Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1500: Chương 1495

Chương 1495

Trước lúc xuất hiện của Đại Quỷ thứ Tư, Gamigin...

“Kiếm sĩ này vĩ đại đến mức nào mà ông ta trở thành tháp chủ trên cả chúng ta đây? Ta đang rất mong chờ.”

“Đó là điều mà Quân Chủ đã quyết định rồi. Đừng lỗ mãng như thế.”

Piaro, Asmophel, và các cựu Xích sắc Kỵ sĩ đang leo lên tháp kiếm. Họ đều có địa vị cao.

Piaro là một tướng quân kiêm bộ trưởng nông nghiệp và thực phẩm, còn Asmophel có công trong việc dẹp loạn tấn công khủng bố và là bộ trưởng an ninh. Singuled, Amelda, Kentrick, và Dante phục vụ với tư cách tướng quân, hiệp sĩ, và người dạy kiếm thuật. Họ từng là những nhân vật xuất chúng trong đế chế và họ cũng đóng một vai trò tích cực trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Cảnh tượng tất cả họ cùng đi gặp một người khiến ngay cả từ ‘hiếm’ cũng có cảm giác thiếu sót.

“Tất nhiên là ta không có ý khiếm nhã. Tuy vậy, chúng ta nên kiểm tra xem liệu ông ta có đủ tư cách không còn gì?”

“......”

Không ai bác bỏ ý kiến của Singuled cả. Piaro và Dante thì lại yên lặng khi mà bình thường họ sẽ nói câu ‘Sao ngài dám nghi ngờ đôi mắt của Quân Chủ vậy?’

Grid đã trở thành thần, nhưng đó là do vô số thành tựu và gây dựng được sức mạnh cường đại. Nó không có nghĩa anh đã trở thành một thực thể hoàn hảo. Ngay từ đầu, một vị thần đã không hoàn hảo hay toàn năng rồi. Đó là một sự thật mà họ đã học được từ các vị thần. Do đó, Piaro và Dante đang lo âu.

“Chắc chắn là... Điện Hạ đã mềm lòng và tin tưởng người khác sẽ giống như mình. Ngài ấy tin người hơn mức cần thiết.”

“Phải, phải. Ta đã nói điều này khi ngài ấy dễ dàng chấp nhận Singuled.”

“Ngài lớn mạnh hơn rất nhiều rồi đấy nhỉ, Amelda?”

Đỉnh của tháp kiếm là tầng 30. Đó là một trong những tòa nhà cao nhất của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Cầu thang dốc xoắn vẫn kéo dài vô tận. Tuy nhiên, nó chẳng đủ để trì hoãn bước chân của các hiệp sĩ. Hơi thở của họ không bị xáo trộn khi chả mấy chốc họ đã lên tới đỉnh.

Họ đứng trước một cánh cửa đóng chặt và nhìn nhau. Vị tháp chủ vô danh. Nếu ông ta đang lợi dụng sự ưu ái của Quốc vương Grid... họ sẽ đưa ra một sự trừng phạt hợp lý.

“Vào đi.” Một giọng nói lạ phát ra từ phía bên kia cánh cửa. Nó nghe có vẻ trẻ trung đến đáng ngạc nhiên. Căng lắm thì là trung niên như Piaro.

Những đường gân trên trán Singuled phồng lên lúc anh ta cười qua hàm răng đang nghiến ken két. “Vào đi á? Haha, tên hỗn xược đó đang dùng ngôn ngữ thiếu lễ nghi với ta ngay từ đầu này.”

“Bình tĩnh đi, Singuled. Ông ta còn chưa gặp chúng ta đâu.”

“Đúng thế. Đây là tháp kiếm. Ông ta có lẽ đang hiểu lầm chúng ta là các thực tập sinh.”

“Chúng ta cần quan sát và hành động chặt chẽ hơn.”

Sự nghi ngờ của cả nhóm đối với tháp chủ của tháp kiếm không phải là không có cơ sở. Bên ngoài Vương quốc Vượt hạng vũ trang không có nhân tài nào có thể trở thành tháp chủ của tháp kiếm. Ngay cả khi họ liệt kê tên của ‘những kiếm sĩ’ đang nổi danh trên lục địa, liệu có bất cứ ai giỏi hơn họ chăng?

Họ có thể nhượng bộ nếu đó là Kraugel, nhưng người này đâu phải Kraugel. Họ không có lựa chọn nào ngoài nghi ngờ trình độ của ông ta.

Singuled trừng mắt và đẩy cánh cửa mở ra.

“Hoan nghênh.” Tháp chủ - Biban - đã chào đón họ. Một Thánh Kiếm đã sống qua hàng trăm năm. Bầu không khí này thật là tầm thường. Thay đổi thái độ là chuyện dễ ợt đối với ông ấy.

“Này, ngươi là a...?!” Singuled đang giận dữ hét lên chỉ để ngậm mồm lại. Đó là vì Piaro đã kiềm chế anh ta.

“Xin được bái kiến trưởng bối.”

Piaro đã lễ phép trước. Không phải là vì anh nhận ra được danh tính của Biban ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh thể hiện sự tôn trọng tối thiểu vì đây là tháp chủ của tháp kiếm do Grid chỉ định. Còn về phía Biban, thái độ của ông ấy lại khác. Ông ấy phẩy tay như thể vụ này thật phiền phức. “Lễ nghi thế là đủ rồi. Vào thẳng vấn đề đi.”

Thời gian Biban làm tháp chủ chỉ là 1 tuần. Trong quãng thời gian đó, vai trò của Biban là dạy dỗ càng nhiều càng tốt cho những người ghé thăm tháp kiếm. Grid đã đích thân nhờ ông ấy chuyện này. Hơn nữa, thế giới đang trong tình trạng hỗn loạn do cuộc xâm lăng của ác quỷ. Biban không muốn lãng phí dù chỉ 1 phút hay 1 giây. Ông ấy muốn dạy thêm dù chỉ là một điều cho những người ghé thăm tòa tháp.

Cơ mà, không mấy ai biết ông ấy đang nghĩ gì. Cả lời nói lẫn hành động của ông ấy đều khiến người ta hiểu lầm.

“Hưhư, ta khoái cái tính cách này rồi thì phải? Thực tế thì ta cũng chả tới tận đây để chào hỏi ngươi.” Singuled bước lên trước. Chẳng ai có thời gian để ngăn anh ta. Chính xác mà nói, không một ai trong nhóm có ý định ngăn cản. Sau chót thì mục đích của nhóm là xác nhận tiêu chuẩn của tháp chủ. Không có lý do gì để ngăn cản Singuled xác nhận sức mạnh của tháp chủ.

Cơ thể Singuled đã bắn khỏi sàn tầng. Những chuyển động của anh ta vừa nhanh vừa đàn hồi một cách tự nhiên. Nó gợi nhớ một con cá chuồn đang nhảy trên mặt biển. Những con sóng đã lan ra - sắc như mảnh thủy tinh - là điều đặc biệt ấn tượng. Nó là sóng sát khí hữu hình.

Phương pháp hủy diệt sát năng—chịu ảnh hưởng bởi tính khí của Singuled, nó là một năng lượng gây chấn động và xé nát mọi thứ. Chống lại năng lượng sắc bén và hùng mạnh này—

Biban đẩy bàn tay mình vào và khiến nó nhiễu loạn. Ông ấy mất chưa tới 1 giây để dùng tay tóm cổ Singuled.

“Sát khí tới từ bên trong cơ đấy. Cậu có thể gây ra một thương tích chí mạng ngay cả với một đòn tấn công lướt qua. Xuất sắc. Đó là một tài năng hiếm có. Những năm tháng khó khăn và vất vả của cậu đã tôi luyện nên con người cậu.” Lúc Biban nói, cơ thể Singuled đã xoay vòng và lưng anh ta chạm xuống sàn.

“???” Mặt Singuled xanh xao khi nhìn lên trần tháp. Đức tính của một bậc thầy là che giấu cảm xúc thật của họ, nhưng anh ta lại lộ rõ vẻ sửng sốt trên khuôn mặt mình. Làm sao anh ta không bị sốc cho được? Trong thời đại hoàng kim của Xích sắc Kỵ sĩ đoàn tiền nhiệm, số người có thể trấn áp anh ta chỉ có thể đếm trên một bàn tay.

“......!” Piaro với Asmophel tròn cả mắt.

Dante lẩm bẩm với giọng lí nhí, “Đó không hề là ăn may.”

Đây là một bậc thầy mà họ chưa từng thấy trước giờ. Đó là khoảnh khắc tất cả bọn họ nhận ra.

“...Ta thực chất không giỏi đấu vật.”

Singuled nhảy bật lên từ dưới sàn và rút kiếm. Sự kích động của anh ta đã bớt đi. Hiển nhiên rồi. Singuled đâu phải thằng ngu. Anh ta nhận thấy rằng các kỹ năng của Biban là thật. Anh ta cảm thấy cần phải bình tĩnh.

“Chúng ta nên làm lại chứ?”

Có rất ít hiệp sĩ không có tính cạnh tranh. Trong số họ, Singuled là một người rất thích chiến đấu. Anh ta hạnh phúc khi nhận ra thế giới rộng lớn đến thế nào thông qua bậc thầy vô danh này. Anh ta nghĩ đó là một cơ hội để thấy những kỹ năng của mình sẽ đi xa được đến đâu.

Biban gật đầu và ông ấy cũng rút kiếm của mình ra. “Tới đây.”

Không cần nói thêm nữa. Singuled đã lập tức tấn công và Biban dễ dàng đánh bại anh ta. Biban không hề kìm lại. Ông ấy bộc lộ năng lực của mình. Tháp Chủ Tháp Kiếm Vượt hạng vũ trang—ông ấy không có ý định làm tổn hại đến thanh danh vị trí của mình, dù chỉ là trong 1 tuần. Đây là một nơi để luận kiếm. Không có Thánh Kiếm nào lại vận kiếm một cách nhẹ nhàng cả.

“Khụ! Khụ, hụa!” Singuled bị đánh trúng táo Adam và ho sặc sụa vì đau. Anh ta thậm chí còn không cầm cự nổi 5 đòn.

Biban đã cho anh ta lời khuyên, “Đối với cậu, sát khí là một vũ khí. Thế nên cậu mới thể hiện sát khí của mình, nhưng nó quá hời hợt. Tốt hơn hết là làm cho nó gọn gàng. Cậu càng tinh luyện da thịt của mình thì vũ khí của cậu càng đáng tin cậy. Sau đó thì mài sắc thanh kiếm lưỡi mềm của cậu. Cậu càng quen với nó thì cậu sẽ càng trở nên mạnh hơn.”

“Hụa... Khự... Cảm ơn ngài vì lời khuyên.” Singuled khó khăn lắm mới trả lời được với cổ họng đau rát của mình. Anh ta có thể đứng dậy và thách thức lại ngay lập tức, nhưng anh ta không làm thế. Đó là một thái độ cực kỳ lễ phép. Anh ta không nhận thức được điều đó. Nó đã như thế này một cách tự nhiên mà. Đó là bởi anh ta đã hé nhìn vào được chiều sâu của năm tháng cùng chân lý uyên thâm trong kiếm thuật của Biban.

“T-Ta nữa! Đấu với ta đi!” Amelda chớp đôi mắt to của mình và giơ tay lên. Cô là một hiệp sĩ kiêm một nhà địa lý học, nên cô đã nắm được địa hình của căn phòng to lớn hình tròn này. Cô tính toán cách sử dụng nó để hạn chế chuyển động của mục tiêu và làm lợi cho bản thân.

“Tới đây.” Biban đã cho phép. Tư thế đặt bàn tay lên chuôi kiếm trông thật khác thường.

‘Là Rút Kiếm sao?’

Một nụ cười nở ra trên gương mặt Amelda. Cô cố gắng tận dụng tối đa địa hình để di chuyển. Amelda không hề cho bên kia cơ hội để rút kiếm. Cô nấp sau một cây cột và ném tấm khiên của mình đi. Cô không đánh thẳng thắn như Singuled. Bên kia là một kiếm sĩ, nên cô không định chỉ đánh bằng kiếm. Cô sẽ huy động mọi vũ khí và kỹ năng mình có...

“......?!”

Amelda di chuyển theo lộ trình đã định trong khi tấm khiên thu hút ánh mắt của Biban, để rồi chính bản thân lại gục xuống. Tư thế giống hệt một con ếch chết. Đó là hậu quả từ việc tấm khiên trở lại như một chiếc boomerang và đập vào gáy cô.

Kentrick tự lẩm nhẩm với chính mình, “Thực hiện một chuyển động như thế với kiếm...”

Mới cách đó chưa lâu, Biban không hề nhấc một bước ra khỏi vị trí. Ông ấy nâng nhẹ vỏ kiếm lên, để lộ một phần rất nhỏ của lưỡi kiếm - nơi đã va chạm với tấm khiên đang bay. Lực nảy của cú va chạm đã ép tấm khiên quay trở về và đập vào gáy Amelda... linh khí của Amelda nằm trong tấm khiên, ấy thế mà ông ấy đã đánh bật được tấm khiên như một quả bóng. Nó thậm chí còn bay theo hướng mong muốn.

“Hở? Ơhh? Vừa rồi ta bị ngất à? Nó là thật sao?”

“Tâm pháp mà cô thành thạo không phù hợp với tính cách của cô. Năng lượng tích tụ không được tốt. Thế nên đòn tấn công mới nhẹ hều.”

“Ah... Đây là một tâm thức đã được truyền từ đời này qua đời khác từ thời cụ cố của ta...”

“Nó không chỉ là kế thừa các kỹ thuật của những người đi trước cô đâu. Thế hệ trước không thể truyền lại cả tài năng và hình thể cho cô được.”

“Vâng...”

“Cô nên ghé thăm tháp phép. Khả năng tương thích với mana của cô tốt đấy. Nếu áp dụng nguyên tắc tích tụ mana thì cô có thể sẽ tiến xa hơn.”

“Dạ...!” Amelda cũng rất lễ phép.

“Vui lòng dạy dỗ cho tôi nữa.” Kentrick bước ra. Anh ta là tiên phong của Xích sắc Kỵ sĩ đoàn trong thời đại hoàng kim. Chuyên môn của anh ta là một mình đột phá hàng tuyến địch, cắt cổ tướng quân của kẻ thù, và tạo lợi thế cho Xích sắc Kỵ sĩ đoàn trong chiến tranh.

“Đến đây đi.” Biban không nghỉ ngơi và tiếp chiêu Kentrick. Ông ấy lập tức thu hẹp khoảng cách và nhìn ra được bản chất đằng sau sự can đảm của Kentrick.

“......!!”

“Có những dấu vết của một thanh kiếm đen tối trên kiếm thuật của cậu. Cậu là sát thủ hả?”

“Cái đó... chính xác là vậy. Ta đã bị bắt cóc khi còn nhỏ và được đào tạo thành sát thủ trong suốt thời thơ ấu. May mắn là ta đã được giải cứu và thật sự chưa thực hiện bất kỳ hoạt động ám sát nào. Sao ngài biết đ...?”

Kentrick chết lặng. Kiếm thuật mà anh ta dùng ngày nay không có gì giống với những phương pháp ám sát anh ta đã học khi còn bé. Đó là một khái niệm khác hoàn toàn. Nó đã lâu đến mức anh ta thậm chí còn quên đi kiếm thuật mình đã học hồi còn nhỏ. Bằng cách nào mà người này tìm được những dấu vết đó? Những dấu vết mà đến cả anh ta cũng không biết tới...

“Là một thói quen thì cũng không sao đâu. Có lẽ cậu đã từng tham gia nhiều trận chiến ngắn hạn và 1 chọi 1. Cậu có nhiều kinh nghiệm chiến đấu và giành chiến thắng trước những đối thủ mạnh hơn mình.”

“Đ-Đúng là thế.”

“Hãy dùng nó như một vũ khí. Ta không yêu cầu cậu học lại kiếm thuật đen tối làm gì. Làm như thế thì là sai thứ tự rồi. Cứ tiếp cận cái kỹ thuật vẫn đang còn đó và đưa chúng lên bề mặt đi đã. Sau đấy nó sẽ tự khắc tiến hóa cùng với kiếm thuật của cậu thôi.”

“Vâng, cảm ơn ngài!”

Biban đã hoàn thành bổn phận của mình với tư cách tháp chủ. Ông ấy cũng trao đổi vài đòn với Asmophel và Dante. Asmophel chịu đựng được chính xác 16 đòn còn Dante là 17. Không phải là vì Dante mạnh hơn Asmophel. Dù cho đã gây dựng thần tính, chiến lực tổng thể của ông ấy vẫn thấp hơn Asmophel và Singuled.

Tuy nhiên, Dante có kinh nghiệm. Đặt uy lực của kiếm thuật qua một bên thì ông ấy là người giỏi nhất về kỹ thuật. Tức là ông ấy có thể chiến đấu với các đối thủ mạnh áp đảo. Ông ấy là người đã đặt nền móng cho Kiếm thuật Đế chế và đã dạy kiếm thuật cho Xích sắc Kỵ sĩ đoàn.

“Ưm... Vậy thì ông...” Biban khuyên Dante tập trung vào việc tích lũy thể lực với sức mạnh, thậm chí còn dạy Dante cách để dồn thêm uy lực vào thanh kiếm của mình. Sau đó, ánh mắt của Biban chuyển sang và cố định trên Asmophel. Trong một lúc lâu, ông ấy chỉ lặng nhìn.

Asmophel cảm thấy lo lắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!