Chương 1492
Đi đâu và gặp ai, lấy vật phẩm này kiểu gì...
Satisfy chẳng có mấy hướng dẫn kiểu này. Đó là một hiện tượng trở nên rõ ràng hơn khi bước sang nửa sau. Cấp độ và hiểu biết của người chơi càng cao thì thông tin được cung cấp cho người chơi càng ít. Lý do thì hiển nhiên rồi—sự tự do.
Satisfy là một thế giới nơi bạn có thể làm bất kỳ điều gì. Đừng dựa vào nhiệm vụ hay hệ thống để thu hẹp lựa chọn của bạn và chạm khắc nên cuộc sống của chính bạn.
Đã có một cuộc tranh luận sôi nổi về thái độ của Tập đoàn S.A, nhưng bầu không khí chủ yếu là tích cực. Đó là vì công ty trò chơi với hệ thống càng ít can thiệp vào, thế giới càng trở nên nhập tâm hơn. Nếu các chính sách quản lý của Tập đoàn S.A tương tự như của các công ty trò chơi thông thường, người ta hẳn sẽ coi Satisfy là một trò chơi nhập vai trực tuyến đơn giản, không phải một thế giới khác.
Đúng, người ta đã cố gắng hiểu thái độ của Tập đoàn S.A nhiều nhất có thể. Tuy nhiên, họ nghĩ lần này thật quá đáng. Đại chiến nhân quỷ—so với cuộc xâm lăng golem ở Vương quốc Bất diệt và các cuộc xâm lược của đại quỷ mà không báo trước, lần này có thông báo ‘trước’, nhưng... thông tin là quá nghèo nàn. Mọi người không biết đại chiến nhân quỷ tại sao lại xảy ra, nó sẽ xảy ra khi nào và ở đâu.
Giờ thì họ đã nhận ra tại sao Tập đoàn S.A lại cung cấp thông báo này từ trước. Độ khó cao hơn bao giờ hết mà.
20 phút sau khi cuộc chiến bắt đầu—chỉ trong 20 phút, hàng trăm triệu người trên khắp lục địa đang trải qua khủng hoảng ở mọi nơi. Dĩ nhiên là có sự sai lệch tùy theo vị trí. Vài người cộng hưởng với ý niệm rằng ‘thảm cảnh là một thời cơ’ và đã tận hưởng chiến tranh. Đó là vì kẻ thù trong khu vực của họ ở cấp độ mà họ có thể chịu đựng. Nhiều người reo hò về lượng kinh nghiệm với vật phẩm tràn ra lúc họ săn các sinh vật ma quỷ xuất hiện qua những cánh cổng.
Tuy nhiên, số người cảm thấy tuyệt vọng vượt xa số người đang reo hò. Nhất là những người chơi thuộc về đế chế.
“Chó chết! Chuyện này là thật à?”
Tại thủ phủ của Đế chế Saharan, Titan...
Nhiều người chơi bây giờ đã biết là có một ma động dưới lòng đất mang tên Vực thẳm, nhưng chỉ một số ít người chơi biết rằng nó là ranh giới ở nơi tận cùng của thế giới. Mọi người bị sốc bởi các sinh vật ma quỷ cùng ác quỷ tràn ra khỏi Vực thẳm với số lượng lớn. Đó là một con số và sức mạnh áp đảo so với sinh vật ma quỷ đang tới từ các cánh cổng.
Họ phải đặt câu hỏi liệu Vực thẳm có phải lối vào địa ngục hay không.
Titan đã bị chà đạp trong tích tắc. Quân đội không thể phát huy sức mạnh của họ và các sinh vật ma quỷ đã dễ dàng tiến vào các khu vực đô thị. Lũ ác quỷ ở tuyến đầu quá mạnh. Chẳng có cảm giác hiện thực lúc chúng giết lực lượng đế chế chỉ bằng một đòn. Họ không thể tin mình đang trải qua một thảm cảnh như vậy giữa thủ phủ của đế chế, nơi được cho là một trong những địa điểm an toàn nhất trên lục địa.
“Kỳ lạ thật,” ác quỷ Zepar, với cái tên bị nhuộm đen—chứng minh rằng cái tên này ít nhất cũng ngang hàng với một đại quỷ—lẩm bẩm lúc hắn tàn sát đám đông. Mỗi lần Zepar vung kiếm, lửa lại bùng lên và các tòa nhà đổ sập xuống. Các thiết bị và đồ vật trong tòa nhà đều phát nổ và bốc cháy, thiêu rụi nền văn minh huy hoàng của đế chế.
Đó là thời điểm mà tiếng hét của người dân tăng lên.
“Vứt vũ khí xuống và đầu hàng đi.” Một nhóm kỵ sĩ đã có mặt tại hiện trường. Họ bảo vệ người dân khỏi những mảnh vỡ và hậu quả của các vụ nổ.
“Các ngươi có xứng đáng để nói vậy với ta không?” Zepar nghiêng đầu trước những lời của các kỵ sĩ và vung kiếm. Thanh kiếm tỏa ra kiếm năng đáng kinh ngạc, hòa trộn với quỷ lực một cách tự nhiên. Những ngọn lửa tối tràn ra như một cơn sóng thần.
Trong đế chế, các vũ lực mang tính hủy diệt vượt trội kiếm năng là tương đối phổ biến. Người đàn ông đang dẫn đầu các kỵ sĩ đã chặn nó lại. Bóng người trên cỗ xe được kéo bởi quái thú to lớn chính là Bất tử Vương Grenhal.
“Khự...!”
Một kiếm sĩ chém các tòa nhà cao tầng như đậu phụ—bước sóng của kiếm năng hòa trộn với quỷ lực là rất mạnh mẽ và Grenhal phải trả giá để ngăn cản nó. Ông ấy hành động gần như theo bản năng và đã phản ứng với nó thành công. Tuy nhiên, ngay cả khi ông ấy chặn được nó, ông ấy vẫn có một vết thương lớn trên ngực. Chưa kể, trán của một số kỵ sĩ xung quanh Grenhal đã bị chém và máu ứa ra. Những con ngựa đột ngột dính máu của chủ nhân chúng đã bỏ chạy vì bất ngờ.
“Cái gì thế này...?”
Giọng của các kỵ sĩ run lên. Bất tử Vương Grenhal—ông ấy là một trong các công tước của đế chế và là một biểu tượng của lực lượng vũ trang đế chế. Ấy vậy mà ông ấy lại choáng ngợp trước công kích của một ác quỷ thông thường, không phải một đại quỷ sao? Đó là một cảnh tượng khó tin. Không đúng, đó là một cơn ác mộng mà họ không muốn tin.
Grenhal siết chặt các cơ bắp và mạch máu của mình để ngăn máu chảy trước khi vươn tay ra đằng sau. Đó là một cử chỉ để can ngăn các kỵ sĩ đang bị kích động và bước lên bảo vệ ông ấy. “Để chuyện này lại cho ta và tản ra. Hãy bảo vệ dù chỉ là thêm một người dân.”
“...Rõ!”
Các kỵ sĩ chiến xa phục vụ cho Công tước Grenhal. Ưu tiên số một của họ là Công tước Grenhal, không phải dân chúng, đế chế, hay hoàng đế. Họ đương nhiên muốn bảo vệ Công tước Grenhal. Sở dĩ họ kìm lòng và chấp nhận mệnh lệnh là bởi họ hiểu tâm can của Công tước Grenhal.
Công tước Grenhal gọi thủ phủ là trái tim của đế chế. Ông ấy đã nói rằng ngay cả khi mọi thứ trong đế chế sụp đổ, đế chế sẽ phục hồi miễn là thủ phủ an toàn. Do đó, ông ấy đã giao lãnh thổ gia tộc mình cho người thừa kế và ông ấy đã ở lại thủ phủ.
“Đúng là một thứ kỳ lạ.” Zepar nghiêng đầu qua một góc. Mái tóc buông dài với một nửa màu trắng có một màu đỏ huyền ảo. Ánh trăng đang là màu đỏ. “Hương vị nó dở tệ.”
Cặp mắt lạnh lẽo của Zepar quan sát bộ giáp dày của Grenhal.
“Ngươi không bị chém nhiều cho lắm.”
Thanh kiếm của Zepar là sắc bén nhất tại địa ngục. Hắn thậm chí còn có thể xẻ thịt của các quân chủ - thứ khỏe hơn cả thép. Rồi sau khi băng qua Vực thẳm và tới mặt đất, hắn cảm thấy sự kỳ lạ của một lưỡi kiếm cùn. Một số cơ thể người không bị cắt ngọt được. Điều này cũng đúng với những kẻ trên các cỗ xe lớn.
“Hmm... Quần áo được làm từ adamantium hả?”
Các vị thần của Asgard chưa gì đã về phe con người rồi sao? Zepar đương nhiên là nghi ngờ. Hiệu năng của áo giáp quá xuất sắc mà.
Công tước Grenhal nhếch miệng. Ông ấy nhìn Zepar bằng đôi mắt sáng và mỉm cười. “Đây là một hỗn hợp từ mithril với huyền thiết.”
“Vì ta tới từ địa ngục nên ngươi đang đối xử với ta như một thằng nhà quê đúng không?” Zepar hứng thú với kiếm và biết rất nhiều về các khoáng chất. Hắn biết mithril với huyền thiết. Mithril làm suy yếu quỷ lực trong khi huyền thiết thì cứng hơn thép. Tuy nhiên, Zepar biết rằng không thể luyện nó đủ cứng để chặn kiếm năng của hắn.
Nụ cười Công tước Grenhal càng nở rộng hơn. “Ngươi đang thực sự nghi ngờ sao? Hahaha, ngươi chả biết cái gì hết.”
“Sao cơ?”
Công tước Grenhal không nói thêm gì nữa. Ông ấy chỉ cười và ngả thân trên về phía trước. Cơ thể ông ấy gập một góc vuông và các cơ bắp ở lưng đang uốn éo.
“Chậc.” Zepar nhíu mày. Hắn tặc lưỡi trước sự xấu tính của con người - không trả lời câu hỏi để giải quyết sự tò mò mà họ khơi dậy. Lúc này, một lượng máu lớn đã phun ra từ vai Công tước Grenhal. Kiếm năng xé áo giáp và đào sâu và da thịt đã xảy ra mà không có bất kỳ dấu hiệu nào, chém sâu vào xương quai xanh của Công tước Grenhal.
Nó tuy đang nhắm vào cổ, nhưng Công tước Grenhal đã bất chấp mà hướng xuống đất. Ông ấy nhảy khỏi cỗ xe và rơi theo một đường chéo. Bất tử Vương—càng bị thương thì sức chịu đựng của cơ thể ông ấy càng khỏe và đòn tiến công về trước của ông ấy càng bùng nổ. Luồng khí bị xoắn lại, nhưng Zepar chả cảm thấy có cảm hứng nhiều.
Hắn chỉ vung kiếm mà không có biểu hiện gì. Những làn sóng quỷ lực và kiếm năng đã tạo ra một con sóng khó thấy. Mọi thứ hiện diện trên đường đi của thanh kiếm đã bị xé vụn. Đương nhiên, bao gồm cả Công tước Grenhal.
“......”
Đôi mắt đỏ ngầu của Công tước Grenhal chuyển sang trắng dã lúc áo giáp cùng da thịt của ông ấy bị xé toạc. Cú tiến công dữ dội đã kết thúc trong vô ích. Ông ấy dừng lại mà không chạm tới được Zepar. Khoảng cách giữa hai bên chỉ là 1 mét, nhưng nó cứ như một khoảng cách không bao giờ có thể vượt qua. Nó khó chịu một cách kỳ lạ..
“Quả nhiên... vị dở tệ,” Zepar lẩm bẩm lúc hắn đi ngang qua Công tước Grenhal theo một cách hờ hững. Sự thận trọng là bằng 0. Chả có lý do gì để quan tâm đến những kẻ đã chết đứng mà không hét lên nổi.
“......?” Hắn có hơi ngạc nhiên. Sau đó, cái gã mà hắn tưởng là chết rồi đã vươn tay ra nắm lấy vai hắn. Hắn gần như tự hỏi kẻ nào đã biến người này thành một xác sống.
“Ta...”
Một số người thường bối rối vì thế giới tập trung vào các trang sử của Grid. Grid không đơn độc trong thế giới này. Nó đã được nhấn mạnh nhiều lần rằng thời gian công bằng với tất cả mọi người. Mỗi lần Grid đạt được kết quả hoặc trở nên mạnh hơn, có những người cũng nỗ lực như vậy và tăng trưởng ở những nơi mà người khác không thể thấy.
“...là Bất tử Vương.”
Có một thời, các công tước của đế chế được coi là đỉnh cao của nhân loại. Trong số họ, Công tước Grenhal có danh tiếng cao nhất. Chỉ là ông ấy không đóng vai trò lớn khi chiến đấu với các đại quỷ. Vấn đề ở chỗ, ông ấy vẫn được coi là một trong những con người mạnh nhất.
Người ta đã than thở. Họ cảm thấy hoài nghi lúc nhận ra cấp độ thể chất với tài năng được sinh ra cùng với hầu hết con người nó yếu ớt đến mức nào. Họ nghĩ rằng do cấp độ thấp của con người, những nhân tài có thể vượt mặt các công tước của đế chế không dễ gì xuất hiện.
Đó là một tính toán sai lầm. Có một lý do tại sao các công tước của đế chế, bao gồm cả Công tước Grenhal, được coi là những con người mạnh nhất. Đó chẳng phải là do tài năng, mà là vì họ ngày càng mạnh hơn. Công tước Grenhal ngày nào cũng luyện tập để chiến đấu chống lại đại quỷ và trở thành một tồn tại có thể hỗ trợ cho con người. Ông ấy khác với lũ ác quỷ bằng lòng với sức mạnh bẩm sinh của chúng.
“......!”
Zepar nhận một cú đấm móc sang một bên từ Công tước Grenhal và cơ thể hắn bay cao vào không trung.
Cuồng chiến binh—những người có thể mài giũa toàn bộ các vũ khí tới giới hạn, họ cũng coi cơ thể mình như một vũ khí. Càng bị thương nhiều, họ càng trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ vũ khí nào trên đời. Chỉ là—
Lần này, đối thủ của ông ấy quá tồi tệ. Kẻ đã đánh bại đại quỷ thứ 13 bằng một thanh kiếm. Đứng sau các đại quỷ đơn số thì Zepar là một trong những ác quỷ hùng mạnh nhất.
“...Tuyệt lắm.” Cơ thể Zepar bay vút lên mà không chống cự cú sốc và hắn mỉm cười ngay khi thân thể mình dừng lại. Những con mắt đỏ máu của mặt trăng địa ngục đang ở gần kề. “Phải khó khăn đến thế nào để rèn luyện cơ thể con người tới mức này?”
Hắn xoay thân và lao xuống. Dáng dấp con người - nhỏ hơn cả một dấu chấm - đã lập tức to lên.
“Ta tôn trọng ngươi và sẽ cho ngươi một cơ hội chiêm ngưỡng kiếm thuật của ta.”
Zepar khôi phục lại nhịp thở của mình và vào một tư thế lúc hắn rơi xuống. Thay vì chỉ đơn giản vận kiếm, hắn đã sử dụng kỹ thuật chém các ranh giới của thế gian. Ngay trước khi thanh kiếm của hắn và cú đấm của Công tước Grenhal chạm nhau trên không trung.
“Chó chết... Tại sao ngươi lại đến cái lối này? Rắc rối thật.” Một giọng nói rất nhanh, không có vẻ gì là thoải mái, lọt vào tai Zepar. Kẻ đó đã nói một vài từ trong ¹/₁₀ giây khi không thể lấy hơi được. Tức là kẻ vừa lên tiếng sống tại một thời điểm khác với những người kia.
Đó là khoảnh khắc Zepar cảm thấy tê dại. Thị giác của hắn, được tô màu bởi ánh sáng màu xanh dương, được lấp đầy bởi những bức tường cách đó hàng trăm mét. Chúng là những bức tường thành của đế chế đã được xây dựng cao hơn và cứng hơn rất nhiều kể từ khi sụp đổ mấy năm trước vì lý do nào đó. Một số bức tường đã sụp đổ thậm tệ. Đó là vì cơ thể Zepar bị sét đánh và đã bay vào chúng.
Với thể tạng độc đáo tiếp nhận sét từ khi sinh ra, hiện thân của tài năng mà Võ thần Zeratul đã cử Tam hoàng Lý Đình tới để bảo vệ, một thượng nhân kiêm trụ cột duy nhất còn lại của đế chế—‘Kyle Cụt’ đứng cạnh Công tước Grenhal và nói thẳng thừng, “Ta chỉ giúp ngươi vì ta nghĩ nếu ngươi chết thì ta sẽ khó mà tự mình xử lý.”
“Haha, Ra là vậy. Ngươi đang nghĩ đến việc đối phó với ác quỷ đó. Tốt lắm. Hãy bảo vệ đế chế cùng ta.”
“Vớ vẩn... Xì.”
Hắn bị chém từ hồi nào vậy?
Kyle trông như đang nhai cứt lúc hắn quẹt vết máu chảy ra trên mi mắt. Hắn chả có hứng thú với việc đế chế có diệt vong hay không. Chỉ là hắn không có lựa chọn nào ngoài việc bước tới vì sợ Grid sẽ chặt nốt cánh tay còn lại.
Đằng sau họ là Thú Vương Morse cùng các Xích sắc Kỵ sĩ. Tuyệt đỉnh Kiếm cũng đã tới qua cổng dịch chuyển theo lệnh của Lauel.
“Triệu hồi Iyarugt!”
Một mảnh ghép ẩn đã xảy ra.
***
Tại kinh đô của Vương quốc Vượt hạng vũ trang, Reinhardt...
“...Tôi thà đi thám hiểm còn hơn!”
Nhiều cổng cũng đã được mở ra ở Reinhardt. Tuy nhiên, người chơi ít có cơ hội bước lên vì họ đã bị các binh sĩ chặn đứng. Người chơi ở những vùng miền khác đang vật lộn đến chết trong khi người chơi tại Vương quốc Vượt hạng vũ trang thì lại đói đến chết. Họ không thể chỉ ngồi yên và mút ngón tay như thế này được...
Lúc những người chơi quyết tâm, bắt đầu lần lượt rời khỏi thành phố...
“Bề tôi Piaro của ngài đã quay trở về sau cuộc viễn chinh.” Piaro cùng các kỵ sĩ đã đến gặp Grid và báo cáo. Vua ám tiên - bị bắt làm tù binh - đã nghiến răng và cúi đầu trước Grid ngay khi họ chạm mắt.
Những con mắt của nhóm Piaro sáng lên. Vua ám tiên đã vùng vẫy nhiều ngày kể từ khi họ bắt hắn—hắn đã trở thành một con cừu hiền lành trước mặt Grid và nhóm của Piaro gián tiếp nhận ra Grid đã trở nên mạnh mẽ như thế nào một lần nữa.
“Tôi đã thiết lập Tháp Kiếm Vượt hạng vũ trang.”
“Nếu ngài nói tháp kiếm...”
“Nó đúng nghĩa là một tòa tháp nơi các anh nghiên cứu kiếm thuật. Tôi đã mời một vĩ nhân làm tháp chủ, nên tôi khuyên mọi người nên ghé qua sau.”
Singuled trông như không hiểu.
“Tôi tự hỏi thời đại này có kiếm sĩ nào có thể dạy bọn tôi...”
Thánh Kiếm Kraugel của thời đại này vẫn chưa phát triển đầy đủ. Ngoài cậu ta ra, không có kiếm sĩ nào giỏi hơn họ cả. Thế thì ai đã vượt qua họ để trở thành tháp chủ?
Phản ứng từ các kỵ sĩ đúng là lạ lùng. Dante - cựu huấn luyện viên kiếm sĩ của Xích sắc Kỵ sĩ đoàn - cảm thấy tinh thần cạnh tranh với tháp chủ tháp kiếm.
“Ai mà biết được? Tới gặp ông ta không phải là nhanh hơn sao?”
Không thể tiết lộ danh tính của Biban được, nên Grid không nói dài dòng. Anh đã xoay sở để đóng cái mồm đang ngứa ngáy của mình lại.
Đôi mắt Piaro trở nên lạnh lùng. ‘Thứ ma quái nào lại khiến tâm tình Điện Hạ bối rối được?’
Vương quốc Vượt hạng vũ trang thật yên bình...
Grid vứt bỏ nỗi lo lắng của anh. Lauel, Tư Mã Thiên, và những chiến lược gia xuất sắc khác đang nghiên cứu mọi biện pháp. Các lực lượng đồng minh hiện đang gặp khủng hoảng sẽ được cứu giúp bằng quân tiếp viện đang tới. Grid chỉ phải tập trung vào công việc của mình.