Chương 1538
Những ngọn núi đã được coi là các địa điểm tâm linh từ thời cổ đại, và với Grenier cũng thế.
Một ngọn núi sừng sững nằm trơ trọi giữa vùng hoang vu—đó là một cảnh tượng huyền bí và nó nhất định sẽ thu hút sự chú ý của mọi người. Người ta đã lập tức chấp nhận việc các tiên dược được hình thành trên những cây thông dọc theo các bức tường đá như một chân lý. Người ta đến thăm Grenier như bị ma nhập vậy. Họ lục lọi khắp núi để tìm kiếm tiên dược lẫn các báu vật không tồn tại.
Trong một thời gian, Sơn Vương chỉ quan sát họ. Trên ngọn núi phủ đầy đá, ông ta chỉ có thể tức giận trước hành vi hủy hoại thiên nhiên quý giá và săn bắt thú rừng cho vui của họ. Đó là vì ông ta không thể làm gì cả. Hồi đó, Sơn Vương là một tồn tại gần với một ý niệm hơn. Ông ta không có hình dạng vật chất. Ông ta giống một linh hồn mờ nhạt được tạo ra bởi niềm tin mơ hồ của người dân rằng có một linh hồn thiêng liêng trong núi.
Do đó, Sơn Vương cảm thấy vô cùng vui mừng khi ông ta lần đầu có được cơ thể mình. Ông ta xúc động khi có thể bày tỏ sự tức giận của mình và đã tô đỏ bộ lông của một con gấu bị ám bằng máu người. Ông ta tàn sát những kẻ xâm lược theo cách không thể ngăn cản vì ông ta tin đó là vai trò của mình.
Ông ta đã hoàn thành ước nguyện của một con gấu mẹ - mất đi đứa con vào tay một kẻ xâm lược và được giữ lại mạng sống vì túi mật của nó. Ông ta đã giải phóng mối hận thù của một cái cây - chết cóng vào mùa đông do những kẻ xâm lược lột vỏ của nó. Ông ta truyền đi sự phẫn nộ của những người nông dân đốt nương làm rẫy - bị buộc phải trở thành đồ chơi của những kẻ xâm lược. Sơn Vương sinh ra vì ngọn núi. Chiến đấu để bảo vệ những sinh vật sống trên núi là điều đương nhiên. Ông ta đã mượn cơ thể của một con thú lạc lối và cơ thể của một nông dân đốt nương đang hấp hối để đánh đuổi những kẻ xâm lược.
Sau đó, đã có nhiều người tới Grenier hơn. Lính đánh thuê bị đồng tiền làm mờ mắt, binh lính thiết giáp, và các chiến binh lẫn tư tế đoàn kết với một ý thức công lý—tất cả họ đều thách thức Sơn Vương. Kể từ đó, Sơn Vương được gọi là một con quái vật. Mục đích của những kẻ tới thăm Grenier đã thay đổi từ những tiên dược không tồn tại sang đánh bại Sơn Vương. Họ thảo luận về việc trả thù với trật tự, và lấy việc chế ngự Sơn Vương làm sự nghiệp.
Họ càng làm vậy, Grenier càng đoàn kết hơn. Cây cối, dã thú, và những nông dân đốt nương làm rẫy không quên sự bạo lực của những kẻ xâm lược. Trong sự đoàn kết, họ tha thiết cầu nguyện cho chiến thắng của Sơn Vương.
Trải qua nhiều năm, Sơn Vương đã trở thành một huyền thoại. Lính đánh thuê với binh lính không còn thách thức ông ta nữa. Chỉ các chiến binh hoặc những người được gọi là huyền thoại mới leo lên Grenier. Mỗi lần ông ta trên đấu với họ và chiến thắng, sức mạnh của Sơn Vương lại tăng lên.
Ông ta tiến hóa bằng cách lấy đi địa vị và xác của những kẻ thách thức. Đó là sự ra đời một thần thoại mới.
Grenier và Sơn Vương dần rời xa khỏi quần thể dân thường. Chỉ có sự thách thức của những kẻ với tiêu chuẩn tối thiểu mới được chấp nhận. Đó đã là 1.000 năm về trước.
***
‘Người này... dám lừa dối chúng ta!’
Đám cận vệ còn sống sót đã méo cả mặt. Kẻ thù mà chúng chiến đấu bằng hết sức bình sinh chỉ là một tên thuộc hạ. Chúng chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế này.
‘Giết...!’
Đám cận vệ tràn ngập một khát khao mạnh mẽ muốn giết chết người phụ nữ mỏng manh. Tất nhiên, chúng không thể hiện ra. Con quái vật trông như thế này thôi, nhưng cô ta đã giết anh em của chúng trong một đòn. Địa vị của cô ta rất cao so với bất cứ ai đã từng thách thức Sơn Vương. Chúng không dám lao vào cô ta.
Dĩ nhiên, cô ta không đáng kể so với Sơn Vương. Đám cận vệ tin rằng sẽ có một thời cơ để báo thù. Thời cơ đó đã tới rất nhanh.
“Được thôi. Nếu ngươi có thể leo lên chỗ ngồi này, ta sẽ cho ngươi làm bạn ta trong một ngày.”
Sơn Vương phẩy tay. Ghế đá mà Sơn Vương ám chỉ chính là Grenier. Nó là một chỗ ngồi cho Sơn Vương được tạo ra bởi nhiều đỉnh núi đan xen và chồng chất lên nhau. Đến đó đồng nghĩa với việc chống lại ý chí của Grenier và điều này không khác gì bị kết án tử. Trong toàn bộ những kẻ đã tới thăm Grenier, chỉ có một người từng ngồi trên ghế đá.
Tzudan—đó là một cái tên đã in sâu vào tâm trí của đám cận vệ. Ông ấy ngồi lên ghế của Sơn Vương bằng cơ thể người chứ không phải một vị thần. Tuy nhiên, ông ấy đã chết khi ngồi lên nó. Ông ấy đã xuyên qua ý chí của Grenier. Ngay cả khi cái chết là tức thời, ông ấy vẫn tiến 5 bước và đến bên cạnh Sơn Vương.
Để tôn vinh ông ấy và cũng là để bảo vệ danh dự của chính mình, Sơn Vương đã giữ lời hứa. Ông ta tiêu thụ thần tính của mình để tạo ra một tiên dược không tồn tại và đã cứu mẹ của Tzudan. Hậu quả là ông ta đã suy yếu trong hàng trăm năm.
[Tzudan đang cảnh cáo rằng leo lên ghế đá không khác gì tự sát.]
Tzudan cấp bách kêu lên. Ông ấy đang đầy quan ngại. Grid hoàn toàn hiểu phản ứng của Tzudan. Anh biết ý nghĩa của việc leo lên ghế đá. Nó đã được mô tả trong cốt truyện của nhiệm vụ ‘Truyền thuyết Ngũ Bộ’.
‘Nó là về việc đối đầu trực diện với ý chí của ngọn núi.’
Đó là ý chí của Grenier, một ngọn núi đã tồn tại trong hơn ngàn năm và đã trở thành mồ chôn của vô số huyền thoại lẫn thần thoại. Khó mà đoán được quyền năng sẽ lớn tới mức nào nếu ý chí được nhắc đến ở đây được áp dụng cho một hệ thống như là ý chí vô dạng hoặc trí giới. Thế nhưng, Grid không do dự. Anh tiến một bước ngay và luôn.
‘Mình không thể trở về tay trắng sau khi đến đây.’
Đặt sức mạnh của Sơn Vương sang một bên, anh muốn đạt được mục đích tối thiểu khi đến đây.
Sách đổi nghề của Tzudan—đó là thứ anh phải giành được. Nếu anh sợ hãi ở đây, có khả năng chắc kèo là anh sẽ không thể có được nó trong suốt phần đời còn lại.
Những đỉnh núi nhọn hoắt như dùi đã bay đến. Những vết nứt xảy ra trong các bức tường đá và những mảnh vụn văng tung tóe, tràn tới Grid như một trận bão tuyết. Đó là một thảm họa tự nhiên. Không có cách nào khác để diễn đạt nó cả.
[Tzudan ngạc nhiên vì đây là một thảm họa lớn hơn rất nhiều so với những gì ông ấy đã trải qua.]
‘Đấy là lẽ đương nhiên.’
Thật ngu ngốc khi so sánh Grenier hiện tại với khi Tzudan ghé thăm nó. Hàng trăm năm đã trôi qua kể từ thời gian đó. Trong khoảng cách hàng trăm năm này, địa vị của Grenier hẳn đã gia tăng dưới sự ảnh hưởng của Sơn Vương - kẻ không ngừng ăn và hóa hình các huyền thoại lẫn thần thoại. Grid đã tính đến điều này một cách đầy đủ.
Kịch.
Grid tiến một bước lớn. Anh chả quan tâm dù chỉ một chút tới những tảng đá đang lấp kín tầm nhìn của anh và ào về phía anh. Các Bàn tay Thần cầm khiên khi chúng di chuyển xung quanh anh và đã chặn tất cả.
“Đó thực sự là một quyền năng tuyệt vời...”
Đám cận vệ thở dài. Các bàn tay tự di chuyển mà không bị phá hủy—chúng dường như vận hành vô tận mà chẳng đòi hỏi bất kỳ năng lượng nào. Dĩ nhiên, nó chả có nghĩa gì ở đây hết. Ý chí của Grenier bây giờ mới bắt đầu.
[Một cơn gió mạnh đang đè nén bạn.]
Khoảnh khắc Grid cố bước thêm một bước nữa, gió đã trở nên nặng nề hơn. Nó đè nén Grid như là đang cố ghim anh vào đất. Mặt đất nơi Grid đang đứng đã gào thét và lún lâu xuống.
‘Đây là...?’
Khả năng vận dụng chỉ số của Grid nằm ở mức độ cao nhất. Đặc biệt, hoàn toàn có thể vận dụng chỉ số sức mạnh của anh mà không lãng phí 1 điểm nào. Đó là một chỉ số đóng vai trò chính không chỉ trong chiến đấu, mà còn cả trong nghề rèn. Thế nên, anh đương nhiên đã rèn luyện cách sử dụng của nó.
Giây phút này, Grid đang vắt ra sức mạnh của anh. Tuy vậy, anh chẳng thể nào tiến nổi một bước. Tới cả những ngón tay anh cũng không thể tùy ý cử động do gió đè xuống anh với trọng lượng ngang bằng một ngọn núi lớn.
Grid đưa ra nhận định.
‘Đó là một phán xét tuyệt đối.’
Quyền năng để nghiền nát một mục tiêu bất chấp chỉ số của họ. Có lẽ đây cũng là một phần đã tăng trưởng so với khi Tzudan trải nghiệm nó. Cơ mà không sao cả. Grid có một quyền năng với cùng nguyên tắc.
‘Sức mạnh của Saleos.’
Điều gì sẽ diễn ra nếu các lực với quyền năng chiến thắng vô điều kiện cạnh tranh với nhau? Dĩ nhiên, đó sẽ là một kết quả hòa.
Grid mượn Sức mạnh của Saleos để đương đầu với cơn bão và một âm thanh điếc tai vang lên. Một sóng xung kích xảy ra lúc phán xét tuyệt đối của cơn bão triệt tiêu Sức mạnh của Saleos. Grid di chuyển trở lại. Cơn bão bị hao mòn phán xét của nó không còn có thể cản anh được nữa.
Lần này, các đỉnh núi đã trực tiếp di chuyển. Nó trên cả mức độ vụn đá lẫn bão táp và chúng bắn vào Grid như những cây thương. Giữa khung cảnh hư ảo này, Grid chỉ là một dấu chấm nhỏ. Các đỉnh núi quá to lớn. Thế nhưng—
“......!”
“......!”
Grid lôi ra một thanh kiếm và cho thấy một hiện diện rõ ràng. Nó được đóng dấu vào mắt của đám cận vệ. Cùng một lúc, các đỉnh núi đang nhắm vào Grid đã vỡ tan tành và văng tung tóe. Đám cận vệ chết lặng. Đó là vì chúng không biết rằng các đỉnh núi vốn đã bị chém ngay khi Grid rút kiếm ra.
Tuy nhiên, ý chí của ngọn núi vẫn chưa bị phá vỡ. Toàn bộ các đỉnh núi bên trên Grid đều đã bị chém và biến mất, nhưng vô số đỉnh núi vẫn nằm dưới chân Grid. Phần đất mà Grid đang đứng trên ngay bây giờ là một trong số chúng.
Cơ thể Grid rung lắc mạnh. Các đỉnh núi di chuyển như những con sóng đã lấy đi phần đất anh sẽ đứng trên. Đó là một vấn đề tầm thường thôi. Phép bay, cách sử dụng Tham lam, cánh của bán long nhân, vân vân—Grid có nhiều phương tiện để bay.
Nhưng mà, Grid không né tránh. Anh đã đặt chân xuống đất. Đó là điều kiện để khởi động Thổ Thần.
‘Nếu mình muốn dễ dàng đến đó thì đã sử dụng Thuấn bộ từ đầu rồi.’
Ấy vậy mà anh vẫn đối mặt với nó. Né tránh các thử thách thì không có ý nghĩa gì cả. Anh nên vượt qua chúng. Đầu tiên và trước nhất, Grid muốn tận tay trải nghiệm nội dung của thử thách.
Mặt đất đã ngừng rung chuyển. Nó cứng lại và biến thành một cây cầu dẫn tới ghế đá.
Kịch.
Khoảnh khắc Grid lên cầu—
[Ý chí của Grenier đang từ chối bạn.]
Một sức nặng khổng lồ đã đè nén Grid hết lần này đến lần khác. Lần này, nó không phải thứ gì đó mang tính vật lý như là áp lực gió. Nó là một năng lực không có hình thức. Nó là Ý chi Vô dạng.
Thử thách thực sự cuối cùng cũng bắt đầu.
‘Mình có thể thắng được không đây?’
Grid nuốt nước bọt và sử dụng Cơn bão của Hỏa Thần. Vừa lúc đó, ý chí của ngọn núi đã bị phá hủy một cách bất lực. Đó là một kết quả không ngờ ngay cả với Grid.
Grid mới thế mà đã tới ghế đá. Anh ngồi cạnh Sơn Vương - đang lặng lẽ quan sát anh. Anh thấy khó hiểu trong thâm tâm, nhưng không thể hiện nó ra bên ngoài. Anh hành động thản nhiên nhất có thể. Biểu cảm của Sơn Vương - đang nhìn anh - thì lại đầy ngạc nhiên.
“Ý chí của ngọn núi đã bị áp đảo bởi tinh thần của bậc chí tôn...”
Vô hạn kiếm năng chứa đựng trong Cơn bão của Hỏa Thần là một dấu vết do Người giết Rồng Hayate để lại. Ông ấy là ẩn số đối với Sơn Vương. Grenier không thể xử lý được thứ mà Sơn Vương chưa trải qua. Grenier có thể vĩ đại đấy, nhưng nó vẫn chỉ là một ngọn núi. Nó chỉ là một phần của tự nhiên và các hạn chế của nó rất rõ rệt.
“Có vết tích của bạch hổ trong những bước đi của ngươi, trí giới của ngươi chứa đựng sự pha trộn giữa dấu tích của chu tước với dấu tích của bậc chí tôn, và ngươi thậm chí còn sử dụng quyền năng của các đại quỷ...” Nụ cười trên mặt Sơn Vương dần sâu đậm lúc ông ta ngẫm nghĩ về 5 bước chân của Grid. “Dù chỉ một, nhưng lại nhiều. Ngươi giống ta.”
Sự đồng nhất mà ông ta cảm thấy lần đầu tiên kể từ khi ra đời. Sơn Vương có một sự quý mến hiển nhiên dành cho Grid. Lần đầu tiên trong đời kể từ khi ông ta được sinh ra, ông ta hạnh phúc rằng mình không đơn độc. Nó gần như là sự nhẹ nhõm.
[Hảo cảm với Sơn Vương của Grenier đã tăng 10.]
‘Gì cơ?’ Bầu không khí khác với dự kiến đã làm Grid cảm thấy bối rối.
Anh đang duy trì một gương mặt nghiêm túc để không lộ ra điều đó thì Sơn Vương hỏi anh một câu, “Tại sao ngươi không dùng Thuấn bộ?”
Leo lên ghế đá—đó là một điều kiện do Sơn Vương đặt ra cho Grid. Ông ta không đòi hỏi bất cứ điều gì khác. Đó là một thử thách dễ dàng với người có thể sử dụng Thuấn bộ như Grid. Đây là sự chiếu cố của Sơn Vương. Nó là ưu ái mà ông ta dành cho Grid vì ông ta cảm thấy họ có bản chất giống nhau khi nghe về các tin đồn.
Thế nhưng, Grid nhất quyết đi bằng chính đôi chân mình và đã leo lên ghế. Anh có ý từ chối ưu ái này, hay là anh chỉ đơn giản muốn khoe mẽ sức mạnh của mình?
Tôi muốn trải qua nỗi đau mà Tzudan đã phải chịu,” Grid đưa câu trả lời khiến Sơn Vương ngạc nhiên.
“...Ngươi cảm thấy thế nào?”
“Tôi rất ngưỡng mộ Tzudan vì đã vượt qua thử thách khó khăn này.”
Đó là một cảm xúc không có chút dối trá hay cường điệu nào. Theo một cách khác thường, đó là một sự thật thậm chí còn động lòng hơn. Grid thành thật ngưỡng mộ Tzudan.
[Tzudan đã đọc được tấm lòng bạn và rất cảm động.]
[Hảo cảm với Sơn Vương của Grenier đã tăng 10.]
“......??”
Tzudan bị ấn tượng thì là đương nhiên rồi, nhưng tại sao Sơn Vương lại như thế này?
“Chuyện đó là có thể hiểu được. Hắn là một nhân vật đã để lại ấn tượng mãnh liệt trong ký ức của ta.” Sơn Vương gật đầu và đưa cho Grid một cuốn sách cũ. “Đây là sơ lược các kỹ năng của Tzudan mà ta đã thấy và thể hiện. Đó là những gì ngươi muốn.”
[Đã nhận được ‘Nhật ký của Đấu sĩ Huyền thoại Tzudan’!]
“......”
Đúng là dễ dàng thu được một cuốn sách đổi nghề huyền thoại. Đây là những gì mà Grid cảm thấy. Thế nhưng thực tế thì sao? Trước hết, nó là một cuốn sách đổi nghề chỉ có thể nhận được bằng cách đánh bại Đại Quỷ thứ Tư - Gamigin, và có được sự công nhận của Sơn Vương sau khi tìm thấy Grenier.
Grenier là một khu vực cấm giống như Hang Tận cùng phương Bắc. Độ khó để nhận được sách đổi nghề của Tzudan vượt rất xa độ để khó tìm được sách của Pagma. Có lẽ nó là thứ mà một người chơi sẽ không bao giờ có được.
“Khoảnh khắc ta cảm nhận được sự xâm lược của ác quỷ, ta đã tràn ngập một nỗi lo lắng mơ hồ,” Sơn Vương thú nhận, “Đó là vì ta tồn tại để bảo vệ Grenier. Nếu bề mặt bị phá hủy, Grenier cũng sẽ rơi vào thảm cảnh. Do vậy, ta không muốn nó bị hủy diệt. Những màn trình diễn của ngươi giữa lúc này thường an ủi cho ta.”
“......”
Grid hồi tưởng lại cuộc trò chuyện của anh với Radwolf.
“Cậu nên biết rõ điều đó sau khi gặp các thành viên tòa tháp với Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ. Thật sự có rất nhiều kẻ mạnh chưa được biết đến trên thế giới. Chưa kể, nhiều kẻ trong số chúng có đầu óc không bình thường một cách nghiêm trọng. Không phải kẻ nào cũng dễ thương như Biban đâu. Chúng rác rưởi, đê tiện, và chó đẻ thì cũng là bình thường thôi. Nhất là hãy cảnh giác với Hồn ma Không con, Đại Lâm chi Phong, và Kẻ ẩn dật vùng Grenier.”
Radwolf đã nói rõ điều này. Sơn Vương - Kẻ ẩn dật vùng Grenier mà Grid đã thực sự gặp - là một bậc thầy cực kỳ bình thường và hiền lành.
‘Định kiến sợ thật đấy.’
Định kiến làm mờ cả sự thông thái của các cự nhân... Grid đang chìm đắm trong những suy nghĩ của mình thì Sơn Vương nắm lấy cổ tay anh. Kết cấu của làn da khô giống như vỏ cây và nó rất rùng rợn.
“Đó là lý do ngươi sẽ ở lại đây từ hôm nay. Hãy cùng ta bảo vệ Grenier mãi mãi.”
‘Cái khỉ mẹ gì thế này?’
Sự thông thái của cự nhân tộc là thật.