Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1542: Chương 1537

Chương 1537

Bao nhiêu người có được một quỹ đạo bằng phẳng trong cuộc đời? Có lẽ hầu hết mọi người đều đã sống một cuộc đời đầy ắp thăng trầm.

Điều này là đặc biệt đúng với Grid. Quỹ đạo cuộc đời anh như tàu lượn siêu tốc vậy. Anh lên cả voi xuống cả chó. Anh trải qua đủ loại tình huống từ nhiều góc độ khác nhau, gặp nhiều người với những tính cách khác nhau và từ các quan điểm khác nhau. Sự thấu hiểu của anh đã được tôi luyện một cách tự nhiên.

‘Tính cách của Sơn Vương nhẹ nhàng đến đáng ngạc nhiên.’

Grid nghĩ vậy khi anh leo lên sườn núi dốc.

Một ngọn núi làm từ đá—khó mà tìm được chút lá cây hay ngọn cỏ nào. Đó là một môi trường thiếu thốn là cái chắc. Thế mà hàng ngàn thổ dân đã sống ở đây trong 1.000 năm. Đó là bằng chứng cho thấy kẻ cai trị ngọn núi không bóc lột họ. Cách mà đám cận vệ bước đi trước đó trong khi trao đổi ánh mắt tham lam cũng là một gợi ý. Họ chả sợ Sơn Vương.

‘Đây là lý do chúng đang dẫn bọn mình đi theo lối này.’

Oxy đang loãng ra rất nhanh. Có thể cảm giác như họ đang lang thang ở cùng một chỗ, nhưng cả nhóm nhất định là đang leo nên một vùng đất cao hơn. Tuy nhiên, Grid có thể chỉ ra rằng Sơn Vương không ở nơi mà họ đang hướng đến lúc này. Tzudan chưa từng đề cập tới tình trạng thiếu oxy khi hồi tưởng lại các ký ức của ông ấy về Grenier.

‘Lũ này... chúng không muốn cúng Randy cho Sơn Vương. Chúng muốn ăn thịt cậu ta.’

Tức là chúng không chịu thiệt hại ngay cả khi chúng tham lam.

Grid đoán bản chất của Sơn Vương dựa trên nhiều hoàn cảnh khác nhau. Đó chẳng phải một việc quan trọng. Bất chấp bản tính của Sơn Vương, mục đích của Grid vẫn không thay đổi. Grid muốn thế lực to lớn hơn, và Sơn Vương thì đã sống bằng cách ăn thịt các huyền thoại lẫn các vị thần. Hai kẻ bọn họ không có lựa chọn ngoài chiến đấu. Họ sẽ gắng hết sức để ăn lẫn nhau ngay khi gặp mặt.

‘Randy sẽ sớm tới giới hạn.’ Hơi thở của Randy đang bắt đầu trở nên nặng nhọc hơn. Randy đã tự hào bước lên vùng đất của con người từ khi gia nhập Grid và không thể dễ dàng thích nghi với ngôi nhà của kẻ ẩn dật.

[Thú nuôi ‘Randy’ của bạn đã tăng nhịp thở. Khả năng tập trung, phán đoán, và sức mạnh cơ bắp sẽ kém đi. Máu sẽ giảm liên tục.]

Lúc các triệu chứng của Randy trở nên tồi tệ hơn...

“Hưhư, giờ ta thoải mái hơn chút rồi.” Đám cận vệ dừng bước trước một vách đá và cười ranh mãnh.

Dưới đáy của vách đá là những đám mây. Mặt trời - vừa mới mọc - cũng nằm bên dưới họ. Đó là khu vực với độ cao hàng chục ngàn mét so với mực nước biển mà người bản địa, à không, toàn bộ con người không dám đi qua. Đây là thế giới của các cận vệ. Cặp mắt, nhịp thở, sự giãn cơ, tư thế, v.v của chúng—đám cận vệ đã thể hiện những thay đổi về mọi mặt. Nó rất khác so với những gì chúng thể hiện khi ở địa điểm mà các thổ dân sinh sống.

‘Chúng bị kìm chế ở các vùng đất thấp.’

Đó không phải một thay đổi gì đáng kể. Có lẽ khác biệt về chỉ số là không lớn. Chúng dường như đã dễ dàng kiểm soát hơi thở hơn và chúng trở nên nhẹ nhàng hơn. Điều này chỉ là một mối đe dọa khi kết hợp với sự suy yếu của Randy.

‘Các thay đổi mà Randy sẽ cảm thấy chắc phải rất lớn.’

Đúng như mong đợi. Randy đã không phản ứng chuẩn chỉ được với đòn tấn công bất ngờ của một cận vệ - thứ bay tới như một cú đá ngay khi hắn quay lưng. Cậu ấy phòng thủ bằng cẳng tay mà không thể rút kiếm ra và đã chịu chấn động.

“Ta bảo ngươi rồi! Khác biệt chỉ như một như tờ giấy thôi!”

Một cận vệ kêu lên vui mừng. Hắn rút lại cái chân đã duỗi ra của mình. Tư thế hắn thực hiện lúc xoay lưng theo đường chéo so với mặt đất và đẩy hai vai cứng cáp của hắn có vẻ giống như đòn tiến công của một binh sĩ dùng khiên.

Tầm nhìn trước của Randy đã bị chặn. Cậu ấy phải xoay người bằng cách lấy một bàn chân làm trục để rời khỏi vị trí của mình. Đám cận vệ đã dự đoán điều đó.

Trái, phải, và từ bên trên. Chúng đã quăng những chiếc rìu từ trước để Randy sẽ dính một đòn từ mọi hướng. Một chiếc rìu tay bổ vào ngực Randy lúc cậu ấy xoay sang trái để trốn thoát.. Cậu ấy nghiến răng và chịu đựng cú sốc, nhưng thăng bằng của cơ thể thì đã đổ vỡ. Đó là một sự sụp đổ rất nhỏ. Cậu ấy đứng vững ngay cả khi mình không ở trong trạng thái nguyên vẹn.

Tuy nhiên, ngay cả lay động tinh vi này cũng là một sai sót chết người đối với các cận vệ. Một cận vệ đã tóm vào đằng sau đầu Randy và đập mặt cậu ấy xuống đất. Các cận vệ khác thì đâm rìu của chúng vào. Bốn công kích đã được kết nối nhịp nhàng. Bốn kẻ bọn chúng dường như là một thể.

‘Không chỉ là vì môi trường đã thay đổi.’

Rất đúng thì gọi đó là năng lực của học hỏi. Điều đáng chú ý là chúng đã phát triển trong quá trình chiến đấu và thua Randy một lần. Chúng là các tồn tại ngang hàng với lưỡng ban.

‘Làm thế là vô ích.’

“......?!”

“......!!”

Randy không bỏ cuộc ngay cả trong tình huống xấu nhất. Đám cận vệ đang đá vào Randy và cười cợt cậu ấy vì phản kháng tới cùng, chỉ để cho biểu cảm của chúng cứng đờ. Đó là vì thứ gì đó đã rơi xuống từ trên trời và đập vào đỉnh đầu của một người anh em. Đó là một khối kim loại màu đen.

Là thiên thạch từ không gian à?

Chúng luống cuống khi nhìn thấy cổ của người anh em bị vặn một cách kỳ lạ, để rồi những vết thước xuất hiện khắp thân thể chúng. Đó là do 30 Bàn tay Thần đột ngột hiện ra và vung kiếm với búa của chúng. Chúng là các Bàn tay Thần có một phần chỉ số của Grid, giống hệt như Randy.

“Thứ này... nó là một quyền năng vĩ đại.”

Đám cận vệ - vội vàng rút lui - không khỏi lo lắng. Chúng nhìn Randy - đang được bảo vệ bởi các Bàn tay Thần - như thể cậu ấy là quái vật.

‘Những vũ khí rực rỡ đó là cái gì?’

Toàn bộ những thanh kiếm được cầm bởi các Bàn tay Thần đều là những thanh bảo kiếm. Nó bao gồm các thanh linh kiếm mà Grid thường sử dụng như Hỏa Long Kiếm và Thanh kiếm Khai sáng. Mặt khác, mấy chiếc rìu tay đám cận vệ sử dụng đều thô sơ. Nền văn minh của Grenier chưa bao giờ phát triển cả.

‘Nó có vẻ còn vĩ đại hơn những bảo vật trong kho báu của Sơn Vương.’

Vẻ mặt của đám cận vệ dần thả lỏng ra. Trong mắt chúng là sự tham lam còn lớn hơn. Một người sử dụng các bàn tay biết di chuyển như một năng lực. Chúng chưa gì đã vui mừng khi nghĩ đến việc ngấu nghiến hắn và có được các báu vật lẫn thần tính của hắn.

“Quả nhiên. Thật may là chúng ta đã không dâng hắn cho Sơn Vương.”

“Đến lúc để đổi chủ của ngọn núi rồi.”

Chúng thảo luận về việc phản bội như thể chẳng có gì to tát. Các bán thần sinh ra giữa con người với Sơn Vương được tự do và không bị gò bó. Chúng không bị kiềm chế bởi sự tôn trọng đối với cha mẹ lẫn chủ nhân của mình. Đây đơn giản là một văn hóa khác ư? Hay đó là một bi kịch do bản tính hiền lành của Sơn Vương tạo nên?

‘Làm sao mà ông ta cảm thấy đời mình có giá trị nhỉ?’

Trong cái thế giới nhỏ bé này, xung quanh ông ta là những đứa trẻ chẳng hơn gì dã thú. Mà anh đang mơ về cái gì vậy? Nhìn lại thì, anh có biết nhiều về kẻ chiếm đoạt thần thoại đâu. Anh chỉ biết họ tước đoạt địa vị của kẻ khác để nâng cao địa vị của chính mình. Tuy nhiên, anh không biết gì về nguyên tắc cũng như mục đích cho các hành động của họ.

“......”

Grid đang đắm chìm trong suy nghĩ thì sống lưng anh ớn lạnh. Đó là do anh có một câu hỏi đột ngột. Có thực là Sơn Vương hiền không? Nếu ông ta hào phóng với con cái của mình mà không bóc lột dân bản xứ chỉ đơn giản vì ông ta thờ ơ thì sao?

Grid nghĩ tới Rebecca. Bà ta im lặng và bị động trước cái chết của các thiên sứ và những mong muốn của người dân. Nếu Sơn Vương giống bà ta thì địa vị của Sơn Vương có khả năng là cao hơn mong đợi.

‘...Không, nó là suy đoán vô nghĩa.’

Thật quá đáng khi suy đoán rằng Sơn Vương giống với một chí tôn thần chỉ vì tính cách của ông ta giống với một chí tôn thần. Đó là một nỗi lo thái quá. Grid vừa mới bình tĩnh lại thì nghe thấy tiếng hét của Randy. Cậu ấy đã nhận những vết thương mới cho dù đang được các Bàn tay Thần bảo vệ.

Đám cận vệ - đã tiến vào cao nguyên và lấy lại toàn bộ khả năng của chúng - đang thể hiện đúng chân giá trị của một bán thần. Giống như lưỡng ban trị vì với tư cách những kẻ mạnh nhất Lục địa phía Đông, chúng nhìn thấy và phá vỡ quỹ đạo của các Bàn tay Thần để gây áp lực cho Randy. Những phép suy yếu ngày càng đậm của Randy quả là nguy hiểm. Các chuyển động của Randy chậm đi thấy rõ lúc tình trạng thiếu oxy trầm trọng hơn.

Grid lặng lẽ nhìn. Anh ngừng đan, lôi ra một cái đe với lò nung di động, và dùng búa. Anh đã tạo ra một chiếc áo choàng cho Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Một, nên lần này, anh định làm một thanh kiếm mới.

‘Thật là hay ho khi khe vật phẩm tăng lên sau khi có được xác của Zik.’

Điểm mạnh lớn nhất của các Cốt binh Vượt hạng vũ trang là chúng có thể mặc vật phẩm. Tuy nhiên, các khe vật phẩm thì có giới hạn. Bây giờ thì 2 khe mới đã được thêm vào. Đó là một giá trị khổng lồ khi cân nhắc hiệu năng từ các vật phẩm của Grid. Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Một sẽ mau chóng trở nên mạnh hơn. Giống hệt như Randy.

Ầmmmm ầmmmmm!!

“Cái gì nữa...?!”

Grids thường dùng Randy như một tấm khiên. Cuộc chiến càng khó thì càng như thế. Tần suất chết của Randy tăng tương ứng với cấp độ của kẻ thù.

Tâm can Grid không thấy thoải mái. Randy được phân loại là thú nuôi, nên cậu ấy được tự do khỏi khái niệm cái chết, nhưng Grid sẽ cảm thấy đau khổ về tinh thần khi Randy chết trong vô ích. Grid không muốn Randy chết. Anh hy vọng Randy sẽ cho anh thấy tiềm năng của cậu ấy trên bờ vực của cái chết.

Đó là lý do anh tạo nên bộ giáp này. Nó là bộ giáp thay thế một phần sát thương đã tích lũy bằng một chỉ số khi máu của người mặc tiến vào một giai đoạn cụ thể. Nó là một hiệu ứng tương đối phổ biến. Các cuồng chiến binh dùng nó rất đều đặn. Đoạn phim về Asuka - trang bị các vật phẩm của Grid - tích tụ nhiều sát thương nhất có thể trước khi giết trùm quái vật trong đúng một đòn, đã từng đứng hạng nhất trong các đoạn phim được yêu thích toàn cầu. Hơn nữa, các chỉ số của Randy vượt trên các chỉ số của Asuka. Vũ khí cùng áo giáp của Randy nhận được từ Grid áp đảo hiệu năng vũ khí lẫn áo giáp của Asuka.

“Khư...ựk...”

Tên cận vệ trước đó bị thương nghiêm trọng bởi khối Tham lam—hắn bị thanh kiếm của Randy đâm xuyên tim và tan thành bụi xám không phải là chuyện may rủi. Đó là tiềm năng của Randy mà Grid đã hy vọng và tạo ra.

“Chuyện này thật điên khùng...!”

Bán thần không bất khả chiến bại. Đám cận vệ biết rõ điều này nhất. Chúng đã ở cạnh Sơn Vương trong 1.000 năm và chứng kiến cái chết của các vị thần hết lần này đến lần khác. Giữa những tiếng gào thét kinh ngạc và sợ hãi của chúng—

[Sơn Vương của Grenier đã xuất hiện.]

[Ngọn núi khổng lồ cắm rễ trong đất đã đáp lại ý nguyện của kẻ cai trị.]

Một trận động đất dường như đã xảy ra và 3 đỉnh núi vươn lên đặc biệt cao đã từ từ bị phá vỡ. Các Bàn tay Thần đỡ lấy Randy bị thương tới bên Grid, trong khi đám cận vệ thì treo mình trên bức tường đá để tránh bị rơi. Grid cất lò nung, cái đe, cây búa, với các trang bị khác đi, và ngẩng đầu lên.

Một người đàn ông tóc trắng đang ngồi trên một chiếc ghế đá khổng lồ làm từ một đỉnh núi vỡ. Ông ta chỉ có da bọc xương. Không có thịt trên hai má và da ông ta thì nứt nẻ. Đôi môi khô dường như sẽ rách và chảy máu ngay tức khắc. Những cái tên ‘kẻ chiếm đoạt’, ‘kẻ săn’, v.v, chẳng khớp gì cả. Mà đúng hơn, ông ta có vẻ đã quen với cái đói. Đây chỉ là hình dáng bên ngoài.

Grid rùng mình.

[Cặp mắt của Sơn Vương đang quan sát bạn.]

[Một số kỹ năng và thông tin phép thuật mà bạn đã nhận được sẽ lộ ra cho Sơn Vương. Sát thương kỹ năng và sát thương phép gây ra cho Sơn Vương sẽ bị giảm 80%, trong khi xác suất tấn công vào điểm yếu và đòn đánh chí mạnh bị giảm 50%.]

[Địa vị của mục tiêu cao hơn bạn. Kháng cự đã thất bại.]

“Vượt hạng vũ trang Thần. Ta đã nghĩ ngươi nhất định sẽ tới.”

[Giọng nói của Sơn Vương đã gây ra tiếng vang. Có một vấn đề với cảm giác thăng bằng của bạn. Khả năng kháng toàn bộ các thuộc tính và phòng thủ đã giảm.]

[Sơn Vương đã ăn đủ loại huyền thoại lẫn thần thoại và đã nhục hóa một phần của họ.]

[Quyền năng bất hoại của thần thoại bất tử đã khiến cho Sơn Vương bất khả chiến bại. Sơn Vương sẽ vô hiệu hóa mọi dạng sát thương.]

“Ngươi tới chỗ ta với thể loại dục vọng gì?”

[Câu hỏi của Sơn Vương chứa đầy quyền năng săn mồi.]

Quyền năng săn mồi là cái gì? Chẳng có lời giải thích thân thiện nào cả. Grid không hoảng hốt. Nó rất dễ để luận ra. Anh sẽ bị ăn thịt ngay khi anh bị kìm hãm động lực. Nó cũng giống như nhiều người trước đây đã tới nơi này. Không cần thiết phải thực hiện các biện pháp đặc biệt.

Grid trả lời như thường lệ và không thu mình lại, “Ta muốn làm bạn với ông.”

...Chuyện này sẽ không có tác dụng. Tỉ lệ thành công rất mỏng. Từ đầu thì Sơn Vương đã không gây hại cho nhân loại và việc có nhất thiết phải đánh với ông ta không là điều đáng để nghi vấn. Sơn Vương là một kẻ săn thần thoại, nên chẳng phải theo cách nào đó, ông ta là kẻ thù của Asgard sao? Sử dụng kẻ thù làm đồng minh thì mới là khôn ngoan.

‘Con người ngông cuồng này?’

Đám cận vệ nhìn Grid một cách sững sờ. Một bề tôi lại can thiệp vào cuộc trò chuyện của Sơn Vương và lãng phí thời gian vào những thứ vô nghĩa. Chúng đương nhiên là thấy nực cười rồi. Phản ứng của các huyền thoại cũng không khác nhau là mấy.

[Haksen đang nhìn bạn một cách ngớ ngẩn.]

[Filewolf đang mắng mỏ bạn và tự hỏi tại sao bạn lại lãng phí thời gian khi bạn có thể chế tác một cỗ máy phép thuật.]

[Tzudan không hiểu tình hình.]

Giữa lúc hỗn loạn—

“Ngươi là một kẻ vô lại! Ta cần giáo dục ngươi kỹ càng trước khi đưa ngươi đến cho Sơn Vương!” Một trong các cận vệ la lên.

Dường như hắn đã lấy diễn biến kỳ lạ này làm một thời cơ. Có chuyện gì đó sai sai khi cố gắng cướp lấy con mồi, nên đây là một cái cớ chính đáng cho kẻ háu đói. Đó cũng là một cơ hội cho Grid.

Grid cố tình rút ra Hạ Nguyệt Kiếm. Đó là để kêu gọi sự thật rằng quyền năng của thần thoại bất khả chiến bại là vô nghĩa trước mặt anh.

‘Ngay từ đầu, nó có lẽ là một quyền năng chỉ có thể sử dụng với số lần giới hạn.’

Đôi khi có những sự sống bất khả chiến bại. Họ là những người ‘không chết’. Một ví dụ điển hình là các NPC trong những ngôi làng khởi đầu đóng vai trò như người hướng dẫn tân thủ. Những kẻ chiếm đoạt thần thoại có cùng giá trị với họ không?

Grid tự tin. Họ không bước ra thế giới vì khó mà nghĩ rằng họ chiếm một tỉ lệ lớn trong viễn cảnh của thế giới. Nói một cách thẳng thắn, họ ‘đủ tốt để chết’.

“......!”

Mặt của đám cận vệ tái trắng. Người phụ nữ mà chúng coi là một bề tôi của con người thực sự đã cắt cổ người anh em của chúng chỉ bằng một đòn. Chúng không thể tin được ngay cả khi thấy tận mắt.

Đôi môi khô của Sơn Vương nhếch lên. Hai mép cong lên và nó gần như là một nụ cười. “Đà tốt đấy. Nó làm ta nhớ tới những đoạn thơ về các trang sử được cơn gió mang đến.”

[Tzudan cảm thấy cái nhìn của Sơn Vương và đã đông cứng.]

“Ta biết ngươi muốn gì ngay bây giờ. Được thôi. Nếu ngươi có thể leo lên chỗ ngồi này, ta sẽ cho ngươi làm bạn ta trong một ngày.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!