Chương 1503
“Biban! Biban!”
Bức màn kiếm năng bao quanh Biban và Zeratul—vô số lưỡi kiếm với mảnh vỡ của lưỡi kiếm đan xen vào nhau, và cảnh tượng chúng phản chiếu lẫn hấp thụ ánh sáng của nhau gợi nhớ tới một thiên hà. Nó đẹp đẽ như một tác phẩm nghệ thuật. Thế nhưng, nó lại là một thực tại phũ phàng với Grid. Đôi bàn tay anh đẫm máu lúc anh đập, cào, rồi xé nó, và qua lớp da rách, có thể nhìn thấy cả xương.
“Điện Hạ!”
“B-Bình tĩnh lại đi!”
Những phụ nữ từng là ứng viên Ngọc nữ của Rebecca—vốn dĩ, họ đã bị định sẵn trở thành con rối của giáo hội và bị đẩy tới cùng cực. Nhờ sự giải cứu của Damian và sự chăm sóc của Grid, họ đã có thể lấy lại cuộc sống bình thường của mình. Lý do chính mà họ sẵn lòng cống hiến bản thân cho Lord là vì Grid và Damian hy vọng vào điều đó. Tấm lòng họ đối với những vị ân nhân của mình sâu sắc hơn tưởng tượng.
Họ không biết chính xác mối quan hệ giữa cái người tên là Biban với Grid ra sao, nhưng chẳng dễ gì nhìn ân nhân của họ gọi tên Biban một cách lo lắng và phát cuồng như thế. Họ muốn chạy tới, chộp lấy anh, và an ủi anh ngay lập tức.
Tuy nhiên, thân phận của Grid là người cao quý nhất trên lục địa. Anh là vua của Vương quốc Vượt hạng vũ trang và là một vị thần. Họ không dám động vào ngọc thể của anh. 300 phụ nữ chỉ đơn giản là khóc lóc lúc họ nhìn vào Grid.
Lord - đang chăm sóc cho Isabel và Bland - cũng im lặng. Lord ngưỡng mộ Grid nhất trên đời. Cậu bé không thể phỏng đoán một cách khinh suất được. Thế nên, cậu bé không có lựa chọn nào ngoài quan sát.
“Chó chết!” Grid gục xuống đất và buông ra những tiếng chửi rủa cay nghiệt. Anh đã không giữ được phẩm giá của mình trước những người coi anh là cha mẹ, là vua, hay là thần. Anh cảm thấy như thể mình sẽ phát điên nếu không giải tỏa ngay lập tức những cảm xúc đang chất đầy trong tim mình.
Grid giận dữ. Anh điên tiết trước tình huống Zeratul ngẫu nhiên đột nhập vào. Anh cũng khó chịu với lựa chọn của Biban. Có cơ hội thắng cao hơn nếu Biban chiến đấu cùng anh cơ mà. Tại sao Biban lại bước vào một mình chứ? Một khi ông ấy chết là mọi thứ chấm hết. Tại sao...
“Tại sao đến phút cuối rồi lại tặng tôi một món quà như vậy?”
Ông ấy là một con người thực sự ngu ngốc. Tại sao ông ấy luôn cho đi mà không muốn nhận lại gì? Đây là tính khí của tất cả các thành viên tòa tháp đã nhốt bản thân họ trong tòa tháp vì nhân loại ư? Khi mà họ đã hy sinh cả cuộc đời rồi, việc từ bỏ mạng sống của họ cho người khác lại tự nhiên và dễ dàng thế sao?
...Nó quá khắc nghiệt.
“Khốn nạn!” Grid đứng dậy lần nữa trong tuyệt vọng và đập mạnh lên bức màn. Anh dường như đang hét lên. Anh đang nhớ tới ký ức đau đớn nhất của mình. Đó là ký ức khi anh nói lời vĩnh biệt với Khan. Chẳng phải anh đã quyết định khi ôm Khan trong vòng tay lúc Khan tan thành tro bụi đó sao? Anh sẽ không để một người trân quý bị cướp đi hai lần.
Tuy khác với Khan - giống như một người cha, song Biban cũng là một mối quan hệ quý giá. Anh có nhiều kỷ niệm đáng để biết ơn. Anh luôn nghĩ rằng ngày nào đó mình nhất định sẽ đền đáp ân huệ của Biban. Anh đã hứa chế tác cho Biban một thanh kiếm.
“Ấy thế mà vì tôi...” Cơ thể Grid loạng choạng. Anh cảm thấy chóng mặt do máu đang dồn lên đầu. Cơ thể anh ngã gục và bầu trời xanh lấp đầy tầm nhìn của anh.
Anh nhìn những đám mây đang chậm rãi trôi và cảm thấy tâm trí mình dịu lại. Grid hít một hơi thở sâu. Anh bình tĩnh xem xét tình hình hiện tại.
Bức màn kiếm năng sao? Nó có thể bị cắt ra bằng Hạ Nguyệt Kiếm. Vấn đề ở chỗ, Hạ Nguyệt Kiếm là một vũ khí bí mật. Thật quá tham lam khi muốn thắng Zeratul lúc Hạ Nguyệt Kiếm đã bị tiêu hao. Phá hủy bức màn sẽ chỉ khiến công sức bắt nhốt Zeratul của Biban trở nên vô nghĩa.
Ngôn ngữ của người chết đã được giải mã—Grid ước định giá trị của món quà mà Biban để lại. Anh xác định cách dùng và đo lường kết quả.
‘Có lẽ Biban...’ Đó là khoảnh khắc Grid hồi tưởng lại điều gì đó và nảy ra một giả thuyết.
“Xin hãy ra lệnh cho chúng thuộc hạ.” Một giọng nói trong trẻo lọt vào tai Grid.
Anh chợt nghe thấy một giọng nói tới từ những làn sóng xanh dương trước mặt mình và đã ngẩng lên. Anh chạm mắt với Mercedes. Đôi mắt to tĩnh lặng và biểu cảm của cô ấy rất bình tĩnh. Diện mạo của cô ấy vẫn như thường lệ và nó đã mơ hồ trấn an Grid.
“Thuộc hạ sẽ thực hiện ý muốn của Quân Chủ.”
[Sứ giả ‘Mercedes’ của bạn đã tạo ra một quy tắc hiệp sĩ mới.]
Đôi bàn tay Mercedes rất lạnh khi chúng quấn lấy bàn tay Grid. Đó là vì cô ấy đang trang bị găng tay kim loại. Nhưng mà, trái tim Grid đã tan chảy vì hơi ấm.
Sariel hạ xuống bên cạnh anh với 4 cặp cánh dang rộng lúc anh dựa vào Mercedes để nâng thân thể mình lên. Piaro và Asmophel cũng đã tới. Hôm nay, hàm răng khỏe mạnh của Piaro đặc biệt sáng bóng. “Kẻ thù của Quân Chủ không là thứ gì khác ngoài phân bón để làm lãnh thổ màu mỡ hơn.”
Đôi mắt của Asmophel - làm nhớ tới cặp mắt của một con cá minh thái đông lạnh - đã sâu thẳm và trong suốt hơn trước. “Xin hãy dõi theo thuộc hạ lúc thuộc hạ đối mặt với chính mình.”
“......”
Một nụ cười yếu ớt hiện ra trên gương mặt Grid. Cơ thể và tâm trí anh - tràn ngập tức giận và lo lắng - đã ngừng lay động. Anh điềm tĩnh nắm bắt tình hình và đưa ra một phán xét nhanh lẹ.
“Mercedes, hãy phân tích bức màn bằng Cái nhìn Tinh tường.”
“Rõ.”
“Sariel, phá hủy bức màn ngay khi Mercedes hoàn tất phân tích.”
“Cứ để đó cho ta.”
Đó là một phương pháp mất chút thời gian. Tuy nhiên, anh cần để dành Hạ Nguyệt Kiếm thì mới thấy được một cơ hội chiến thắng. Ngay từ đầu, Grid hiện tại cũng cần chút thời gian. Biban nên đủ sức cầm cự trong quãng thời gian đó. Ông ấy đã đơn độc bước vào bức màn vì tự tin là mình có thể trụ vững. Grid không có lựa chọn ngoài tin vào ông ấy.
“Đối thủ là võ thần. Đó sẽ là một cuộc chiến cam go hơn bao giờ hết. Ai đó có thể mất mạng. Dù vậy, chúng ta vẫn phải chiến đấu. Nếu chúng ta không thể làm bất cứ điều gì tại đây ngày hôm nay, chúng ta sẽ bị hắn gây ảnh hưởng trong suốt phần đời còn lại.”
“Rõ!” Mercedes, Piaro, Sariel, Asmophel, Singuled, Amelda, Dante, và Kentrick—những thành viên mạnh mẽ nhất của Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã hưởng ứng đầy khí thế bên cạnh Grid.
Đó là một thái độ không biết sợ hãi chống lại một vị thần—võ thần. Họ biết rằng có một phẩm giá cần được đề cao.
Grid mở món quà mà anh đã nhận được từ Biban.
[Đang kiểm tra nội dung ‘Ngôn ngữ của Người chết đã được Giải mã’.]
[Những ghi chú được Bậc chí tôn viết một cách cẩn thận sẽ giúp ích rất nhiều cho sự hiểu biết của bạn.]
[Trí tuệ cao của bạn đã cho phép bạn tiếp thu trọn vẹn kiến thức trong ‘Ngôn ngữ của Người chết đã được Giải mã’.]
[Bây giờ bạn có thể hiểu ngôn ngữ của người chết.]
Hậu quả của toàn bộ kiến thức mới được tiêm vào cùng một lúc thật là ghê gớm. Grid bị đau đầu đến chóng mặt. Nó đau đớn, như bàn tay của ai đó đang đào khoét qua não anh vậy. Anh khó khăn lắm mới xoay sở nuốt được cơn buồn nôn dồn lên cổ họng và lôi ra nhật ký của Madra. Anh hiểu chính xác những gì mình phải làm bây giờ và đã hành động.
Ý thức của Grid lắng đọng lúc những ký tự không rõ trở thành câu từ, viết nên một câu chuyện. Khi tỉnh lại, anh đang đứng trên Quần đảo Behen hàng trăm năm trước. Ở đó, anh gặp gỡ tử vong hiệp sĩ Madra - tồn tại một mình và đã phát rồ. Cảm giác như họ đã trở thành một. Anh cảm thấy mình sắp bị nuốt chửng bởi một dòng cảm xúc.
‘Tôi rất tiếc, nhưng tôi không còn tò mò về câu chuyện của ông nữa.’
Anh vốn đã đồng cảm và thông cảm cho nỗi đau lẫn cơn giận của Madra trong quá khứ rồi. Madra hiện tại đã mất lý trí, nên khó mà giao tiếp được. Grid chỉ lấy những gì anh cần. Để bảo vệ mối quan hệ hiện tại của mình, anh đã bóp chết bóng ma của quá khứ.
‘Hãy yên nghỉ cho tốt nhé.’
[Bạn đã học một kỹ năng mới.]
[Nhật ký của Bất bại Vương Madra đã biến mất vào dòng lịch sử.]
***
Thánh Kiếm Biban là một người đã lên đến trình độ có kiếm trong tâm. Ý chí ông ấy là một thanh kiếm và không có gì là ông ấy không thể chém. Ông ấy có chém được thời gian và không gian cũng chẳng phải điều bất khả thi. Màn kiếm năng của ông ấy hoàn toàn nằm ngoài thế giới và thời gian thậm chí còn dừng lại. Vô số lưỡi kiếm và những mảnh vỡ của lưỡi kiếm cuộn xoáy trong nó chứa đựng một ý chí hùng mạnh trong mỗi mảnh. Đó sát khí về phía Zeratul.
“Con à.” Từ thời điểm Biban xuất hiện tới giờ—Zeratul, đang đứng với hai bàn tay để sau lưng và nhìn chằm chằm vào Biban, mới mở miệng lần đầu. “Ta thực sự trận trọng tài năng chiến đấu. Ta đã theo dõi con từ ngày con cầm kiếm lần đầu cho tới khoảnh khắc con đạt đến đỉnh cao của kiếm. Nhìn lại đi. Con hẳn phải cảm thấy hơi ấm của ta.”
Không có vết xước nào trên cơ thể Zeratul lúc ông ta tùy ý lên tiếng. Chiến năng màu đỏ bao quanh ông ta đang đẩy toàn bộ Tâm Kiếm của Biban đi.
“Sao con dám quên ân huệ của ta và chĩa kiếm của con vào ta vậy?”
“Sao bây giờ mới nói? Làm sao mà ta biết ngươi có đang theo dõi ta hay không khi ngươi không bảo ta chứ?”
“......”
“Ồ hố, ta hiểu rồi. Ngươi là ma quỷ đã cố dụ dỗ và khiến ta suy đồi vào con đường dễ dàng bất cứ khi nào ta đau buồn vì bị một bức tường chắn ngang. Ngươi điên rồi đúng không? Ngươi phải vô liêm sỉ tới mức nào để ngụy trang quá khứ xấu xí đó thành một ân huệ hả?”
“Con được như bây giờ vì con đã vượt qua những thử thách ta cho con đó thôi?”
“Ngụy biện. Đừng có hòng được tôn trọng. Xét theo những hành động hiện tại của ngươi thì ngươi không xứng đáng được gọi là thần.”
Nhiều người đang sắp chết do cuộc xâm lược của ác quỷ. Lúc này, võ thần - kẻ đã tới nhân giới - lại không giúp đỡ con người. Thay vào đó, ông ta xâm lược Vương quốc vượt hạng vũ trang và cố gắng làm hại người cai trị nó - Grid. Đó là một hành động khác xa với những vị thần mà con người tin tưởng và hy vọng vào.
Zeratul đọc được những suy nghĩ nội tâm của Biban và cười. “Con à, con nhầm to rồi. Mới một lúc trước, ta đã cứu 230.927 con người. Để đáp lại lời cầu nguyện của họ trước cái chết oan uổng vì bất lực, ta đã tới nhân giới. Ta hiện thân trong giấc mơ của họ và ban tặng cho họ sức mạnh và cơ hội. Ta đã cứu 230.927 mạng sống. Chối bỏ ta thế này chẳng phải là quá đáng sao?”
Bức màn kiếm năng là trí giới của Biban. Có thể nói rằng nó chính là tâm trí của Biban. Dù có muốn hay không, Biban vẫn đang giao tiếp với Zeratul. Ông ấy đọc tâm can của Zeratul và biết rằng không có dối trá trong tuyên bố đó.
Võ Thần Zeratul đã đáp lại những lời cầu nguyện của mọi người ngay khi ông ta giáng phàm. Sinh mạng của 230.927 người - bị cuốn đi trong chiến tranh - đã được cứu và ông ta ban cho họ sức mạnh theo mong muốn của họ. Điều đó là đúng, nhưng lại khiến Biban cảm thấy ghê tởm hơn. “Ngươi... ngươi đã cho họ các công pháp bí mật của mình. Ngươi khiến họ chỉ tôn thờ ngươi, để theo đuổi một giấc mơ sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.”
Môn đồ võ thần—chúng khác với con người bình thường. Chúng không biết chúng là ai. Chúng hoàn toàn quên đi cuộc đời ban đầu của mình và chỉ quẩn quanh tìm kiếm các công pháp bí mật của võ thần tới hết đời.
Đó không phải một hành động cao cả. Nó chẳng là gì hơn một đức tin méo mó đã củng cố cho Zeratul bằng cách nâng cao tên tuổi lẫn công lao của ông ta.
“Làm sao mà ngươi có thể gọi đó là sự cứu rỗi hả?”
“Ta đã ban sức mạnh cho những ai muốn nó. Ta gieo hy vọng rằng họ có thể thu được sức mạnh to lớn hơn để họ có thể sống mãi. Nếu đây không phải là cứu rỗi thì cái gì mới là cứu rỗi?”
“Thật đấy à... ngươi thực sự tin điều đó sao, tên khốn.” Biban rút ra một vũ khí. Nó là một con dao găm ngắn và hẹp. Đó là thứ ông phải sử dụng khi lột da của một dã thú. Dĩ nhiên, Biban là một Thánh Kiếm, nên ngay cả tay không cũng có thể được coi là một thanh kiếm.
Tuy nhiên, đối thủ là võ thần. Một con dao găm yếu ớt đồng nghĩa với việc ông ấy phải áp sát một cách hối tiếc. Dù vậy, ông ấy có thể làm gì đây? Điều đó là không thể tránh khỏi vì thanh kiếm ông ấy sử dụng ban đầu đã gãy trong trận đấu tập với Grid.
“Ta không thừa nhận ngươi là một vị thần khi ngươi không thể đồng cảm với con người và thậm chí còn bóp méo những mong muốn của họ. Ta cũng phủ nhận Nữ thần Rebecca, kẻ đã sinh ra một con quái vật như ngươi.”
Thế giới này quá khắc nghiệt với con người.
Tộc rồng—những sinh vật tuyệt đối, có thể tiêu diệt hàng trăm ngàn người chỉ bằng hơi thở. Chúng chỉ đơn thuần là quái thú bị ám ảnh với bản năng lẫn ham muốn của chúng, và việc chúng đột ngột xóa sổ con người tùy theo tâm trạng cũng không có gì lạ.
Các vị thần không quan tâm đến những con người đang sống trong một thế giới nguy hiểm như thế.
Biban không kìm được nước mắt. Mọi người thật đáng thương. Thế nên, ông ấy mới vung vũ khí. Con dao găm của ông ấy chứa đựng một ý chí mạnh mẽ để chém gục sự phi lý của thế giới và những con quái vật đã sinh ra sự phi lý đó.
Máu tuôn ra từ ngực Zeratul. Chiến năng màu đỏ - chưa hề bị xuyên thủng bởi vô số lưỡi kiếm - đã bị tách làm hai. Một cái lỗ cũng đã xuyên qua dạ dày Biban.
“Ngu ngốc. Dù có phủ nhận thế nào đi nữa thì ta vẫn là thần. Ngươi tin rằng con người có thể làm hại một vị thần sao?”
Vết thương của Zeratul chưa gì đã hồi phục lúc ông ta nhìn vào Biban đang gục xuống. Mặt khác, tiêu điểm của Biban trở nên mờ đi.
“......?” Zeratul bước tới để cố gắng phá hủy trái tim Biban, để rồi tạm dừng lại. Đó là vì ông ta cảm thấy hiện diện của mình đang phai nhạt. Ông ta đã sử dụng quyền năng từ khao khát của con người để đến nhân giới và đảm bảo thời gian bằng cách thực hiện mong muốn của họ, nhưng trước khi ông ta nhận ra thì thời gian để quay về đã đến gần. “Đã được 5 phút rồi sao? Tên này, đừng có bảo ta là ngươi đã lên kế hoạch ngay từ đầu?”
Biban không hề ngăn dòng chảy thời gian bằng cách chém qua thời gian với không gian, mà thay vào đó lại vặn xoắn và gia tốc nó ư? Zeratul nhíu mày sau khi được khai sáng. Ông ta vội vàng giết Biban và hủy diệt Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Ông ta nên đạt được mục đích giáng phàm của mình.
Bàn tay của Zeratul xuyên qua tim Biban. Con dao găm của Biban cũng xuyên vào tim Zeratul. Thế nhưng, cả hai đều có một khác biệt rõ rệt. Nét mặt Zeratul thậm chí còn chẳng thay đổi, trong khi Biban thì đã ngừng di chuyển. Ông ấy mất ánh sáng trong mắt mình và đầu ông ấy cúi xuống một cách yếu ớt.
Ngay lúc đó, bức màn kiếm năng đã vỡ vụn và phân tán. Không may cho Zeratul, đó là do một hiện tượng bên ngoài.
“Ngũ Bách Thiên Binh Hủy diệt chi Kiếm.”
Một công kích duy nhất—đòn công kích được thực hiện bằng Hạ Nguyệt Kiếm đã làm chiến năng của Zeratul tan vỡ và chém vào cổ tay ông ta.
Zeratul thì đã di chuyển trước mặt Grid rồi. Giây phút cổ tay bị cắt, ông ta đã di chuyển để giảm thiểu sát thương và tấn công Grid. Bàn tay chứa đầy sự sắc bén cô đặc đã chạm vào cổ Grid. Nó xuyên qua anh.
Grid cảm thấy đau khủng khiếp, nhưng anh từ bỏ phòng thủ hoặc phản công. Anh nhìn chằm chằm vào Biban và dùng Thuấn bộ. Cổ họng Grid đã rách toạc và máu bắn tung tóe. Grid nuốt xuống một tiếng rên. Anh ôm Biban trong vòng tay và vội vã lôi ra một quả đào trắng. Nó là ‘vật phẩm hồi phục hoàn hảo’ lấy được từ Đào Hoa Nguyên. Một người chỉ có thể ăn nó một lần trong đời.
Ngay khi Grid đang cố đưa nó vào miệng Biban...
“Ngươi đang làm gì trước mặt ta vậy?” Zeratul cho thấy một phản ứng ngớ ngẩn và hạ gót chân xuống đỉnh đầu Grid.
Mercedes, Sariel, Piaro, Asmophel, các Bàn tay Thần đã biến đổi thành những cỗ máy phép thuật, Noe, và Randy—ông ta để lọt những đòn tấn công trực tiếp từ họ và các hiệp sĩ, nhưng vẫn kiên trì truy đuổi chỉ riêng mình Grid. Đó là vì Zeratul không còn thời gian. Vì dù sao chuyện này cũng đã xảy ra, ông ta quyết tâm ít nhất phải lấy được mạng của Biban.
Sống lưng Grid ớn lạnh lúc anh cảm nhận được tác động đang hướng tới đỉnh đầu mình. Tuy nhiên, anh không tránh nó và đã hành động kiên quyết. Anh nhét quả đào trắng vào miệng Biban. Anh đã chuẩn bị cho một sự hy sinh lớn lao. Trước trận chiến chính thức, anh muốn bảo vệ mối quan hệ thân thiết này cho dù biết rằng tỉ lệ chiến thắng sẽ giảm đi rất nhiều nếu anh bị thương nặng.
Cơ mà, quyết tâm của anh đã trở nên vô nghĩa. Đòn tấn công của Zeratul đã không tới được Grid và ông ta bị bật ra xa.
“Nếu ngươi xong với chuyện đó rồi thì lùi lại đi.” Giọng nói trầm bình tĩnh và rõ ràng đến nỗi không hợp với tình thế cấp bách này. Có một thái độ đường hoàng mang tính quý phái với nó. Đó là một giọng nói quyền uy làm bối rối cả Võ Thần Zeratul - kẻ bị cuốn theo những cảm xúc của ông ta chống lại con người.
“Hayate...” Thượng nhân tối thượng kiêm một khía cạnh của bậc chí tôn—Hayate, người giết rồng mà thậm chí Zeratul cũng thấy khó đối phó một cách thờ ơ, đã tiếp đất và bảo vệ phe Grid.