Chương 1522
Tiếng trống thắng trận vang dội khắp lục địa.
Có nhiều người chơi hoạt động tại các trận chiến địa phương—Hurent, người đẽo tạc những ngọn núi trùng điệp như bậc thang và canh tác ruộng đồng để củng cố toàn bộ rặng núi; Regas, người chặn cầu và đơn độc kìm giữ hàng vạn sinh vật ma quỷ; Huroi, người dùng vài lời để trấn áp chỉ huy của đội quân ác quỷ đã chiếm các nơi trú ẩn của người tị nạn; v.v.
Những tin tức khó tin xảy ra từ cái này tới cái khác.
Độ khó của những người chơi thuộc về Giáo hội Yatan cũng trở thành một chủ đề nóng. Đó là vì Damian với Ăn Chân giò Cay đã thu hút cừu hận của các Bề tôi của Yatan và chúng vẫn đang truy đuổi hai người được mấy ngày rồi.
Cũng có cơ sự khi mà Haster ‘về hưu’ đánh bại một đại quỷ lúc hợp tác với những người đã biến anh ta thành một người về hưu, và một cơ sự khi Euphemina đứng tại lối vào của Vực thẳm với Braham và triệt tiêu sự xuất hiện của các sinh vật ma quỷ trong 3 giờ.
Một vài trong số đó là những truyền thuyết huyền thoại.
Tuy nhiên, mọi người không vui mừng. Chiến tranh quả đúng là địa ngục. Ngoài màn trình diễn của các đồng minh, thương vong quy mô lớn đang xảy ra hàng ngày. Đó là bởi họ không thể chặn được hoạt động của các ác quỷ.
Vốn dĩ, ác quỷ rất khôn lanh. Không như các đại quỷ, chúng xảo quyệt vì không tự tin vào năng lực của mình. Chúng hiếm khi nhắm vào các mục tiêu cao tay hơn bản thân và tận dụng rất tốt khả năng của chúng. Sức mạnh càng thấp thì điều đó càng rõ rệt.
Đặc biệt, một lượng nhỏ ác quỷ có khả năng ngụy trang hoặc can thiệp vào giấc mơ lẫn mong muốn của con người là hết sức đe dọa. Chúng dễ dàng đào sâu vào tâm lý của phần đông những người sợ hãi chiến tranh. Chúng hòa nhập vào xã hội loài người một cách tự nhiên để làm sụp đổ các tổ chức và phá hủy những thành trì chính. Một số ác quỷ cải trang thành quý tộc thứ hạng cao của đế chế và giết hàng vạn người chỉ trong 2 ngày. Đó là kết quả của một số bất hạnh chồng lên nhau.
Quyền lực của chiến lược thật đáng sợ. Chúng nắm vững và khai thác quyền lực bằng sự khéo léo của mình và thể hiện một sức mạnh vượt trội hơn vũ lực.
“Đó là một vấn đề không thể tránh khỏi. Damian đã nói rồi còn gì? Kể cả Giáo hội Rebecca vẫn còn nguyên vẹn thì cũng sẽ thế thôi. Các tư tế của tam thần không thể tìm và tiêu diệt được lũ ác quỷ đang bí mật ngụy trang để xâm nhập hoặc tiếp cận qua những giấc mơ.”
Quỷ lực là dấu hiệu của một ác quỷ.
Đó là một khái niệm tỉ lệ thuận với sức mạnh. Ác quỷ càng hùng mạnh thì quỷ lực càng ngập tràn. Điều này tức là chúng càng khó giấu mình hơn. Chuyện này đồng nghĩa với việc khó tìm thấy các ác quỷ tương đối yếu. Nó thậm chí còn khó hơn khi bản chất quyền năng của chúng có dính đến che giấu. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc phản hồi chỉ sau khi ‘các dấu hiệu’ xảy ra.
Tuy nhiên, không bỏ lỡ những dấu hiệu nhỏ nhất trong chiến tranh... điều này không dễ. Người ta đâu có bị đánh vì họ ngu. Đương nhiên là thiệt hại cứ liên tục diễn ra rồi.
“Cơ mà, lũ quỷ gương phải bị diệt trừ. Số lượng các thủ lĩnh đồng minh bị chúng ám sát đã là 24 rồi.”
Các ác quỷ xuất hiện trong gương—những kẻ dùng gương làm phương tiện di chuyển là vô cùng đe dọa. Có nhiều trại đã tê liệt do mất chỉ huy của họ.
“Chúng ta cũng đâu có bất lực trong lúc này. Có thể dự đoán địa điểm tiếp theo mà chúng sẽ xuất hiện bằng cách phân tích bán kính hoạt động của chúng. Biên độ sai số vẫn còn lớn, nhưng... chúng ta có thể đáp trả.”
Thay vào đó, đã có các điều kiện. Ngoài các thành viên hàng đầu của Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang đã học dạ ảnh thuật, Faker với Kasim nên được thêm vào. Điều này có nghĩa việc họ tống của những người nhất định sẽ yếu đi. Tất nhiên, Irene là người họ quan ngại nhất.
Cho tới nay, chưa có đe dọa trực tiếp nào về ám sát. Có nhiều lý do.
Thứ nhất, người chơi không nhắm đến gia đình Grid. Họ giữ lấy cái lợi trừ khi quyết tâm bỏ game. Ngay từ đầu thì, bất cứ người chơi nào cũng không thể tiếp cận Irene. Những người chơi bên phe ác quỷ thuộc về Giáo hội Yatan, nhưng họ không có cách nào để đột nhập Lâu đài Vượt hạng vũ trang bằng cây kỹ năng của một hắc thuật sư. Hàng thủ của Reinhardt vượt rất xa phạm trù đại thể.
Thứ hai, các ác quỷ không hứng thú với gia đình Grid. Sự căm phẫn của chúng với Grid có thể sâu nặng, nhưng nó không được ưu tiên trong chiến tranh. Có thể tìm thấy những người dễ dàng bị lừa hay bị giết ở mọi nơi. Chả có lý do gì để bám vào những người khó làm hại cả.
Ngay từ đầu, giết Irene thì có lợi ích gì nào? Chả có gì hết. Nó chỉ đơn giản là nhằm quấy rối một người - Grid. Dùng thời gian này để làm hại thêm nhiều người hơn thì bõ công hơn hẳn.
Dù vậy, thế này không mang nghĩa là có thể bỏ bê sự bảo vệ cho Irene. Luôn dùng mọi nỗ lực là lẽ tự nhiên. Đây là lý do anh muốn Irene ở tại đền thờ trong thời gian này. Nó là đền thờ chính của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần. Nơi Sariel cư trú là một trong những địa điểm an toàn nhất Reinhardt hiện tại. Nó tiếp giáp với Lâu đài Vượt hạng vũ trang, nên điều động binh lính là không khó.
“Được, để đó cho ta,” Sariel - đang đau buồn trước tin tức nhiều người bị ác quỷ giết hại - đáp lại bằng một nụ cười nhẹ. Phản ứng trầm lặng hệt như cô ấy vậy.
***
Vua của ám tiên, Horbus—lý do Grid giữ cho hắn sống mà không giết rất đơn giản. Hắn có thể đã biến chất, nhưng vẫn là một tiên tộc. Giống Sticks và Beniyaru, hắn phụng sự cây thế giới giống như mẹ hắn. Ngoài ra, cây thế giới đã ban phước lành tinh linh cho tất cả các thành viên Vượt hạng vũ trang. Làm hại Horbus là rất bất tiện theo nhiều cách.
‘Lý do hắn trở thành một ám tiên ngay từ đầu đã không đáng kể.’
Người ta vẫn gọi tiên tộc là cư dân của khu rừng. Họ được coi là những điều huyền bí biết đi khó mà tiếp cận được. Họ là những đối tượng thích hợp cho việc mơ tưởng. Họ là một chủng loài sống ẩn dật, có thể giao tiếp với các tinh linh, và thậm chí rất xinh đẹp.
Ấy thế mà với Grid, tiên tộc chả có gì đặc biệt. Anh đã ở với Sticks lâu lắm rồi. Một trong những cá thể hùng mạnh nhất giữa các tiên tộc còn là bạn đời của Piaro nữa. Anh đã quá quen với họ, nên họ đã trở thành những tồn tại bình thường.
“Ngươi nói ngươi muốn gặp ta hả?”
“Phải, ta đã mạo muội đưa ra lời mời tới ngài.”
Tiên tộc đã bị cô lập khỏi thế giới từ lâu. Trong số họ, sự cô lập của nam tiên tộc mạnh hơn. Đó là vì họ thua trong cuộc đấu tranh chống lại nữ tiên tộc và phải ở lại nơi sâu nhất của khu rừng trong một thời gian dài.
Với Horbus, văn hóa và các tổ chức của con người hết sức xa lạ. Hắn không thể đồng tình hay hiểu được theo nhiều cách. Thường thức cơ bản là đã khác nhau rồi. Đã có nhiều lúc những kẻ thân quen với con người hoặc văn hóa của con người không biết đến khái niệm coi đó là hiển nhiên. Quan điểm về diễn giải năng lực khác nhau là cái chắc.
Tiên tộc đo đạc năng lực bằng cách nhìn vào mật độ mana và giao tiếp với tinh linh. Không phải là sự tích tụ mana trong cơ thể, mà là hảo cảm với thiên nhiên. Đây là lý do Horbus nhầm tưởng Piaro là kẻ mạnh nhất của loài người. Những con người khác ngoài Piaro không phải một thể với thiên nhiên và chỉ ở mức độ mượn sức mạnh thôi. Hắn nghĩ rằng con người yếu hơn những gì hắn tưởng.
Trong trạng thái này, hắn đã tới Vương quốc Vượt hạng vũ trang và đối mặt Grid. Horbus nhận ra ngay. Chiến lực của con người không hề thấp. Chỉ là hướng theo đuổi lại khác. Đúng là xứng đáng trở thành thần...
Không sai—dựa trên thường thức lẫn góc nhìn của Horbus, Grid đã trở thành một vị thần sau khi đạt được giới hạn của quyền năng võ thuật. Nói cách khác, là võ thần.
Thái độ của hắn với Grid rất chân thành. “Ta vô cùng biết ơn Điện Hạ vì dành thời gian quý báu của ngài cho kẻ tù binh này. Ta xúc động quá...”
“......”
Grid nhíu mày. Đó không phải một phản ứng có ý thức mà là một cái nhíu mày tự nhiên. Anh không ưa những lời cảm ơn dài dòng của Horbus. Dường như anh sẽ trở nên mệt mỏi.
Horbus nhận thấy sự thay đổi tinh vi đó. Là một tồn tại thượng nhân, hắn lập tức nắm bắt được tâm can Grid và nói lên điểm chính. Hắn cũng sửa đổi giọng phát biểu của mình. Thật là vụng về. “Điện Hạ hẳn không có ý định giết ta.”
Suy nghĩ của Horbus chia thành hàng trăm hướng trong 1 giây. Đó là một khả năng có thể thực hiện được bằng cách kết hợp sự giao thiệp với thiên nhiên của hắn với thượng tính của hắn. Tức là hắn đã suy nghĩ đủ kỹ trước khi cất lời.
Grid trả lời mà không có bất kỳ dấu hiệu khó chịu nào, “Ta nghĩ hình phạt của ngươi chỉ là một vấn đề để khu rừng quyết định.”
Grid sẽ cảm thấy không thoải mái nếu anh giết Horbus. Không có thiệt hại nào lên Vương quốc Vượt hạng vũ trang cả, vì vậy chẳng có chút hận thù gì. Từ đầu đó đã là một tranh chấp trong gia đình. Nó là một vấn đề mà tiên tộc sẽ tự họ giải quyết.
‘Liệu một phái viên từ khu rừng có đến ngay sau khi đại chiến nhân quỷ kết thúc không ta?’
Họ sẽ chẳng đến thăm trong cuộc chiến đâu. Cuộc chiến hiện tại cũng ảnh hưởng tới tiên tộc. Các cổng không gian kết nối tới địa ngục mở ra ngẫu nhiên khắp lục địa. Chuyện này tình cờ có cả Khu rừng của Cây Thế giới. Những ranh giới của khu rừng đã trở nên vô nghĩa rồi.
“Thà tự sát còn hơn là rơi vào vòng vây của tiên tộc. Tiên tộc là những tồn tại gây hại nhiều hơn lợi. Ta không muốn giao phó số phận của mình cho các sinh vật keo kiệt lẫn tầm thường đó, những kẻ đã độc chiếm khu rừng nơi các tinh linh tập hợp với cái cớ bảo vệ cây thế giới và những kẻ đã ngừng tiến hóa sau khi tự nhốt bản thân lại.”
“......”
“Điện Hạ sẽ quyết định số phận của ta,” vua ám tiên nói với vẻ kiên quyết. Hắn đang tiết lộ rõ tác dụng phụ của việc chấp nhận quỷ lực. Không như giọng điệu, cách cư xử của hắn không hề lễ phép. Quỷ lực đang sục sôi do cơn giận đang dâng lên của hắn.
Lúc đầu, hai bàn tay hắn chụm vào nhau một cách lễ phép. Giờ thì chúng đã vô thức di chuyển xuống eo và dưới cằm của hắn. Hai chân đặt gọn gàng với nhau thì giờ lại uốn cong. Đó là một thay đổi do quá trình đưa ra câu chuyện về tiên tộc. Có lẽ hắn không ý thức được chuyện đó. Hắn tin rằng hắn đang kiểm soát những cảm xúc của mình rất tốt. Đó là vì giọng điệu nói chuyện của hắn vẫn lễ phép. Hắn lầm rồi.
“Ưm...”
Grid khoái Horbus. Anh vừa mới có một ấn tượng tốt. Horbus đã suy nghĩ về tương lai của hắn và quyết định trong khi bị cầm tù sao? Điều đó xứng đáng với một sinh vật đã vun đắp thượng tính. Lực lượng vũ trang của hắn cũng nổi bật nữa. Nếu hắn mà lạ một thuộc hạ, hắn sẽ hữu ích về nhiều mặt.
‘Mình có thể sử dụng danh hiệu Vị vua của Các chủng loài Khác nhau. Không có lý do gì để từ chối cả. Mà đúng hơn, hắn là một kẻ có tài nên được chào đón bằng cả hai tay.’
Hắn là thủ phạm đã phân chia giới tính của tiên tộc, nhưng điều đó chả quan trọng. Hồi đó, Horbus đâu có tham lam. Hắn chỉ có lý lẽ để hy vọng vào sự bình đẳng. Beniyaru cũng đã thừa nhận phần này. Dĩ nhiên, cần phải tìm ra nguồn gốc quỷ lực tới từ đâu. Anh phải tìm và giết ác quỷ đã biến Horbus thành một ám tiên để tránh những rắc rối trong tương lai..
“Ta sẽ nghĩ về chuyện đó,” Grid trả lời ngắn gọn trước khi ánh mắt anh hướng về bàn chân Horbus.
Horbus tự nhiên nhìn theo và sợ hãi. Hai chân hắn bị cong từ lúc nào vậy? Không có thay đổi gì trong biểu cảm của hắn khi hắn đứng dậy ngay lập tức. Cứ như thể hắn đã làm việc này từ đầu rồi.
Tinh thần của tiên tộc pha trộn với thượng tính để ban cho hắn một bản chất khác thường. Thêm vào khí chất do quỷ lực ban tặng và chẳng phải hắn sẽ có thể lật đổ kẻ thù của mình cho ra trò sao? Sức mạnh tổng hợp sẽ là đáng kể nếu hắn đi chung với Huroi.
“......”
Ánh mắt đang cười của Grid dường như muốn nói chuyện đó sẽ rất thú vị. Rồi anh nhìn xuống lần nữa.
Horbus - với cái chân còn lại đã uốn cong - vội vàng đứng thẳng dậy lần nữa. Hắn thậm chí còn nói thêm một lời xin lỗi như là hắn không thể tin mình đã mắc sai lầm liên tục như vậy.
Các công nhân đang sửa lò nung ở đằng xa đã lén nhìn cảnh này. Grid quả là tuyệt vời khi thực thi kỷ luật quân đội lên một cá thể có năng lực - đủ sức trị vì như võ thần tại nơi riêng tư...
***
Đồng thời, ở Quần đảo Behen...
‘Gì cơ?’ Pon cảm thấy có gì đó kỳ quái lúc anh nhìn các binh sĩ đang ăn. Đó là vì đôi khi anh nhìn thấy các binh sĩ ăn bằng tay không dính đầy bụi bẩn, mặc dù đã có bộ dao dĩa bình thường. Có phải do những cuộc chiến đang diễn ra mà họ bị bất ổn trong tâm lý không?
‘Không, có vẻ là không phải vậy.’
Những dấu hiệu này tới quá đột ngột. Con số là quá cao để anh gạt bỏ nó một cách nhẹ nhàng.
Những lời của Grid lóe lên trong tâm trí Pon. Chính Judar đã can thiệp vào cuộc chiến. Trên thực tế, kẻ thù gần đây đã trở nên khó giết hơn rồi.
‘Đừng có bảo là...?’
Judar là vị thần của sự thông thái và sức khỏe.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Pon trước suy nghĩ đó. Một số vũ khí mất chủ đang phản chiếu trong đôi mắt run rẩy của anh. Vài binh sĩ vừa rời đi sau bữa ăn đã bỏ chúng lại.