Chương 1540
‘Đúng như dự đoán, người ta cần phải biết nhiều thứ.’
Grid nhận ra tầm quan trọng của kiến thức chỉ bằng cách nhìn vào Grenier ngay lúc này.
Đám bản địa không biết tới một thế giới khác ngoài Grenier và đối xử với người ngoài như quái vật.
Lũ cận vệ tin rằng Grenier là trung tâm của thế giới và coi thường người ngoài, và Sơn Vương - luôn để mắt đến thế giới bên ngoài trong khi biết Grenier không hơn gì một cái giếng—mặc dù sống trong cùng một môi trường, vẫn có những người chẳng bằng loài khỉ, và có một hiền triết.Đó hoàn toàn là sức mạnh của kiến thức.
‘Nếu chả biết gì thì mình hẳn đã bị mê hoặc bởi cái tên của Chreshler.’
Chính việc sử dụng cùng một logic này mà Grid bây giờ mới tránh được một quả mìn. Nếu anh không có chút kiến thức nào thì anh đã nhảy vào một bãi mìn vì anh nghĩ nó là điều tốt. Đúng vậy. Grid nghĩ về Chreshler như một quả mìn. Đó là vì anh biết rõ Chreshler.
‘Một con người đã trở thành quan tài theo ý chí tự do của chính ông ta.’
Chreshler hy vọng được ôm thân thể bị phong ấn của Marie Rose tới muôn đời. Ông ấy chọn cái chết sinh học vì muốn tận hưởng mùi cơ thể của Marie Rose. Ông ấy tin sái cổ lời hùng biện của Pagma rằng ‘ngay cả khi ngài trở thành một cỗ quan tài, các giác quan của ngài vẫn sẽ sống động’ và từ bỏ cơ thể con người của mình, chuyển linh hồn mình sang quan tài. Ông ấy có lẽ đã sử dụng sự biện minh là duy trì phong ấn của Marie Rose, nhưng... trùng hợp thay, Grid đã chứng kiến ham muốn dâm đãng của Chreshler. Nếu Grid mà không biết về Chreshler...
Nếu anh không biết Chreshler là một tên đồi trụy rồ dại...
Anh hẳn đã điên cuồng đi phục sinh Chreshler theo lời Sơn Vương.
‘Chỉ nghĩ về nó thôi cũng thấy khủng khiếp rồi.’
Tinh thần anh sẽ chấn thương như thế nào nếu làm Chreshler sống lại mà không biết chuyện này? Anh thậm chí không thể đòi Sơn Vương bồi thường thiệt hại.
‘Ngay từ đầu, việc phục sinh Chreshler vào lúc này là một bước đi tồi.’
Marie Rose thì đã được phục sinh. Cô ta gần như là một đồng minh về mặt thái độ lẫn hành động trong suốt thời gian này, như là trả lại ‘máu’ cho Braham và phục hồi ông ấy về tư cách một hậu duệ trực hệ. Cô ta là một loại bảo hiểm. Thế rồi nếu Chreshler được phục sinh thì sao?
‘Ông ta sẽ mù quáng tìm kiếm Marie Rose. Ông ta sẽ làm gián đoạn các hoạt động của Marie Rose và kết quả là làm hại mình.’
Chreshler là một giáo hoàng vĩ đại. Grid không dám chê bai những kỹ năng đã phong ấn Marie Rose - mối đe dọa lớn nhất tới nhân loại ở thời điểm đó. Anh nghĩ chuyện đó thậm chí còn tuyệt vời hơn vì Chreshler là một trong số ít thượng nhân trong lịch sử. Xu hướng của các thượng nhân thường là ích kỷ và lập dị, nhưng Chreshler đã chiến đấu vì người khác. Ông ấy gần với hình mẫu con người mà Grid muốn.
Dĩ nhiên, điều này chỉ là trong quá khứ. Có lẽ Chreshler đã biến chất ngay khi gặp gỡ Marie Rose. Ông ấy mù quáng vì tình và đã phó thác bản thân cho những ham muốn dâm đãng của thể xác. Ông ấy đã hoàn toàn tách biệt khỏi lẽ thường. Đó là một bi kịch...
Khó mà nghĩ rằng có thể giao tiếp cho phải lối với ông ấy.
‘Nhưng mà—’
Anh cần biết cách hồi sinh Chreshler. Như anh đã nói rồi đấy, kiến thức là sức mạnh.
‘Mình không định hồi sinh ông ta ngay, nhưng ngày nào đấy, có thể sẽ tới lúc mình cần ông ta.’
Chreshler là người đã tìm ra tài năng ‘vượt lên chính mình’ và kế vị giáo hoàng đệ nhất. Ông ấy là giáo hoàng mạnh nhất mọi thời đại, tư tế tối thượng, và là một thượng nhân. Chuyện đó sẽ chỉ thực hiện được với sự hợp tác của nhiều người cùng các Ngọc nữ của Rebecca, nhưng ông ấy vẫn có thành tích phong ấn Marie Rose. Chẳng cần phải tìm bất cứ thành tích nào nữa để thấy ông ấy là một con người xuất chúng.
‘Một lần nữa, mình cảm thấy rằng có rất nhiều người tuyệt vời..’
Thánh Kiếm Muller, Bất bại Vương Madra, Tróc Quỷ Alex, Giáo hoàng Chreshler, Pagma - đã ký một khế ước với Baal, Braham - đã chiến đấu (?) chống lại Hỏa Long Trauka, vân vân—đó là một thời đại nơi có nhiều cường giả có thể tự mình khai mở thiên địa. Chỉ tưởng tượng điều đó thôi cũng khiến Grid cảm thấy choáng ngợp.
‘...Khoảng thời gian phía trước sẽ còn vĩ đại hơn.’
Đó không phải một niềm tin được tạo ra bởi các thành viên của Tòa tháp Thông thái hay những tàn tích của quá khứ như Braham với Zik. Đó cũng không phải sự tự tin vào các nhân tài của thời đại này như Piaro, Mercedes, Kyle, v.v.
Grid tin vào bản thân và những người chơi. Đó là một sự tin tưởng xứng đáng. Dựa trên thời gian của Satisfy, người chơi mới chỉ đặt chân lên mảnh đất này trong chưa đầy 20 năm và đang vượt qua hoặc đuổi theo những nhân vật trong quá khứ. Tiềm năng của họ đã bùng nổ dựa trên sự phát triển của họ cho tới nay. Chỉ vài năm nữa thôi, sẽ có những người chơi vượt mặt các nhân vật quá khứ mà họ theo bám đuổi. Chỉ xét riêng về thành tích, có thể nói rằng ngay bây giờ họ đã vượt qua rồi.
Cuộc tấn công vĩ đại khi mà địa ngục với vài vị thần hợp tác. Tới cả đòn không kích của Baal cũng bị nhân loại chặn lại ở thời điểm đó. Người ở trung tâm của nó là Grid.
“Tiện đây thì, phải làm thế nào để Chreshler có thể được phục sinh?”
Chẳng ai không biết hoặc có thể phủ nhận rằng Grid đã thúc đẩy xu hướng của thời đại hiện nay. Ngay cả Sơn Vương sống trên núi cũng biết điều đó.
“Ngươi dường như biết rõ về Chreshler nên nó sẽ dễ giải thích thôi. Chreshler bị di dời linh hồn khi còn sống. Giống như Braham hay Zik.”
Do đó, Sơn Vương tôn trọng Grid.
Đồng nhất với Grid hoặc cảm thấy thân ái với Grid là vấn đề phụ thôi. Hệt như Grid miễng cưỡng chiến đấu sau khi chứng kiến quyền năng của Sơn Vương, Sơn Vương không muốn Grid làm một kẻ thù. Chính Grid vẫn chưa nhận ra thứ bậc của Vượt hạng vũ trang Thần một cách chính xác.
“Điều đó nghĩa là ông ta có thể được phục sinh nếu tìm thấy cơ thể mình, như là với Braham và Zik hả?”
“Đúng.”
“Chreshler bị phong ấn trong quan tài lâu lắm rồi. Xác của ông ta vẫn được bảo toàn sao?”
Braham ở trong lớp băng thiên niên kỷ còn Zik thì ở trong Vực thẳm. Xác của cả hai đã được đối đãi một cách đặc biệt hoặc được bảo toàn trong một môi trường đặc biệt. Bất kể nó xuất phát từ thiện ý hay ác ý, nó vẫn là kết quả từ sự tận tâm của ai đó. Không có vẻ gì là Chreshler đã được bảo quản an toàn.
‘Pagma dường như không có cảm xúc riêng tư nào với Chreshler.’
Pagma tiếp cận Chreshler hoàn toàn vì cần thiết. Để có thêm sức mạnh và thực hành kiếm thuật của mình, ông ấy đã nhờ vả Chreshler - đã gần cuối đời - đánh một trận tay đôi. Điều này cuối cùng đã dẫn tới cái chết của Chreshler. Đó là kết quả từ những ham muốn tiềm ẩn của Chreshler. Nếu không phải Chreshler tự nguyện làm một cỗ quan tài hay khao khát được ở với Marie Rose mãi mãi, Pagma sẽ chẳng có cách nào để ép buộc Chreshler làm trái ý nguyện của mình.
Bất luận thế nào, Pagma cũng đã lợi dụng ham muốn của Chreshler vì lợi ích của chính mình. Ông ấy giết Chreshler và biến người này thành một cỗ quan tài. Liệu ông ấy có giữ gìn cái xác của Chreshler cho tốt không? Xác suất là rất thấp. Ông ấy không biến nó thành xác sống đã là may mắn lắm rồi.
Grid chắc chắn về điều đó.
“Nó được bảo quản tốt ấy chứ.” Sơn Vương đưa ra một câu trả lời không ngờ. “Nếu ngươi biết Chreshler bị phong ấn trong một cỗ quan tài làm từ gỗ thiêng, ngươi có lẽ đã biết toàn bộ câu chuyện bên trong rồi. Như ngươi biết đấy, chính Pagma đã lấy xác của Chreshler và cất giữ nó tại một nơi rất kỳ lạ.”
“Một nơi kỳ lạ sao?”
“Đó là một nơi được gọi là Lăng tẩm Không Con.”
“......!”
“Nó là một ngôi mộ khổng lồ rất khó để đo lường quy mô. Một địa điểm thành quách được xây dựng dưới lòng đất có chứa đủ loại báu vật. Một vạn người hầu với ba vạn binh sĩ đã bị giết ở đó và một lăng tẩm khổng lồ đã được xây dựng. Quy mô như một ngọn núi. Chiều cao rất thấp so với Grenier ở đây, nhưng diện tích thì lớn hơn hàng trăm lần.”
Đây là lý do không dễ tìm được Lăng tẩm Không Con. Một ngôi mộ được tạo nên và thậm chí bị lãng quên bởi chính chủ nhân của nó sau rất nhiều năm. Cỏ dại và cây cối đã phủ kín những ngôi mộ, biến nó thành một ngọn núi theo đúng nghĩa đen. Không thể nhìn ngọn núi và nghĩ nó là một lăng tẩm được, nên chả mấy ai biết vị trí của Lăng tẩm Không Con. Dĩ nhiên, Grid thì biết vị trí. Đó là nhờ Chồn hôi. Chồn hôi đã nói rằng Lăng tẩm Không Con là phiên bản phóng to của Lăng mộ Tần Thủy Hoàng.
“Chủ nhân của lăng mộ đó là ai?”
Tới cả Chồn hôi cũng không thể tìm ra chủ nhân của Lăng tẩm Không Con. Anh ta vào trong để thăm dò và đã chết sau khi không thoát được con mắt của các xác chết đang canh giữ lăng tẩm.
“Ta không biết. Nó đã được gọi là Lăng tẩm Không Con trước cả khi ta tồn tại rồi.”
“Ông đã bao giờ gặp Hồn ma Không con chưa?”
“Sự tương tác giữa những kẻ chiếm đoạt thần thoại chỉ là một ảo tưởng. Săn mồi là bản chất của bọn ta. Nếu bọn ta gặp nhau thì một trong hai sẽ chết. Ngay từ đầu, bọn ta đã cực kỳ miễn cưỡng rời khỏi ‘địa phận’ của mình. Cũng giống như ta sinh ra để bảo vệ Grenier, Hồn ma Không con hẳn đã ra đời để bảo vệ Lăng tẩm Không Con.”
“Ưm...”
“Hãy quay lại vấn đề chính. Có một tin đồn rằng những cái xác được chôn cất trong các khu vực cụ thể của Lăng tẩm Không Con không bao giờ bị hư hại và ta nghĩ điều đó là thật. Đó là lý do ta nghĩ việc phục sinh Chreshler là hoàn toàn khả thi.”
“Hmm...”
Grid cho thấy một bản ứng lưỡng lự. Không phải vì giá trị của thông tin thấp. Đó chỉ đơn giản là anh không tin nó.
‘Hảo cảm 20 thì đâu có cao.’
Grid nghi ngờ Sơn Vương. Đó là một phản ứng bình thường.
“Khó mà tin lời nói của ông được. Trước hết, Chreshler là một giáo hoàng. Việc xử lý cái xác của ông ta phụ thuộc vào Tòa Thánh chứ không phải Pagma. Tiếp theo, khó mà hiểu được tại sao Pagma lại cố bảo quản cái xác của Chreshler tới mức phớt lờ thủ tục. Tại sao ông ấy phải làm thế?”
“Đó là một nghi ngờ hợp lý. Tuy nhiên, ta thề trên thần tính của mình rằng đó là sự thật. Tiếc là ta không biết Pagma đang nghĩ gì.”
“......”
Sơn Vương tuy được gọi là Sơn Vương, nhưng chính xác thì, ông ta gần với sơn thần hơn. Ông ta có một địa vị cao hơn Grid, nên ông ta đương nhiên là một vị thần. Ông ta đã dùng địa vị của mình để thề.
[Tzudan nghĩ bạn có thể tin Sơn Vương.]
‘Tôi cũng nghĩ vậy.’
Sơn Vương đã hy sinh địa vị của mình để giữ lời hứa với Tzudan. Ông ta không thể nào đưa ra một lời thề hão. Thế thì còn lại một câu hỏi.
‘Tại sao Pagma lại làm vậy?’
Grid ngẫm nghĩ một lúc trước khi nhớ lại những giọt nước mắt của Pagma. Chúng là những giọt nước mắt hối hận tuôn rơi lúc ông ấy một mình đối mặt với cuộc xâm lược của ác quỷ trên Quần đảo Behen.
‘Ông ấy hối hận vì đã phản bội Braham. Ông ấy cảm thấy tội lỗi vì đã làm điều gì đó khủng khiếp với các huyền thoại.’
Nhìn vào nó, Pagma cũng có lương tâm đó thôi. Có phải vì lương tâm của mình mà ông ấy mới cất giữ xác của Chreshler trong Lăng tẩm Không Con để nó không bị phân hủy chăng?
‘Ông ấy cảm thấy tiếc cho Chreshler à? Không, điều này quá phi lý.’
Nếu Pagma hành động vì Chreshler thì ông ấy đương nhiên đã giao xác của Chreshler cho Tòa Thánh. Linh hồn vẫn còn đó, nhưng nhận được sự tiễn đưa từ mọi người cũng mang lại một niềm an ủi nhỏ nhoi.
‘Khoan đã... nếu đấy là vì Chreshler, thì nó không quá vô lý.’
Sau cùng thì hiệu ứng của cỗ quan tài làm từ gỗ thiêng không phải vĩnh cửu. Marie Rose đã tự giải phong ấn. Chả lẽ Pagma - người tạo ra cỗ quan tài - lại không thấy trước được một tương lai như vậy sao? Có phải ông ấy đã để lại cơ hội phục sinh, để cho Chreshler - người bị bỏ lại một mình sau khi Marie Rose được phóng thích - sẽ không run rẩy mãi mãi trong cô độc?
‘Khả năng là cao đấy. Đúng là Pagma có lương tâm thật.’
Đó là một suy luận có thể được rút ra từ những giọt nước mắt của Pagma và việc bảo quản thi thể của Braham. Grid nghĩ về chuyện đó một lúc lâu trước khi đi đến kết luận và gật đầu.
“Được rồi. Tôi sẽ chấp nhận lời ông nói. Thế chính xác thì Pagma đã cất giữ xác của Chreshler ở đâu?”
Không chắc là Pagma đã vào sâu trong Lăng tẩm Không Con để chôn xác của Chreshler. Ông ấy sẽ không thể chế ngự Hồn ma Không con ngay cả khi ông ấy đã có một khế ước với Baal.
‘Nó đặc biệt đúng là như vậy khi ở trong lãnh địa của họ, ngay cả đối với Sơn Vương - kẻ đã bị tổn hại địa vị xuôi theo dòng thời gian.’
Có lẽ điều ấy chỉ khả thi với các vị thần xếp hạng cao hơn hoặc những con rồng xếp hạng cao hơn. Thật không thực tế khi nghĩ rằng Pagma đã thuyết phục hoặc khuất phục được hồn ma không con - kẻ đã tồn tại lâu hơn cả Sơn Vương.
“Ta không biết chính xác. Khu vực bên trong của Lăng tẩm Không Con là một nơi ta thậm chí không thể thăm dò được. Ta chỉ có thể suy đoán hắn đã cất giữ ai đó dưới các đường hầm ngầm kết nối đến lăng tẩm.”
“Có bao nhiêu đường hầm?”
“Có những lời đồn đại rằng có hàng trăm người chết đang canh giữ con đường trong mỗi đường hầm và ta nghĩ có ít nhất là 100.”
“...Thật sao? Dù gì thì tôi cũng không hứng thú.”
“......?”
“Tôi đã nói với ông rồi. Từ đầu tôi đã không có ý định phục sinh Chreshler.”
Sau tất cả, anh đâu có quan hệ gì với Chreshler...
Grid rũ bỏ hối tiếc của mình một cách gọn gàng và đứng dậy khỏi ghế. Đám cận vệ - đang thất thần nhìn anh từ bên dưới ghế đá - đã vội vàng quay đi vì sợ bắt gặp ánh mắt Grid. Đây là lần đầu tiên chúng thấy một vị thần nói chuyện ngang hàng với Sơn Vương. Chúng cũng đã chứng kiến một cách sử dụng vũ lực liều lĩnh. Chúng kinh sợ Grid. Chúng không dám nhìn vào anh.
[Thần tính của vợ bạn, ‘Irene’, đã tăng lên.]
“Hãy cầm thứ này trước khi ngươi rời đi.”
“Đây là...?”
“Ta đã chọn một số kỹ thuật hữu ích từ những gì ta đã ăn và hóa hình từ lũ xâm lược. Ta hy vọng nó sẽ giúp đỡ ngươi.”
[Đã nhận được 3 ‘Sách Kỹ năng Huyền thoại Bị lãng quên’.]
[Đã nhận được ‘Sách Kỹ năng Thần thoại Bị lãng quên’.]
“......” Grid không nói nên lời trước phần thưởng khổng lồ chẳng thể tưởng tượng được. Anh tự trách mình vì đã nhất thời nghi ngờ Sơn Vương. “...Cảm ơn ông. Tôi không biết liệu nó sẽ có ý nghĩa hay không, nhưng tôi sẽ lo liệu bên ngoài để Grenier có thể được an toàn.”
Grid cảm thấy nó là một lời hứa thực sự vô ích. Những kẻ xâm lược Grenier cuối cùng cũng trở thành con mồi của Sơn Vương. Ấy thế mà ngạc nhiên thay, Sơn Vương trông rất hài lòng. “Thế này là đủ rồi.”
[Hảo cảm với Sơn Vương của Grenier đã tăng 10.]
Đó là một chuyến phiêu lưu mà anh đã thu được rất nhiều mà không có bất kỳ sự kiện lớn (?) nào. Nó dễ dàng và tuyệt vời đến nỗi anh nghĩ rằng sẽ thật hay ho khi lúc nào cũng làm chuyện này. Vẻ mặt của Randy trở nên có phần chán nản khi cậu ấy nghe những lời mà Grid lẩm bẩm với chính mình. Randy trông còn đáng thương hơn vì cô bé đã trở lại hình dáng ban đầu của mình.
“Miao,” Noe âm thầm an ủi cô bé. Những bàn chân như găng tay bông màu trắng của nó vỗ lên vai Randy và xoa dịu tâm trạng của Randy.