Chương 1507
“Tại sao ngài đột ngột quay lại thế?”
Hắn đang bị địa phủ truy đuổi hay là sao? Hao hỏi sau khi đuổi kịp Bunsdel - kẻ đã bỏ chạy mà không ngoảnh lại. Địa vị của kẻ kia rất cao, nhưng những lời nói ra lại không hề đẹp đẽ. Hắn cua một phát thật nhanh để quay lưng đi khi đã gần tới Reinhardt.
Hao bối rối vì anh ta vừa mới báo cáo cho Lauel rằng mình sẽ sớm tới cùng với chúa tể của bán long nhân. Nước da của Bunsdel trắng bệch do kiệt sức vì sử dụng Thuấn bộ nhiều lần liên tiếp. “Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ diệt vong vào hôm nay. Không, với những làn sóng cách đây chưa lâu thì nó có thể đã bị phá hủy luôn rồi.”
“Hở?” Hao hỏi lại một cách ngớ ngẩn. Anh ta nghi ngờ rằng Bunsdel đã bất chợt trở nên lẩm cẩm. Điều này chỉ kéo dài trong chốc lát. Anh ta đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình khi nhìn thấy cơ thể run rẩy như cây dương lá rung của Bunsdel. “...Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Ta cảm nhận được sát khí của võ thần tại Reinhardt.”
Võ Thần Zeratul—một thượng nhân với phẩm chất cao khó lòng nào không biết ông ta. Không chỉ là biết về mặt khái niệm thôi đâu. Bunsdel thực sự đã trải nghiệm chuyện đó.
Bunsdel đã mấy lần bị võ thần dụ dỗ. Có cảm giác rất là thần thánh khi ông ta xuất hiện trong một giấc mơ và mời chào một công pháp bí mật, nhưng lần nào Bunsdel cũng từ chối vì hắn cảm thấy có gì đó nham hiểm. Sự thất vọng, tức giận, và sát khí mà võ thần thể hiện lúc đó khủng khiếp đến mức chúng vẫn in rõ trong tâm trí hắn. Rồi một lúc trước, hắn cảm thấy sát khí hơn cả khi xưa tại lối vào của Reinhardt.
“Không có cách nào để biết nội tình chi tiết, nhưng rõ ràng là Vượt hạng vũ trang Vương đã động vào vảy ngược của võ thần. Mẹ nó, chó chết. Hắn làm cái quái gì để khiêu khích cơn phẫn nộ của võ thần khi lũ ác quỷ đang xâm lược vậy chứ? Hắn thực sự không thận trọng gì cả.”
Bunsdel có thành kiến với Grid. Hắn coi Grid là còn lâu mới hiểu đời và không thể kiểm soát được. Hắn đã chọn tin vào lời nói của Hao và tới để xem xét Grid. Giờ thì hắn cảm thấy như mình đã đạp phải cứt.
Hao - vẫn đang im lặng với vẻ mặt nghiêm túc - đã sớm mở miệng, “Reinhardt vẫn ổn.”
Anh ta vẫn đang thì thầm với Lauel.
Bunsdel cười khẩy. “Ta không biết nguồn tin của ngươi là ai, nên ta không biết chúng đáng tin đến mức nào, nhưng về sau đừng có liên lạc với chúng nữa. Ta đảm bảo với ngươi, kẻ gửi đi thông tin nhất định là một đứa ngu ngốc.”
“Đó là thủ tướng của Vương quốc Vượt hạng vũ trang...”
“Hắn định lôi kéo ta để tránh sự hủy diệt sắp đến thôi. Thủ đoạn nông cạn đến mức ta có thể thấy trình độ của hắn. Chậc chậc, ngu xuẩn.”
“Nó thực sự không sao mà. Võ Thần Zeratul bị đánh bại rồi.”
“Hả? Puhahat! Ngươi tin chuyện đó sao? Ngươi là một kẻ hoàn hảo để bị lừa trên phố đấy.”
Võ thần là bất khả chiến bại. Không cần biết đó có là Vương quốc Vượt hạng vũ trang, những kẻ lan truyền thông tin sai lệch mà không biết thường thức, hay là Hao, kẻ đã sa vào mánh khóe rẻ tiền—Chúng đều có vẻ như lũ ngu đối với Bunsdel. “Chậc, đi làm một chầu thư giãn đi.”
“Uống rượu trong khi ác quỷ đang hoành hành khắp lục địa sao? Thôi nào, cùng quay lại Reinhardt đi.”
“Cuộc chiến vốn đã tàn rồi. Chỉ dựa trên việc võ thần đùng đùng ở đâu xuất hiện để hủy diệt Vương quốc Vượt hạng vũ trang hơn là giúp đỡ nhân loại thì đó đã là chuyện không hề bình thường. Nhân loại chắc chắn sẽ thua. Ta chỉ mừng là nó sẽ không ảnh hưởng mạnh đến chúng ta dù bên nào giành chiến thắng.”
“Vương quốc Vượt hạng vũ trang có làm sao đâu...”
“Puhahaha!” Bunsdel ôm bụng và cười lớn. Sau một lúc lâu, hắn đã cam kết, “Vương quốc Vượt hạng vũ trang nói chúng muốn hợp tác với bán long nhân hả? Được thôi. Nếu ngày mai mà Vương quốc Vượt hạng vũ trang được xác nhận là bình an vô sự, bán long nhân chúng ta sẽ làm hơn cả hợp tác với Vương quốc Vượt hạng vũ trang và sẽ trở thành những con chó của chúng.”
“......”
“Giờ ngươi biết hiện thực rồi đúng không? Cùng đi làm một chầu thôi.”
“......”
Đây mới là kẻ hoàn hảo để đánh bạc trên phố này. Hao nghĩ về chuyện đó mà mong chờ vào ngày mai sẽ đến.
***
“Th-Thật à? Vượt hạng vũ trang Hội sẽ nghe yêu cầu của bọn tôi sao?”
“Đúng!”
“T-Tuyệt vời...”
Hắc Bạch tỷ muội—họ là những người chơi xếp hạng có tiếng tăm và thậm chí một người chơi xếp hạng cấp cao có trình độ kha khá cũng không thể chìa danh thiếp ra trước mặt họ. Nói chính xác thì còn chẳng thể thở cho đúng cách luôn.
Mỗi khi có một cuộc chạm trán trên các bãi săn hoặc trên đường, những người chơi xếp hạng sẽ lén lủi đi hoặc hạ thấp mắt xuống. Họ tuy có tay nghề, nhưng kỹ năng tốt bao nhiêu thì tính cách xấu bấy nhiêu. Họ sẽ dùng một nhiệm vụ hoặc mạng người làm thế chấp để cướp của, và những ai không bị họ đe dọa đương nhiên sẽ bị giết. Họ như những kẻ giết người hàng loạt bị tâm thần. Người ta đánh giá rằng một băng cướp lớn sẽ được tạo ra nếu chị em nhà này thích lãnh đạo một nhóm người.
Mọi người vô cùng phản cảm với hai chị em. Họ tránh né ra mặt luôn. Hai chị em đã phạm nhiều tội ác đến mức họ khó có thể hành động một cách công khai.
Hầu hết mọi quốc gia trên lục địa đều đã ra lệnh truy nã lên hai chị em. Đặc biệt, đế chế thù địch với họ. Ngay khi họ vượt biên, quân đội đã được điều động để đuổi theo và kiên trì truy bắt họ. Hiệu chỉnh hệ thống để duy trì luật pháp là rất bá đạo nên sức mạnh của tổ truy bắt quá tốt.
Hai chị em chả bận tâm nhiều. Họ có phải tới đế chế làm gì đâu.
Sau đó, đại chiến nhân quỷ bắt đầu và hoàn cảnh thay đổi. Cái bát cơm ngon nhất mang tên Vực thẳm thì ở trong đế chế. Họ đang đi săn ở ngoại ô, nhưng cấp độ của các sinh vật ma quỷ xuất hiện ở ngoại ô không đủ để làm họ thỏa mãn. Thật mỉa mai khi hệ thống truy bắt vẫn hoạt động hiệu quả ngay cả khi đế chế đứng trước nguy cơ diệt vong.
Hai chị em tìm kiếm một giải pháp và đương nhiên đã chuyển sang Vượt hạng vũ trang Hội. Ảnh hưởng của đế chế không vươn tới được Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nói nghiêm túc thì, Vương quốc Vượt hạng vũ trang ở một vị thế cao hơn đế chế. Nếu họ có thể làm việc với Vương quốc Vượt hạng vũ trang, đế chế sẽ khó mà dày vò họ được. Hai chị em nhận định rằng chiến tranh là vô cùng bất lợi cho nhân loại và đã yêu cầu đàm phán với Vượt hạng vũ trang Hội.
Bọn tôi sẽ hữu ích trong chiến tranh nên là hãy dùng bọn tôi.
Họ đang nghĩ đến việc luồn cúi. Họ thực sự muốn đến bãi săn vĩ đại mang tên Vực thẳm. Tuy nhiên, vấn đề là tính cách của họ. Bạch Tỷ quên mất vị trí của mình lúc cô ta viết một bức thư để truyền đạt ý định của cô ta cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
[Bọn tôi sẵn sàng chiến đấu bên phe các người. Bọn tôi có chiến lực khá tốt còn gì? Các người biết ơn lắm đúng không? Các người muốn bọn tôi nhỉ? Thế thì bán các vật phẩm huyền thoại do Grid làm cho bọn tôi đi. Bọn tôi sẽ chiến đấu bên phe các người trong suốt cuộc chiến.]
“Ch-Chị à, giọng điệu chị bị làm sao thế? Bọn mình đang ở vị trí nhờ vả cơ mà?” Hắc Muội ôm ngang hông cô ta từ phía bên cạnh, nhưng Bạch Tỷ thì đã bấm nút gửi mất rồi.
“Ahaha. Thế là hết.”
Cái tính tự cao ngu ngốc này. Bạch Tỷ giờ mới tỉnh ra và bật cười trong tuyệt vọng.
Một con bồ câu đưa thư màu trắng đang bay trên trời. Thế là xong. Sự xuất hiện của con bồ câu đưa thư màu trắng nghĩa là lá thư đã tới đầu bên kia. Cô ta không thể ngăn nó lại. Hệ thống là như thế này mà.
...Vậy là chấm hết. Vượt hạng vũ trang Hội sẽ không phản hồi lại cái thái độ này đâu. Cô ta chỉ đang khóc lóc và bỏ cuộc thì nhận lại một câu trả lời nói rằng ‘Ôkê thôi’.
Hai chị em mừng rỡ và chạy thẳng tới Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Họ không có lệnh truy nã tại Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Đó là lẽ đương nhiên vì họ không muốn gây ra bất kỳ sự cố nào trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Sự thù địch của hai chị em chống lại Vương quốc Vượt hạng vũ trang giờ đã là một câu chuyện của quá khứ xa xôi. Sau khi bị giáo dục vài lần, họ đã đầu hàng Vương quốc Vượt hạng vũ trang vô điều kiện và cúi mặt xuống mà sống.
“Lauel! Chấp nhận đề nghị của bọn tôi là một lựa chọn tuyệt vời! Tôi ưng rồi đấy! Tin đồn nói anh thông minh rốt cuộc cũng là thật!”
Lauel bảo họ, “Mấy người có muốn chơi đùa ở Vực thẳm không? Tôi có kỳ vọng cao vào hai người đấy. Tôi sẽ giải quyết các thủ tục, nên là đừng lo. Cứ thẳng tiến và chiến đấu đi.”
“Ng-Ngay bây giờ á? Thế còn đống vật phẩm?”
“Dĩ nhiên mấy người phải cho thấy kết quả trước rồi bọn tôi mới có thể tiến hành giao dịch.”
“Bọn tôi sẽ không lừa Vượt hạng vũ trang Hội trừ khi bị điên. Bọn tôi cần mua vật phẩm để thể hiện một màn trình diễn tốt hơn...”
“Tôi không biết mấy người đang cố làm gì bằng cách thay đổi trình tự của mọi thứ. Nó rất khả nghi đấy.”
“Thay đổi trình tự… Kh-Không phải thế! Anh nói đúng! Ưh, được! Bọn tôi phải chứng tỏ bản thân trước! Bọn tôi sẽ tới chiến trường ngay bây giờ!”
“Ch-Chị, đi với em...”
Hắc Bạch tỷ muội và hàng vạn người chơi ám muội do họ đại diện—những người hoạt động chỉ vì lợi ích của riêng mình đã muộn màng lên chuyến tàu tốc hành tới địa ngục. Hầu hết họ đều cố gắng thực hiện những giao dịch với Vượt hạng vũ trang Hội. Họ dùng hỏa lực vĩ đại để kéo thù hận và đã trở thành những đầu đạn.
***
Tại Đảo Cork...
“Zikfrector! Ngươi đang làm gì thế hả? Dậy mau!” Nefelina hét lên gấp gáp giữa trận chiến khốc liệt với Hell Gao - đã chạy ra khỏi ma động. Đó là vì các cổ tự của Zikfrector - được sử dụng để tạo ra phép thuật hỗ trợ họ - đã ngừng hoạt động. Cô nhóc chuyển hướng nhìn và thấy một cảnh nực cười. Zikfrector đã dừng lại và đang ngủ đứng.
“Zik! Thứ đê tiện! Chết đứng còn chưa đủ. Tại sao ngươi còn ngủ đứng nữa hả?!” Lời nguyền Lười biếng lại khởi động ở một thời điểm như thế. Có đôi chút khó khăn để chống đỡ sức mạnh của Hell Gao - đã giáng thế trong một cái xác mang thứ bậc của một đại quỷ. Thế nên, cô nhóc cảm thấy cấp bách.
“Cứ để đại sư cho tôi và tập trung vào cuộc chiến đi!” Zibal nhanh chóng đáp lại. Anh xuống khỏi Phi cơ, đặt nó thành một rào chắn, và lắc vai của Zikfrector. “Đại sư!”
Bình thường thì Zikfrector sẽ rút lui trước nếu ông ấy sắp ngủ giữa trận chiến. Giờ thì ông ấy đã ngủ quên mà không có bất kỳ dấu hiệu nào sao? Chuyện này trước nay chưa từng xảy ra...
“...Ớ?” Zibal có một cảm giác điềm gở, chỉ để bỗng ngạc nhiên.
“C-Có chuyện gì vậy?”
Zikfrector - người mà anh tưởng là đã ngủ - mở to cả hai mắt ra.
“Có một con kiến bò qua à?”
Ông ấy đang làm gì thế? Zibal thấy Zikfrector nhìn xuống đất và chợt nhớ tới thông điệp thế giới.
[Có tin tức rằng ‘Thi thể bị Phong ấn của Một trong Thất Ác’ đã được tìm thấy tại Vực thẳm. Thù hằn đã được thêm vào ‘thế giới hỗn tạp’. Sự tập trung của quỷ lực đã tăng và hình phạt cho các ác quỷ đã giảm 20%.]
...Đây là nội dung. Anh ta tập trung vào chiến đấu Hell Gao đến mức quên mất tầm quan trọng của nó.
“Không đời nào. Đó là xác của ông à?”
Thi thể bị phong ấn của một trong thất ác. Nếu thất ác ở đây nghĩa là một trong thất ác thánh, thì đồng nghĩa với việc đó có thể là xác của Zik, cái ác thứ 6.
“Ta không biết.” Biểu cảm của Zikfrector là sự đau buồn. “Kết nối yếu đến mức ta không chắc đó là xác của ta hay là đồng sự của ta. Ta sẽ cho rằng đó là xác của một đồng sự nếu không có chút kết nối nào. Nhưng mà, điều này rất khó. Nó là điềm xấu. Ta không phải là Zik ư?”
“......”
Lý do ông ấy ngừng chiến đấu là vì tự ngẫm nghĩ sao?
Zibal nghĩ nó thật phi lý, để rồi nhớ đến danh tính của người được gọi là Zikfrector. Ông ấy là ‘hiện thân’ của cái ác thứ 6, Zik. Sau nhiều lần luân hồi với trí nhớ của kiếp trước, ông ấy đã trở thành Zikfrector hiện tại. Đã quá lâu rồi nên chẳng có gì lạ nếu ông ấy tự hỏi liệu mình có thực sự là cùng một người với cái ác thứ 6 - Zik - hay không. Ông ấy đã trải qua rất nhiều cuộc đời khác nhau.
“Nếu cái xác được tìm thấy trong Vực thẳm là của ta... đó là một vấn đề rất lớn. Ta không thể giao tiếp sao cho đúng với xác của mình được... đó là bằng chứng cho thấy ta khác với bản thân mình của tiền kiếp...”
Lúc nước da của Zikfrector tối sầm đi...
“Này, thằng ngu!” Nefelina gào thét. “Não ngươi tan ra vì ngủ quá lâu rồi à? Pháp lực của Hell Gao bao quanh hòn đảo rồi đấy. Nếu ngươi có thể cảm thấy một kết nối với cái xác ở Vực thẳm, thì nó đương nhiên là xác của ngươi. Nó còn là xác của ai được nữa?! Ưgh? Ái! M-Mau lên! Tới giúp ta mau lên!”
Khi tình hình trở nên khó khăn hơn, Nefelina thậm chí còn rơm rớm nước mắt. Con non mới sinh có rất ít chững chạc. Zibal trông như anh đã thấy cái gì đó mình không nên thấy.
“Ưm... Ta đã bị lay động quá trầm trọng.” Đôi mắt vừa mất đi ánh sáng của Zikfrector đã trở lại với đời. Đó là việc phát hiện ra xác của ông ấy sau hàng ngàn năm. Ông ấy điềm tĩnh được thì mới là lạ.
Zikfrector rút ra Kiếm của Saharan. Zikfrector đã cảnh giác với Lời nguyền Lười biếng ngày càng sâu đậm lúc cơ thể ông ấy trở nên nặng nề, nên ông ấy vẫn chỉ đang đóng vai trò hỗ trợ bằng cách dùng phép thuật cổ tự. Tuy nhiên, ông ấy được ngợi ca là đại sư do sự vĩ đại của mình. Giờ đây, ông ấy đã lấy ra quyền năng mà mình từng dùng để giúp Saharan thành lập đế chế. Đó là một quyền năng không cần cân nhắc về hậu quả. Đó là biểu hiện của ý chí ông ấy, để làm dịu tình hình và thu hồi xác của mình.
Năng lượng đỏ bốc lên từ thanh kiếm đỏ và pháp lực, kiếm năng, và ý chí của Zikfrector hòa trộn vào với nó để hình thành một hoa văn. 7 cổ tự được tạo nên bằng năng lượng đầy màu sắc đã bắt đầu trôi nổi xung quanh ông ấy. Mỗi lần các cổ tự giao nhau, những từ nhất định lại được kết hợp. Khi các từ được hợp lại, năng lượng trở nên mạnh hơn và mở rộng ra. Sự pha trộn của các thuộc tính với phép thuật đã quá nhiệt.
Cả hòn đảo rung chuyển vì sóng quyền năng. Núi lửa phun trào và ngoài biển thì có sóng thần. Người mạnh nhất của thất ác thánh đã nổi dậy chống lại Asgard kiêm người đã bị các vị thần nguyền rủa—hậu quả của việc người mạnh nhất từ thế giới trước đó thể hiện những khả năng thực thụ của ông ấy là ngoài sức tưởng tượng.
Zibal chết lặng.
‘Tại sao ông ấy cứ chạy trốn khi có những kỹ năng này vậy?’
Nói chính xác thì, đó là ‘Mình chạy trốn với ông ấy trong khi ông ấy ngủ.’
Zibal muốn sớm nói lời chia tay với những ngày tháng buồn bã đó.