Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1534: Chương 1529

Chương 1529

Grid không quan tâm đến những quốc gia con người và các cấu tạo quyền lực.

Bề mặt, địa ngục, Hoàn Quốc, và Asgard—anh nhận dạng thế giới theo 4 hạng mục chính này và làm việc chăm chỉ để bảo vệ bề mặt. Nó là một hệ thống phân cấp như thế. Đó cũng là nguyên nhân dẫn tới tinh thần trách nhiệm mà người khác không thể tưởng tượng được.

“......”

Một trong những kẻ thù vĩ đại nhất của anh trong tương lai—Grid nhìn Mir - kẻ đang ở trong vòng tay anh - và nét mặt của anh dần nguội đi. Hơi thở của Mir càng yếu đi, đôi mắt bình tĩnh của Grid càng có vẻ giống với một vực thẳm hơn.

“Sehee,” Grid tiếp đất và gọi em gái của mình. “Chữa trị cho kẻ này đi.”

Đó là một lời bình điềm tĩnh. Nó không hợp với vẻ mặt đang cứng đờ của anh chút nào. Rõ ràng là anh đang cố kìm nén cảm xúc của mình.

“Chuyện đó... ổn không đây?” Đôi mắt Ruby mở to lúc cô hỏi bản thân về tâm can của anh trai mình.

Các thành viên Vượt hạng vũ trang đều có giác quan nhạy bén. Dĩ nhiên, họ không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Grid và Mir. Tình hình cũng tương tự với máy quay của các đài truyền hình. Họ không theo kịp Grid với Mir - những người đứng cạnh nhau quãng thời gian ngắn ngủi khi chớp và ánh sáng lồng ghép vào nhau. Thứ ánh sáng đã bao trùm thế giới là quá chói lọi.

Tuy nhiên, các thành viên Vượt hạng vũ trang biết danh tính của Mir.

Đỉnh cao của các lưỡng ban và là chủ nhân của Thanh Long Đao. Hắn là một trong các mục tiêu để Grid đánh bại. Grid đã nói rõ rằng Mir phải bị loại bỏ để hồi sinh toàn bộ tứ thần phương đông. Ấy thế mà bây giờ anh lại sắp cứu Mir.

Đúng là Mir đã tới giúp Grid trước và có lẽ đã có một thỏa thuận chớm nở giữa 2 người bọn họ, nhưng đây là một cơ hội rất lãng phí để Grid bỏ lỡ. Ngay từ đầu đã có khả năng cao là không có thỏa thuận nào. Chuyện này có thể được nhìn nhận theo cách Grid đang có mâu thuẫn. Liệu mọi chuyện có như thế này nếu Mir ám chỉ rằng hắn sẽ về phe Grid không? Dựa trên tính cách của Grid, anh hẳn sẽ lập tức cố gắng cứu Mir. Anh sẽ không do dự dù chỉ là một chút.

Tuyệt đỉnh Kiếm là người bước lên trước thay mặt cho các đồng sự của mình - những người không thể dễ dàng chất vấn Grid. “Ngài tự tin là mình sẽ không hối hận chứ?”

Một màn kiếm được giăng ra xung quanh họ. Đó là một quyết định do Kraugel đưa ra để ngăn các máy quay TV ghi lại diện mạo và cuộc nói chuyện của họ. Anh làm thế để ngăn thông tin độc quyền của Vượt hạng vũ trang Hội bị rò rỉ ra thế giới bên ngoài và bản thân Kraugel đã giữ khoảng cách lẫn bịt tai lại. Thật khó xử khi ở lại nơi mà các thành viên đang thảo luận về mọi việc.

“Mir có khả năng trở lại làm kẻ thù vào lần tới ngài gặp hắn còn gì?”

Tuyệt đỉnh Kiếm biết quá rõ bản tính của Grid. Grid sẽ không bao giờ mâu thuẫn nếu Mir đưa ra dù chỉ một dấu hiệu nhỏ của sự mủi lòng. Anh sẽ đi thẳng vào vấn đề ngay.

Grid mỉm cười cay đắng. “Đúng thế. Hắn rồi cũng sẽ là một kẻ thù.”

Câu trả lời giống với mong đợi của Tuyệt đỉnh Kiếm cùng các đồng sự của anh. Bầu không khí rối tung cả lên.

Tuyệt đỉnh Kiếm hỏi một câu trực tiếp, “Thế thì cứu hắn có thực sự ổn không đây? Mir là một trong những cái đích lớn nhất của ngài. Hắn là một địch thủ ngài phải đối mặt để gỡ phong ấn cho thanh long và giải phóng toàn bộ tứ thần.”

Chỉ có một điều mà Tuyệt đỉnh Kiếm lẫn các đồng sự của anh lo ngại. Đó là sự hối hận của Grid. Người ta có mong ước quay ngược thời gian là có lý do cả. Hối hận là một trong những chất độc lớn nhất ăn mòn con người. Tuyệt đỉnh Kiếm và các đồng sự sẽ tôn trọng và ủng hộ bất kỳ lựa chọn nào của Grid, nhưng họ hy vọng Grid sẽ không hối hận nó.

Grid hiểu lòng họ và trả lời. Vẻ mặt cứng đờ của anh cuối cùng đã tan vỡ. “Hôm nay bọn tôi ở cùng phe.”

Mir đã giúp đỡ anh trước. Vết thương mà Mir có được là trong quá trình giúp đỡ anh. Anh đã biết được sự chân thành của Mir - kẻ không giống với những gã khác trong Hoàn Quốc. Vân vân, mây mây. Grid có nhiều cái cớ để giúp Mir. Dù vậy, giây phút này, chỉ có một điều làm trái tim Grid cảm động.

“Tuy nhiên, hôm nay ta đứng về phía ngài.” Đó là chút lời ngắn ngủi mà Mir để lại.

Thế này là đủ rồi.

“Vậy nên, tôi sẽ cứu hắn.”

[Vượt hạng vũ trang Thần Grid đang viết nên trang sử thứ mười lăm.]

[Anh ấy ôm kẻ thù của ngày mai vào trong vòng tay mình và khắc ghi niềm tin sẽ được lưu truyền lại cho thế giới.]

“Ngay từ đầu, hắn có quyền được sống và hắn xứng đáng với nó.”

[Đây là một thế giới của nhiều con người phù du.]

[Những người không được tôn trọng đều bị thải loại.]

[Những cư dân của mảnh đất phương đông nơi mà các vị thần đã bị đánh cắp là một trong số đó.]

[Những kẻ xâm lược mảnh đất phương đông đã đánh cắp các vị thần là một trong số đó.]

[Người đàn ông anh đang ôm trong vòng tay mình là một trong số đó.]

“Ngay cả khi hắn trở thành kẻ thù của chúng ta và khiến chúng ta nản lòng hết lần này đến lần khác, hắn vẫn sẽ thay đổi nhiều thứ. Tôi muốn được nhìn thấy điều đó.”

[Người đó, anh ấy tôn trọng sinh mệnh phù du.]

[Nó có thể nhỏ bé, nhưng anh đã tặng họ quyền để không biến mất.]

[Anh ấy, đơn độc, gánh chịu những hy sinh cho một số ít kẻ thống trị.]

[Anh ấy tin điều này là đúng.]

[Đó là một niềm tin anh có thể ghì chặt vì anh ấy đã từng như thế này.]

[Người đó, anh ấy đã phủ nhận định mệnh bị chà đạp và bị lợi dụng một chiều.]

......

[Vượt hạng vũ trang Thần Grid đã hoàn thành trang sử thứ mười lăm.]

[Trái tim ấm áp của anh ấy đã làm ướt đẫm thế giới.]

[Các thành viên của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần đã tràn đầy một đức tin lớn lao hơn.]

“Ra là vậy.” Tuyệt đỉnh Kiếm mỉm cười và lùi lại. Nét mặt của toàn bộ các thành viên đều rạng rỡ.

Sau đó, Ruby sử dụng một kỹ năng. Cô liên kết thanh tẩy với đủ loại phép phục hồi và những vết thương của Mir đã nhanh chóng lành lại. Dĩ nhiên, đây không phải là giải độc hoàn toàn. Cô chỉ khóa chất độc trong khu vực cục bộ, nơi nó trực tiếp xâm nhập vào cơ thể và ngăn nó lan rộng ra hơn. Nó nằm ở mức độ giảm đau thông qua phương pháp gây tê bán vĩnh viễn. Với chất độc của đa đầu long thậm chí còn có thể giết thần thì Thánh nữ tuyệt đối không thể thanh tẩy nó hoàn toàn được. Dù vậy, thế này là đủ. Sự đau đớn của Mir đã giảm đi trông thấy.

“......”

Mắt trái của Mir - lúc hắn từ từ lấy lại nhận thức - có những vết thâm đen còn sót lại quanh nó như các vết đốm. Chúng là một huy chương sẽ khiến Mir cảm thấy tự hào và là tàn dư của chất độc sẽ quấy nhiễu hắn trong suốt quãng đời còn lại.

Mir xác định tình hình và rơi những giọt lệ trong suốt.

Hắn là một công cụ được tạo ra để trả thù các vị thần. Đây là Mir. Từ quan điểm của hắn, lòng tốt của Grid rất xa lạ.

Kẻ làm ơn trước là hắn nhưng đó không phải một ân huệ mà hắn hy vọng được báo đáp lại bất cứ điều gì. Hắn đã luôn như thế này. Hắn không bao giờ hy vọng sự có đi có lại, ngay cả khi hắn chăm sóc cho những con vật đã mất đi mái nhà của chúng. Đó là một lòng nhân đức chứng tỏ tư cách của hắn để trở thành thần.

“Hối hận... ngài sẽ hối hận đấy,” Mir chật vật để mở miệng. Giọng hắn run run và hắn không thể nhìn thẳng vào Grid. Hắn sợ cảm giác ấm áp mà lần đầu tiên trong đời mình trải qua. Cơ thể và tâm trí hắn - như một thanh kiếm - có cảm giác như nó sắp tan chảy. Do đó, hắn quay mặt đi vì cảm thấy như sắp đánh mất chính mình.

Grid khịt mũi. “Đừng có chết ở một vùng đất xa lạ và bảo vệ Thanh Long Đao cho tốt vào. Sớm muộn gì ta cũng sẽ lấy nó thôi.”

“......” Mir lặng đi một lúc. Hắn mất tập trung và không thể trả lời. Rồi hắn muộn màng tỉnh ra và nhìn Grid. “...Được, ta sẽ bảo vệ nó tới ngày ấy.”

Thanh Long Đao—Mir có nghĩa vụ bảo vệ nó. Đó là một mệnh lệnh từ các vị thần và hắn rõ ràng sẽ không vi phạm. Hắn tuy thương hại thanh long, nhưng hắn không bao giờ hài lòng về nhiệm vụ vì hắn không ưa thanh long. Vậy mà khoảnh khắc này, nó trở nên thật quý giá. Đó là vì nó là thứ duy nhất kết nối hắn với Grid.

“Ngươi nên đi ngay bây giờ đi,” Grid hối thúc. Mir đã đến Lục địa phía Tây được mấy phút rồi. Tầm này, các vị thần của Hoàn Quốc hẳn đã dò ra sự kiện không ngờ.

Mir đứng dậy khỏi vị trí của mình và cúi đầu thật sâu. “Ta sẽ đợi ngày ta chết dưới tay ngài.”

Chỉ giây lát trước, Mir đã bảo Grid rằng anh sẽ hối hận. Hắn biết mình sẽ tóm lấy cổ chân Grid bao nhiêu lần. Thế nhưng, hắn không còn nói về hối hận nữa. Hắn nhận thấy điều đó thông qua phản ứng bâng quơ của Grid. Grid đâu phải kẻ thất vọng vì một vài lần thất bại. Mir chắc chắn rằng ngày nào đấy, hắn sẽ chết dưới tay Grid.

“......”

Grid không còn phản hồi nữa. Anh chỉ phẩy tay thay vì nhìn vào Mir. Những lời nói của Mir rằng hắn sẽ đợi ngày chết của mình đã khiến Grid một lần nữa nhận ra hiện thực. Anh nghĩ đó là một số phận đau thương.

***

Tại Asgard...

Vẻ mặt Raphael vẫn như thường lệ lúc chúng bước đi trên những đám mây vàng. Nó vẫn sẽ như thế ngay cả khi chúng trải qua 100 thất bại. Các thiên sứ khác với các vị thần. Chả có gì để mất chỉ vì chúng bộc lộ sự xấu xí trước mặt con người. Chính nữ thần mới khiến các thiên sứ tồn tại, chứ không phải sự tôn thờ của nhân loại.

“Ánh sáng không có chứa chất độc của đa đầu long. Đó là một vấn đề về nhiều mặt. Ta đã phải kìm nén quyền năng của ánh sáng để sử dụng chất độc, nhưng làm thế lại là sai thứ tự của mọi thứ.”

Xưởng của Hexetia—nơi đã mất đi chủ nhân của nó, lạnh lẽo như mùa đông trong một thời gian. Sự lạnh lẽo tới từ mong đợi nguội lạnh của những kim loại chẳng thể vươn tới nguồn nhiệt. Ở nơi ấy—

Ttang! Ttang! Ttang!

Một sức nóng mới đã sưởi ấm nó. Đó là nhờ một ông già. Một ông già với cái bụng phệ và cùng một nụ cười nồng hậu rất hợp với ông ấy. Ấn tượng mà ông ấy tỏa ra dễ chịu đến mức cặp cánh nho nhỏ trên lưng cũng cảm thấy hài hòa.

Ông ấy là một thiên sứ được sinh ra cách đây ít lâu.

“Là vậy sao? Ta đoán là ánh sáng thanh lọc được chất độc. Ánh sáng là linh thiêng và toàn năng. Ưm... Toàn năng, toàn năng... nếu ta đảo ngược ý tưởng này thì, nó có thể tạo ra sự hòa hợp với chất độc đấy. Ta sẽ nghĩ kỹ về nó cho ngài.”

“Được. Ta có nhiều kỳ vọng ở ngài đấy. Ngài phải lấp đầy chỗ trống của Hexetia.”

“Haha... Sao ta có thể thay thế thần thợ rèn được? Nhưng mà, ta sẽ cố hết sức mình. Nói về bền bỉ thì ta giỏi lắm đấy.”

“Làm sao ngài biết chuyện này được? Ngài vừa mới được sinh ra mà. Không có đủ thời gian để ngài tìm ra tính cách của mình đâu.”

“Ưm? Đúng thế nhỉ. Ta không biết nền tảng mà lại mơ hồ tự tin về điều này là sao?” Thiên sứ mới ra đời đã ngẩng đầu lên. Ông ấy dường như chẳng biết gì cả.

Raphael nhún vai. “Có lẽ một số ký ức trong đời của ngài vẫn còn tiềm ẩn. Đó là một triệu chứng phổ biến thôi. Thời gian trôi là nó mờ đi liền.”

“Ký ức của cuộc đời ta à... ra là thế...”

Nụ cười ấm áp nở trên gương mặt của tân thiên sứ lúc ông ấy ngẫm nghĩ về lời nói của tổng lãnh thiên sứ. Vì lý do nào đó, ông ấy cảm thấy tốt hơn và ông ấy mỉm cười mà không hề nhận ra. Sự bền bỉ, chăm chỉ, đam mê...

Diện mạo của một người quý giá dường như hiện ra trong tâm trí.

Ông ấy đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì chợt tỉnh lại. Raphael đã đưa cho ông ấy túi độc của đa đầu long và một cây thương.

“Thế thì nhờ ngài nhé. Ta không thể lấy túi độc nó nữa, nên hãy xử lý nó thật cẩn thận.”

“Được rồi, ta sẽ gắng hết sức.”

Raphael bỏ lại kẻ mới tới đang tươi cười và rời khỏi xưởng. Toàn bộ khung cảnh của Asgard lọt vào trong trường nhìn rộng của Raphael là thứ mà con người thậm chí còn không thể tưởng tượng được. Có những đám mây vàng với độ cao khác nhau. Những đám mây ở càng cao thì đền thờ mà nó nâng đỡ càng to và cao hơn. Chỉ vì đó là thế giới của các vị thần không có nghĩa là nó bình đẳng. Các thiên sứ cũng có hệ thống phân cấp và các vị thần chính xếp trên các vị thần thông thường. Cuối cùng, nữ thần chăm lo cho tất cả bọn họ.

Raphael lễ phép cúi đầu trước nơi cao nhất trước khi gãi đầu.

“Liệu Gabriel có tức giận không?”

Nhiệm vụ thì hỏng mất rồi. Chỉ tới giờ mới cảm thấy thực tại là thật. Đó là một kết quả không ngờ tới. Raphael - luôn tự tin sau khi đã tiêu diệt nhiều vị thần cho đến nay - chưa từng nghĩ rằng nhiệm vụ của chúng trên bề mặt sẽ thất bại.

“Chà, ta gặp xui thôi.”

Mir—ai mà biết được con rối của lũ bại trận sẽ xuất hiện ở đó cơ chứ? Raphael dám lên tiếng rằng chính nữ thần cũng chẳng ngờ tới được.

‘Hoặc cũng có thể là không.’

Những bước chân của Raphael lại một lần nữa nhẹ bẫng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!