Chương 1504
Các vị thần gần giống với một khái niệm. Họ tồn tại trong sự tôn sùng và không biến mất trừ khi bị lãng quên. Có thể nói chắc như đinh đóng cột rằng không có cách thức vật lý nào để giết họ. Điều này không có nghĩa họ bất khả chiến bại.
“Hayate...” Zeratul cảm thấy đủ bị đe dọa.
Một người giết rồng—Hayate đã làm nên một thành tích không thua kém gì khi so với các vị thần. Nguyên nhân quyết định là các vị thần của Asgard và tộc rồng không đánh nhau, nhưng không thể nào chê bai những thành tích của Hayate được.
Một thế giới đã lặp lại vô tận tới muôn đời—qua toàn bộ những thời đại và thế giới ấy, Hayate là người duy nhất đã tự tay giết một con rồng. Nó tuy được hỗ trợ bởi sự trùng hợp và may mắn, nhưng nó vẫn là kết quả cuối cùng. Một sự bất thường giữa các bất thường, Hayate là một trong những mục tiêu mà Asgard cảnh giác nhất.
‘Tại sao hắn lại đứng trước những con người này?’
Ông ấy đang cố cứu Biban, một người đồng chí thành viên của hiệp hội tòa tháp sao? Không, chẳng thể như vậy được. Sinh mệnh của các thành viên tòa tháp giống như những thứ vô giá trị. Từ thời khắc họ quyết định chiến đấu chống lại tộc rồng thì mạng sống của họ có biến mất cũng không còn lạ nữa. Do đó, họ cố gắng hết sức để hào phóng về chuyện sống hay chết của nhau.
Hayate thậm chí còn không sẵn lòng rời khỏi tòa tháp. Ông ấy biết rằng những dấu vết của ông ấy sẽ kích thích tộc rồng.
‘Hắn chắc hẳn đã bước tới sớm hơn nếu muốn cứu Biban.’
Hayate không hề xuất hiện trong suốt thảm cảnh của Biban. Chỉ có một kết luận mà Zeratul có thể rút ra được.
‘Hắn muốn giúp đỡ Grid chăng?’
Máu nóng của Zeratul nguội dần lúc ông ta nghĩ đến đây. Grid đã có được sức mạnh và lớn lên nhờ vào lòng nhân từ và sủng ái Rebecca thể hiện. Không quá lời khi bảo rằng các phước lành của tam thần đã khiến hắn được như ngày hôm nay. Ấy thế mà hắn lại phản bội Rebecca.
Hắn dám coi thường Asgard, chẳng hạn như tự gọi mình là thần và đàn áp Giáo hội Rebecca. Hắn là một kẻ vô ơn và có bị xé xác đến chết thì cũng không đủ. Vậy mà thay vì bị thiên đường trừng phạt, hắn vẫn đang sống khỏe re. Hắn thậm chí còn được bảo vệ bởi Xi Vưu và Hayate, hai tồn tại cần phải dè chừng.
Zeratul bị lấn át bởi sự tức giận và căm thù không nhỏ. Nó thật khó chịu. Ông ta không bao giờ tưởng tượng được tấm thân vĩ đại của mình sẽ cảm thấy những cảm xúc thấp kém như vậy một cách hổ thẹn.
“...Ngươi muốn ta lùi lại sao? Hayate, ngươi dám ra lệnh cho vị thần mà ngươi nên tôn sùng à? Ngươi quá ngạo mạn rồi đấy.”
Cảm xúc của Zeratul đã biến dạng. Tức giận và căm ghét về phía Grid đã chuyển sang Hayate. Biết làm sao được đây. Hayate đang bảo vệ Grid mà. Để trút ra những cảm xúc khó chịu này lên Grid, ông ta chắc chắn phải xung đột với Hayate.
Hayate đọc được động lực của Zeratul và đã xắn tay áo lên. Ông ấy đang sửa soạn quần áo để chúng không dính bẩn. Trong thời gian khi Hayate là con người, xã hội thế tục hơn bây giờ nhiều. Các quý tộc buộc phải cao quý và Hayate là một quý tộc tới tận xương tủy. Bằng chứng là tòa tháp được xây dựng để thực thi nghĩa vụ quý tộc.
“Càng sống lâu, ta càng thông cảm cho ngươi. Với kẻ không khác nhiều so với con người về mặt tình cảm như ngươi, được ban cho thời gian vĩnh hằng có lẽ là quá khắc nghiệt. Nữ thần có nhìn ngươi bằng đôi mắt tĩnh lặng không, Zeratul? Có lẽ trong chúng có lòng trắc ẩn đấy.”
“Đúng là một lời khiêu khích nhỏ mọn,” Zeratul đáp lại như thể nó vô giá trị. Tuy nhiên, cặp mắt ông ta đang hơi run. Ông ta đang bối rối trong lòng. Ông ta có lẽ chỉ đơn giản là tức giận.
“Nuốt nó đi. Thôi nào, nuốt đi mà.” Trong khi đó, Grid vẫn đang ôm Biban trong tay. Những ngón tay anh run rẩy lúc anh đẩy đào trắng vào miệng Biban. May mắn thay, đào trắng là một trái cây rất mềm và ngọt. Nó như một cục nước ngọt, nên nước ép cứ chảy xuống họng ông ấy từng chút một, mặc dù Biban không thể nhai.
Cho dù thế, sắc mặt ông ấy vẫn không trở lại. Đôi mắt đã mất đi ánh sáng và trở nên lờ mờ vẫn không động đậy. Có khi nào...
Grid nghĩ đến kịch bản xấu nhất. Nếu mà... nếu mà Biban vốn đã ăn một quả đào trắng rồi thì sao?
“Sehee. Mình cần gọi Sehee…”
“Cậu có để ý tại sao trận chiến giữa Biban và Zeratul kết thúc nhanh thế không?” Hayate đặt một câu hỏi cho Grid đang hoảng loạn.
Grid không trả lời. Chính xác mà nói, anh không có thời gian để trả lời. Anh đang bận hét tên em gái mình để triệu hồi Ruby - đã được đăng ký làm một hiệp sĩ để chuẩn bị cho tình huống này. Thế nhưng, không hề có phản hồi. Reinhardt hiện đã bị thần tính của Zeratul áp chế. Để vào hoặc ra khỏi khu vực mà không cần sự cho phép của Zeratul, họ cần một địa vị gần với Zeratul. Lấy ví dụ, Hayate.
“Đó là vì cả Biban với Zeratul đã mài giũa những kỹ năng của họ tới giới hạn cực điểm. Khoảnh khắc hàng vạn khả năng chứa đựng trong một bước đi của họ va chạm vào nhau, họ đã cắt đứt đường lui của kẻ kia và biến phòng thủ thành hư không.”
“Hayate, ngươi... ngươi đang nói chuyện với gã đó trước mặt ta à?”
Đó là một mớ hỗn độn. Grid chỉ đang đẩy đào trắng vào miệng Biban, Hayate thì đang nói với Grid không trả lời, Zeratul thì chỉ trích Hayate.
“Im lặng đi.”
“Hả? Giờ là đứa nào?” Trong cơn náo động, Zeratul thấy được thứ gì đó thật nực cười. Giờ ông ta chẳng còn nhiều thời gian nữa. Ngay lúc ông ta sắp tấn công Hayate trước khi trở về thiên đường, một kẻ không đáng kể đã chặn đường ông ta và lên tiếng.
Đó là Mercedes. Cô đã trải nghiệm sức mạnh chiến đấu áp đảo của Zeratul cách đó chưa lâu, nhưng cô đang bình tĩnh đến bất thường. Cô không hề bị dọa dẫm chút nào trước Zeratul. Cô không chỉ chặn đường. Cô còn trừng mắt với sát khí dữ dội. “Đừng làm phiền Quân Chủ và ngậm cái mồm ngươi lại.”
“Ha, há...? Con điên này đang nói cái quái gì vậy?” Đầu óc Zeratul trống rỗng và ông ta chết lặng đến mức chỉ có thể cười. Những cảm xúc của ông ta một lần nữa biến dạng. Lần này, cơn giận và sát khí của ông ta quay sang Mercedes.
Grid bất chợt tỉnh lại.
Hayate đã rút kiếm. Ánh mắt cùng thế đứng của ông ấy điềm tĩnh như mọi khi lúc ông ấy nói bằng một giọng không chút dao động, như đang đọc một cuốn sách giáo khoa, “Trận đấu giữa các bậc thầy đã đạt đến đỉnh cao thường kết thúc nhanh như cách nó bắt đầu.”
“Mercedes! Lùi lại!”
“Vâng.”
“Nhận lấy thiên khiển này đi!”
Tới thời điểm này, nó còn trên cả một mớ hỗn độn. Chẳng hề có cảm giác thống nhất tại hiện trường.
Kịch.
Mercedes lui xuống ngay khi nghe thấy lệnh của Grid. Trong khi đó, Zeratul đã vừa vung chân vừa phá nát không gian.
“Nói cách khác, để đánh bại một bậc thầy ở cùng đẳng cấp—” Hayate vẫn đang nói một bài diễn văn dài.
“Biban?” Grid cảm thấy cổ họng Biban cử động nhẹ và thoáng thấy một tia hy vọng.
“Ưm.” Mercedes nhận ra mình không thể rút lui và đã cố gắng đánh trả Zeratul.
Sở dĩ mọi người hành động tách biệt như thế này là vì họ quá xuất sắc. Grid tiếp tục tập trung vào Biban, Mercedes dám cản đường của võ thần, Hayate bị ám ảnh với việc dạy dỗ, và mục đích của Zeratul thay đổi theo từng giây. Mỗi kẻ bọn họ đều nhận ra rõ ràng những gì họ có thể và nên làm.
Không giống như bề ngoài, họ không hành động vì bị tâm trạng hay bầu không khí cuốn đi. Họ đang đặt ra những ưu tiên hợp lý nhất và hành động theo đó. Nó được gọi là khả năng nhận thức cao hơn. Mọi người ở đây đều được trang bị khả năng đó một cách tự nhiên do kinh nghiệm đã tích lũy hoặc có tài năng.
Chỉ là nó trông như họ đang hành động tách biệt vì vai trò của họ khác nhau. Chẳng có một ai là không thể hiểu được tình hình.
‘Mình có thể cầm cự đủ lâu.’ Mercedes là một huyền thoại. Cô sẽ không chết một cách dễ dàng. Hơn nữa, cô có Cái nhìn Tinh tường. Cô biết mình có thể cầm cự chống lại Zeratul trong ít nhất 7 giây và trong thời gian đó, cô có thể nhận sự giúp đỡ của Hayate.
‘Mercedes sẽ không chết.’ Grid cũng biết cái kết. Anh tập trung vào Biban vì cho rằng mình sẽ chỉ làm tình hình tồi tệ thêm nếu bước tới.
‘Hayate sẽ ra mặt.’
Trước hết là mạng của Biban, tiếp đó là thần tính của Grid, sau đấy giáng một đòn cho Hayate, và tới cuối là mạng của Mercedes—Zeratul, đã liên tục điều chỉnh mục tiêu của mình, một lần nữa xác định và chuẩn bị cho tình huống trong từng giây. Ông ta xé tấm khiên của Mercedes bằng tay trái trong khi nắm thấy thanh kiếm của Mercedes bằng tay phải. Ông ta huých vai mình vào ngực Mercedes và cúi xuống trong khi đặt những ngón chân mình vào trường nhìn. Cơ thể ông ta - cuộn tròn bên dưới Mercedes - có độ đàn hồi cực cao. Ngay lúc ông ta duỗi thẳng đầu gối, ông ta đã bắn về phía trước như một tia sáng.
Nó vượt ngoài phép ẩn dụ về ‘phá vỡ tốc độ âm thanh.’ Nếu Mercedes không lập tức đẩy kiếm năng vào những mảnh giáp vỡ và dùng chúng làm vũ khí, hai má Zeratul đã chẳng có chút máu chảy nào rồi. Không thể nào theo kịp chuyển động của ông ta ngay cả với Cái nhìn Tinh tường của Mercedes.
Grid chỉ lờ mờ thấy được nó. Ngoài một số ít ra thì những người có mặt tại hiện trường không thể phát hiện được chuyển động của Zeratul. Họ chỉ cảm thấy một tia sáng lóe lên.
“Hãy choáng ngợp đi.”
Hẳn rồi.
Zeratul mỉm cười. Đó là vì Hayate đang ở ngay trước mặt ông ta. Hayate đã nói mình muốn dạy Grid, nhưng có cảm giác như Hayate đang cằn nhằn một mình. Dù vậy, mọi thứ vẫn tốt. Nếu Zeratul có thể giáng một đòn trước khi về thiên đường, cơn giận của ông ta sẽ chịu đi đôi chút.
“Cậu cần sức tàn phá.”
Lời khuyên của Hayate kết thúc khi ông ấy và Zeratul xung đột. Hayate đã trực tiếp thể hiện.
Thanh kiếm đã cắt cổ một con rồng, thanh kiếm của Người giết Rồng duy nhất trên thế giới, đã chém cơ thể Zeratul thành từng mảnh. Ông ấy cũng hứng chịu một vết thương sâu từ ngực đến xương chậu, nhưng bậc chí tôn duy nhất trong thế giới này không thể chết chỉ vì chừng đó. Ông ấy đã phục hồi những nội tạng đang trào ra và siết chặt các cơ bắp để bịt vết thương.
“......”
“......”
Tất cả mọi người đều câm nín. Tới cả Grid cũng suýt đánh rơi quả đào trắng quý giá xuống đất. Hayate dùng kiếm năng để đốt cháy phần máu đang nhuộm màu thanh kiếm của mình và mỉm cười rạng rỡ.
“Thế nào? Cậu có học hành chăm chỉ không thế?”
“...Hở?”
Chỉ có sự im lặng theo sau câu hỏi. Vừa mới xong, Hayate đã chỉ cách đánh bại một vị thần ngay cả khi ông ấy không thể giết một vị thần. Hầu như không thể đoán nổi một kẻ được cho là bất khả chiến bại như võ thần lại bại trận và thua cuộc thì có cảm giác như thế nào. Đúng, Zeratul là võ thần. Có lẽ ông ta chỉ là một bản sao của Xi Vưu, nhưng không thể phủ nhận ông ta được. Không đạt được Tam hợp hay mất sức mạnh sau khi ở nhân giới trong một khoảng thời gian nhất định đều không phải là cái cớ. Ông ta bất khả chiến bại là chuyện đương nhiên thôi.
Hayate - người đã đánh bại ông ta - nghiễm nhiên đã đạt được một kỳ tích thần thoại. Vậy thì làm sao ông ấy có thể nói chuyện một cách bình tĩnh như thế?
“Ah...” Các sứ giả và hiệp sĩ đã được giác ngộ chỉ vì họ ‘chứng kiến’ thành tích thần thoại. Grid cũng được gia tăng các chỉ số của anh.
Grid - vẫn đang nhìn chằm chằm vào những cửa sổ thông báo được cập nhật liên tục - chợt tỉnh lại. Đó là vì kích thước của quả đào trắng trong tay anh đã giảm đi đáng kể. Anh nhìn xuống và thấy Biban tỉnh táo đang ngấu nghiến quả đào trắng. “Biban...!”
Anh mừng lắm. Thật sự là may mắn.
Biban chật vật để nói với Grid nhẹ nhõm và đẫm nước mắt, “Tại sao...?”
“Hử?”
“...Không...”
“Biban, bình tĩnh và nói chậm thôi.”
Biban đã bị thương nặng. Đó là một vết thương nghiêm trọng khi mà ông ấy có chết bất cứ lúc nào cũng không có gì lạ. Ông ấy đã sống sót hoàn toàn là vì ông ấy là thượng nhân. Ông ấy muốn truyền đạt điều gì khi chịu đựng cơn đau đớn của mình vậy? Grid kề tai mình vào miệng Biban và nét mặt anh dần dần nguội đi.
“Tại sao... không nói... là... cậu... có... đào trắng...”
“......”
Cái người này không hề thay đổi ngay cả khi đang hấp hối. Theo một nghĩa khác thì, Grid vừa giật mình đã trở nên chóng mặt. Rồi trước khi anh kịp nhận ra, Hayate đã tiếp cận, đặt Biban lên vai ông ấy, và cúi đầu với Grid. Thật là xấu hổ cho Grid.
“Hỡi bạn đồng hành... cảm ơn cậu vì đã cứu người đồng sự của ta.”
“Ấy không, ý ông là sao...?”
Anh là người nên biết ơn mới phải. Grid đang cố gắng nói vậy, chỉ để ngậm mồm vào. Đó là vì anh thấy mí mắt Hayate run lên. Grid đã nhận ra vào thời khắc này.
Không phải là các thành viên tòa tháp không sợ chết. Họ biết giá trị của cuộc sống hơn bất cứ ai. Do đó, Hayate đã nhận trách nhiệm với tư cách một con người có quyền lực. Ông ấy giấu đi nỗi sợ hãi của mình và xây nên tòa tháp khi chuẩn bị hy sinh bản thân để bảo vệ mạng sống của mọi người. Hayate đã phải lo lắng đến mức nào khi nhìn thấy Biban đang chết dần chứ? Chỉ đến bây giờ Grid mới nhận ra. “...Tôi cũng muốn cảm ơn ông. Tôi chắc chắn sẽ báo đáp lòng tốt này.”
“Cứ thỉnh thoảng đến nói chuyện với ta là được. Ngoài ra, ta hy vọng cậu không quên lời khuyên nhỏ của ta ngày hôm nay. Cậu có tiềm năng để thực hiện lời khuyên của ta và cậu có một tấm gương tốt.” Đôi mắt Hayate quay qua 30 Bàn tay Thần. “Hãy làm cho thiên thạch rơi xuống.”
“......!”
Tiềm năng mà Hayate đề cập là Tham lam và tấm gương là Braham. Một sự sống đã mài giũa những giới hạn tột bậc của kỹ thuật—ý Hayate là bổ sung sức tàn phá cần thiết cho quá trình ‘đánh trong khi bị đánh’ bằng cách sử dụng lực vật lý của Tham lam kết hợp với phép thuật được mô phỏng. Ông ấy nghĩ nó sẽ là một vũ khí thực sự lợi hại nếu điều đó khả thi.
Grid nhận ra được và để ý thấy một sự thật khác. Tứ Bách Thiên Binh Kiếm thuật mà anh vừa học từ nhật ký của Madra—Hayate không có bình luận gì với việc sử dụng Khai mở Tiềm năng để kích hoạt Ngũ Bách Thiên Binh Hủy diệt chi Kiếm.
‘Ừ, bất bại vương chỉ còn là quá khứ.’
Bất bại Vương Madra—ông ấy luôn có tiền đề rằng ‘sẽ là người mạnh nhất nếu không chết.’ Thế nhưng, ông ấy đã chết trước khi trở thành người mạnh nhất. Tức là kiếm thuật ông ấy để lại không đủ để được gọi là mạnh nhất. Trên thực tế, Kiếm thuật Bất bại Vương mà Grid thu được không phải bất khả chiến bại.
Grid tin chắc rằng—tiềm năng của chính anh, không phải những tàn dư của quá khứ, mới là thứ anh phải mài sắc và đánh bóng để trở nên mạnh hơn trong tương lai. Kiếm thuật Bất bại Vương chỉ đóng vai trò trợ giúp cho anh. Nó không phải thứ anh nên dựa dẫm vào.
Braham cũng nói thế rồi còn gì?
Huyền thoại vĩ đại nhất mọi thời đại là mình, Grid.
“Vâng, tôi sẽ khắc sâu lời dạy của ông.”