Chương 1480
Ttang. Ttang. Ttang...
Trở lại xưởng rèn, Grid đã vượt qua được cơn mệt mỏi về tinh thần. Nó khác với khái niệm phục hồi. Nó chả phải là một điều được phóng đại như vậy sau khi thấy cái bẫy ẩn trong cường hóa trí giới và cảm nhận sự tồn tại của những kẻ săn thần thoại. Nó nằm ở mức độ cầm cự và đợi chờ thời điểm cưỡng chế đăng xuất. Cái đáng an ủi là sự căng thẳng của anh đã được giải tỏa trong quá trình thử nghiệm Sức mạnh của Michael.
“......”
Grid đang miệt mài với công việc nghề rèn thì anh giật mình vì phát hiện ra điều gì đó bằng những giác quan phát triển của mình. Anh ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của sáp quyện với bạch lân mộc đang cháy.
‘Sáp á?’ Mùi amoniac cũng lướt qua mũi anh. Đó là một mùi không hợp với xưởng rèn. Có lẽ nó yếu thôi, nhưng không sai khi phân loại nó là một mùi khó chịu.
Grid quay đầu mà không dừng các hành động của mình. Một người đàn ông trung niên thân quen đang vào xưởng rèn. Đó là một người đàn ông với vẻ ngoài ấn tượng cùng hàng lông mày rậm và đôi mắt mạnh mẽ. Nhìn vào những cơ bắp bóng lộn trên cánh tay, ông ấy trông có vẻ trẻ trung, nhưng thực tế thì ông ấy là một cụ già đã sống hàng trăm năm.
“Biban!”
Một thành viên tòa tháp đã làm rất nhiều điều cho Grid.
Ghế số 1 - Hayate - đã bằng lòng với sự hiện diện của cuồng long thiết lẫn Nefelina trong khi tặng cho anh vô hạn kiếm năng cùng vảy rồng làm quà. Ghế số 3 - Radwolf - đã cho anh phương pháp sản xuất cỗ máy phép thuật với sắt đêm trăng. Anh cũng nhận được rất nhiều lời khuyên nữa. Tuy nhiên, Biban lại giúp đỡ tỉ mỉ với Kiếm thuật Bất bại Vương. Ông ấy đã hào phóng dạy (?) Tâm Pháp Vô song cho Grid và cho phép anh tặng nó cho Mercedes với Piaro.
“Quý hóa quá. Lâu lắm rồi mới gặp ông, tôi mừng lắm.” Một nụ cười nở ra trên mặt anh. Grid cười toe toét, đặt búa xuống và chào hỏi Biban.
“Haha, cậu thế nào rồi?” Biban cũng đang cười tươi.
Sẽ rất là kinh hãi nếu bất cứ ai biết ông ấy nhìn thấy chuyện này. Người sáng lập Vô song Thuật - Biban nổi tiếng là người có tính khí hung bạo như Kiếm thuật Vô song và vì việc ông ấy khó bị tóm, na ná như nước chảy vậy. Biban hiếm khi để lộ tình cảm với người khác. Ông ấy tôn trọng và ca ngợi Muller - một nhân tài vĩ đại hơn ông ấy, nhưng ông ấy chưa từng thể hiện một thái độ đứng đắn và cẩn thận như vậy.
“Chất lượng tác phẩm của cậu đã trở nên tốt hơn nữa rồi đấy. Ta có thể thấy cậu vẫn đang làm việc không mệt mỏi.” Biban nhìn các vật phẩm được trưng bày trong xưởng rèn và chân thành ngợi ca ‘Thợ rèn Grid’.
“Biban cũng vậy...” Xét từ mùi sáp với amoniac, dường như ông ấy vẫn đang cố dọn sạch tòa tháp. Grid tôn trọng ông ấy vì đang thực thi trách nhiệm của mình. Grid đang cố bày tỏ suy nghĩ của anh để thể hiện sự ưu ái cùng lời ca ngợi, để rồi ngậm miệng lại vì ngạc nhiên. Anh nhanh chóng tìm một từ khác để thêm vào, nhưng đã quá muộn.
“Ưm...?” Grid ngừng nói và làm một vẻ mặt tế nhị, nên Biban cảm nhận được có chuyện gì đấy đáng ngờ. Ông ấy nghiêng đầu lúc Grid nói tiếp, “...Tôi đoán là ông đã tăng trưởng rồi. Biban, lần cuối gặp ông, tôi nghĩ ông chỉ là một con người vĩ đại thôi. Bây giờ tôi đang gặp lại ông sau thời gian dài tới vậy và tôi cảm thấy rất tôn trọng ông. Tôi nhận ra một cách chính xác rằng cảm thấy tôn trọng và sợ hãi là như thế nào.”
“......”
Lúc lời nói của Grid tiếp tục, vẻ mặt của Biban đã dần biến sắc. Ông ấy vẫn cười, nhưng mắt thì cứng đờ và lạnh lẽo.
‘Mình mắc lỗi gì sao?’ Grid rơi vào câm lặng vì quan ngại. Biban không chịu nổi nữa và bảo anh, “Ta đã cố hiểu vì ta biết cậu là một thế hệ mới, nhưng ta không thể chịu được nữa. Nhìn Muller đi. Khoảnh khắc nó tìm được dấu vết của ta, nó đã giật mình và cúi đầu lia lịa. Nó tôn trọng người tiền nhiệm một cách sâu sắc. Khi ta còn trẻ, mọi chuyện tệ hơn nhiều. Ta từng cúi đầu bất cứ khi nào thấy bóng của một người tiền nhiệm đã để lại tên tuổi của họ trong lịch sử. Thế mà cậu chả có mấy tôn trọng dành cho ta sao? Hehe, đây không phải vấn đề về con mắt sáng suốt của cậu, mà là vấn đề về lễ nghĩa cơ bản.”
“......”
“Ta phải phản ứng thế nào khi cậu nói là cuối cùng đã tôn trọng ta đây? Này nhá, ta nên cảm ơn cậu vì đã tôn trọng ta lúc này hả? Ta già hơn và nên cẩn thận trước mấy cái lá rụng chứ gì. Vậy nếu cậu cố che giấu tâm trạng khó chịu trong lòng mình để rồi mất kiểm soát thì sao? Liệu cậu sẽ chịu trách nhiệm nếu ta trở nên tức giận và chết chứ?”
“......”
Sao cái người này lại tới đây nhỉ? Niềm vui của Grid tan biến như thể một lời nói dối và anh bắt đầu đau khổ. Anh hy vọng rằng Biban sẽ sớm đi vào cái chính. Suy nghĩ nội tâm của Biban đã nằm ngoài khả năng nhận thức của anh.
“Cậu thấy không thoải mái chỉ vì ta nói ra mấy lời à? Ta cho cậu những lời khuyên xương máu của mình vì ta muốn hậu bối của mình làm tốt hơn thôi. Ta có thể nói gì đây nếu cậu tiếp nhận nó theo cách sợ hãi như vậy hả? Cậu sẽ chịu ngậm mồm lại như một đứa câm sao?”
“...Tôi xin lỗi.” Grid nhớ lại rằng Biban vốn là một người như thế và đã cúi đầu mà không nói gì nhiều. Anh đã học được từ trong quá khứ, rằng tốt hơn hết là xin lỗi theo cách nhẹ nhàng. Nếu anh bác bỏ dù chỉ một từ, nói điều đó là bất công hay không đúng, có khi anh sẽ phải nghe thêm 100 từ nữa mất.
Grid đã thực sự xin lỗi ngay cả khi điều đó dưới mức kỳ vọng của Biban. Thế hệ mới của ngày nay... Biban tặc lưỡi. “Tới tận mức này cơ đấy. Ta tuy giận và buồn, nhưng là người lớn, ta nên hiểu và rộng lượng. Cậu có vẻ đã phát triển một chút về sức mạnh rồi. Ta có thể hiểu là cậu lỡ lời do phấn khích trước một thành tích nhỏ.”
Biban có hơi thiếu sót về mặt nhận thức. Không như cách ông ấy nhìn vào bản thân một cách hoàn hảo, ông ấy không thể nhìn rõ người khác được. Chẳng phải vì ông ấy là một thành viên tòa tháp. Vấn đề là ở chỗ tính khí của ông ấy rất bạo lực. Đó có thể là triệu chứng cho sự lập dị của một thiên tài. Ông ấy đánh giá mục tiêu dựa trên trình độ, nhìn nó ở giá trị mặt tiền. Phương pháp ấy không phải là tồi. Trình độ là kỹ năng thì có gì sai đâu.
Vấn đề ở chỗ người kia là Grid. Không nên đánh giá Grid dựa trên trình độ. Thứ đáng thảo luận là địa vị của anh. Tuy nhiên, Biban đang coi nhẹ sự thực này. Ông ấy mắc lỗi tương tự mặc dù đã thừa nhận lỗi lầm của mình khi xưa. Ông ấy chẳng hề thay đổi gì cả. Đây là lý do lần nào ông ấy cũng phải làm việc để cọ sạch tòa tháp.
Tòa tháp Thông thái đã sạch sẽ hàng trăm năm nhờ những sai lầm liên tiếp của Biban và ông ấy cần làm sạch tòa tháp để sửa chữa chúng.
“Nó là một thành tích nhỏ sao?” Grid phản ứng có phần cảm tính. Dẹp sự quý mến của anh với Biban qua một bên, anh không khỏi nhíu mày.
Người chơi đầu tiên trở thành nghề thần thoại. Như thành viên tòa tháp, anh đã leo tới cảnh giới của những kỹ năng vượt trội hơn bình thường, nên anh hứng thú với lý do Biban coi nó chả là thứ gì to tát. Anh thắc mắc về cơ sở cho sự đánh giá thấp này. Khí thế đua tranh của anh trỗi dậy và cơn mệt mỏi tinh thần đã hoàn toàn bị cuốn trôi.
Grid một lần nữa nhận ra. Sự thật rằng động lực thúc đẩy đằng sau sự phát triển của anh - ‘ý chí bất hoại’ của anh - bắt nguồn từ những kích thích bên ngoài chứ không phải những cái bên trong. Đúng, dạo này anh đã quá thoải mái rồi. Ngạo mạn một chút khi được người ta thừa nhận là lẽ tự nhiên thôi. Anh đã thư giãn khi tập kích Michael thành công. Mặc dù anh vẫn còn một chặng đường dài, anh lại không nhận ra điều này và đếm thời gian cho tới khi mình có thể đăng xuất. “Tôi tò mò không biết ông đánh giá thành tích của tôi thấp dựa trên cơ sở nào đấy.”
“Hờ?” Biban - vẫn đang trề môi vì từ trước tới nay vẫn chưa được Grid tôn trọng - đã mỉm cười lần nữa. Cho đến giờ, ông ấy đã trao những ân huệ to lớn, như là sửa Kiếm thuật Bất bại Vương và đưa ra lời khuyên về cuộc sống. Giờ cái đứa hậu bối này - đã quên lòng tốt của ông ấy - lại trông hay hay trở lại. Đã lâu lắm rồi ông ấy mới thấy có ai đó hướng khí thế cạnh tranh về phía mình. Ngay cả Muller cũng kính trọng ông ấy như là vị Thánh Kiếm đã sáng tạo Vô song Thuật. Đó là vì ít người gặp được các thành viên của tòa tháp, nhưng chuyện này không quan trọng.
“Ta từng nghĩ lũ trẻ thời đại này đã đánh mất tinh thần tham vọng của chúng rồi.” Đôi mắt lạnh lẽo một lần nữa được lấp đầy bằng ánh vàng lấp lánh. Đó là một ánh sáng sắc như lưỡi dao. Đó là sản phẩm của ‘khảo sát tâm can’ - xâm nhập vào mục tiêu chỉ bằng ý chí, và nó đã xuyên thấu Grid. “Cậu là một vị thần con người. Cậu không giống một đứa trẻ bình thường. Phải rồi, vì thế nên cậu không bị thuyết phục bởi đánh giá của ta đúng không? Vậy cậu sẽ dùng thân thể mình để kiểm tra nó trực tiếp chứ?”
Thời điểm Biban hỏi câu ấy...
[Đã đạt hảo cảm tối đa với Ghế số 9 của Tòa tháp Thông thái, ‘Biban’.]
[Nhiệm vụ ẩn ★Cuộc đọ sức với Thánh Kiếm Đời Trước★ đã xảy ra!]
Một cửa sổ nhiệm vụ đã bật ra trong tầm nhìn của Grid.
[Cuộc đọ sức với Thánh Kiếm Đời Trước]
Độ khó : SSS+
Thánh Kiếm Biban, người sáng lập Kiếm thuật Vô song kiêm thành viên của Tòa tháp Thông thái, muốn dạy dỗ bạn.
Đó là một ân huệ nên ông ấy sẽ không giết bạn.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Thắng hoặc thua trong cuộc đọ sức.
Phần thưởng cho Thất bại : Phụ thuộc vào nội dung trận chiến.
Phần thưởng cho Chiến thắng : Răng nanh của Thạch Long.
Đó là một nhiệm vụ anh không có lý do để từ chối. Nhiệm vụ sẽ cho anh một phần thưởng dù kết quả có ra sao. Nó thậm chí còn là độ khó cao nhất. Đó là một nhiệm vụ ẩn mà mọi người đều mơ ước.
“Tôi sẽ kiểm tra xem sao,” Grid trả lời.
Biban rất hài lòng với thái độ này. Theo truyền thống thì một kiếm sĩ nên làm điều này. Vấn đề ban đầu đã biến mất khỏi tâm trí ông ấy. Ông ấy đã quên mất lý do mình đến đây. Nó gần với căn bệnh mất trí nhớ ngắn hạn và cho thấy một cái nhìn thoáng qua về cách mà cuộc đời độc đạo được lấp đầy bởi kiếm thuật của ông ấy là hoàn toàn khả thi.
Đúng vậy. Thánh Kiếm Biban là một con quái vật đã theo đuổi và mài giũa kiếm thuật của mình trong nhiều năm không đếm xuể. Đó là vì ông ấy vẫn chưa chết. Ông ấy sống sót và tiến về phía trước, vượt qua thời đỉnh cao của Muller - người có nhiều tài năng hơn bản thân ông ấy.
Trên thực tế, bảo Thánh Kiếm mạnh nhất từ trước tới nay là Biban thì mới là đúng chứ không phải Muller. Cơ mà, Biban đã bị thế giới lãng quên, nên lịch sử không hề thay đổi. Trừ khi Kraugel vượt mặt Muller, bằng không danh hiệu Thánh Kiếm mạnh nhất mọi thời đại sẽ mãi thuộc về Muller.
Biban không buồn về chuyện này. Nếu Muller còn sống thì Muller vẫn sẽ là mạnh nhất thôi. Chỉ là Biban đã sống sót...
Biban nghĩ vậy. Đặt kỹ năng thực tế qua một bên, Biban vẫn tôn trọng Muller như vị kiếm sĩ giỏi nhất.
“Đuổi gã dọn dẹp đi đi.” Biban đến bãi đất trống và chỉ vào Haster đang đứng đó.
“Gã dọn dẹp? Ah, vâng.” Tại sao Biban lại tự giới thiệu mình đột ngột vậy nhỉ...? Grid bối rối, phát hiện ra Haster và gật đầu. Anh đã yêu cầu Haster rời đi một lúc.
‘Ông ta là kẻ nào?’ Haster thắc mắc về danh tính của người đàn ông trung niên vừa xuất hiện, nhưng đã ngoan ngoãn rời vị trí. Anh ta duy trì một khoảng cách thích hợp để không thể nghe trộm cuộc trò chuyện giữa hai người bằng thính giác phát triển của mình. Đó là lẽ tự nhiên vì nó là phép lịch sự.
“Ta sẽ nhường đòn đầu tiên. Tới đi.” Cử chỉ hất cằm của Biban về phía Grid cho thấy một thái độ khác hẳn so với trước. Dường như ông ấy là một người hoàn toàn khác so với quá khứ khi rèn luyện Grid.
‘Đây là Thánh Kiếm thực sự...’ Grid nuốt nước bọt trước khi kích hoạt mọi kỹ năng bổ trợ của mình và mở sức mạnh của cổ tự. Anh quyết tâm tận dụng lợi thế của đòn đầu tiên này mà Biban đã cho anh.
“......?!”
Đôi mắt của Biban tràn đầy sinh lực. Đó là vì ông ấy giờ mới nhận ra ánh sáng màu cam bắt đầu nhuộm bóng tối của màn đêm không phải là ánh sáng từ xưởng rèn. Bàn tay trái ông ấy - đang đặt trên vỏ kiếm - đã nhanh chóng di chuyển và làm chệch kiếm vũ của Grid trong gang tấc.
Đó là một phương thức ‘lấy nhu khắc cương’. Tức là Biban - một thành viên của Tòa tháp Thông thái kiêm ai đó đã đối đầu với những con rồng - đã bị đẩy lùi ngay cả sau khi dùng hết sức lực.