Chương 1534
Đó là một thế giới nơi có phổ biến những nền văn hóa kỳ dị. Trên thế giới tồn tại nhiều khu vực nằm ngoài tầm với. Nơi nào càng bế quan thì nơi đó càng kỳ quái.
‘Thực sự có nhiều thứ khác với thường thấy.’
Ngay từ đầu, và chỉ dựa trên quần áo mà họ mặc thôi, thổ dân Grenier đã kỳ quái rồi. Họ được bao phủ trong da quái vật và được trang trí bằng những cái đầu lâu. Họ đang mặc những ngoại trang xứng đáng với khí chất của những kẻ lột da người sống.
Grid đối đầu với họ rất tự nhiên. Anh nhận ra sự rộng lớn của thế giới qua đám người man rợ kỳ dị này.
“Gì cơ...?”
Còn về phía người bản xứ, họ bị sốc, như bị sét đánh vậy. Nó khác biệt với Grid - người đã chứng kiến và trải qua nhiều chuyện trên đời. Họ chỉ là những con ếch ở đáy giếng. Với những người tin rằng Grenier là cả thế giới, hiện diện thượng nhân tới từ Grid là một khái niệm khó mà chấp nhận được.
“Ta trông giống cái gì cơ?”
“......”
Người đàn ông đã lặng lẽ xuất hiện và chộp lấy bạn đồng hành của họ. Không một ai trả lời câu hỏi của Grid. Chỉ có sự lặng câm. Nhiều dân bản xứ bị lóa mắt bởi sóng năng lượng mà Vượt hạng vũ trang Thần phát ra, lan tỏa một ánh sáng màu cam. Mặt trời thắp sáng cho bình minh và ngày mới của họ thực chất lại là thần thánh. Thần đã giáng trần. Thần đang tức giận. Vân vân.
Ngay trước khi những suy nghĩ đang nổi lên một cách không thể kiểm soát trong tâm trí dân bản xứ được bày tỏ bằng lời...
“Này!” Người phụ nữ đội đầu lâu ogre la hét. Các mạch máu trên cổ nổi phồng lên lúc cô ta la lớn để che đậy giọng nói run rẩy của mình. Cô ta - tù trưởng của Bộ lạc Bộ lạc Tẩy trừ - cảm thấy sợ hãi.
Mới chỉ vài giây trôi qua từ lúc một kẻ xâm nhập không xác định đột nhập vào hiện trường. Sự đố kỵ đã lấp đầy con mắt của đám người bộ lạc đang nhìn kẻ xâm nhập. Đó là một phản ứng tương tự như khi đối mặt với cận vệ của Sơn Vương. Thứ không nên xảy ra sắp xảy ra...
“Hắn là một gã sử dụng yêu thuật rất tai ác! Ta chắc chắn hắn là vua của lũ yêu quái! Bịt tai với mồm các ngươi lại! Mở căng mắt ra! Cầm thương và đâm hắn đi!” tù trưởng hét lớn.
Cô ta chả quan tâm chút nào đến những bạn đồng hành đã bị tóm và đang vùng vẫy trong hai bàn tay Grid. Những kẻ kia đang bị cái gì đó kiểm soát thì có vấn đề gì chắc? Dân bản xứ sống trên ngọn núi cằn cỗi và có cuộc sống hữu hạn. Chỉ sự an toàn của chính họ mới quý giá thôi.
“Wahhhh!”
Đám thổ dân của Bộ lạc Tẩy trừ đều vâng lời tù trưởng. Đó là vì tù trưởng quản lý mật ong mà họ mạo hiểm mạng sống để thu thập từ vách đá, và sữa từ những con dê núi rất quý giá. Phục tùng tù trưởng là cách duy nhất giúp cuộc sống của họ dồi dào.
Ngay sau đó, Grid tách ra làm hai người. Nó chả phải vấn đề gì lớn. Anh chỉ đơn giản là triệu hồi Randy.
Song trùng của khu rừng bí ẩn—nhờ lòng tốt của Pagma, cô bé đã sao chép diện mạo lẫn khả năng của Pagma, và duy trì nó trong nhiều năm. Điều này tức là cô bé đã quen với năng lực của một huyền thoại trước cả khi gặp Grid. Từ đó, cậu ấy đã phát triển ổn định cùng với Grid. Ngoài việc sao chép diện mạo của Grid, cậu ấy đã đạt đến mức có thể thi hành 50% chỉ số của Grid. Nói cách khác—
“Kuaaaaak!”
“Hiiik!”
Những kẻ thù mà Grid thường đối phó là những đối thủ hiếm và mạnh. Tức là Grid thường dùng Randy như một tấm khiên thịt. Thế nhưng, đấy không phải vì anh đánh giá thấp Randy. Nó chỉ đơn giản là không thể tránh khỏi do kẻ thù quá mạnh. Ấy vậy mà khi đối mặt với kẻ thù tầm thường (?) như bây giờ, mỗi Randy thôi là đủ.
“Y-Yêu thuật...?! Yêu thuật của con yêu quái đó là quá... Hụa!”
Đám thổ dân bị ném sang một bên trong bất lực. Hai kẻ xâm nhập đột ngột vung tay với chân, và đám thổ dân thậm chí không kịp phản ứng. Chúng đã rối trí ngay khi nhìn thấy nó.
“Ng-Người đó...?”
Các thầy tu đang bị treo ngược chênh vênh bởi sợi dây trói vào cổ chân—họ đã bị tóm bởi lũ man rợ mà họ không thể giao tiếp chút nào và đang chờ chết. Giờ họ mới muộn màng tỉnh lại và xem xét tình hình.
Các binh sĩ man rợ hung dữ - giống như quái thú và không biết lẽ phải - đã hạ xuống thành những con cừu đang bị truy sát. Cười cợt họ vì vẻ khó coi thì là hơi quá đáng. Kẻ xâm nhập mạnh quá thôi mà. Khoảnh khắc anh ta bước một bước, anh ta đã duỗi ra như một ngọn gió. Động tác quyền cước của anh ta rất đẹp mắt. Anh ta chiếm trọn mọi hướng bằng một động tác duy nhất và vô hiệu hóa sự kháng cự của những kẻ man rợ. Họ nghĩ anh ta là một cường giả vô danh trong núi đã mài giũa quyền thuật lẫn cước thuật của mình suốt cuộc đời.
Đấy là cho đến khi họ nhìn gương mặt anh ta kĩ hơn.
“Hức! V-Vượt hạng vũ trang Thần...!”
Một thầy tu khác với những người theo tôn giáo bình thường. Họ không ảo tưởng rằng vị thần mà họ phục vụ là cao quý và toàn năng. Trên thực tế, hầu hết các vị thần mà những thầy tu phụng sự đều xuất thân từ một con người bình thường. Thần săn bắn - Debirion - cũng như vậy. Với tư cách con người, Debirion là thợ săn giỏi nhất.
Ông ấy đã có thể trở nên giàu có bằng cách bắt nhiều động vật hoang dã mỗi ngày, vậy mà ông ấy đã phân phát da và thịt miễn phí cho dân làng. Ông ấy chỉ bán nó cho người giàu với một mức giá hợp lý. Nhờ sự ấm áp của Debirion mà dân làng mới có thể sống trong khi bị lãnh chúa của họ bóc lột. Họ không run rẩy trong cái lạnh nhờ tấm da mà ông ấy tặng họ, và họ không chết đói nhờ vào thịt ông ấy cho. Debirion thậm chí còn dạy người ta cách săn bắn sao cho tốt. Toàn bộ dân làng đều giỏi săn bắn, nên ông ấy không hối hận, ngay cả khi ông ấy có thể phải đói. Đây là đại nghĩa của ông ấy cho tới lúc ông ấy chết đơn độc trên núi.
Đối với những thầy tu, các vị thần là một tồn tại như vậy. Một đối tượng đáng kính trọng và xứng đáng để học hỏi, ngay cả khi có những mặt ngu ngốc. Do đó, họ càng kính trọng các vị thần hơn. Không như tín đồ của tam thần với Yatan, các thầy tu không bác bỏ những vị thần mà người khác phụng sự. Họ không có thành kiến với Grid vì anh có nguồn gốc con người, phủ nhận anh vì anh không toàn năng, hay chê bai anh bằng cách đánh giá hành động của anh. Họ khẳng định anh là một vị thần không có bất kỳ điều gì như thế.
“Haha... Tôi nghĩ Debirion đã dẫn chúng ta tới với Vượt hạng vũ trang Thần chứ không phải Sơn Vương,” một ông già với khuôn mặt thân thiện lên tiếng. Vì ông ấy đã bị treo ngược trong thời gian dài nên máu đã chảy ra lúc ông ấy cười với gương mặt sưng húp. Ông ấy khá khoáng đạt. Đấy chính là khí chất của một thầy tu. Các thầy tu không run sợ trước những gian nan. Quá trình kiên nhẫn vượt qua thử thách được coi là rèn luyện. Dĩ nhiên, nó chỉ giới hạn ở các NPC.
Suy nghĩ của Med là cực kỳ bình thường. Anh ta vặn người và hối thúc nhóm của mình, “Giờ không phải lúc để cười đâu. Chúng ta nên cố gắng thoát ra trong sơ hở này.”
“Hưhư, khó làm đứt dây lắm vì tất cả đồ đạc của bọn tôi bị lấy đi cả rồi.”
“Haha, ừ. Đáng lẽ tôi nên tập cơ bụng và cơ nhai chăm chỉ hơn.”
Họ nâng phần thân trên của mình lên, dùng răng cắn vào sợi dây, ngừng lại để hồi phục nhịp thở, lại nâng phần thân trên và cắn sợi dây. Cả nhóm vừa nói vừa lặp lại điều này. Họ đang thả lỏng theo một cách không phù hợp với tình huống cấp bách. Họ đang cười ha hả trong khi toát mồ hôi và chỉ mỗi Med là mất kiên nhẫn.
‘Dường như mình chọn nhầm nghề rồi.’
Đây là một ý tưởng mà anh ta đã có từ rất lâu. Mỗi lần bước đi trên con đường khổ hạnh vì một nhiệm vụ nghề, anh đã trải qua bao nhiêu khủng hoảng và cái chết rồi? Nếu anh ta thực hiện những hoạt động nhóm với các thầy tu, thì tỷ lệ sống sót của anh ta thường giảm theo cấp số nhân.
Goằm goằm.
Med tuy trong lòng càu nhàu, nhưng anh ta vẫn hành động y như cả nhóm. Anh ta nâng thân trên và nhai sợi dây trói vào cổ chân mình. Thực tế thì, không còn cách nào khác để trốn thoát. Anh ta không có quan hệ để có thể nhờ Grid giúp đỡ.
“Nếu mấy người cố gắng trốn thoát kiểu này thì còn mất bao lâu nữa?”
“......!” Med giật mình. Đó là vì Grid đã đến gần anh ta và hỏi một câu với cái đầu rướn lên. Biểu cảm của Grid nghiêm nghị và nặng nề lúc quan sát sợi dây.
Đã 7 năm rồi. Grid mà anh ta gặp trong Giải đấu Quốc gia Năm đầu tiên khác hẳn so với Grid hiện tại.
“Không thể sử dụng các kỹ năng à?”
Kết giới của Grenier chỉ ngăn chặn sử dụng phép thuật. Nói cách khác, tại sao anh ta không sử dụng các kỹ năng để làm đứt dây?
Med đỏ mặt đáp lại bằng giọng nói yếu ớt, “Các thầy tu... không có nhiều kỹ năng thực tiễn...”
“Cảm giác như mượn năng lực để nâng cao sức mạnh ấy nhỉ. Chà, uống cái này trước đi.” Grid chuyển một lọ pháp dược cho Med. Anh xác nhận rằng máu của Med đang bị tiêu hao trong từng giây.
“Cái gì đây...?”
“Tôi nghĩ anh sắp chết rồi đấy.”
“Không phải, tại sao anh lại giúp đỡ tôi vậy?”
“Một người giúp đỡ người khác là chuyện tự nhiên còn gì?”
“......”
Satisfy là một xã hội cạnh tranh. Đặc biệt, những người chơi xếp hạng có xu hướng thậm chí coi đồng minh như đối thủ cạnh tranh. Trên phương diện đạo đức thì người chơi giúp đỡ các NPC có lẽ là chuyện phổ biến, nhưng giúp đỡ người chơi khác vô điều kiện thì lại khá hiếm.
“...Cảm ơn anh,” Med thoáng nghĩ về điều đó trước khi mở miệng. Anh ta nhẹ nhàng nhận và uống lọ pháp dược mà Grid đưa cho.
Grid nhìn vào sợi dây.
‘Nó rất dai và cứng.’
Sợi dây làm bằng gỗ xoắn cứng như kim loại vậy. Dường như nó có một số loại bảo vệ trong đó. Đơn giản cắt đứt nó bằng vũ lực là gần như bất khả thi.
“Đúng là điên rồ khi thử làm đứt nó bằng răng của anh. Dường như có một loại phong ấn nào đó mà chỉ có thể được giải bởi phù thủy tâm linh đã làm ra sợi dây...?” Med đang cố gắng giải thích với biểu cảm khó xử thì mắt anh ta mở to ra. Đó là vì sợi dây đã bị Grid cắt đứt chỉ bằng một nhát vung kiếm. Anh ta đã xoay sở để tự điều chỉnh và đứng thẳng lên ngay trước khi đầu chạm đất. Rồi anh ta nhìn chằm chằm vào Grid một cách vô hồn.
Trong khi đó, Grid đã thả tất cả các thầy tu khác và nhíu mày khi kiểm tra lại tình trạng của Med. “Anh đã dùng Nghịch Nguyên à?”
“Ế? Ớ...”
Thầy tu tự hào là có sinh lực dẻo dai, nhưng họ lại yếu đến đáng kinh ngạc khi nói tới khả năng chịu đựng. Đó là vì hầu hết các kỹ năng của họ đều tốn kém. Ví dụ điển hình là Nghịch Nguyên, giúp khôi phục máu lẫn làm lành các vết thương khi sử dụng, nhưng cuối cùng vẫn dẫn tới cái chết.
[Vượt hạng vũ trang Thần ‘Grid’ đã cho bạn 100 ‘Pháp dược Hồi máu Chất lượng Cao nhất’.]
Một khi ở xếp hạng thoại, người đó sẽ được đánh dấu là một vị thần, không phải người chơi. Med tỏ ra hứng thú khi anh ta biết được sự thật mới này, để rồi đột nhiên có vẻ bối rối.
“Lại gì nữa đây...?”
“Tôi nghe bảo là anh có thể cầu nguyện tới Debirion trên núi. Hãy cứ uống cái này khi anh cần cho tới khi Debirion phản hồi. Đó là một sản phẩm đặc biệt do trung tâm giả kim Reidan tạo ra, nên hiệu quả sẽ đủ.”
“Tại sao anh lại đi xa đến vậy vì tôi?”
Hiệu quả từ những lọ pháp dược chất lượng cao nhất của Reidan rất nổi tiếng. Anh ta biết rõ giá trị, nhưng ngay bây giờ, đấy không phải vấn đề quan trọng. Đặt lòng tốt qua một bên thì Med không hiểu tại sao Grid lại cho anh ta thấy đặc ân này.
Grid nhún vai. “Anh mạnh mà. Đóng góp chiến tranh của anh là gần 500. Anh không có hội, nên điều này tức là anh hẳn vẫn đang bận rộn chạy khắp nơi trong toàn bộ cuộc chiến. Anh chắc hẳn đã giúp đỡ rất nhiều người trong quá trình đó. Đối với tôi cũng vậy thôi.”
“......”
“Nếu anh cảm thấy không thoải mái thì về sau làm gì đấy báo đáp tôi là được rồi.”
“...Ừ, nhất định thế.”
Grid mỉm cười. Thật dễ chịu khi thấy vẻ mặt kiên quyết của Med. Anh cảm thấy rằng sẽ có thêm một người mà anh có thể tìm đến nhờ giúp đỡ trong cuộc chiến tương lai chống lại ác quỷ lẫn các vị thần. Grid cần thêm các đồng minh mạnh mẽ.
‘Chỗ này xong rồi.’
Xung quanh thật yên lặng. Lúc ngoảnh mặt lại, anh thấy hàng chục thổ dân đã sùi bọt mép ngất xỉu. Người phụ nữ đang đeo hộp sọ ogre như một trang bị đội đầu đa lộ gương mặt trần và tên cô ta vàng chóe.
Med rất kinh ngạc. ‘Mỗi song trùng thôi đã áp đảo được đám người ngu dốt này á? Chỉ trong vài phút ư?’
Randy là năng lực có từ lâu đời của Grid. Người chơi biết danh tính của Randy là một song trùng. Chưa kể, các quái vật có những giới hạn của chúng. Dự đoán cốt yếu là rằng hiệu năng của cậu ta sẽ trở nên kém nổi bật khi thời gian trôi đi. Ấy thế mà Randy dường như không có bất kỳ giới hạn nào. Hàng chục dân bản xứ - đủ hùng mạnh để bắt giữ Med - đã bị Randy khuất phục.
Tất nhiên, Med đã bị bắt vì những người đồng hành của anh ta bị bắt làm con tin. Dù vậy, Randy vẫn mạnh hơn nhiều. Bản thân Med là biết rõ nhất.
“Ồồ... Quả nhiên là Vượt hạng vũ trang Thần, ngài mạnh mẽ như những gì người ta đồn đại vậy.”
“Tôi đã thu được giác ngộ nhờ có ngài.”
Đám thầy tu vây quanh Randy và nói chuyện với cậu ấy với một cách lễ phép. Người bị nhầm với cơ thể chính là Randy chứ không phải Grid. Đó là một phản ứng bình thường. Randy làm hầu hết công việc mà.
‘Dù là vậy, nó vẫn như thế này.’
Đó là một nỗi hổ thẹn mà Med nên gánh chịu. Anh ta thở dài trước khi cúi đầu với Grid. “Cảm ơn sự giúp đỡ của anh. Đây là một vật chứng nhỏ cho sự chân thành của tôi. Xin hãy nhận lấy. Tôi không nói là mình sẽ trả ơn anh bằng thứ này. Tôi sẽ báo đáp anh sao cho xứng đáng trong tương lai.”
[Người chơi ‘Med’ đã cho bạn ‘Lời dạy của Thần Săn bắn’.]
Grid ngạc nhiên.