Chương 1494
Quỷ tộc tức là mọi kẻ sinh ra có trí tuệ tại địa ngục. Diện mạo cùng thiên hướng của mỗi chủng loài là khác nhau, nên chúng hiếm khi cùng tồn tại. Điểm chung duy nhất của chúng là được sinh ra với quỷ lực.
Quỷ lực là một năng lượng can thiệp và cường hóa cả vật chất lẫn pháp lực. Không quá lời khi mô tả nó là một cội nguồn sức mạnh. Đây là lý do tại sao giá trị của quỷ tộc được xác định tương ứng với phẩm chất và lượng quỷ lực.
Chủng loài đỏ—một chủng loài quỷ tộc tạo ra ngọn lửa ma trơi màu đỏ tùy theo sự thay đổi tâm trạng của chúng. Diện mạo tổng thể thì tương tự như con người. Trong nhiều trường hợp, chúng làm việc như các chuyên gia kỹ thuật tại những khu vực trung lập nhờ sự khéo tay xuất sắc của chúng. Thợ rèn duy nhất của địa ngục, Helmis, là một đại diện tiêu biểu của chủng loài đỏ. Tuy nhiên, hầu hết chủng loài đỏ không nhận được sự đối xử tử tế. Pháp lực bẩm sinh của chúng thua kém các sinh vật ma quỷ nên chúng bị kỳ thị và khinh thường.
Zepar sinh ra trong chủng loài đỏ và hắn đã quen với sự đối xử lạnh nhạt. Hắn không có ký ức đẹp về những ngày còn trẻ của mình. Hắn sinh ra như một kẻ ở chiếu dưới trong xã hội nơi kẻ yếu bị chà đạp.
Chính Quỷ Kiếm Iyarugt đã cho hắn ước mơ và hy vọng. Iyarugt xuất thân từ một quỷ tộc thứ hạng thấp hơn giống như hắn, nhưng lão ta đã giành được sức mạnh để chiến đấu với các đại quỷ bằng cách mài giũa kiếm thuật của lão ta.
Zepar muốn được như thế. Hắn đã làm vậy bằng cách giết lão ta.
***
Thế giới đượm màu đỏ rực. Đó là máu của Zepar.
‘Thế này thì đến mức lão ta nên được gọi là Thánh Kiếm rồi còn gì?’
Kyle kinh ngạc lúc hắn quan sát trận chiến và lấy làm lạ. Các giác quan của một thượng nhân là cực kỳ nhạy bén. Ánh mắt, nhịp thở, các chuyển động cơ bắp lẫn dây chằng của kẻ kia—không một cái nào bị bỏ sót khi cuộc chiến tiến vào cảnh giới của tiên kiến. Thứ này đang trở thành chất độc. Iyarugt không ngừng đánh lừa các giác quan của Zepar. Mỗi lần ông ta vận kiếm, ông ta sẽ lại thay đổi trọng tâm của cơ thể. Ông ta làm cho trọng tâm của cơ thể đi ngược lại với hướng của thanh kiếm và làm rối loạn các giác quan của một thượng nhân.
Kyle - đang theo dõi trận chiến từ góc nhìn của bên thứ ba - có thể xác định được. Zepar - bên liên quan - chắc là không thể hiểu được tại sao mình cứ liên tục bị chém. Đây là thực tại thật sự.
‘Tại sao vậy?’ Đó là tình huống Zepar chạm trán Iyarugt ngay khi hắn tới bề mặt. Sự tập trung của Zepar đã đạt đỉnh điểm sau khi bắt gặp kẻ thù vĩ đại nhất của hắn. Những vết thương hắn phải chịu khi chống lại Kyle là khá lớn, nên hắn không đủ sức bảo toàn sức mạnh của mình. Hắn đã tung hết sức bình sinh ngay từ đầu.
Cơ mà, nó vẫn thật kỳ lạ. Hắn không đọc nổi kiếm thuật của Iyarugt chút nào. Mặc dù đã phát triển xa hơn sau hàng trăm năm, hắn lại đang bị áp đảo bởi một bóng ma của quá khứ, hệt như hắn vào hàng trăm năm trước. Thậm chí là bây giờ, tình huống còn tồi tệ hơn nhiều.
Khi xưa, Zepar có địa vị của một đại quỷ. Lượng máu gần như vô hạn đã chống đỡ cho hắn. Mặt khác, hắn hiện tại chỉ là một ác quỷ. Chuyện này khác với quá khứ khi hắn có thể bị thanh kiếm của Iyarugt chém 7 ngày 7 đêm và vẫn sống sót bằng cách nào đó. Giờ thì mọi đòn đều hết sức nghiêm trọng.
Mặt Zepar đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Lửa ma trơi bốc lên và lượn lờ xung quanh hắn.
Iyarugt cười nhạo. “Ngươi đã thoái hóa sau hàng trăm năm hệt như một con bọ nhỏ bé.”
“Đúng thật là sâu bọ. Nguồn gốc của ta chả khác gì ngươi.”
“Khưkhư, phải... Ngươi và ta không khác gì nhau.”
Đúng là kiếm thuật của Iyarugt đã đạt tới một điểm tối cao, nhưng điều này bị giới hạn chỉ ở ‘vẻ ngoài’. Một kiếm thuật khiến cho trọng tâm của cơ thể đi ngược lại hướng của thanh kiếm để đánh lừa con mắt cùng những giác quan của đối thủ.
Kiếm thuật này có một điểm yếu chí mạng. Nó không mang theo toàn bộ uy lực của thanh kiếm. Đương nhiên là nó sẽ có uy lực kém hơn vì thanh kiếm sẽ quay ngược lại trọng tâm của cơ thể. Lực của thanh kiếm dần tăng lên do sự uốn khúc mỗi lần trọng tâm thay đổi, nhưng điều này cũng có giới hạn. Nó còn lâu mới được như ‘năng lực chém mọi thứ’ như kiếm thuật của Thánh Kiếm.
Nói cho đơn giản thì, nó thiếu uy lực kết liễu. Cho dù được vô số ác quỷ sợ hãi và thậm chí còn áp đảo đa đầu long của Vực thẳm trong chốc lát, Iyarugt thực chất đã giết rất ít đại quỷ. Ông ta không có nhiều thành tích, nên địa vị tương đối thấp so với sức mạnh của ông ta.
Việc Iyarugt không thể trở thành Thánh Kiếm là điều không tránh khỏi. Dù vậy, nó vẫn chả sao hết. Nếu là mạnh nhất ở đẳng cấp này thì cũng là thứ đáng bàn rồi. Ông ta chỉ việc chém kẻ kia cho tới khi chúng chết. Xương và thịt của Zepar rất khó cắt. Nếu ông ta không thể cắt cổ hay phá hủy trái tim, ông ta có thể giết Zepar bằng xuất huyết nghiêm trọng.
“Chó chết!” Zepar gầm rú lúc đòn phản công của hắn lại thất bại và hắn bị chém vào vai. Hắn không thể thích ứng được chút nào. Thanh kiếm bay đến từ bên trái khi nó rõ ràng là tới từ bên phải, hoặc thanh kiếm vươn lên từ phía dưới khi nó chắc chắn là bay vút xuống từ phía trên. Hắn đã cố phản ứng theo cách ngược lại những gì mình nhìn thấy, nhưng ngay cả thế cũng vô ích. Tư đầu thì những giác quan của hắn đã nằm trong hai bàn tay của Iyarugt.
Quỷ Kiếm Iyarugt—huyền thoại của địa ngục vẫn sống và khỏe mạnh.
‘Ta không ngờ là lại không thể giành chiến thắng sau hàng trăm năm!’
Thật là bực bội. Nếu Zepar biết mình yếu đến thế, hắn đã chẳng chiếm vị trí tiên phong với sự tự tin nhiều đến vậy.
‘Có lẽ ta đã bị ngai vàng trục xuất, nhưng...!’
Zepar đã đấu với các đại quỷ và cướp đi ngai vàng của chúng mỗi lúc hắn chiến thắng. Hắn từng được xếp hạng thứ 13, nhưng lại không thể giữ vị trí của mình. Đó là vì các sinh vật ma quỷ coi thường hắn như một chủng loài quỷ tộc hạ cấp. Các ác quỷ thừa nhận và sợ khả năng của Zepar, nhưng lũ sinh vật ma quỷ thì trung thành với bản năng của chúng và nhìn thấy được bản chất của Zepar. Bất kể thành tích lẫn kỹ năng của hắn, chúng vẫn thấy quỷ lực phẩm chất thấp và đã nhe răng ra. Do đó, hắn mất đi phẩm giá của mình và đương nhiên là mất nốt quyền lực. Đúng như Iyarugt đã dự đoán.
Ngươi hoặc ta không bao giờ có thể là những kẻ cai trị...
‘Ta sẽ chết nếu nó tiếp tục như thế này.’
Zepar muốn thoát ra và lấy lại nhịp thở nhưng bất khả thi. Kiếm thuật chất lượng cao đã chặn tầm nhìn và chém đứt đường đi của hắn.
‘...Ta không muốn chết! Không!’
Hắn đã sống sót một cách ngoan cường. Hắn giết mọi kẻ khinh thường mình, trả thù, và nắm quyền một thời gian. Cuối cùng hắn đã mất đi quyền lực, nhưng cũng đâu tệ lắm. Hắn đã đạt được ước mơ là giống như Iyarugt. Thế này là đủ rồi. Hắn đã giết Iyarugt và trở thành quỷ kiếm duy nhất ở địa ngục. Hắn đã nhận được sự tôn trọng tối thiểu.
Trong cuộc chiến tranh này, hắn có thể lấy lại quyền lực đã mất. Chepardea hứa sẽ kết nối hắn với Baal. Nằng cách trở thành thuộc hạ của Baal, hắn có thể trở thành một quý tộc thực sự. Hắn không nghĩ là mình sẽ mất mạng ở đây... hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra điều đó.
Lúc Zepar sợ sệt đang rùng mình...
“Zepar à, ngươi vẫn như thế. Ngươi có nhiều suy nghĩ tản mác khi gặp Iyarugt. Đây là lý do ta ghét sự tôn sùng.”
Bầu trời đã tách làm đôi. Một tấm thảm đỏ trải dài ra từ vết nứt đã lan khắp chiến trường. Hàng chục bóng ma xuất hiện từ cổng và xếp hàng ở cả hai bên của tấm thảm đỏ. Cả thế giới đang nín thở. Đó là vì 30 linh hồn với những hình dạng khác nhau đều có cái tên vàng chóe. Cảnh tượng chúng đồng loạt cúi đầu trông thật là ngoạn mục.
[Đại Quỷ thứ Tư, vua của cõi chết cai trị những linh hồn, ‘Gamigin’, đã xuất hiện.]
[Gamigin đã thực thi quyền lực mạnh mẽ với linh hồn của người chết. Nếu bạn chết do Gamigin, hình phạt tử vong sẽ tạm dừng trong ít nhất 5 tới 20 phút và bạn sẽ làm việc với tư cách một ‘tử linh binh sĩ’.]
[Trong trạng thái tử linh binh sĩ, bạn không thể làm trái mệnh lệnh của Gamigin.]
[Hình phạt tử vong sẽ áp dụng nếu bạn chết trong trạng thái tử linh binh sĩ hoặc thời lượng của trạng thái kết thúc. Ngoài ra, linh hồn đã bị công kích mạnh và bạn sẽ không thể hồi sinh trong 1 giờ.]
[4 chân của Gamigin rất nhanh và khỏe. Không ai có thể ngăn Gamigin chạy được.]
[Linh hồn của những anh hùng bị lãng quên sẽ bảo vệ Gamigin.]
Thân dưới là một con ngựa còn thân trên giống với phụ nữ loài người.
Gamigin—kẻ đã hợp tác với Zepar để mang cái chết tới cho Iyarugt. Bà ta đã xuất hiện bước trên tấm thảm.
“Zepar, ta sẽ đùa giỡn với Iyarugt, nên là thả lỏng đầu óc ngươi đi. Kiếm của ngươi rất mạnh khi ngươi vứt bỏ mọi suy nghĩ.”
Có một trò đùa rằng nếu tài năng của Iyarugt với Zepar hợp nhất, một Thánh Kiếm hẳn sẽ được ra đời tại địa ngục. Kiếm thuật của Iyarugt là kỹ thuật phẩm chất cao, còn kiếm thuật của Zepar là uy lực tối thượng.
“Giờ thì, Iyarugt. Chơi đùa với ta như đã từng đi chứ?”
Những con mắt của Gamigin ánh lên vẻ tham lam lúc bà ta nhìn chằm chằm vào Iyarugt - đang cứng đờ như tượng. Lần này, bà ta nhất định sẽ thu thập linh hồn của Iyarugt.
“Gamigin!”
Sát khí của Iyarugt bùng nổ. Khác với bầu không khí mà ông ta đang tỏa ra, ông ta không hề lao về phía trước. Đúng hơn thì, ông ta lùi lại. Đó là bản năng. Ngay cả khi một con mèo mài sắc móng vuốt của nó, nó vẫn chẳng thể làm bị thương nổi da của một con voi. Iyarugt khó lòng nào có động lực để chống lại một trong những đại quỷ mạnh nhất.
Ông ta đang cảm thấy bị đe dọa thì một ánh sáng đã rọi xuống bên cạnh mình. Nó là tàn dư của Dịch chuyển tức thời.
“Cút.” Một giọng nói lạnh lùng đã làm nguội đi bầu không khí sôi sục của chiến trường. “Ta muốn giết ngươi.”
Đôi mắt như hồng ngọc đang nhìn chằm chằm vào Iyarugt chứ không phải Gamigin. Có sự căm thù sâu sắc ở trong đó. Ông ấy không thể tha thứ khi nhìn thấy bề tôi của Grid đang thể hiện hành vi đáng hổ thẹn.
Kịch.
Ngay cả bước đi đơn giản của ông ấy cũng có phẩm giá—đó chính là sự quý phái. Những nếp nhăn không tồn tại trên quần áo của ông ấy càng tôn lên vẻ đường hoàng.
Miệng Gamigin giật giật lúc bà ta nhìn vào kẻ tóc bạc. “Ngươi...? Ngươi là con của Beriache sao?”
“Đừng lấy tên của mẹ ta để nhét vào cái mõm hạ cấp của ngươi.” Braham nhíu mày. Hành động mở không gian và rút quyền trượng ra của ông ấy cho thấy sự thiếu kiên nhẫn. Ngay khi quyền trượng mà Grid đã cẩn thận đổi mới được bộc lộ, một cây thương ánh sáng đã rơi xuống từ trên trời và xuyên qua thân thể Zepar.
“......?!” Zepar đã cố tiến vào trạng thái khuyết tự trong khoảng thời gian mà Gamigin kiếm được. Hắn đang tập trung vào việc rũ bỏ những suy nghĩ của mình nên hắn đã không thể đáp trả. Hắn đã tan thành bụi xám.
Một cửa sổ thông báo bật lên trong tầm nhìn của Tuyệt đỉnh Kiếm.
[Mảnh ghép ẩn giấu ‘Quỷ Kiếm’ đã kết thúc với chiến thắng của Iyarugt.]
[Iyarugt đã thu được giác ngộ liên quan đến ‘Thoát ly Toàn Tưởng Kiếm’.]
[Linh hồn Iyarugt đã được khôi phục và cường hóa hơn nữa.]
[Phong ấn trên Quỷ Kiếm Iyarugt đã suy yếu.]
[Mảnh ghép ẩn giấu ‘Phong ấn Cuối cùng’ đã xảy ra.]
[Nếu bạn muốn giải ấn cho Iyarugt, hãy tiêu diệt Đại Quỷ thứ Tư, Gamigin.]
“Ch-Chuyện này là thật...” Tuyệt đỉnh Kiếm lẩm bẩm với vẻ mặt choáng váng. Cái chết của Zepar là khao khát cả đời của Iyarugt. Ông ta bị phong ấn trong một thanh kiếm và đã chịu đựng hàng trăm năm nhờ vào khát vọng báo thù bất tận của mình. Cuối cùng thì, điều đó đã đạt được vào ngày hôm nay. Ông ta đang trên đà đạt được ước nguyện từ lâu đã ấp ủ của mình. Thế rồi đại quỷ thứ 4 xuất hiện và đã chen ngang. Iyarugt vô cùng tuyệt vọng. Dường như không có hy vọng ngay cả với Tuyệt đỉnh Kiếm. Hàng trăm năm của ông ta sắp tan biến trong vô ích.
Tuy nhiên, Braham đã xuất hiện và giết Zepar quá dễ dàng...
Thay vì cảm thấy nhẹ nhõm hoặc ngưỡng mộ, tiến triển này phi lý đến mức khó mà theo kịp được.
“Hmm.” Gamigin cười khúc khích. Đó là một nụ cười không tự nhiên và khó chịu như mặt nạ hề.
Braham Eshwald—con trai của Đại Quỷ thứ Ba, Beriache—một pháp sư huyền thoại, Công tước Thông thái, ai đó đã thoáng nhìn vào những thần thoại, và là sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần, đã đưa ra một câu hỏi, “Ngươi biết những ngôi sao đang rơi xuống là vì lý do gì không?”
Gamigin không có vẻ gì là hứng thú với ông ấy. Dường như bà ta đang chìm trong suy tư. Tính khí của bà ta, với tư cách là một sự sống trị vì tuyệt đối tại địa ngục, rất dị thường.
“Ta nghe nói Beriache có nhiều con cái... Ta sẽ thu thập tất cả chúng.”
Đó không phải một câu trả lời, mà là thể hiện suy nghĩ của bà ta. Braham đương nhiên đã dự đoán một đại danh như thế này sẽ xuất hiện từ Vực thẳm. Thế nên, ông ấy đã ở tại Titan ngay từ đầu. Chỉ là ông ấy không ra mặt trước đó do tình hình rất tầm thường. Braham cũng nổi tiếng vì tính cách lập dị của ông ấy.
“Có một lý do,” Braham tự đặt câu hỏi và tự mình trả lời, “Đó là để đáp lại ý muốn của ta.”
Bầu trời đã bốc cháy và thiên địa rung chuyển. Hàng chục thiên thạch đã bị kéo xuống từ ngoài không gian và rơi lên đầu Gamigin, tàn phá cả khu vực.
Các công tước cùng kỵ sĩ đang tập trung cứu mạng người, dân chúng và người chơi đang vật lộn để sống sót, đám phóng viên với người xem đang theo dõi tình hình, và Iyarugt, Kyle, lẫn Tuyệt đỉnh Kiếm—tất cả mọi người đều há hốc mồm, nhìn vào tấm lưng Braham.
Mặt đất đang bị thiêu rụi và vụn vỡ, làn khói dữ dội và những cột tro bụi bay đầy trời...
Diện mạo của Braham - lúc ông ấy tận hưởng phong cảnh tưởng chừng như khắc họa sự sụp đổ của thế giới - cô đơn và đẹp đẽ hơn bao giờ hết, khiến người ta có đủ mọi cung bậc cảm xúc.