Chương 149
-Oppa, ra ngoài này! Nhanh lên!
“Chuyện gì đó?”
Youngwoo nhận được liên lạc từ bên ngoài và nhanh chóng ra khỏi cỗ máy.
“Sehee à?”
Đây là lần đầu Sehee nhắc anh đăng xuất kể từ lúc anh bắt đầu kiếm tiền trong Satisfy. Tình thế khẩn cấp tới đâu mà cô bé phải làm chuyện bất thường này chứ?
‘Có lẽ là một vụ cướp à?’
Youngwoo có một bản tính hèn nhát.
So với người thường thì khi xem phim kinh dị anh sợ hơn gấp 4 lần, và anh chẳng thể đi bộ một mình vào buổi tối trừ khi say khướt. Anh hoảng hốt bất cứ lúc nào anh nhìn vào mắt của một người trông hơi đáng sợ. Nếu một tên trộm đột nhập vào nhà, anh sẽ nghĩ tới việc chạy trốn hơn là việc bảo vệ cho căn nhà.
Nhưng mà!
‘Giờ khác rồi nhá.’
Anh đã trải qua đủ loại khổ đau, và sự tự tin của anh hiện đang tăng vọt nhờ những thành công bất tận của mình. Ngay từ đầu thì anh sẽ can đảm nếu đó là vì gia đình anh.
Cạch.
Youngwoo mở cánh cửa đóng kín và hét lên, “Thằng khốn nào dám hả? Tao sẽ giết bất cứ thằng nào đặt tay lên em gái tao!”
Anh sẽ bảo vệ Sehee, kể cả nếu tên trộm có dao! Rồi Youngwoo đờ ra như tượng đá.
“Xin chào.”
“...Ể?”
Youngwoo sững sờ. Thay vì một tên cướp thì một mỹ nhân quen thuộc đang ở trong nhà anh.
Người đẹp ấy cười và nói, “Anh thực sự quan tâm đến em gái mình đấy nhỉ?”
Cô ta ngồi đối diện với Sehee mặt đang đỏ bừng. Sehee rất vui, nhưng cô bé nói một cách cộc lốc nhất có thể, “Oppa, gì đó? Anh tưởng tượng ra cái gì vậy? Dù sao thì em cũng không liên can trong việc này. Anh đừng tự quảng cáo mình là một tên sis-con có được không?”
Cuối cùng, Sehee nhìn vào mỹ nhân đó bằng vẻ mặt của người thắng cuộc.
‘Không có chỗ cho chị giữa anh trai và em gái đâu nghen.’
Cô bé dường như đang nói ra vậy. Mỹ nhân kia cười với Sehee như thể cô bé dễ thương một kiểu rất trẻ con.
“Gì hả…?”
Về phía Grid, anh choáng váng và dụi mắt mấy lần liền. Rồi anh liên tục xác nhận người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi đối diện với Sehee.
‘Sao cô ta lại ở trong nhà mình?’
Yura. Viên ngọc quý của Hàn Quốc lại ở một nơi xập xệ như thế này á? Chuyện này có hơi sai sai.
‘Mình không biết sao cô ta lại ở đây, nhưng cô ta đúng là xinh thật.’
Yura đang mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt bên ngoài một chiếc áo phông cổ chữ V để lộ ra xương đòn. Cô ta có một tư thế đẹp, đôi mắt tự tin, cử chỉ tinh tế và phát âm rõ ràng. Ấn tượng chung của một phụ nữ quý phái.
Khoảng 2 giây. Đó là khoảng thời gian Youngwoo lạc mất tinh thần trước khi rũ bỏ nó. Anh có thể bị lừa bởi các nhân tố bên ngoài, nhưng cảm giác của anh về phía Yura không tốt lắm. Anh lắc đầu và tiến về phía sofa. Ngồi xuống cạnh Sehee và đối mặt với Yura.
“Sao cô lại đến nhà tôi? Nhân tiện thì chả phải cô biết quá nhiều về tôi à? Cô là một kẻ theo đuôi đúng không?”
Yura nheo mắt lại.
‘Anh ta thay đổi rồi.’
Shin Youngwoo mà cô gặp trên đường tới buổi gặp mặt cựu học sinh vốn sẽ thu mình lại trước cô. Anh ta hành động như một kẻ có tội và chẳng thể nhìn thẳng vào mắt cô. Nhưng giờ anh ta đã khác. Anh ta đường hoàng thay vì rụt cổ, ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào mắt cô.
“Anh trông như một con người hoàn toàn khác vậy.”
“Tôi hy vọng ý cô là theo hướng tích cực.”
Ngay cả cách nói chuyện cũng khác luôn. Yura cười và trả lời, “Tôi thích anh của hiện tại đấy.”
‘Cô ta thích á?’
Yura là một trong những người đẹp nhất trên Trái đất, đồng thời cũng vừa mạnh mẽ và thành công. Một người phụ nữ tuyệt vời như thế nói rằng cô ta thích anh của hiện tại sao, nên anh không thể không cảm thấy vui.
‘Vinh quang của gia đình mình... Không, không. Ở trong lòng một người phụ nữ lạ lùng như thế là không tốt đẹp gì.’
Yura có khí chất của một kẻ rình rập, nên Youngwoo trả lời lạnh lùng hết mức có thể.
“Tôi không muốn bị cô thích đâu.”
Yura không hề bối rối. Cô nhìn Youngwoo từ đầu tới chân.
“Anh lên cân rồi này. Thật sự ổn so với hồi đó đấy. Khung xương anh đẹp nên anh nhìn được lắm.”
Chuyện đó là thật mà. Hồi còn nợ nần, anh chẳng thể cảm nhận niềm vui ăn no một bữa. Anh chơi game suốt ngày, bỏ bữa và không tập thể dục, vì vậy nên bị thiếu cân. Nhưng giờ anh giàu rồi, anh đã ăn đủ loại cao lương mỹ vị.
Anh thưởng thức chúng như một người sành ăn, và có ý tưởng muốn sống một cuộc đời dài để tận hưởng sự giàu có của mình. Thỉnh thoảng anh lại chạy bộ vào buổi sáng với Sehee, và trước khi anh nhận ra thì anh đã đạt tới cân nặng bình thường rồi.
So với lần xuất hiện trước, giờ anh đã cao hơn mức trung bình một chút rồi còn gì? Đó là một sự phát triển lớn.
“Tôi nghĩ bây giờ tôi có thể dựa vào anh rồi.”
“Cái giè?”
Youngwoo thấy lúng túng bởi lời nhận xét của Yura.
“Chuyện này là sao? Nói rõ ra coi. Cô đấy, sao lại tới nhà của người khác? Tôi không thích cái tình huống này. Nhanh nhanh vào ý chính đi.”
'Làm tốt lắm Oppa!’
Sehee rất vui mừng khi nhìn hai người. Thật là khó tin, Yura trông có vẻ như đã tự mình đi theo anh trai cô bé. Trong khi đó thì anh ấy lại thờ ơ với Yura. Sao mà một người phụ nữ được cả thế giới ngưỡng mộ lại bị ám ảnh bởi anh trai của cô bé và tại sao anh ấy lại đối xử với Yura như vậy nhỉ?
Sehee thật lòng không thể tin chuyện này, nhưng cô bé vẫn thích được xem thái độ của anh trai mình.
“Em sẽ đi pha chút trà.”
Anh trai của cô bé đang cố gắng đá một người phụ nữ. Sehee thấy điều này rất vui nhộn và mỉm cười trong lúc cô bé hướng về phía nhà bếp.
Rồi Yura cuối cùng cũng vào ý chính, “Tôi muốn anh tham dự giải đấu quốc gia với tư cách một đại diện của Hàn Quốc.”
“Hử?”
Cô ta nói gì vậy? Youngwoo phản ứng một cách khó nhận ra và Yura giải thích tình hình.
“Đây là một đề nghị không chính thức từ chính phủ Hàn Quốc. Họ muốn tôi thành lập một đội tuyển quốc gia để Hàn Quốc có thể đạt được số điểm cao trong giải đấu quốc gia sắp diễn ra vào ngày mùng 1 tháng Năm và kéo dài trong 4 ngày.”
Yura là một trong năm người xếp hạng cao nhất trong Satisfy. Cô là một ngôi sao toàn cầu, nên không có gì lạ khi cô có một mối liên hệ với chính phủ.
“Tôi hiểu vấn đề rồi, nhưng sao lại là tôi? Cô đánh giá tôi quá cao thì phải?"
“Tôi tin chắc rằng anh sở hữu lớp nghề ẩn xếp hạng cổ tích đầu tiên.”
Lớp nghề xếp hạng cổ tích thứ hai được biết là do Agnus sở hữu trong khi lớp nghề xếp hạng cổ tích thứ ba thuộc về Katz. Chỉ có lớp nghề xếp hạng cổ tích đầu tiên vẫn chưa lộ diện. Youngwoo biết rằng lớp nghề đó là ‘Sao chép thuật sư’ của Euphemina, nhưng Yura thì có biết đâu. Youngwoo đã sống sót sau phép thuật mạnh nhất của cô trong quá khứ nên cô đã hiểu nhầm và nghĩ anh có một nghề cổ tích.
“Như anh biết thì Hàn Quốc là một cường quốc trong các trò chơi hàng thập kỷ trước. Các game thủ và đội tuyển chuyên nghiệp của Hàn Quốc đã thắng trong hầu hết các giải đấu, trong khi những người chơi xếp hạng trong toàn bộ các trò chơi RPG đều là người Hàn. Nhưng đó chỉ là vinh quang trong quá khứ... Hoạt động của người Hàn đang không được tốt, đặc biệt là trong Satisfy.”
“Tôi đọc về cái đó trước đây rồi... Người Hàn Quốc không có hiện diện về mặt thể chất hả?”
“Khi chuyện đó xảy ra, đúng vậy. Đó là vấn đề chung mà toàn bộ người châu Á phải đối mặt.”
Sehee đã hiểu nhầm cuộc nói chuyện từ trong bếp và nhẹ nhàng bước ra. Cô bé ngồi sang một bên để không can thiệp vào cuộc trò chuyện này. Yura cảm ơn chén trà của Sehee và tiếp tục.
“Chính phủ Hàn Quốc muốn lấy lại chút vinh quang của quá khứ qua giải đấu quốc gia. Ngay lúc này, ngành công nghiệp game chính là sự cạnh tranh. Chính phủ Hàn Quốc muốn vực dậy sức cạnh tranh trong game của chúng ta... Nói cách khác thì họ muốn xây dựng hình ảnh của một đất nước hùng mạnh trong Satisfy.”
“Họ muốn có một thành tích tốt trong giải đấu quốc gia hả?”
“Đúng, nhưng điều đó thực sự khó lắm.”
“Tại sao nào? Cô xếp hạng 5 trên bảng xếp hạng tổng thể còn gì? Một người có thể tham dự 3 bộ môn trong giải đấu quốc gia. Cô tham dự 3 môn và đạt 3 huy chương vàng là đủ rồi đúng không?”
Đây là lần đầu tiên mà giải đấu quốc gia được tổ chức, nên chỉ có 8 nước tham gia. Giành được 3 huy chương vàng sẽ đủ để vào các thứ hạng đầu. Youngwoo đã nghĩ nó đơn giản vậy thôi, nhưng thực tế lại không có rõ ràng như thế.
“Có 7 người mạnh hơn tôi trong thi đấu đối kháng, tập kích trùm và vượt qua mê cung không phải chuyên môn của tôi. Các cuộc thi liên quan tới sản xuất chỉ dành cho các lớp nghề sản xuất thôi, nên mấy cái đó không phải là vấn đề.”
“...”
“Đua thú nuôi kết cục sẽ là giữa các loài phi long với nhau, nhưng không có người chơi Hàn Quốc nào sở hữu phi long cả, nên bọn tôi cũng phải từ bỏ bộ môn đó. Các bộ môn còn lại là vây hãm, xử lý mục tiêu, rút kiếm thánh và săn kho báu. Trong số đó, cái duy nhất tôi có thể thắng huy chương vàng là xử lý mục tiêu. Vây hãm cũng là chuyên môn của tôi, nhưng khó mà có huy chương được vì đội tuyển Hàn Quốc quá thiếu thốn.”
Youngwoo - đang lặng lẽ lắng nghe - cuối cùng cũng đưa ra một câu hỏi,
“Cô đấy, cô có vẻ vô dụng nhỉ?”
“...”
Youngwoo vô tình cắm dao vào tim Yura. Lông mày của Yura giật giật trước khi cô bắt đầu nhăn trán. Youngwoo nói tiếp mà chẳng quan tâm.
“Không đúng à? Khoan đã, sao lại có tới 7 người mạnh hơn cô? Cô hạng 5 còn gì? Đáng ra chỉ có 4 người mạnh hơn cô mới phải chứ? Chưa kể, cô là Bề tôi thứ Tám nên chắc hẳn đã nhận được những sức mạnh đặc biệt rồi. Tôi nghĩ cô đủ mạnh để làm một trong 3 trụ cột của Satisfy mà nhỉ?”
Yura lấy lại sự bình tĩnh và giảng giải.
“Chuyện tôi có được địa vị Bề tôi thứ Tám là đúng. Bằng cách hy sinh chỉ số thánh năng cho Thần Yatan, tôi có thể có được các thần chú bóng tối mới và khả năng chiến đấu của tôi đã tăng đáng kể. Nhưng thế giới rất rộng lớn. Bảng xếp hạng không chỉ đo đạc mỗi sức mạnh đâu. Trong thực tế thì anh không hề là một người chơi xếp hạng. Với số lượng những người chơi không đăng ký xếp hạng như anh thì có ít nhất 10 người mạnh hơn tôi.”
“Hrmm... Những người mạnh hơn cô hiện tại là những ai?”
Yura liệt kê họ ra mà không do dự.
“Hạng nhất Kraugel. Hạng nhì Zibal. Hạng 3 Chris. Hạng 7 Agnus. Hạng 8 Hurent. Hạng 11 Bondre. Hạng 15 Hao. Danh sách đó.”
“Tôi biết Agnus có lớp nghề cổ tích rồi, thế còn hạng 8, 11 với 15 thì sao?”
“Phải. Cấp độ của họ thấp hơn tôi. Nhưng họ là những con quái vật trong chiến đấu. Mặc dù chẳng có gì ấn tượng so với Kraugel.”
“Kraugel tuyệt vời đến vậy hả?”
“Tôi đã từng nhìn anh ta đi săn nhiều lần và anh ta đã vượt qua thường thức. Anh ta lúc nào cũng lấy được kết quả tối đa chỉ với hành động tối thiểu vì tầm nhìn của anh ta rất rộng và có thể tính toán chính xác đủ thứ như sát thương, thời gian hồi kỹ năng, cũng như đọc chuyển động và phản công. Mọi người gọi tôi là thiên tài, nhưng Kraugel có tài năng với trò chơi này hơn tôi tới vài lần.”
“Wao... Nghe kinh phết.”
Youngwoo nói vậy thôi chứ anh nghĩ khác. Nếu anh ta xuất sắc trong mấy khoản này thì sao?
‘Chả là cái khỉ gì trước quyền năng của vật phẩm hết.’
Vật phẩm mới là chân lý của game nhập vai. Khi Youngwoo còn đang chê cười Kraugel thì Yura đề nghị anh một cách lịch sự.
“Tôi cần sức mạnh của anh với tư cách lớp nghề cổ tích đầu tiên. Xin hãy tham dự giải đấu quốc gia và phô diễn các kỹ năng của anh. Chính phủ đã hứa hẹn nhiều ưu đãi cao nếu anh giành được một huy chương, nên với anh điều này không tệ đâu.”
Tai Youngwoo vểnh lên lúc anh nghe 2 từ ‘ưu đãi’ và gặp chút rắc rối trong giây lát.
‘Mình muốn tham gia... Cơ mà bị lộ việc mình có nghề huyền thoại thì khó chịu lắm... Ah, hay là?’
Youngwoo hỏi lại Yura - người đang chờ đợi câu trả lời với một tư thế nghiêm túc. “Che ID để tham gia có được không??”
“Không nha. Danh tính của anh phải được chứng minh kỹ lưỡng mới vào giải đấu được.”
Quả đúng như dự đoán. Youngwoo đổi sang câu hỏi khác.
“Thế còn đua thú nuôi? Vật thể vô tri vô giác tham gia có được không?”
“... Vật thể vô tri vô giác?”
“Là một vật nuôi vô tri vô giác ấy mà.”
Thú nuôi tức là thú nuôi. Thú nuôi. Động vật. nói cách khác là một sinh vật sống. Nhưng mà vô tri vô giác sao?
“Một vật thể vô tri vô giác đâu có phải thú nuôi.”
“Vật thể vô tri vô giác có một bản ngã. Chúng tuyệt đối tuân lệnh luôn.”
Vật thể vô tri vô giác có một bản ngã nữa sao?
“Có phải như golem do các đại pháp sư tạo ra không?”
“Cái khái niệm nó đại khái là như thế...”
“Đại khái ư?”
“Dù sao thì đua thú nuôi về cơ bản là cuộc thi giữa bọn phi long với nhau. Chúng nó sẽ cắn nhau cho tới khi về đến đích. Vật nuôi của tôi không hề có khái niệm thể lực nên nó có thể trêu chọc những thú nuôi khác và thắng cuộc đua. Tôi sẽ giành huy chương vàng. Điều kiện là tôi không xuất hiện trước công chúng thôi.”
“Hở?”
“Giả vờ vật nuôi của tôi là của cô. Đừng có lo, tôi sẽ lái nó. Dĩ nhiên là toàn bộ lợi ích từ huy chương vàng cô nhận được sẽ thuộc về tôi. Ồkế?”
“...Tôi thực sự không quan tâm tới cái đó lắm. Anh có một thú nuôi tương đương golem cấp cao mang bản ngã sao?”
“Nếu cô không tin thì về nhà và kết nối vào Satisfy đi. Tôi sẽ cho cô xem.”
“Được. Tôi sẽ đăng nhập và gửi thì thầm cho anh.”
Yura đứng dậy. Cô khen tách trà rất ngon cho Sehee biết và hướng về phía cửa chính. Youngwoo nhã nhặn mở cửa dùm cô. Rồi Yura nhìn anh chằm chằm và đưa ra một thông tin muộn màng.
“Có một thứ anh nên biết. Tới lúc này, Làng Bairan chắc đã bị phá hủy rồi.”
“Cái gì cơ?”
“Bề tôi thứ Tư của Giáo hội Yatan là Neberius đã xác định được tọa độ của Làng Bairan nhờ bọn gián điệp gửi tin. Lão ta dùng Dịch chuyển Số lượng lớn để dẫn theo một đội quân hùng hậu, bao gồm cả Bề tôi thứ Năm Balak tới xâm chiếm Làng Bairan. Hội Tzedakah hoặc là đã bị xóa sổ hoặc là đang trên bờ vực diệt đoàn rồi.”
“...”
Yura giơ một ngón tay lên và ấn vào tim Youngwoo.
“Chẳng phải tôi đã nói sẽ không giết anh khi chiến tranh giữa Giáo hội Yatan với hội Tzedakah nổ ra sao? Lần này tôi đã trả hết nợ rồi đấy.”
‘Chuyện này không thể nào.’
Youngwoo kiểm tra đồng hồ. Từ lúc anh đăng xuất tới giờ đã được 40 phút rồi. Tức là 2 giờ trong Satisfy.
“Cô canh giờ tới đây trùng với cuộc xâm lược của Giáo hội Yatan hả?”
“Đúng. Anh nói anh chả quan tâm việc bị kéo vào trận chiến mà. Chuyện này không phải tốt sao?”
“...Tôi không chắc nữa.”
Khó chịu thật. Ngay từ đầu thì mối quan hệ giữa anh với họ không yêu cầu anh tham gia vào các cuộc chiến. Youngwoo là một thợ rèn của hội Tzedakah, có phải lính đâu.
“Vậy thì tôi đi đây.”
“Chờ đã.”
“Sao?”
Youngwoo chặn Yura lại trước khi cô chuẩn bị đi.
“Tên Bề tôi thứ Tư đó... Hắn có khả năng ban phước lành của Thần Yatan không?”
Yura lắc đầu.
“Chỉ Bề tôi thứ Nhất mới có thể ban phước lành của Thần Yatan thôi. Anh có một nhiệm vụ à?”
“Nếu có thì sao? Cô giúp được không”
“Khó lắm. Tôi là Bề tôi thứ Tám nhưng chưa gặp Bề tôi thứ Nhất bao giờ. Và chả phải anh đang có sự thù địch với Giáo hội Yatan còn gì?”
“Hẳn là vậy... Tôi hiểu rồi.”
Yura rời đi. Youngwoo lập tức quay về chỗ cỗ máy và đăng nhập vào Satisfy.
{Bỏ mẹ rồi! Giết chóc, sự giết chóc này không có hồi kết!}
{Đây là nhóm của Faker, bọn tôi đang đối mặt Neberius. Phép thuật của lão sẽ bị phong ấn khi bọn tôi thu hút sự chú ý của lão.}
{Toban đây. Balak mạnh đến mức tôi không thể trụ lâu hơn nữa. Sự hỗ trợ từ Regas với Pon đâu rồi?}
{Các tín đồ cấp cao đang tập trung vào Pon và Regas. Em đang dùng phép thuật để hỗ trợ họ, nhưng rời đi thì nghe chừng khó lắm.}
Cửa sổ chat hội đang náo động. Tình hình nghiêm trọng tới mức không mấy ai để ý Grid đăng nhập vào game.
{Ah... Bực quá. Làm người che chắn cho Jishuka gian khổ quá. Nếu mà Grid làm xong giáp của tôi rồi thì... Chó chết.}
Là giọng của Vantner. Grid cười với cái mồm rộng hoác.
“Anh sẽ đóng một vai trò tích cực nếu có giáp chứ gì?”
Chắc chắn rồi, Vantner chỉ có vũ khí tốt thôi. Mà không chỉ riêng Vantner. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi mà nhiều người chơi xếp hạng khác của Satisfy phải trang bị với những vật phẩm không phù hợp với cấp độ của họ do sự thiếu thốn các vật phẩm chất lượng hàng đầu. Grid là một trong số ít có thể vượt qua sự khan hiếm này.
“Tôi sẽ giao bộ giáp cho anh.”
Grid mở kho đồ lên. Rồi anh lôi Búa của Thợ rèn Huyền thoại cùng Giáp Sóng sắp hoàn thành ra. Hội Tzedakah đã chịu đựng cuộc phục kích của kẻ thù lâu hơn dự đoán của Yura, nhưng anh vẫn bắt đầu một cú nện búa nhanh và thận trọng.