Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1504: Chương 1499

Chương 1499

Thịch!

Quả tim bị vò nát khủng khiếp đã bắt đầu đập trở lại. Sự co bóp và giãn nở diễn ra nhanh hơn và mạnh hơn so với đã từng trong hàng trăm năm qua. Giây phút quả tim của ông ấy co bóp, các mạch máu trên khắp cơ thể lại đồng loạt đập. Máu lưu thông nhanh như dòng nước xiết bị hút vào trong tim.

Có một cảm giác ớn lạnh từ đỉnh đầu của Braham.

Quả tim đang tham lam hút máu trong cơ thể đã lại giải phóng nó ra. Lần này, đó là sự pha trộn của pháp lực và máu. Máu và pháp lực đã được tích hợp.

Cường hóa qua sự hòa hợp.

Khoái cảm mà ông ấy đã quên trong hàng trăm năm đã xuyên thấu vào não ông ấy. Ý thức của ông ấy đã được thức tỉnh đến một mức độ chưa từng có.

“Hah...” Braham thở sâu trong ngây ngất. Tiêu điểm trong cặp mắt đỏ đã mờ nhạt đi trong chốc lát. Hai má của ông ấy - trông trắng hơn khi tương phản với máu phủ trên mặt - đã được rót đầy một vẻ hồng hào yếu ớt. Người xem nuốt nước bọt ừng ực trước cảnh tượng này.

Braham - đang say sưa trong khoái lạc - thể hiện ra một sự cám dỗ mà họ chưa từng tưởng tượng tới. Những người đưa tin từ các đài truyền hình vòng quanh thế giới - đáng lẽ là phải cho thấy tình hình - thì lại đang đỏ mặt với những biểu cảm đầy mê hoặc, bất chấp tuổi tác hay giới tính.

Thịch!

Braham vuốt ngược mái tóc rối bù của ông ấy và tận hưởng cảm giác mà mình đã khao khát trong hàng trăm năm. Máu với pháp lực đã hợp nhất mỗi lần tim ông ấy co bóp và giãn nở. Ông ấy thưởng thức kết quả - pháp lực được cường hóa cùng những thay đổi thể chất - mà không bỏ sót một thứ nào.

Đó là cảm giác trở nên mạnh hơn chỉ bằng cách hít thở. Đây đúng là một thứ thuốc gây nghiện. Chỉ có một chu kỳ tích cực mà thôi. Đó là một đặc quyền giành được bằng cách củng cố cơ thể và pháp lực hoàn hảo mà mẹ ông ấy đã ban cho.

Braham rất biết ơn vì mình còn sống. Ông ấy vui khi có thể một lần nữa tận hưởng những kết quả giá trị trong nghiên cứu của mình với cái giá là rất nhiều đồng bào của chính ông ấy. Chẳng phải những kẻ đã chết như những thử nghiệm không mong muốn sẽ thấy xứng đáng khi nhìn ông ấy bây giờ sao? Nếu những kẻ vô dụng đó vẫn còn sống thì chúng đã chẳng giúp được gì. Chúng nên vui sướng và mừng rỡ khi có ích ngay cả khi đã chết.

Những luồng điện xẹt qua đầu Braham lúc ông ấy chìm trong sự ngạo mạn gần như điên cuồng. Đó là điềm báo cho lôi thuật quy mô lớn, Bách Kinh chi Lôi. Tuy nhiên, những dòng điện đang ở trong một trạng thái kỳ lạ. Chúng không có màu xanh dương hay màu vàng, mà là màu đỏ. Bản chất phép thuật của ông ấy đã thay đổi do trộn lẫn ‘phép thuật mà ông ấy đã nghiên cứu sau khi bị tước đoạt tư cách và xuống cấp thành một con người’ với ‘quyền năng của một hậu duệ trực hệ’ đã được lấy lại vào thời khắc này.

‘Nếu ta gây ra nó theo cách này...’

Đó là một trạng thái ý thức bừng tỉnh. Não của Braham đang chủ động hơn bao giờ hết. Đó là một lĩnh vực của sự siêu việt. Ở một đẳng cấp mà ông ấy sáng tạo ra các kỹ năng mới trong thời gian thực bằng cách kết hợp quyền năng và phép thuật đã lấy lại được của mình.

Tuyệt đỉnh Kiếm, Kyle, các công tước, đám kỵ sĩ, binh sĩ, và người chơi—ánh chớp lóe lên xung quanh họ lúc họ bị cô lập trên chiến trường trong khi chiến đấu chống lại đội quân tử linh và máu đã phun tung tóe như sơn. Bách Kinh chi Lôi - vừa giáng xuống từ trên trời - đã bốc lên theo hướng ngược lại bằng cách lấy máu làm trung gian. Nó quét qua các tử linh binh sĩ, biến chúng thành tro bụi.

“Marie Rose,” Braham - đã sử dụng một chiêu thức khó tin - gọi tên người phụ nữ trên không trung. Ông ấy không ngẩng đầu lên để nhìn vào cô ta. Ánh mắt ông ấy vẫn dán chặt vào Gamigin. Không phải là vì ông ấy cảnh giác với Gamigin. Hiện tại, ông ấy đang dùng dòng chảy mana và máu rải rác khắp chiến trường làm giác quan của mình. Không cần phải dùng mắt để nhìn nhưng vẫn có thể quan sát những hành động của Gamigin.

Tuy vậy, lý do để chú ý vào Gamigin thay vì Marie Rose rất đơn giản. Ông ấy không muốn ngước nhìn Marie Rose. Kể cả Marie Rose có là thần thì cũng vậy thôi. Trên đời chỉ có 2 tồn tại là ông ấy có thể ngước nhìn—mẹ ông ấy, đã sinh ra ông ấy, và Grid, người đã ban tặng cho ông ấy một cuộc sống mới.

“Cút ra khỏi đây. Ta sẽ ghi công cho hành động của ngươi ngày hôm nay và để ngươi đi.”

Marie Rose là một đứa con gái được sinh ra từ sự hy sinh của mẹ họ. Ngay từ đầu, cô ta đã là một đối tượng của sự ghen tị và thù ghét. Chưa kể, Braham đã bị cô ta tước đoạt mọi năng lực lẫn quyền lợi của mình. Do đó, Braham thậm chí còn phẫn nộ và ghét cô ta hơn. Điều này vẫn đúng ngay cả khi ông ấy nhận lại quyền năng của mình từ cô ta. Braham tin chắc rằng cảm giác này sẽ không bao giờ thay đổi.

“Đừng có xấc xược.” Marie Rose không thể cưỡng lại đôi mí mắt đang dần cụp xuống một cách nặng nề của mình. Gã anh trai không dám nhìn thẳng vào mắt cô ta cách đây chưa lâu giờ đang nói chuyện với cô ta một cách đầy sinh khí cơ đấy. Cô ta không hề thấy khó chịu. Cô ta lo là Braham sẽ liều lĩnh lao vào mình bất chấp kẻ thù của mẹ họ đang ở ngay trước mắt. May mắn thay, ông ấy không đủ điên để quên đi bổn phận của mình. Cô ta cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Cô ta đang định quay lưng và rời đi thì Braham gọi, “Ta đã khắc phục được Lời nguyền Lười biếng nhờ vào ý chí và nỗ lực của chính ta.”

Giọng ông ấy đầy tự hào. Cứ như thể ông ấy đang nói ‘Ta giỏi hơn ngươi.’ Hàng trăm năm trước, thái độ này sẽ bị coi là lố bịch. Giờ thì nó có vẻ khá hợp lý rồi. Khó mà xem nhẹ nó được. Thế nên—

“Nó là không cuồng, không phải nỗ lực. Nó là một thành tựu phải trả giá bằng máu mủ của ngươi.” Cô ta đã phần nào trở nên xúc cảm. Bằng cách nào đó, cô ta đã ngăn được cơ thể muốn quay về và nằm xuống quan tài ngay tức khắc. Braham mừng rỡ sau khi nhận thấy sự thay đổi của cô ta. Ông ấy nhận ra rằng mình có thể có ưu thế trong mối quan hệ với cô ta và đã rút ra những lá bài của mình.

“Giờ ta đã lấy lại được sức mạnh của ta, ta có thể hóa giải lời nguyền của ngươi.”

Quỳ lạy đi. Giữ chặt quần của ta và cầu xin ta giải lời nguyền khủng khiếp đã ăn mòn cả cuộc đời ngươi.

Braham gửi cho cô ta một ánh mắt với ẩn ý này.

“...Ta sẽ giết ngươi nếu ngươi còn nói gì khác.” Marie Rose trừng mắt. Vẻ mặt cô ta lạnh lùng giống như cơn buồn ngủ đã tan biến. Thậm chí còn cảm thấy được cả sát khí.

“......?” Braham bối rối trước phản ứng không ngờ. Ông ấy nghĩ cô ta sẽ nghĩ về điều đó trong một lúc nhưng cô ta không hề cân nhắc chút nào hết. Ông ấy không thể hiểu được. Từ thời khắc cô ta sinh ra cho tới giờ—Marie Rose vẫn đang hứng chịu Lời nguyền Lười biếng cả đời. Ông ấy sẽ muốn rũ bỏ lời nguyền này ngay cả nếu điều đó có nghĩa là bán đi linh hồn mình. Ông ấy không bao giờ nghĩ rằng cô ta lại lạnh lùng gạt đi cơ hội thoát khỏi nỗi đau sẽ kéo dài mãi mãi ấy.

‘Ngươi không muốn ở trong bàn tay ta, ngay cả khi điều đó nghĩa là phải chịu đựng đến hết phần đời còn lại của người sao?’

Braham tặc lưỡi.

Thực ra có một lý do khiến Marie Rose phản ứng nhạy cảm với miếng mồi mà ông ấy quăng ra, nhưng... đó là một sự thật chỉ Marie Rose biết.

Chuỗi sét đỏ đang quét qua chiến trường. Vào thời điểm Marie Rose tan thành sương mù và biến mất, toàn bộ con người trên chiến trường đã được giải cứu khỏi khủng hoảng. Tất cả các tử linh binh sĩ đang tấn công con người đều đã bị sét thiêu cháy và biến mất. Đó là một cảnh tượng xứng đáng được gọi là phép màu.

“Hộc... Hộc...?”

Chết. Mình thực sự sẽ chết. Mình có chết cũng chả sao. Vấn đề là nếu mình chết mà không cứu được Braham.

Tuyệt đỉnh Kiếm - đang run rẩy trong trạng thái hỗn loạn - giờ mới tỉnh lại và nhìn quanh. Bán kính 5 mét xung quanh anh hoàn toàn trống trải. Đó là do rừng chớp đỏ đang vươn lên từ mặt đất. Lần nào các tử linh binh sĩ bạo gan xông vào rừng là lần đó chúng tan tác thành đống tro.

“Đây là...?” Là Kyle chăng?

Tuyệt đỉnh Kiếm mở rộng trường nhìn của anh. Như bản thân anh, có những người ở khắp mọi nơi đang được giúp đỡ bởi cơn mưa sét không xác định. Kyle là một trong số họ. Anh nhìn theo ánh mắt run rẩy của Kyle và thấy bóng lưng của Braham. Ông ấy vẫn đứng vững cho dù đã rách rưới. Tấm lưng lộ ra giữa lớp áo tả tơi... nó sạch sẽ không chút tổn hại. Những móng guốc của Gamigin chắc chắn đã xuyên qua tấm lưng đó và nhô ra ngoài mà...

“Ơ...?” Tuyệt đỉnh Kiếm không thể hiểu nổi tình hình nhưng anh đã đứng thẳng người lên. Đặc điểm chính của các thành viên Vượt hạng vũ trang là họ thích ứng tốt với các thay đổi. Có lẽ đó là vì họ vẫn đang nhìn Grid vượt qua trí tưởng tượng của họ mà không hề cố gắng trong một thời gian dài.

“Hầy.” Cánh tay phải của anh đã hồi phục nhờ vào việc uống thuốc chữa gãy xương trong trận chiến. Cánh tay trái của anh thì gần như đã gắn liền lại. Thay vào đó, anh đang trên bờ vực cạn máu, nhưng giờ đâu phải lúc để nghỉ ngơi.

Gamigin nhìn chằm chằm vào Braham trong khi dậm chân sau. Bà ta giống như một con bò ngay trước khi xông vào, mặc dù rõ ràng là một con ngựa.

Tuyệt đỉnh Kiếm nghĩ, ‘Mình sẽ bảo vệ ông ấy.’

Phép thuật của Braham khác với phép thuật thông thường. Ông ấy có thể sử dụng dịch chuyển tức thời tầm xa như thể nó là phép Chớp mắt. Braham có thể trốn thoát miễn là có một kẽ hở ngắn. Tuyệt đỉnh Kiếm không trì hoãn thêm nữa sau khi biết điều này. Anh rời khỏi vùng sét và bắn về trước như một mũi tên. Anh một mình nhảy vào giữa lòng địch. Anh mặc kệ thương lẫn kiếm của lũ tử linh binh sĩ đâm xuyên áo giáp của anh và cắt vào da thịt anh.

Ánh mắt sắc bén của anh hướng về Gamigin - kẻ đang đứng ở đằng xa. Hai bàn tay anh không bao giờ rời khỏi vỏ kiếm và chuôi kiếm.

Đại Quỷ thứ Tư—kẻ đã vượt qua hình phạt của nhân giới và thể hiện chân giá trị của một trong những tồn tại mạnh nhất trên đời. Tuyệt đỉnh Kiếm không hề chùn bước trong khi lao vào bà ta.

Chỉ một lần. Để tạo ra một thời cơ duy nhất đó, tâm trí anh chỉ tập trung vào những đầu ngón tay trong khi anh hiến xương thịt mình cho tử linh.

‘Mình có thể làm được.’

10 khai quốc công thần của Vương quốc Vượt hạng vũ trang là một vị trí mà mọi người đều ngưỡng mộ. Nó luôn nhận được sự chú ý. Bằng chứng về tư cách của anh luôn được hỏi ở bất cứ khi nào và bất cứ đâu. Dĩ nhiên, anh đều chấp nhận. Đó là với một mong muốn tuyệt vọng để anh không bị chửi rủa vì đứng vào vị trí này.

Cơ thể đang lao đi của Tuyệt đỉnh Kiếm dần dần nghiêng xuống. Hàm của anh đã sắp quét trên mặt đất đến nơi. Tấm lưng không có gì bảo vệ của anh đã bị kiếm với thương của tử linh đâm vào và khoảng cách giữa hai bàn chân duỗi ra của anh đã vặn vẹo, nhưng anh vẫn không ngừng gia tốc.

‘Thuật Rút Kiếm, Hạ Hổ Giao.’

Một tia sáng bật ra từ những đầu ngón tay của Tuyệt đỉnh Kiếm. Không có lấy một tiếng động. Quá trình rút kiếm được tăng tốc bởi ngón tay cái của bàn tay trái trên thanh chắn của vỏ kiếm và đó không phải một tốc độ mà âm thanh có thể đuổi theo.

“......!” Sự xuất hiện đột ngột của ‘con gái của Beriache’ và Braham - kẻ với khí tức đã thay đổi vì cô ta. Gamigin vẫn đang cảm thấy nguy hiểm và cảnh giác với Braham. Giờ thì lần đầu tiên, bà ta đã để ý tới Tuyệt đỉnh Kiếm. Bà ta phát hiện ra và phản ứng lại với kiếm năng phi vật thể đang mang theo tinh thần của một con hổ.

Sự nhầm lẫn này xảy ra là do những giác quan siêu việt của bà ta. Thân thể Gamigin - vẫn đang tập hợp động lực để lao vào Braham - thay vào đó lại bắn đến chỗ Tuyệt đỉnh Kiếm. Đó là cảnh giới của bản năng và Gamigin trở nên lúng túng.

Khoảnh khắc cơ thể Gamigin chợt lấp đầy toàn bộ tầm nhìn của anh, Tuyệt đỉnh Kiếm đã cười lớn. Anh không hài lòng bởi cảnh tượng đòn tấn công của mình để lại một vết thương sâu trên ngực bà ta. Anh chỉ cảm thấy nhẹ nhõm khi bóng hình của Braham ở rìa tầm nhìn của anh đã biến mất.

‘Ổn... rồi.’ Chỉ cần Braham có thể chạy trốn an toàn là đủ. Titan diệt vong theo cách này thì cũng tiếc thật, nhưng... anh nghe nói nhiều người đã chạy trốn rồi. Họ luôn có thể hồi phục và trả thù trong tương lai miễn là người dân còn sống.

Tuyệt đỉnh Kiếm cảm thấy nhẹ nhõm lúc anh đối mặt với móng guốc của Gamigin ngay trước mắt mình. Anh chấp nhận cái chết chắc chắn mà anh đã chuẩn bị từ đầu. Đấy là cho đến khi giọng nói của Braham cất lên. “Tự phụ quá đấy.”

Tuyệt đỉnh Kiếm sững sờ. Braham - người mà anh tưởng là đã chạy trốn bằng Dịch chuyển tức thời - đang đứng trước mặt anh. Braham thậm chí còn đang nắm hai chân trước của Gamigin bằng cả hai bàn tay. Hai bàn tay ông ấy giữ chặt từng cái chân và ông ấy chịu đựng sức nặng có thể làm nổ tung mặt đất chỉ với áp lục gió.

“Hở?” Tuyệt đỉnh Kiếm vô thức kêu lên một cách ngu xuẩn. Anh không thể nào chấp nhận tình hình trước mắt mình. Đương nhiên thôi. Braham là đại pháp sư huyền thoại. Các chỉ số của ông ấy tập trung xung quanh trí tuệ. Điều không thể tránh khỏi là, cơ thể ông ấy chắc hẳn phải vừa yếu ớt vừa chậm chạp. Ông ấy đã tự thú nhận với mình rằng sẽ không bao giờ thắng được nếu chiến đấu với một Thánh Kiếm. Ấy thế mà giờ ông ấy đã chặn công kích của Gamigin. Ông ấy sử dụng đôi bàn tay trần của mình để cản đòn tấn công của Đại Quỷ thứ Tư - thứ chẳng hề thua kém kiếm thuật của Thánh Kiếm về sức tàn phá thuần túy.

Braham nhíu mày. “Đừng có ra mặt nữa.”

Đó là một lời cảnh báo dành cho Tuyệt đỉnh Kiếm, không phải Gamigin. Ông ấy không hài lòng lắm về tình huống mà ông ấy phải quăng mình vào để bảo vệ kẻ khác. Nó cực kỳ là khó xử luôn.

Áo sơ mi của Braham giãn ra và bật mở. Những đường gân và cơ bắp đẹp đẽ trên cẳng tay của ông ấy hiện ra cho thế giới thấy lúc ông ấy giữ chân của Gamigin. Cơ thể của một hậu duệ trực hệ—đó là một cơ thể được thừa hưởng từ dòng dõi của Beriache. Thật không quá lời khi gọi nó là sức mạnh siêu phàm sau khi phép thuật cường hóa cơ bắp và phép thuật cường hóa thân thể của một đại pháp sư - sử dụng sự lưu thông máu để hình thành - được thêm vào.

“Ngươơơơơơơơi!!!” Cơ thể của Gamigin đang kinh ngạc đã bay lơ lửng lên trời. Đó là hậu quả của việc bị Braham ném đi và bị ảnh hưởng bởi phép thuật trọng lực. Bà ta không thể nhanh chóng thích nghi với trọng lực được truyền dẫn khác nhau tới từng bộ phận cơ thể và đã loạng choạng trong bất lực.

Đôi mắt đỏ của Braham lóe lên. Ông ấy sử dụng ý thức đã bừng tỉnh của mình để kiểm soát máu trong cơ thể và khôi phục tổn thất của lõi mana. Nó cưỡng chế khôi phục các mạch phép thuật đã tạm thời bị tê liệt của ông ấy. Điều này tức là thời gian hồi của phép thuật đã được sử dụng trước đó của ông ấy đã bị loại bỏ một cách nhân tạo. Ông ấy bị nội thương vì cái giá cao mình phải trả nhưng ông ấy chẳng bận tâm. Khả năng tính toán của Công tước Thông thái tin tưởng vào sự dẻo dai của một hậu duệ trực hệ.

“Trừng phạt.”

Một khối cầu màu đỏ đã được bắn ra. Đó là một hình thức của sự hủy diệt. Thân dưới của Đại Quỷ thứ Tư đã bị đè nát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!