.
‘Sao chị ta lại ở đây...?”
Cô bé có một cảm giác tồi tệ.
***
Đường 000-0, Khu phố XX, Geumcheon-gu.
Khu phố bao gồm toàn những người bình thường nhưng vừa xong lại hơi ồn ào. Đó là vì một chiếc xe ngoại đắt tiền mới xuất hiện trước cửa nhà ông Shin, người đang điều hành một cửa hàng rau củ. Người dân trong khu vực rất hứng thú với chiếc xe và chỉ trỏ nó.
“Con xe đó là S13 của Công ty B. 800 triệu won đấy.”
“Uầy, rùng cả mình. Chú Shin bán được nhiều cải bắp vậy sao? Bằng cách nào mà chú ấy mua được chiếc xe này nhỉ?”
“Có vẻ như con trai chú Shin đang lái xe chứ không phải chú ấy...”
“Hế? Không phải thằng nhóc hay mặc áo len như một thằng ăn mày thất nghiệp sao? Nó kiếm đâu ra tiền để lái một cái xe như thế?”
“Nó chắc là đã trúng số.”
“Nó trả nợ và mua được một chiếc xe như thế, tôi nghĩ nó thực sự đã trúng số đấy.”
“Tôi còn chả có đủ khả năng chi trả cho dù tôi làm việc đến chết ~ Cuộc sống thật là bất công.”
“Chà... Tuần nào tôi cũng mua 5 cái vé số mà chả bao giờ trúng... Có lẽ tôi nên mua 10 cái vé số một tuần.”
Ngày cuối tuần. Các cư dân đang đi bộ trước nhà chú Shin. Có nhiều người đang tận hưởng thời tiết mùa Xuân, và họ tiếp tục bàn tán về cái xe của Youngwoo. Rồi một chiếc xe tiến vào khu dân cư. Cặp mắt của mọi người căng hết cả ra.
“Chuyện gì thế này…?”
Đó là một chiếc limousine lớn dài tới 8,5 mét. Những người dân thường nhìn chằm chằm vào chiếc xe màu trắng tuyệt đẹp dừng lại trước cửa nhà Shin. Đó là thời khắc mà người dân địa phương quên đi sự hiện diện S13 tới từ Công ty B.
Clink.
3 người đàn ông vạm vỡ bước xuống từ chiếc xe. Hai trong số họ nhìn ra xung quanh, trong khi người còn lại chạy ra ghế sau và mở cửa. Rồi một người phụ nữ xuất hiện. Vẻ đẹp của cô được khoe ra choáng ngợp tới nỗi những bông hoa dọc đường phố đồng loạt phai màu. Điều này giống như cô ấy là thứ duy nhất trên thế giới đang tỏa sáng. Cả khung cảnh dường như xám đi bên cạnh cô.
“Wao...”
“Người phụ nữ kia là?”
Những người dân bị quyến rũ bởi vẻ đẹp phi thực tế đó giờ mới nhận ra danh tính của cô ấy. Cô là Yura, người được ngợi ca là ‘Ngọc quý của Hàn Quốc.’
Dưới đó xảy ra một sự nhiễu loạn.
“Woa! Tôi không dám tin chuyện này luôn! Yura! Yura!”
“Yura unnie! Ký vào đây cho em với!”
“Một bức hình chị ơi! Em chụp với chị một bức được không?”
“Yura! Em sẽ lấy anh chứ?”
“Ahh... Tôi không bao giờ nghĩ cái ngày tôi thấy Yura ngoài đời sẽ đến... Giờ tôi có chết cũng chả quan tâm nữa...”
“Cô ấy còn đẹp hơn trong ảnh nữa. Thực sự là một nữ thần.”
Chuyện này nằm ở cấp độ bạo loạn rồi. Mọi người bắt đầu tập trung lại sau khi nghe thấy tiếng ồn. Nhưng 3 vệ sĩ đi cùng với Yura là những con át chủ bài của ngành. Họ chiếm giữ không gian một cách rất hiệu quả, cho phép 3 người họ kiểm soát được hàng chục người khác. Nhờ điều đó,Yura đã có thể bấm chuông cửa gia đình nhà Shin mà không bị người khác làm phiền
“Huớ... Yura tới nhà chú Shin là sao?”
“Đ-Đừng có bảo là...?”
Trí tưởng tượng của mọi người loạn hết cả lên. Đứa con trai thất nghiệp của nhà Shin! Cậu ta có thể có mối quan hệ đặc biệt nào đó với Yura không? Có phải nhờ nguồn lực tài chính của Yura mà đứa con trai vô dụng của gia đình nhà Shin có thể lái một chiếc xe đắt giá như vậy? Có đủ các thể loại suy đoán, nhưng chúng đều không kéo dài lâu.
“Yura sẽ không đi thích một người xấu xí vậy đâu...”
“Dĩ nhiên. Nếu con trai chú Shin và Yura cùng ở trên một hòn đảo hoang thì Yura cũng chẳng thèm nhìn mặt con trai chú Shin đâu.”
“Vậy thì Yura đang làm gì ở nhà Shin nhỉ?”
Cánh cổng nhà Shin mở ra.
“Chị đang làm gì ở nhà tôi?”
Một giọng nói khó chịu phát ra. Mọi người tập trung vào chủ nhân của giọng nói đó. Đó là con gái của gia đình nhà Shin. Mọi người đều ngưỡng mộ cô bé.
“Wao... Cô bé hành động như thế trước Yura kìa.”
“Cái đấy... Ngay cả những nghệ sĩ giải trí trên TV cũng có vẻ xấu xí khi đứng bên cạnh Yura...”
“Hai người đó trông như tranh vẽ vậy.”
“Chắc Yura ở đây để gặp cô bé. Người đẹp đi với nhau thì có gì lạ đâu?”
“Phải nhỉ.”
Không ai bình tĩnh suy nghĩ hết. Họ đã mất một nửa tâm trí khi bàn tán rồi.
‘Ồn thế.’
Những người đó cố gắng chụp ảnh. Sehee cảm thấy phiền và kéo ngay Yura vào trong nhà.
“Mời chị vào.”
“Cảm ơn em.”
Sehee khóa cổng và tò mò hỏi.
“Giờ thì, ý định tới đây của chị là gì?”
Yura nhìn vào khu vườn nhỏ trồng hoa trà và trả lời với một nụ cười.
“Chị tới để gặp Youngwoo-ssi.”
“...”
Sehee thấy không ổn. Cô bé không hề che dấu sự thù địch của mình.
“Sao một người tuyệt vời như chị lại muốn gặp Oppa? Từ đầu thì sao chị lại biết anh ấy? Mối quan hệ giữa hai người là gì?”
Yura là một thiên tài. Nhưng điều đó lại không áp dụng cho các mối quan hệ. Cô phản hồi mà không nhận ra ý nghĩa ẩn sau câu hỏi của Sehee.
“Chị gặp Youngwoo-ssi khi chơi Satisfy. Chị làm thân với anh ấy khi đóng vai tình nhân.”
“Đóng vai tình nhân là sao?”
“Nó là một trò rất ngắn thôi, nhưng mà vui.”
Sehee không nghe thấy giọng nói của Yura nữa. Trong trí óc cô bé giờ chỉ còn 2 chữ ‘tình nhân’.
‘Oppa nói anh ấy chơi hết mình để kiếm tiền, nhưng thực ra lại đi tán tỉnh trong đó sao? Mình đã bận học vì lợi ích của anh ấy và còn chưa từng nắm tay đứa con trai nào mà.’
Vẻ ngoài của Sehee thay đổi. Cô bé bực mình tới nỗi nước mắt trào ra.
***
“Ban đầu mình dự định cường hóa cho Phế phẩm và giáp nhưng mà...”
Grid biết mình phải làm gì. Anh không có ý định dựa vào đống đồ đang có. Anh hiểu ra từ lần đánh nhau với Hộ vệ Rừng xanh Thức tỉnh rằng kể cả nếu đang mặc bộ giáp huyền thoại thì khả năng phòng thủ của anh vẫn không hiệu quả. Grid lên kế hoạch tận dụng hiệu ứng lớp nghề của mình là ‘tăng xác suất cường hóa vật phẩm’ để cường hóa Phế phẩm rồi tới giáp.
‘Mình muốn dùng đống vật phẩm này lâu nhất có thể… Cho dù tốn nhiều tiền với chúng thì mạo hiểm chút vẫn tốt hơn. Mình phải mua hết đá cường hóa ở nhà đấu giá mới được.’
Nhưng trước đấy anh cần làm giáp của Vantner đã.
“Mình không thể trì hoãn hơn nữa...”
Nhờ vào nhiệm vụ, lễ cưới, và trận tập kích Hộ vệ Rừng rú của anh mà bộ giáp đã bị chậm tới gần 2 tháng. Grid không có lòng dạ nào trì hoãn thêm. Anh nhìn vào phương pháp sản xuất Giáp Sóng.
“Được được.”
Giáp Sóng thực sự là một món đồ tuyệt vời. Đặc biệt là tùy biến đầu tiên mang tới một hiệu ứng phòng thủ vô cùng đáng giá.
‘Nó thua kém Hộ giáp Thánh Quang.’
Phòng thủ mặc định của Hộ giáp Thánh Quang cao hơn Giáp Sóng. Hộ giáp Thánh Quang còn giảm sát thương vật lý đi 40% và sát thương phép thuật đi 50% nữa. Xem xét các tùy biến khác cùng hiệu ứng bộ trang bị thì Hộ giáp Thánh Quang tốt hơn Giáp Sóng tới vài lần. Tuy nhiên nó lại giới hạn cho ‘Franz’ nên nó giống như vật phẩm dành riêng cho Grid hơn.
‘Nếu mình muốn bán giáp thì Giáp Sóng được giá hơn.’
Một khi toàn bộ thành viên hội có đồ đạc của họ, anh sẽ sản xuất hàng loạt Giáp Sóng và bán chúng cho người chơi xếp hạng. Grid rất hứng khởi bởi việc nhận được phương pháp sản xuất Giáp Sóng miễn phí.
Ttang! Ttang!
Tiếng gõ búa nhẹ thật. Grid nhiệt tình chế tác nó và làm việc với một mức độ tập trung cao.
Khoảng 3 tiếng sau.
Vantner tới tìm anh. Grid cảm thấy sự hiện diện của Vantner nhưng vẫn tiếp tục gõ búa.
“Gì đấy, thưa Quý ông? Ông nói ông sẽ đi cầu nguyện không phải sao?”
Vantner gãi gãi cái đầu.
“Anh muốn nhìn áo giáp của mình được hoàn thành... Heheh, anh ngồi xem được chứ?”
Vantner đã chờ đợi gần 2 tháng rồi, nên anh rất hào hứng. Grid hiểu sự chờ đợi của Vantner.
“Nếu ông im lặng thì được. Cứ ngồi bên kia mà nhìn.”
“Cảm ơn cậu nhá. Anh sẽ cầu nguyện các vị thần cho nó thành một vật phẩm huyền thoại.”
Vantner quỳ xuống, chắp hai bàn tay lại và thực sự bắt đầu cầu nguyện. Nó gợi cho Grid hình ảnh Cassus khi anh làm ra Khiên Thánh.
‘Tòa Thánh ổn định rồi...’
Không có tin tức gì cho thấy giáo hoàng mới đã được bầu lên.
‘Mình quên phong ấn cây thương của Isabel rồi phải không nhể? Có lẽ Isabel sẽ chết và đấy là lỗi của mình chăng? Tôi xin lỗi nhá... Chà, ngày nào đấy cô ta sẽ tới đây để nhờ phong ấn nó thôi.’
Grid bắt đầu tập trung và nện búa tiếp.
Ttang! Ttang!
Các tấm huyền thiết và mithril được tôi luyện trên đe dần dần được ráp lại theo hình dạng của áo giáp. Sự phấn khích của Vantner tăng vọt khi anh cầu nguyện.
‘AdidasPhật...! Xin hãy để nó hoàn thành với xếp hạng huyền thoại...! Con cầu xin các vị thần trên toàn thế giới! Nam mô Allah Jehovah con ạ các thần hãy cho nó là xếp hạng huyền thoại dùm con!’
Khi lời cầu khẩn của anh đang đạt tới đỉnh điểm thì...
“Đây là... Em gái tôi đang gọi.”
Rồi búa của Grid đột nhiên ngừng lại?
“Hở? Sao thế?"
Vantner hoang mang khi không xác định được tình hình. Còn Grid thì cất cái búa và bộ giáp vào lại trong kho đồ của mình.
“Tôi xin lỗi. Em gái tôi đang gọi, nên tôi phải đi rồi.”
Grid nghĩ chuyện này nghe có vẻ khẩn cấp lắm.
“...?”
Vantner không tin vào tai mình. Anh nghĩ Grid đang đùa bỡn thôi. Nhưng đấy lại không phải một trò đùa.
[Thành viên hội ‘Grid’ đã ngắt kết nối.]
“...”
Grid biến mất trước mắt anh. Vantner nhìn vào ngọn lửa trong lò nung một lúc lâu trước khi gào lên.
“Tên khốn này! Cậu đang cố tình chơi anh àààààà!”
“Ồn quá đấy, cút ra.”
“Ợ... Uááááák!”
Vantner bị Khan đuổi ra và chạy tới bãi săn. Rồi anh vung rìu vào lũ quái vật trong khi nghĩ về Grid.