Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1544: Chương 1539

Chương 1539

Cái lưỡi của Chepardea rất dài. Nó có thể kéo ra một khoảng cách dài ngay cả sau khi đã quấn quanh hàng chục khúc gỗ. Tức là phần lưỡi đang được dùng như một cái roi để siết cổ Leraje chỉ là một phần nhỏ của nó.

“Ta đã sống đủ lâu để được thấy chuyện này. Ộp.”

Những con mắt tròn của Chepardea nhìn chằm chằm vào phần lưỡi bị cắt đứt của hắn. Nó rơi xuống dưới chân Leraje, nảy lạch bạch như thể đang phẫn uất, và làm rối tung tấm thảm. Nó như một con đỉa lớn hoặc một con cá trê.

“Ta không biết mình sẽ thấy một thế giới nơi Thánh Kiếm bàng quan sẽ đến và đi khỏi địa ngục đấy. Ộp.”

Chepardea là thuộc hạ của Baal và đã sống rất lâu. Hắn không so được với tam ác khởi nguyên hay các đại quỷ đơn số, nhưng ít nhất, hắn đã trải qua sự đổ vỡ của thế giới trước và sự hình thành của thế giới này. Theo tự nhiên, hắn đã chứng kiến vài Thánh Kiếm và xác định được thiên hướng chung của họ.

Họ là cái đám rồ kiếm. Họ dùng bất cứ thứ gì trong tay làm kiếm. Nếu họ không có gì để cầm nắm, thì họ dùng chính mình làm kiếm. Họ dành nhiều thập kỷ để cố gắng biến thanh kiếm làm một với tâm của mình. Ngoài ra, Sau khi, sau khi đạt đến đỉnh cao của kiếm thuật, họ có xu hướng từ bỏ ‘hình thức’ và lặp lại việc rèn luyện từ đầu. Họ thực chất gần với những người truy tìm chân lý. Họ khác xa với các chiến binh và anh hùng mà công chúng nói đế.

Có giả thuyết cho rằng Muller - Thánh Kiếm mạnh nhất - đã đánh bại các đại quỷ như Hell Gao để xác nhận ‘kiếm tốt đến mức nào’. Dĩ nhiên, con người - những kẻ không biết sự thật - đã ngợi ca Muller như một anh hùng. Hơn nữa, chỉ bản thân Muller mới biết sự thật, nhưng trong mọi trường hợp, địa ngục vẫn tự hiểu nó theo cách này.

Các Thánh Kiếm là lũ khùng điên bị ám ảnh với trạng thái của chính họ. Họ coi toàn bộ các môn võ thuật khác ngoài kiếm thuật là tầm thường. Họ không hứng thú với ác quỷ - những kẻ thậm chí còn không học những môn võ thuật tầm thường. Do đó, họ không xâm lược địa ngục...

Đây là một Thánh Kiếm từ góc nhìn của địa ngục. Nó dựa trên thực tế là không có Thánh Kiếm nào nghiêm túc xâm lấn địa ngục cả. Từ góc nhìn của địa ngục, Thánh Kiếm đương thời gần như là một đột biến.

“Nghe nói rằng lý tưởng mà Thánh Kiếm theo đuổi viển vông đến mức không thể đạt được. Chúng thường chết vì tuổi già mà không biết mình là một con chuột hay một con chim sau một đời bế quan tu luyện. Ộp. Thế mà ngươi đã đạt tới mức đó rồi sao? Đấy là lý do ngươi ngông cuồng như thế này à? Ngươi có giỏi hơn Muller không?”

Sự chú ý Chepardea chỉ tập trung vào Kraugel. Hắn không thèm để ý tới Leraje - đã được thả ra và đang hồi lại nhịp thở, hoặc Faker với Kasim - những người đỡ cô ta dậy.

Đây là một phản ứng thú vị đối với Agnus. Anh ta nhận thức rõ giá trị của Thánh Kiếm lẫn kỹ năng của Kraugel, nhưng khi nói tới thành tích, chẳng phải Kraugel hơi bị còi so với Leraje sao? Leraje là bất bại cho tới vài ngày trước. Cô ta có lẽ đã suy yếu, nhưng cô ta vẫn là mục tiêu cần đề phòng. Khó mà hiểu được tại sao Chepardea lại quan tâm tới Kraugel nhiều hơn cô ta.

‘Thánh Kiếm đặc biệt đến thế à?’ Agnus Có thắc mắc này lúc anh ta bí mật điều khiển Lantier.

Đó là tình huống khi mà khả năng bất tử của anh ta đã bị tiêu hao ngay lúc Kraugel xuất hiện. Không như Chepardea, anh ta không có thời gian. Các phương pháp sinh tồn hiện tại anh ta có là trở thành một xác sống với Trò hề của Bentao. Anh ta phải kiếm được một số thành tích. Nếu lần này anh ta lại bất lực nữa thì tới cả vị trí yếu ớt của anh ta cũng sẽ biến mất.

‘Ít nhất mình nên chứng tỏ bản thân đủ để nhận lại nhiệm vụ của Baal.’

Đó là sau khi bắt đầu đại chiến nhân quỷ. Agnus thậm chí đã không thực hiện được hầu hết các nhiệm vụ thảm sát của Baal. Rồi thái độ của Baal thay đổi dứt khoát sau khi ông ta quay về từ trận đánh với Grid. Baal công khai lạnh lùng với Agnus. Gần như là phớt lờ anh ta luôn.

Agnus tự nhiên nhớ lại cái kết của ‘tác phẩm thất bại’ - Betty - mà anh ta từng nghe từ Chepardea. Baal đã nói ông ta dễ dàng vứt bỏ đồ chơi mà mình không còn hứng thú.

‘Mình có bị vứt bỏ cũng chả quan trọng.’

Không, đó thực chất là những gì anh ta đang hy vọng. Sau nhiều sự kiện khác nhau, sự oán giận của Agnus đối với thế giới đã phai nhòa. Anh ta đã kiệt sức và một lần nữa cảm nhận được hơi ấm mà mình đã quên với cái chết của người yêu thông qua Euphemina. Ngay bây giờ, Agnus không muốn quyền năng để chiến đấu đơn độc trên thế giới. Anh ta cũng không bị ám ảnh với việc bất khả phục sinh người yêu xưa của mình. Mục tiêu mơ hồ của anh ta - trải nghiệm cùng tầm mắt với Grid, người có xuất phát điểm tương tự anh ta, nhưng kết thúc theo hướng ngược lại - đã bị Faker ngăn cản.

Tuy nhiên, anh ta chỉ có thể đạt được mơ ước của mình nếu anh ta có năng lực để được tự do và được sống. Thế nên, anh ta chưa thể bị vứt bỏ. Hiện tại, Agnus không có sức mạnh tối thiểu. Nếu bây giờ Agnus bị vứt bỏ thì anh ta sẽ bị phơi bày ra cho thế giới, bất lực như bản thân mình trong quá khứ, và anh ta sẽ bị chà đạp lên.

‘Để không bị vứt bỏ ngay lập tức—’

Điều cần thiết là ít nhất phải duy trì được vị trí của anh ta như gỉ mắt.

Anh ta cảm thấy Kraugel là đối thủ hoàn hảo. Thánh Kiếm—đối với những người chơi đã xem màn trình diễn của Grid, nó chả đặc biệt là mấy. Ngay cả khi có một lịch sử lâu đời và vô số nhân vật có tiếng đã ngợi ca Thánh Kiếm, liệu nó có tốt hơn Hậu duệ Pagma được không?

Agnus tin chắc là không phải vậy. Phần biểu diễn của Kraugel tuy có ghê gớm, nhưng nó tồi tàn khi so với Grid. Agnus không sợ Thánh Kiếm Kraugel. Anh ta chấp nhận thái độ cảnh giác của Chepardea là một điều may mắn. Anh ta sẽ giành lại sự yêu mến của Chepardea ngay khi gây thương tích chí tử cho Kraugel.

‘...Yêu mến á? Mình cảm thấy mình đã trở thành một đứa trẻ khao khát tình cảm rồi.’

Agnus mỉm cười và giao tiếp với Lantier - đang chìm trong các cái bóng.

Một tồn tại phát triển nhờ sự hy sinh của Agnus—ông ấy, kẻ được mài giũa với sự giúp đỡ của Baal, giờ đã nhắm vào tim Kraugel.

‘Không cần phải làm quá. Bất luận thế nào, mình cũng không thể đánh bại Kraugel. Gây một thương tích nghiêm trọng lên anh ta là đủ rồi.’

—!

Bóng tối giăng ra một cách nặng nề đằng sau lưng Kraugel. Đó là cảnh tượng Lantier di chuyển qua những cái bóng và vươn lên. Không hề có âm thanh hay dấu hiệu, nhưng Kraugel thì đã phản ứng rồi. Anh giơ kiếm lên để phòng ngự con dao găm đang nhắm vào gáy. À không, nói ‘phòng ngự’ là không thích hợp. Giây phút nó va chạm với thanh kiếm của Kraugel, dao găm của Lantier đã bị chẻ đôi.

“......!”

Các cảm xúc của tử vong hiệp sĩ được thể hiện trong ánh sáng từ các hốc mắt của nó. Ánh sáng trong hốc mắt của Lantier lay động như cháy rừng vì ngạc nhiên. Agnus còn ngạc nhiên hơn.

‘Tự động phản công á?’

Agnus đang đứng trước mặt Kraugel và nhìn thẳng vào anh. Đây là lý do anh ta nhận thấy. Trong cú đáp trả của Kraugel, quá trình ‘cảm nhận’ đòn tấn công của Lantier đã bị bỏ qua. Bằng chứng là cả hai con mắt của anh - đang dán chặt vào Chepardea - không hề di chuyển.

Chepardea tặc lưỡi. “Một Thánh Kiếm đúng là một Thánh Kiếm. Ộp.”

Kiếm Giới—một kỹ năng nội tại có xác suất cao phát hiện và chặn các công kích từ mọi lưỡi kiếm trong phạm vi. Trên thực tế, bản thân kỹ thuật này chả có gì đặc biệt. Không chỉ mỗi Thánh Kiếm. Các võ thuật gia đã vươn tới đỉnh cao thường tạo ra cảnh giới của riêng họ.

Lý do tại sao cảnh giới của một Thánh Kiếm lại đặc biệt đe dọa là bởi sự kết hợp của nó với quyền năng ‘chém bất cứ thứ gì’. Tức là không thể thiết lập khái niệm trao đổi chiêu thức với Thánh Kiếm. Thanh kiếm chém mọi thứ va chạm với nó, nên trao đổi chiêu thức với Thánh Kiếm sẽ trực tiếp dẫn đến thiệt hại. Câu chuyện sẽ khác nếu đó là một vật liệu không thể bị chém do độ bền vô hạn của nó, nhưng một vật liệu như thế là không công bằng vì độ hiếm của nó trên thế giới.

‘Gì cơ?’ Suy nghĩ của Agnus dừng lại. Đó là vì anh ta chứng kiến thanh kiếm của Kraugel đang cắt qua dao găm để trực tiếp chém đứt cổ tay của Lantier. Giữa sự kinh ngạc của anh ta—

“Quyền năng của vật phẩm đấy,” Kraugel thành thật thú nhận. Có một lý do tại sao anh đạt tới đỉnh cao của một Thánh Kiếm nhanh hơn dự kiến.

[Thánh vật của Vượt hạng vũ trang Thần Grid đã xuất hiện.]

[Thần thoại về Vượt hạng vũ trang Thần đã được tăng cường.]

[Thánh Kiếm Kraugel đã trở thành một phần của thần thoại này.]

[Toàn bộ các chỉ số của tín đồ Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần sẽ vĩnh viễn tăng lên 10 và mức độ thành thạo Tinh thông Kiếm thuật sẽ tăng nhẹ.]

Đó là nhờ Bạch Hổ Kiếm vừa mới tăng trưởng tới cấp độ thần thoại.

Máu phun ra từ cổ Agnus. Lantier có lẽ khá đe dọa, nhưng ông ấy yếu xìu. Ông ấy trở thành mục tiêu đầu tiên là chuyện đương nhiên.

***

Những bàn tay khô như một cái cây. Có thể cảm nhận thấy dấu vết của những năm tháng xa vời vợi. Grid không thể kháng cự bàn tay tưởng chừng như đã cắm rễ trong đất. Anh lịch sự một cách tự nhiên với một tồn tại lâu đời. Vào khoảnh khắc này—

[Một thánh vật mới đã xuất hiện.]

[Thần thoại về bạn đã được tăng cường.]

[Bạn có thể cảm thấy Thánh Kiếm Kraugel được đưa vào thần thoại của mình.]

[Kể từ bây giờ, bạn sẽ được kiếm phù hộ. Hiệu ứng được duy trì miễn là mối tâm giao của bạn với Kraugel còn tiếp tục.]

Grid định thần và nói, “Ông đã trốn một mình trong núi mặc dù nhận thấy sự xâm lược của các ác quỷ. Ông làm vậy mặc dù biết rằng ngọn núi này sẽ gặp nguy hiểm sau khi bề mặt rơi vào tay của ác quỷ sao?”

Hiển nhiên là Sơn Vương đã tồn tại từ rất lâu. Ông ta chỉ sống vì ngọn núi và để bảo vệ những sinh vật trên đó. Ông ta cũng biết tôn trọng lòng dũng cảm của người khác. Dù vậy, ông ta có vĩ đại không? Còn lâu đi. Ông ta chỉ là một kẻ hèn nhát trên núi. Grid đã ngừng tôn trọng Sơn Vương. Sơn Vương đáng bị chỉ trích.

“Ngay cả tại giây phút này, vô số người vẫn đang chiến đấu vì thế giới. Họ đang từ bỏ mạng sống của mình để bảo vệ quê hương của họ hoặc bảo vệ người khác để bảo vệ gia đình họ. Họ có đang thể hiện sự can đảm này vì họ mạnh hơn ông không?”

“......”

“Đừng bị ám ảnh với thế giới trước mắt ông. Thế giới đã được kết nối. Hãy chiến đấu vì người khác nếu ông thực sự muốn bảo vệ Grenier. Hãy khiến cho những người khác tôn trọng Grenier.”

Grid đã tới thăm Grenier vì hai mục đích. Thứ nhất, thu được sách đổi nghề của Tzudan. Thứ hai, đánh bại Sơn Vương là cướp sức mạnh của ông ta. Kế hoạch đã được thiết lập trước khi anh biết Sơn Vương. Tuy nhiên, giờ thì anh biết Sơn Vương rồi. Do đó, anh đã thay đổi kế hoạch.

“Tôi đang nhờ vả đấy.” Lần này, tới lượt Grid nắm lấy cổ tay của Sơn Vương. Có lẽ anh đã mượn vẻ ngoài của Irene, nhưng đôi bàn tay anh đầy những vết chai. Chúng là dấu vết của những nỗ lực mà Irene đã vun đắp. Ngay cả một người phụ nữ mỏng manh như cô ấy cũng đang phấn đấu mỗi ngày để giúp đỡ thế giới.

Grid biết rằng Irene cùng các đồng sự của anh - đã tỏa ra khắp địa ngục với thế giới - đều đang chiến đấu, thế nên anh mới có thể cởi mở thỉnh cầu điều này với Sơn Vương, “Hãy ra ngoài thế giới cùng tôi. Đây là điều đúng đắn cần làm nếu ông muốn bảo vệ Grenier mãi mãi.

“......”

Biểu cảm của Sơn Vương đã thay đổi tinh tế lúc ông ta nhìn Grid. Đó là một phản ứng như thể nó thật phi lý. Ông ta sinh ra vì ngọn núi và đã chiến đấu vì ngọn núi. Cũng bình thường thôi khi coi lời tuyên bố của Grid về chuyện chiến đấu cho thế giới bên ngoài ngọn núi là điều phi lý. Ấy thế mà bằng cách nào đó, nó lại có vẻ đúng.

Vì vậy, ông ta mới bối rối. “...Hàng trăm năm trước, đã có lúc ta mất đi rất nhiều địa vị của mình.”

Một quá khứ xa xôi hiện ra trước mắt Grid.

“Ta lo lắng về ý tưởng rằng ta không thể bảo vệ Grenier trong trạng thái này và đã ra ngoài thế giới. Ta làm thế là để săn địa vị.”

Diện mạo của Sơn Vương lúc ông ta lang thang trên bề mặt không tốt cho lắm. Không như bản thân hiện tại tuy khô mà cứng của ông ta, ông ta chỉ phờ phạc mà thôi. Người đàn ông mà Sơn Vương gặp trong trạng thái này có cảm giác như một ngọn núi còn cao hơn Grenier.

Muller—ông ấy là Thánh Kiếm của thời đại đó. Sơn Vương đã bị đánh bại. Ông ta xuống núi trong tình trạng mất địa vị, trong khi đối thủ của ông ta là Thánh Kiếm mạnh nhất trần đời. Ông ta chẳng phải đối thủ của Muller. Ông ta tuyệt vọng rằng mọi thứ đã kết thúc.

Sơn Vương lặng lẽ nhắm mắt lại. Ông ta chờ chết. Thứ mà Muller chìa ra về phía ông ta là một bàn tay, không phải một thanh kiếm. “Ông đã xuống núi để bảo vệ nó. Lòng can đảm của ông thật đáng khâm phục.”

Ông ấy đang cảm thấy điều gì vậy? Muller đã trao một phần địa vị của mình cho Sơn Vương. Ông ấy thậm chí còn cho đi huyền thoại bất bại. Nó đã tiếp tục cho tới ngày nay và tiến hóa thành thần thoại bất bại.

‘Ông ấy trẻ thật đấy. Nhìn vào thời điểm thì... Muller nổi tiếng trong lòng mọi người là Muller sau khi chuyển giao một phần địa vị của ông ấy cho Sơn Vương ư? Thế mà ông ấy đã được gọi là Thánh Kiếm mạnh nhất từng có rồi á?’

“Vượt hạng vũ trang Thần.” Hình ảnh được chiếu trên võng mạc của Grid đã phân tán như một hư ảnh. Tiếng gọi của Sơn Vương đã trả ý thức của Grid về hiện tại. “Ta nghĩ lời của ngươi là đúng. Ta biết rõ rằng ta được Muller tôn trọng vì ta đã rời ngọn núi, như ngươi đã nói. Nhưng ngươi thấy đấy, ta sẽ không còn là Sơn Vương ngay khi ta rời khỏi ngọn núi. Ta sẽ bị suy yếu và sẽ không đáp ứng được những mong đợi của ngươi. Vậy nên ta sẽ cho ngươi biết tung tích của một con người có thể thay mặt ta giúp ngươi.”

“......!” Grid nổi da gà. Con người được Sơn Vương nói tới trong ngữ cảnh này là...

“Thánh Kiếm Muller...?”

“......? Không phải. Cuộc gặp với ông ta đã cách đây quá lâu rồi. Hơn nữa, ta không có cách nào để biết tung tích của ông ta vì chưa nghe được bất kỳ điều gì về ông ta hết. Ta nghĩ Muller chết rồi... thực sự lạ lùng khi một tồn tại như thế lại có thể hứng chịu cái chết.”

“...Thế thì ông đang nói về ai?”

“Đó là một con người tên là Chreshler. Ông ta có lẽ là con người mạnh nhất ta từng nghe nói đến ngoài Muller ra. Dĩ nhiên, đó là một đánh giá không bao gồm những kẻ vốn đã ở cạnh ngươi và những kẻ đã hoàn toàn biến mất.”

“Chreshler sao? Cố giáo hoàng á?”

“Ừ. Ngươi lại biết về ông ta cơ đấy. Ngay bây giờ, ông ta có một sứ mệnh cao cả và đã bị phong ấn trong thứ gì đó. Tuy nhiên, ta biết cách hồi sinh ông ta.”

“Cái người đấy á... thôi quên đi,” Grid lập tức từ chối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!