Chương 1483
“Ch-Chuyện gì thế này...?”
Tại cung điện, nơi đang được bao quanh bởi những vật chống đỡ...
Royman cùng các hiệp sĩ nổi hết da gà lúc họ chạy tới phần cung điện mà Grid dùng làm một xưởng rèn. Đó là vì một thanh kiếm khổng lồ - lớn hơn ít nhất là 5 lần so với ngọn tháp cao nhất của cung điện - đã hiện ra trong tầm nhìn của họ. Nó có một động lượng áp đảo như thể sẽ xuyên thủng thế gian.
Đó là một cảnh tượng phi thực tế. Làm sao mà có một thanh kiếm to lớn như vậy được? Nó đã xuất hiện mà không có cảnh báo gì cả.
“...Nhanh chân lên!” Đối với các hiệp sĩ kỳ cựu của Vương quốc Vượt hạng vũ trang, trí giới của một thượng nhân là một lĩnh vực khó hiểu. Họ đã ngừng di chuyển khi đến gần thứ chưa từng biết. Royman - tạm thời đang bị đơ - đã tỉnh lại và ra lệnh cho các hiệp sĩ. Cô ấy nhận ra rằng mình đã mất vị trí dẫn đầu cho các sát thủ.
Các sát thủ của Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang đã được Faker với Kasim giáo dục cặn kẽ và không hề mất bình tĩnh trong thế giới bị chi phối bởi khung cảnh ác mộng. Bàn chân họ cực kỳ nhanh nhẹn. Ngay sau đó—
“Ah...”
Khoảng cách giữa các hiệp sĩ với sát thủ đã thu hẹp. Điều này là do sự suy giảm rõ rệt về tốc độ của các sát thủ. Các hiệp sĩ cuối cùng cũng đuổi kịp họ và trở nên đờ người như tượng đá. Có hàng ngàn thanh kiếm đang lơ lửng xung quanh thanh kiếm khổng lồ. Động lượng chóng mặt từ những lần dập dềnh lặp đi lặp lại của chúng rất nhanh và dữ dội.
“Cái gì... loại quái vật nào mà...?”
Võ thần đã đến đây ư? Một tưởng tượng về điềm xấu đã dày vò cả nhóm. Họ lo lắng về sự an toàn của Quốc vương Grid. Mặt họ tái đi và phải chật vật để di chuyển đôi chân dường như đã bước vào một đầm lầy. Họ nghiến răng và bắt đầu chạy trở lại.
Khoảnh khắc họ tới gần xưởng rèn của Grid - khu vực đã bị thanh kiếm khổng lồ đâm xuyên, sự căng thẳng của họ càng trở nên cực đoan. Tuy nhiên, thần kinh của họ đã bị phân tán. Thật khó mà tập trung được. Hàng ngàn thanh kiếm đang bay kia—họ càng tới gần những hình dạng được thu lại trong tầm nhìn của mình, những hình dạng này càng trở nên mờ hơn. Tốc độ bay ngang với tốc độ âm thanh và nó vượt quá tầm nhận thức của họ. Việc họ có thể bị đâm chết mà thậm chí không hề hay biết đã lan truyền đi nỗi sợ hãi. Bước chân của họ đã dần dần chậm lại.
Tiếng thét của các Bàn tay Thần đang vang vọng. Có thể thấy chúng đang liên tục va chạm với những thanh kiếm đang bay và dừng lại. Các Bàn tay Thần tương đối chậm. Chúng gia tốc mỗi lần sử dụng kiếm vũ nhưng thế là không đủ. Làn sóng Đạn Phép mà chúng bắn ra cũng chẳng có tác dụng mấy. Biểu tượng của Vượt hạng vũ trang Vương đã bị phá tan một cách thảm hại. Chúng quá tồi tàn.
“Khụ!” Đây đâu phải lúc để chần chừ. Royman cầm kiếm với khiên của mình và lao về phía trước. Cô băng qua tấm màn ánh sáng được tạo nên bởi những thanh kiếm đang bay với tiếng rít như một bầy ong. Áo giáp của cô bị xé toạc và máu đã túa ra. Đó là một hành động không quan tâm tới tính mạng của mình. Cô ấy chỉ di chuyển với ý niệm rằng mình nên giúp Grid.
“Điện... Hạ?”
Một khu đất đa mục đích ngay cạnh xưởng rèn. Nó không rộng rãi đến thế và nhiều loại đá với quặng đang được chất thành đống tại đây. Nó ở mức độ của một bãi tập nhỏ. Nơi này quá tồi tàn để được gọi là không gian của một vị vua, nhưng Grid và kiếm sĩ vô danh đang tận dụng nó như một nơi hoang dã. Họ thoải mái trao đổi chiêu thức giữa trời và đất như thể họ đang cười nhạo khái niệm không gian. Họ quấn lấy nhau ngay cạnh xưởng rèn trước khi biến mất. Rồi họ đột ngột xuất hiện ở giữa không gian thoáng đãng và lại mắc vào nhau lần nữa.
Lúc này, bên cạnh xưởng rèn có những dấu vết của kiếm quang và âm thanh của hàng chục lần va chạm đã vang lên. Sau đó, hai người họ lại biến mất và những kiếm quang mới được khắc vào trung tâm của không gian rộng mở.
“......”
Royman không ngậm nổi mồm. Chỉ có hai người là làm ngơ trước những tiếng nổ đang lan ra khắp thiên địa. Cô ấy có một linh cảm. Ngay bây giờ, cô ấy đang theo dõi một cuộc đối đầu vô tiền khoáng hậu không hề có trong truyền thuyết. Đó chẳng phải lúc để cô liều mình can thiệp.
“Hức...” Phản ứng của nhóm người tới chậm một bước cũng giống hệt như Royman. Họ nín thở, che đậy những vết thương từ việc tiến qua những thanh kiếm đang bay, các Bàn tay Thần, và ma cà rồng. Họ tới đây để lấy mạng mình ra giúp đỡ Grid, nhưng lại đứng im như tượng gỗ.
Các Bàn tay Thần - không sử dụng được sức mạnh của chúng - đã biến thành những người khổng lồ màu đen. Có tới 30 cỗ máy phép thuật. Chúng không lớn, nhưng đã chiếm hơn một nửa không gian. Chúng đột phá những thanh kiếm đang bay và thúc ép vào người kiếm sĩ vô danh.
Chiến trường càng bị thu hẹp hơn nữa, nhưng kiếm sĩ kia vẫn di chuyển như không hề có hạn chế. Ông ta tránh được cuộc oanh tạc và nhảy cao đến nỗi mặt trăng ở đằng sau mình. Huyết thuật đã tóm lấy cổ chân ông ta và Tiramet thì đang bám vào eo, nhưng chúng không thể cản ông ta lại được.
Nao núng.
Chẳng ai có thể đọc được đôi mắt đang run rẩy của kiếm sĩ dưới bóng trăng. Thánh Kiếm Biban—lúc ông ấy đang tập trung vào cuộc đối đầu, ông ấy muộn màng nhận thấy những vị khách không mời. Thế nên, thao tác ‘nhận dạng vật thể’ của Tâm Kiếm đã được sửa đổi. Thật không dễ gì sửa được trí giới vốn đã được biểu lộ, nhưng ông ấy phải làm vậy.
Lý do các thành viên tòa tháp thề sẽ bảo vệ thế giới khỏi những quái vật được gọi là rồng là để bảo vệ con cháu của họ. Các thành viên tòa tháp sẽ không bao giờ làm hại con người trừ khi đó là một lý do không tránh được. Điều này là ngay cả khi họ biết mình sẽ hối hận. Họ không phải loại người sẽ bị niềm tin của mình cắn xé và hy sinh người khác như gia súc vì đức tin của họ. Họ cao siêu hơn thế nhiều.
Máu đỏ chảy ra từ miệng Biban. Trí giới của ông ấy đã lung lay sau khi trấn áp Tâm Kiếm và ông ấy đã phải chịu đau đớn. Do đó, ông ấy không thể đáp trả sao cho đúng được. Ông ấy không có lựa chọn nào ngoài việc nhìn Grid nhảy múa trong khi bay qua những cỗ máy phép thuật bị cắt rời. Tuy nhiên, ông ấy không hối hận. Đó là một điệu múa đẹp mắt khiến mọi người mỉm cười. ‘Nó thật tuyệt vời.’
Còn trẻ thế mà cậu đã vượt qua ta rồi sao? Cho tới nay, chưa có người tiên phong nào có thể đạt được những khát vọng của tòa tháp, nhưng cậu...
“......?!”
Lúc mà phần Liên Sát Sóng của Liên Sát Sóng Điểm được triển khai...
Biban chìm đắm trong suy tư lúc ông ấy vui vẻ ngắm nhìn Grid, chỉ để cho nét mặt trở nên cứng đờ. Đó là bởi Grid đã lấy ra một thanh kiếm mới giữa kiếm vũ và kết hợp nó với thanh kiếm hiện có.
‘Sắt đêm trăng!’
Thứ năng lượng hủy diệt kinh khủng làm cho sống lưng ông ấy ớn lạnh. Lời đe dọa tế nhị của Grid về việc cắt đứt cánh tay ông ấy đã vụt qua tâm trí. Những lời nói và việc làm mà ông ấy cảm thấy là vô lễ đã trở thành nỗi lo âu và lòng tốt chân thành.
‘Thứ bỏ mẹ này...’ Biban đo lường uy lực của Hạ Nguyệt Kiếm và nhanh chóng dựng lên một kết giới. Đó là vì ông ấy nhận ra rằng uy lực của Nhất Bách Thiên Binh Tàn sát chi Kiếm - đã được kết hợp với các động tác của kiếm vũ - vượt qua bản gốc do Bất bại Vương sử dụng.
Cơ mà, Biban có cảnh giác với Kiếm thuật Bất bại Vương đâu, là bản thân Hạ Nguyệt Kiếm mới đúng. Kiếm thuật Bất bại Vương thì sao nào? Ông ấy có thể nghiền nát nó bằng kiếm thuật mạnh hơn. Tới cả Thập Bách Thiên Binh Kiếm thuật còn có thể bị Tâm Kiếm triệt tiêu nữa là. Trí giới của ông ấy sẽ bị lung lay khi sử dụng ý chí cường đại, nhưng ông ấy sẽ có thể đối phó với nó bằng cách nào đấy.
Sắt đêm trăng thì khác. Biban đã chứng kiến nhiều cảnh tượng những cỗ máy phép thuật của Radwolf xuyên thủng phòng thủ tuyệt đối của rồng bằng lớp giáp bên ngoài làm từ sắt đêm trăng. Đặc biệt, thanh Hạ Nguyệt Kiếm này sắc hơn và vững chắc hơn lớp giáp bên ngoài của các cỗ máy phép thuật. Nó phần nào gợi nhớ tới Đồ Long Kiếm của Ghế số 1 - Hayate.
Đứng trước các vật phẩm, kết giới tâm trí đã bị phá vỡ. Những làn sóng quyền năng cùng các kiếm quang không thể ngăn cản đã buộc Biban phải ra tay. Biban đối mặt với kiếm quang ở cận cảnh và lùi lại một bước. Ông ấy xoay thân trên và lùi vai trái về sau. Rồi thanh kiếm trong bàn tay phải đã vươn về phía trước. Ông ấy đã giảm diện tích cơ thể mà Hạ Nguyệt Kiếm có thể chạm vào càng nhiều càng tốt. Trong trường hợp này, nó được cho là để giới hạn ‘thanh kiếm’.
Thời gian để tiếp cận ông ấy ngắn tới mức thậm chí còn không thể chia thành 0,1 giây. Thanh kiếm chứa đầy ý chí của Thánh Kiếm đã vỡ vụn thành nhiều mảnh và phân tán. Sau đó, cổ tay ông ấy đã bị cắt. Cơ thể của Thánh Kiếm được rèn giũa trong những tháng năm vô kể—cơ thể cường tráng của một thượng nhân - từng chịu đựng Khí huyết của một con rồng - đã bị cắt đứt trong vô ích.
“Kuaaa...!”
Thế giới đã hồi phục lại cảnh quan ban đầu cùng với những hình ảnh rải rác. Màu sắc thần thánh của Grid đã trải rộng ra trên bầu trời đêm được thêu dệt bằng những ngôi sao không đếm xuể. Kiếm quang kéo dài tới cuối trường nhìn của họ gợi nhớ đến vầng thái dương ở chân trời.
Biban rơi xuống đất và nhìn vào cổ tay bị cắt đứt của mình. Ông ấy tuy tránh được một cánh tay, nhưng giờ thì một bàn tay của ông ấy đã mất.
...Ổn cả thôi. Ông ấy là Thánh Kiếm đã vượt lên trên một lưỡi kiếm thượng hạng. Ông ấy có thể dùng kiếm thuật ngay cả khi không có kiếm. Mất đi một bàn tay có phải chuyện gì to tát đâu. À không, chả có lý do gì để sống thiếu một bàn tay cả... các thành phố lớn đều có một Đền thờ Rebecca, nên ông ấy có thể chữa lành nếu sớm ghé thăm nơi đó.
Grid đã đề cập rồi mà—ông ấy không nên lo lắng nếu một phần cơ thể bị cắt đứt vì nó sẽ được khôi phục bằng cách nào đó. Biban chỉ không ngờ lại nó lại trở thành hiện thực. Biban bọc một miếng vải quanh cổ tay bị cắt của mình và mỉm cười với Grid - người đang hạ xuống đất. Bề ngoài của Grid cũng chẳng khá hơn là bao. Cả cơ thể anh tàn tạ và anh đang run lên một cách tế nhị.
Biban bảo anh, “Ta thua rồi. Ta không biết là cậu sẽ tăng trưởng tới mức này khi ta không gặp cậu. Ta thực sự tôn trọng cậu đấy.”
“Cho tôi thấy vết thương đi.” Mặt Grid tái nhợt. Đúng là anh muốn thắng bằng mọi cách. Anh nhìn vào đôi mắt Biban và chuẩn bị Thuấn bộ cho tới khoảnh khắc kết giới bị phá vỡ. Đó là để đuổi theo mà không bỏ lỡ bất kỳ điều gì. Ấy thế mà khi anh thấy cổ tay bị cắt đứt của Biban, lòng anh như đổ vỡ. Anh muốn phần thưởng, nhưng thân thể của ân nhân lại bị tổn thương. Anh cảm thấy không thoải mái. Sự thiên vị của Biban trong suốt cuộc đấu khiến trái tim Grid càng thêm đau đớn. Anh tự hỏi liệu đây có phải là tâm trạng khi người thầy của mình bị thương.
Biban nói với anh trong khi lôi ra bông băng, “Ta cầm máu rồi. Nhìn này. Làm gì có máu đâu.”
Thân thể của một thượng nhân không khớp với thường thức. Biban đã siết chặt các cơ bắp của mình và đổi dòng chảy của máu để ngăn việc xuất huyết. Biban đang trên đà kiểm soát được ngay cả toàn bộ các mạch máu trong cơ thể. Dù có thế nào thì Grid cũng đã đánh bại ông ấy. Nó hẳn đã khó hơn nhiều nếu là một cuộc đối đầu 1 chọi 1 thuần túy, nhưng Grid có quyền năng của các vật phẩm. Từ quan điểm của anh, chiến đấu bằng mọi cách là việc làm đúng. Hạ Nguyệt Kiếm cũng đi theo lối như vậy thôi.
‘Khi nào thì Sehee mới tới đây?’ Con bé không thể nhận tin thì thầm ở địa ngục được nên anh đã nhờ Lauel liên lạc ở ngoài đời. Tuy nhiên, dường như có chút chậm trễ khi vẫn chưa có tin tức gì...
Biban vỗ lên vai Grid. “Đừng có lo. Trước hết cứ dẫn ta tới Đền thờ Rebecca đi.”
“Nó không có ở đó...”
“Hử? Cái gì không có ở đó cơ?”
“Đền thờ Rebecca ạ. Nó vốn là ở đó, nhưng không còn nữa rồi.”
“...Hả? Trong thành phố này không có một Đền thờ Rebecca sao?”
“Tôi dỡ bỏ hết chúng rồi...”
“Đ-Đúng là điên rồ mà! Sao bây giờ mới nói?” Biban đã bị đánh bại trong một cuộc đọ sức và bị cắt đứt một bàn tay. Ngay cả thế, ông ấy vẫn không bao giờ đánh mất nụ cười nhân hậu cùng sự điềm tĩnh của mình. Giờ thì ông ấy đang nhìn chằm chằm vào Grid bằng đôi mắt mở to. Ông ấy sắp túm lấy cổ áo Grid và lắc anh. “Sao bây giờ mới nói là không có Đền thờ Rebecca hả?!”
“Tôi xin lỗi...”
“Cậu đã lừa ta đúng không? Làm cách nào mà cậu có thể hứa khôi phục tay chân của ta nếu đến cả một Đền thờ Rebecca cũng không có chứ?”
“......”
Nếu từ đầu đã không có hy vọng thì lại khác rồi, nhưng khó có người nào không cảm thấy tuyệt vọng hay tức giận khi họ bị tước đoạt niềm hy vọng mà họ đã có được.
Grid nhận thấy rằng Biban đang thực lòng rối loạn. Ông ấy đã mất đi một nửa tâm trí và không quan tâm là lúc này có rất nhiều người ở đây.
‘Hãy cố duy trì sự điềm tĩnh của ông.’
Tuy vậy, ai có thể bình tĩnh được nếu bàn tay họ bị cắt đứt nào?
“Tòa tháp... nếu ta quay về tòa tháp, có lẽ sẽ có cách... Uúp!”
Grid vội vã bịt miệng Biban lúc ông ấy lẩm bẩm những lời này. Biban thực sự đã nhắc tới tòa tháp trước nhiều người đến thế.
‘Cái thứ X này.’
Có khi anh sẽ không thể gặp lại Biban lần nữa...
Khi Grid lo âu nắm lấy Biban đang vật lộn bằng các Bàn tay Thần...
“Oppa!”
Vị cứu tinh đã xuất hiện. Đó là Thánh nữ Ruby mà anh vẫn đang chờ đợi. Có hơi muộn chút nhưng vậy là đủ rồi. Căn thời điểm chuẩn tới mức nếu thắt lưng của Biban bị cắt thay vì cổ tay của ông ấy, nó có lẽ đã không thể được gắn lại.
‘Dĩ nhiên, chuyện đó sẽ không xảy ra.’
Biban mà để thắt lưng mình bị cắt sao? Đó là một điều bất khả thi. Ngay cả khi Grid muốn, anh cũng không thể cắt đứt nó. Tốc độ phản ứng của Biban quá nhanh.
“Nh-Nhẹ tay thôi.”
“......”
Grid - người vừa mới mất 10 năm cuộc đời - ngắm nhìn Biban trở thành một con cừu hiền lành trước mặt Ruby. Họ đang được bao quanh bởi một đám đông đã nghe thấy vụ huyên náo. Hàng trăm con mắt đang tập trung vào Biban. Cũng có cả những tiếng xì xào về tòa tháp là gì. Tên gọi những các tòa tháp phép tồn tại trên lục địa đã được nhắc đến ít nhất một lần.
Nước da Biban sạm cả đi lúc ông ấy muộn màng nhận ra tình hình.