Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1526: Chương 1521

Chương 1521

Hayate sống vì người khác. Đó là một sự thành tâm mà không ai biết. Chính những lời nói đầy khinh rẻ và căm thù của tộc rồng đã ghi nhớ và trói buộc ông ấy. Mọi người đã lãng quên ông ấy cách đây rất lâu rồi. Ông ấy là một tồn tại cô đơn.

Thay mặt cho ông ấy, Grid tức giận. Hayate và các thành viên tòa tháp đã tự cách ly mình khỏi thế giới. Đó là với mục đích giết rồng, những kẻ giữ nhân loại làm con tin. Đây là một câu chuyện thế giới không biết tới.

Đó là một hành động được thực hiện bởi Hayate. Trước đây ông ấy đã quan ngại rằng Grid sẽ khiêu khích sự giận dữ của tộc rồng, biến trang sử của anh thành một câu chuyện bí mật. Thế mà bây giờ—

“......!”

Tự Grid đã lôi câu chuyện bí mật ra. Đó là hậu quả của quyết định chiến đấu với tộc rồng trong quá trình giao tiếp cùng bản ngã của Gujel. Đó là một hiện tượng tự nhiên. Grid muốn thiết lập một mối quan hệ thật với Gujel. Thế nên, anh chỉ bày tỏ cảm xúc lẫn ý chí thật lòng của mình. Anh không có ý để nó được viết thành một trang sử.

Sự thật mà Grid đã bỏ qua là nét đặc trưng trong sự tồn tại của tộc rồng. Tộc rồng không hề dính dáng đến sự ra đời và duy trì thế giới. Do đó, chúng không phải những đối tượng của đức tin. Ngay cả vậy, chúng vẫn đủ tư cách để dẫn thế giới tới bờ hủy diệt.

Đơn giản bởi vì chúng mạnh thôi. Không chỉ mỗi quyền năng tối thượng vốn là cố hữu của chúng. Chúng còn sáng tạo ra khái niệm phép thuật. Chúng là một chủng loài siêu việt, không bị ràng buộc bởi thánh năng và có thể đặt thế giới dưới bàn chân chúng. Quyết tâm của anh - chiến đấu với chúng mà không né tránh khi thời điểm đó tới - đã được chấp nhận như một sự kiện mang tính lịch sử.

“Hayate!”

Hành động đã được thực thi trước khi xảy ra tai nạn. Grid nén thời gian với không gian lại và nhảy lên, tuyệt vọng vươn tay về phía Hayate. Anh phải phản ứng. Hayate đang đánh cược mà chẳng có bất kỳ cơ hội thắng nào. Rất đúng khi gọi nó là một sự hy sinh. Đó là để bảo vệ Grid. Grid có quyền và nghĩa vụ ngăn ông ấy lại.

“Dừng lại đi!” Grid la lên, nhưng anh đã chậm một bước. Trước khi anh nhận ra, hiện diện của Hayate đã bao phủ cả thế giới.

Thời khắc này, câu chuyện của Grid đã bị tộc rồng hạ ưu tiên. Chúng không coi anh là tầm thường. Grid đủ tư cách để thù địch với tộc rồng. Nếu không đủ tư cách thì từ đầu đã chẳng có một trang sử rồi. Thế giới này đã thừa nhận Grid.

Chỉ là đối với tộc rồng, Hayate đặc biệt hơn. Người giết rồng duy nhất trong lịch sử—từ một thời điểm nhất định, ông ấy đã trở thành cái đích lẫn mục tiêu của tộc rồng. Đối với tộc rồng, hiện diện của Hayate vĩ đại và nặng nề hơn quyết tâm của Grid nhiều.

Hầu hết các con rồng tồn tại trên thế giới giờ đã cảm thấy Hayate. Ngoại trừ Hayate, chúng coi mọi khái niệm là vô nghĩa và có nhiều cảm xúc.

Các vị thần trên trời cũng nhận thấy sự kiện không ngờ.

“Tên con người đáng ghét đó cuối cùng cũng báo hiệu cho ngày chết của hắn.” Zeratul phá lên cười lúc ông ta đang khôi phục tình trạng thương tích của mình.

Zeratul ngạc nhiên một cách thích thú. Ông ta ngạc nhiên vì nó nằm ở mức độ hân hoan có thể sánh với khi ông ta tưởng tượng việc mình giết Xi Vưu. ‘Ta lại để ý tới Hayate đến mức này sao?’

Không, không thể thế được. Ông ta chỉ nghĩ Hayate là một tên khốn đáng ghét. Tên khốn đó là kẻ đã làm tổn hại địa vị của Zeratul...

Zeratul đang cau mày thì một giọng nói khó chịu lọt vào tai ông ta, “Ngài xấu xí quá.”

“......”

Zeratul nhìn vào sinh vật dám chỉ trích một vị thần và thậm chí trong lúc vị thần ấy có mặt ở đó. Vóc người thấp bé và gương mặt trẻ măng—vệt ửng hồng trên hai má vẫn còn chút mỡ cho thấy vẻ thuần khiết đáng ghê tởm.

Tổng lãnh thiên sứ số 1, Raphael. Họ thuần khiết. Đó là vì không giống với các thiên sứ thông thường, họ không có mẹ. Họ là một trong số ít nguồn gốc của thiên sứ.

“Ta không thể tin một vị thần danh tiếng lại sợ một con người đấy.”

“Ta không sợ,” Zeratul không thể chịu được và đáp lại. Rồi ông ta lập tức hối hận.

“Ngài thấy trước được kết cục của Hayate và mừng rỡ. Có bất kỳ lý do nào để mừng nếu ngài không sợ ông ta sao? Ta tò mò lắm. Vui lòng giải thích cho ta nghe.”

“......”

Sự tò mò của ngươi đâu phải việc của ta...

Lúc Zeratul muốn nuốt xuống những cảm xúc như thế...

“Cốc cốc~ Venice đến rồi nè! Úi trùi? Raphael dễ thương của chúng ta, hôm nay ngài lại dành hết tâm sức mình cho Zeratul nữa này.”

“Đó là một trong các vai trò của ta. Venice à, ta cũng sẽ chăm sóc cho ngài nếu ngài phải chịu điều tương tự vào ngày nào đó.”

“Ui chu choa, sao ngài lại nói một chuyện khủng khiếp như thế?”

Cứu cánh của ông ta xuất hiện rồi.

Venice, thần tiền—hầu hết các vị thần trên trời đều đối xử lạnh nhạt với cô ta. Đó là vì họ khinh thường xu hướng cố chấp của cô ta là chuyển đổi mọi thứ thành hàng hóa. Tuy nhiên, Zeratul lại ưu ái cô ta. Là do ông ta có thể khoe mẽ các công pháp bí mật của mình - võ thuật của võ thần - thông qua cửa hàng mà cô ta kinh doanh.

***

Những cuộc đánh bom diễn ra bừa bãi. Phép thuật của những con rồng được bắn đi trong khi mặc kệ khoảng cách.

‘Đây không phải là điều để tự trách mình.’

Grid lạnh lùng đánh giá lúc anh đứng cạnh Hayate - người đã hít thở sâu sau khi thu hồi kiếm năng của ông ấy.

Giao tiếp với bản ngã của Gujel, sự cố trang sử, và thu hút cừu hận của toàn bộ tộc rồng—Grid nghĩ đó là một quá trình nên được chấp nhận một cách tự nhiên.

Vũ khí rồng là vũ khí tối thượng—Không quá lời khi bảo rằng nó là một trong những nội dung cuối game và là một vật nên được xử lý cẩn thận, vậy thì không thể cứ đơn giản sao lãng bản ngã của Gujel được. Kéo cừu hận của tộc rồng trong quá trình này là một vấn đề mà anh phải gánh. Do đó—

“Ông vội vàng quá rồi,” Grid khiển trách Hayate. Lần đầu tiên, anh chỉ trích và trách móc một người anh đã luôn dành sự kính trọng. Grid hiện tại đã quá lý trí để cảm thấy tội lỗi do cảm xúc.

“Ta xin lỗi,” Hayate đã nhận lỗi. Ông ấy thừa nhận rằng Grid có quyền chỉ trích mình. Tuy nhiên, không có hối hận trong biểu cảm của ông ấy. Ông ấy hiểu vị trí của Grid, nhưng ông ấy tin rằng mình làm đúng. “Xin hãy hiểu cho. Ta nghĩ là có quá nhiều thứ để mất nếu ta ở yên tại chỗ.”

Grid là thần. Cậu ấy là bất tử. Tuy vậy, bất tử không có nghĩa là một kẻ thoát khỏi khái niệm cái chết. Như Zeratul đã chứng minh, chết không phải là hết đối với một vị thần, mà là một thời cơ đánh mất địa vị. Không biết là Grid có nhận thức được điều đó không, nhưng cậu ấy đã đến mức sợ chết hơn cả khi còn là một con người. Hơn nữa, cậu ấy có hàng chục triệu hay hàng trăm triệu người dân dưới quyền mình.

Thù địch với tộc rồng đòi hỏi quá nhiều hy sinh. Do đó, Hayate không hối hận về lựa chọn của ông ấy.

Đôi mắt kiên định của ông ấy khiến Grid thở dài. “Chẳng phải vị trí của tòa tháp đã bị lộ rồi sao? Tôi nghĩ ông mới là mất nhiều thứ đó, Hayate.”

Tòa tháp Thông thái là nơi trú ẩn cho các thành viên tòa tháp. Các thành viên tòa tháp đã mất sự bảo vệ của tòa tháp không tránh khỏi sự dòm ngó của tộc rồng. Họ sẽ phải thức trắng mắt hàng đêm. Ngoài ra, toà tháp còn là một kho báu. Những báu vật hàng đầu như các cỗ máy phép thuật và sắt đêm trăng đều được cất giữ trong tòa tháp. Mất nó sẽ làm các thành viên tòa tháp phải trả giá quá đắt. Giống như là mất đi gần như mọi thứ vậy.

Hayate trấn an anh, “Không chỉ có một tòa tháp đâu. Bọn ta vẫn đang chiến đấu chống lại tộc rồng trong hàng ngàn năm và bọn ta đã có chuẩn bị rồi.”

“Cơ mà, di chuyển không có dễ dàng như thế đâu.” Ghế số 2, Fronzaltz, xuất hiện. Vẻ mặt của ông ấy hung dữ, nhưng đó là do đặc điểm của cự nhân tộc. Ông ấy thực chất không bực lắm, cũng không bày tỏ bất mãn với Hayate và Grid. Ông ấy đánh giá rằng hai người không mắc sai sót hay làm điều gì sai cả. Đó là phản ứng của một cự nhân khôn ngoan.

“Lâu rồi không gặp, Vượt hạng vũ trang Thần.”

Fronzaltz coi trọng kỷ luật và phép tắc. Ông ấy đã lịch sự ngay từ lần đầu gặp Grid. Người tiên phong là đại diện của nhân loại và được tôn trọng bất kể tuổi tác lẫn chủng loài. Tuy nhiên, hành vi hiện thời có phần hơi quá. Ông ấy cúi đầu thật sâu như đang đối đáp với chủ nhân mình.

“Xin thứ thoải mái ạ.”

Grid ngưỡng mộ các thành viên tòa tháp. Fronzaltz là một cự nhân đã sống từ thời cổ đại. Thái độ hiện tại của họ là rất không thoải mái.

Fronzaltz lắc đầu. “Cậu đáng được tôn trọng mà. Cậu nên quen với nó đi, ngay cả khi cậu khó chịu.”

Thái độ của Fronzaltz là điều hiển nhiên. Grid đâu chỉ là đại diện cho nhân loại, mà là một vị thần được tôn lên từ mong muốn của nhân loại. Chưa kể, anh đã sáng tạo một vũ khí rồng và có lẽ đủ tiêu chuẩn để làm một người giết rồng.

‘Cậu ấy vẫn chưa nhận ra hết sự vĩ đại của mình,’ Fronzaltz suy nghĩ lúc ông ấy nhìn vào Grid đang đỏ mặt với vẻ hoài nghi. Rồi ông ấy thúc giục Hayate, “Mau thu dọn đồ của ngài đi. Có khả năng cao tộc rồng sẽ truy đuổi ngài đấy, nên chúng ta phải nhanh lên.”

“Ừm, mọi chuyện đã đến mức này rồi, nên là Grid, cậu nên quay về đi.”

“Tôi sẽ ở cùng với ông.”

Hayate gật đầu với Fronzaltz và sau đó nói với Grid - người đã đưa ra yêu cầu vô lý, “Thế thì ta sẽ tiếp tục thu hút sự chú ý của tộc rồng mất.”

“......”

“Hãy ghi nhớ một điều. Lý do tộc rồng bị ám ảnh với ta chứ không phải cậu chẳng phải là vì cậu tệ hơn ta.”

“...Vâng.” Không còn có thể ép buộc Hayate, người đã thuyết phục anh với lý do chính đáng. Grid có một vẻ mặt hối tiếc lúc anh đưa Kiếm Gujel cho Hayate. “Vậy thì làm ơn giao thanh kiếm này cho Biban hộ tôi. Đó là món quà mà tôi đã hứa với Biban.”

“......!” Fronzaltz mở to mắt ra. Một vũ khí rồng mà các thành viên tòa tháp không thể chế tác. Năng lượng của một ‘Người giết Rồng’ đang phát ra từ nó. Tất nhiên, đó chỉ là một phần, nhưng đã đủ mạnh mẽ rồi.

‘Ta đã mong đợi nó, nhưng... nó vẫn thật sửng sốt.’

Quyền năng mà Hayate thu được từ việc ‘cắt cổ một con rồng’ đã được Grid thực hiện chỉ bằng mỗi kỹ thuật. Đó là một tiềm năng ông ấy không thể tin được mặc dù đã đọc báo cáo.

[Hảo cảm với Ghế số 2 của Tòa tháp Thông thái, Fronzaltz, đã tăng 10.]

“......”

“Ngài Biban sẽ rất vui đây. Ông ta có lẽ sẽ coi cậu là ân nhân cả đời.”

“Một trong những ân nhân cả đời của tôi là Biban. Hayate cũng vậy.”

[Hảo cảm với Ghế số 2 của Tòa tháp Thông thái, Fronzaltz, đã tăng 10.]

“......?”

“Ta sẽ sớm cử ai đó tới chỗ cậu cùng với vị trí của tòa tháp mới. Vui lòng lại đến nhé.” Hayate cười nhẹ và lập tức về tòa tháp. Fronzaltz đi theo đằng sau ông ấy trong khi cúi đầu trước Grid.

‘Mình đã lo là có thứ gì đó không ổn với tòa tháp cơ, mình mừng quá.’

Nền của tòa tháp gây ra rất nhiều tiếng ồn có thể nghe thấy từ bên ngoài. Dựa trên sự rung chuyển của toàn bộ công trình, nó dường như đang di chuyển các cỗ máy phép thuật.

‘Mình có nên quay lại không?’

Grid sắp rời đi thì anh trở nên ngạc nhiên. Anh đã cứng đờ như tượng đá theo đúng nghĩa. Đó là vì một con tàu bay rất lớn xuất hiện trên đỉnh tháp đã tách làm đôi. Nó dài tới hơn 300 mét. Chiều cao thì bằng một nửa số đó. Nếu anh chưa trải nghiệm nội thất rộng lớn của tòa tháp, anh hẳn sẽ khó tin rằng một thứ như vậy lại được cất giữ trong tòa tháp.

‘Chất vãii. Đó là một di tích của cự nhân tộc à?’

Trước hết, Grid bị những khẩu súng của con tàu thu hút. Nhất là, kích thước của khẩu đại bác được lắp đặt trên boong thượng thật choáng ngợp. Anh nghĩ nó sẽ có một uy lực sánh ngang Khí huyết của rồng.

“Ếhh? N-Này!”

“......?”

Grid vẫn đang xem xét mọi bộ phận của con tàu bay, để rồi không tin vào mắt mình.

Biban - đang bám như một con ve sầu vào những khẩu súng của tàu bay - đã phát hiện ra Grid và la lên, “Chuyện gì đây hả? Cậu có đến à?! Đáng lẽ phải bảo ta biết chứ! Uwaaaah!”

“......”

Cái gì thế? Tại sao ông ấy lại treo mình bơ vơ ở một bên vậy? Grid tuy tò mò, nhưng anh cố quay đi khỏi cơn tò mò của anh. Rõ ràng là một khi anh tìm ra lý do, anh sẽ nghĩ nó thật rỗng tuếch và phi lý.

Con tàu bay đồng thời phun pháp lực ra từ 12 động cơ và đột ngột trở thành một dấu chấm rồi biến mất. Đó là một cảnh tượng khiến ngực Grid đập thình thịch. Anh có một linh cảm rằng Radwolf sẽ là sự trợ giúp lớn cho anh trong tương lai khi anh muốn chế tạo một con tàu bay bằng Tham lam.

‘Giờ không phải lúc trò chuyện này.’

Grid vội vã sử dụng cuộn phép quay về. Có tin tức rằng vua ám tiên đã bắt đầu mở miệng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!