Chương 1556
Sehee không thể quên lần đầu tiên mình thấy Mercedes. Mercedes đã lập tức lọt vào mắt cô. Mercedes xinh xắn đến mức đầu Sehee trở nên trống rỗng trong giây lát. Mọi chuyện là như vậy mặc dù Mercedes không có biểu hiện rõ ràng gì. Sehee tự hỏi liệu cô ấy có phải búp bê.
Thế nên cô mới ngạc nhiên vào giây phút này.
‘Vẻ mặt của chị ấy...?’
Hai má của Mercedes hơi phồng lên lúc cô ấy nhìn vào lưng của Grid với Basara. Đôi mắt thường ngày luôn bình tĩnh của cô ấy đã lay động và làn nước trong chúng khiến cô ấy trông thật đáng thương. Không như Yura và Jishuka - biết phân biệt Satisfy với đời thực, Mercedes dường như khá kích động trước cuộc hôn nhân của Grid.
Biểu cảm của Mercedes rất sống động. Nó khác với vẻ ngoài thường thấy của cô ấy đến nỗi cô ấy có vẻ như là một người hoàn toàn khác. Lúc này Mercedes tuyệt đối là một người phụ nữ trẻ. Hôm nay, những vũ khí mà cô vẫn luôn mang theo trông thật nặng nề và khó xử.
Irene là người đưa tay về phía cô ấy trước. Cô mỉm cười và xoa dịu Mercedes, bất chấp mình là người nên cảm thấy buồn hơn bất cứ ai. “Đừng thất vọng mà. Thứ tự thứ hai hay thứ ba không quan trọng đâu. Tình yêu mà Bệ Hạ dành cho em sẽ mãi mãi không thay đổi.”
Cô có kinh nghiệm trực tiếp với tình yêu của Grid, nên cô có thể nói vậy. Mercedes nhìn xuống cặp găng tay lạnh của mình và gật đầu. “Dạ.”
Em xin lỗi vì đã thể hiện một vẻ ngoài không phù hợp cho một ngày lễ.
Em hoàn toàn hiểu vị trí của Quân Chủ, v.v.
Mercedes chẳng đủ dũng cảm để nói những lời đó, nên cô ấy đã trả lời ngắn gọn. Cô ấy nghĩ nếu mình nói bất cứ điều gì khác, sẽ có nước mắt chảy ra mất.
Quân chủ của cô, người đã yêu cô vài ngày trước.
Quân chủ của cô, người mà cô tin rằng mình sẽ được sẻ chia cùng với hoàng hậu, đã kết hôn với một người khác. Mercedes cảm thấy xấu hổ, buồn bã, và ghen tị.
Đêm đó, trên tường thành phố được chiếu rọi bởi ánh trăng xanh.
“Mercedes.” Grid khuỵu một bên gối và chìa ra một chiếc nhẫn khảm ngọc trong suốt. “Hãy cưới anh.”
Cách đây chưa lâu, Grid và Mercedes đã xác nhận tình cảm của nhau. Hai người nóng bỏng đến mức họ làm tan chảy cả những chỏm băng của Dãy núi Hỗn mang. Họ lắng nghe hơi thở của nhau, không phải tiếng gào thét của lũ quái vật. Chẳng phải máu của quái thú, mà chính mồ hôi của họ mới làm ướt thân thể của cả hai. Vào ngày đó, hai người họ đã làm chuyện ấy bao nhiêu lần nhỉ...
Bỏ qua.
...Vì vậy, Grid có bổn phận phải chịu trách nhiệm với Mercedes. Ngay cả khi đó không phải một bổn phận, anh vẫn muốn biến nó thành một bổn phận. Anh nhất định muốn ở cùng Mercedes. Grid đã bị cô ấy mê hoặc từ lâu rồi.
“Anh xin lỗi, nhưng hôn lễ của đôi mình sẽ không được hoành tráng...”
Người vợ hợp pháp của Grid là Irene. Basara có địa vị cựu hoàng đế và là một dòng dõi chính thống của hậu duệ đế chế. Thế nên, anh phải tổ chức một hôn lễ hoành tráng. Trong khi đó, đây là một trường hợp đặc biệt. Cuộc hôn nhân với Mercedes nên được thực hiện càng dứt khoát càng tốt. Đây là phép lịch sự lớn nhất đối với Irene.
“Nếu chuyện đó ổn với em—không, em phải cưới anh...”
Trước cả khi Grid nói xong.
Gật đầu.
Mercedes đã gật đầu lia lịa. Cô ấy đang nhìn xuống và không thể thấy được vẻ mặt. Tuy nhiên, Grid cảm nhận được nó. Cũng như anh cảm nhận được tâm trạng của cô sau lưng mình trong hôn lễ ban ngày, các giác quan thượng nhân của Grid đã phân tích Mercedes một cách rõ ràng vào khoảnh khắc này.
Do đó, anh ôm cô hết mức có thể. Đó là để lòng anh được truyền tải.
“...Em ieo anh,” Mercedes nhẹ nhõm và thú nhận những điều trong lòng.
Phát âm tuy nhòe đi bởi tiếng nức nở của cô, song bề ngoài của đôi tai đỏ ửng vì xấu hổ đã khiến Grid mỉm cười.
“Anh cũng vậy.”
Để đáp lại, Grid đã cọ cằm mình vào đỉnh đầu Mercedes. Người thống trị của các hiệp sĩ lại nhỏ nhắn đến đáng ngạc nhiên. Đỉnh đầu của cô ấy chỉ suýt soát chạm vào đám rối dương của Grid. Đó là điều mà người ta không biết. Mercedes thường tỏa ra một cảm giác áp lực có tác dụng khiến cho cô ấy trông to lớn hơn.
Hàng vạn ngôi sao tỏa sáng như thể chúc phúc cho hai người họ.
***
“Ông thực sự sẽ chỉ nhìn thôi à? Nếu có chết thì ông cũng sẽ sống lại. Ông còn sợ cái gì nữa?”
“Thiệt hại là quá lớn. Ông là một huyền thoại nên ông sẽ không dễ chết, đúng không? Tôi nghĩ ông ra mặt thì sẽ tốt hơn.”
“Chao ôi, thật là xót xa mà. Nếu có một cuộc thi để chọn ra kẻ khốn nạn nhất trên đời, ông sẽ đứng nhất đấy.”
“Còn ông thì sao?”
“Ta nghĩ mình sẽ đứng thứ ba.”
“Ông đúng là vô lương tâm.”
Tại Lục địa phía Đông...
Cổ Quỷ Kiếm và Hoàng Cát Đồng vẫn đang đi phiêu lưu cùng nhau. Bị kẹt trong một hàng rào được tạo ra bởi các vị thần, họ lang thang khắp vương quốc để giải phóng những con người tội nghiệp tin vào đức tin giả mạo. Trong cuộc chiến chống lại lưỡng ban với thượng tính bẩm sinh, chẳng biết họ đã trải qua bao nhiêu cơn nguy nan sinh tử.
Tuy nhiên, hai kẻ bọn họ vẫn không tin tưởng nhau. Họ không hấp tấp giao lưng mình lại cho nhau mặc dù đã băng qua nhiều khủng hoảng sinh tử đến thế. Điều này tức là họ hiểu rõ nhau. Người họ trân trọng nhất là bản thân. Định nghĩa về công lý của họ là cực kỳ thực tế.
Chiến đấu vì người khác, nhưng không hy sinh bản thân.
Họ cố gắng đi theo con đường chính nghĩa nhưng làm ngơ tùy theo hoàn cảnh. Chẳng thể trách họ được. Chỉ vì định nghĩa công lý của họ mang tính thực tế không có nghĩa là nó sai. Hơn nữa, họ có mục tiêu lớn lao là tiêu diệt lưỡng ban. Họ không bao giờ nên chết cho tới lúc đó.
“Giờ này thì các ngươi chắc phải hiểu trọn vẹn rồi. Không bao giờ được xúc phạm các vị thần lần nữa.”
Tại một thành phố ở Tẩu Quốc...
Đám lưỡng ban - vẫn đang chà đạp tổng trấn đến chết - cuối cùng đã nguôi giận và rời đi. Hoàng Cát Đồng với Cổ Quỷ Kiếm thở phào nhẹ nhõm khi đang trốn ở đằng xa và quan sát cảnh tượng.
“Chúng đã không giết ông ta. Có lẽ là do chúng ý thức về ánh mắt của mọi người. Ta rất vui vì đã rất lo lắng.”
“Tôi cũng thế.”
Gần đây, đám lưỡng ban đã trở nên om sòm. Chúng nhận thấy phong ấn của chu tước và huyền vũ đã bị phá giải và cảm thấy khó chịu. Chúng không liều lĩnh giết người như trước, nhưng chúng vẫn không thể chịu được và trút giận khi gặp chuyện không vui. Những lý do bất mãn thường là không đáng kể. Ví như như, tổng trấn bị đánh đập chỉ vì tiếp đãi chúng bằng rượu rẻ tiền.
“Ta hẳn đã chạy tới và giúp đỡ ngay nếu trừ đi ba tên. Đáng tiếc thật.”
“Chỉ cần bỏ đi hai tên là tôi đã ra mặt rồi.”
“Trên thực tế, ta nghĩ chỉ bớt đi một tên thôi là ta đã có thể ra ngoài rồi.”
“Đúng là đồ trẻ con.”
“Tự nói bản thân đấy hả? Ông bắt đầu trước còn gì?”
Nét mặt của Cổ Quỷ Kiếm với Hoàng Cát Đồng tối tăm. Họ tức giận với sự bất lực của mình khi phải trốn và nhìn sự bạo lực của lưỡng ban.
‘Giá mà cái gã này mạnh hơn một chút...’
‘Giá mà người đàn ông này mạnh hơn một chút...’
Hai người đàn ông - đang phàn nàn và oán giận nhau - không hề yếu. Cổ Quỷ Kiếm là người chơi xếp hạng không chính thức mạnh nhất, còn Hoàng Cát Đồng là một huyền thoại đại diện cho Lục địa phía Đông. Một người thì có thể đơn độc đối phó với một vài lưỡng ban thông thường. Hoàng Cát Đồng thì có thể xử lý gấp đôi con số đó.
Thế nhưng, số lượng lưỡng ban gặp phải lần này là 11. Nhất là, 5 trong số chúng đã cởi mũ rơm. Chúng được Hoàn Quốc cử xuống với tư cách những đối tượng tôn thờ mới. Sau hậu quả của sự hồi sinh chu tước với huyền vũ, dù chiến lực của lưỡng ban đã không còn tốt như trước, nhưng họ không thể ra mặt là điều đương nhiên.
“Haiz... Chúng ta còn phải ở lại thành phố này trong bao lâu nữa?”
Tổng trấn bị thương đang co giật trên nền đất. Ông ta không thể đỡ mình dậy vì chân tay đã gãy, nhưng không ai giúp ông ta đứng dậy cả. Họ đang tất bật khom lưng quỳ gối về phía đám lưỡng ban đã rời đi. Đó cũng là lý do tổng trấn đang vật lộn. Sở dĩ ông ta chật vật để nhấc cơ thể tan nát của mình khỏi nền đất là để khấu đầu trước các lưỡng ban.
Đó là một cảnh tượng rất kinh tởm và đáng tiếc. Ngoài Thảo Quốc với Hưng Quốc - đã được Grid giải phóng, người dân của các vương quốc còn lại vẫn đang sống một cuộc đời khốn khổ.
“Nó không còn xa đâu,” Hoàng Cát Đồng đáp lại trong khi cố gắng quay mặt đi khỏi cảnh tượng nhức nhối.
“Đến lúc cho đội quân rời đi để giúp Lục địa phía Tây trở về rồi.”
Tin tức về Đại Chiến Nhân Quỷ trên Lục địa phía Tây đã lan tới phương đông. Nhiều người đã chứng kiến một người đàn ông tai nhọn biến mất trong ánh sáng cùng với quân đội của Thảo Quốc và Hưng Quốc.
“Ông thực sự nghĩ là sẽ có ác quỷ trong số họ à?”
“Tuyệt đối luôn. Tới cả một con yêu quái đơn thuần cũng có thể ám một người. Chả phải ác quỷ cũng có khả năng này sao? Một vài trong số chúng lẫn lộn với đám đông để cứu lấy mạng sống của mình chắc chắn sẽ tới mảnh đất này.”
“Hrmm...”
Vài ngày sau, dự đoán của Hoàng Cát Đồng đã thành sự thật. Có một hỗn hợp những ác quỷ đội lốt người giữa các binh sĩ của Thảo Quốc và Hưng Quốc đã được cải thiện. Chúng đã hứng chịu rất nhiều đau đớn từ thần tính của chu tước và huyền vũ. Chúng đã chạy trốn khỏi hai vương quốc này một cách vội vàng và phân tán. Một số lượng đáng kể đã tập trung tại Tẩu Quốc.
Theo bản năng, chúng bị thu hút bởi quyền năng của thanh long bị phong ấn. Chúng khao khát có được quyền năng này mà không biết những con quái vật nào đang canh giữ nó. Hơn nữa, thành phố mà Cổ Quỷ Kiếm với Hoàng Cát Đồng hiện đang ở là lối vào Tẩu Quốc.
“Ưm...?”
Tính cách của Hoàng Cát Đồng dù cặn bã nhưng ông ta vẫn tài giỏi. Ông ta xứng đáng là một cao thủ đã đơn độc đấu tranh chống lại lưỡng ban trong hàng trăm năm.
Cổ Quỷ Kiếm đang lấy làm kinh ngạc trước Hoàng Cát Đồng - người đang chuẩn bị gặp những ác quỷ đang tới gần - để rồi trở nên bối rối. Lũ ác quỷ - giả dạng làm con người và tỏa ra một quỷ lực hôi thối—ông ấy nhìn thấy mái tóc xanh lá nổi bật trong nhóm.
“Agnus...!” Đôi mắt Cổ Quỷ Kiếm trông ghê khiếp.
Đó là một vài năm trước, khi Agnus thực hiện một cuộc thảm sát lớn trên Lục địa phía Đông. Một số người đã bị Agnus hiến tế là bạn bè của Cổ Quỷ Kiếm.
Hơn 100 người đã bị Agnus giết mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bao gồm cả một người cha và con gái mới được Cổ Quỷ Kiếm cứu thoát khỏi chiến tranh, một người mẹ và đứa con trai được cứu khỏi đầm lầy nghèo đói, những bé trai cùng bé gái được ông ấy chăm sóc như một Ông bố ôm đồm. Họ bị chôn vùi trong đất như rác rưởi, mục nát, và phục sinh với gương mặt xấu xí để bị sử dụng làm binh sĩ.
Sự tức giận và đau đớn mà Cổ Quỷ Kiếm cảm thấy khi ông ấy nghe tin trong chuyến phiêu lưu của mình vẫn còn rõ nét. Tim ông ấy đập rộn lên ngay khi nhớ lại chuyện đó.
“Giết hắn...! Tôi sẽ xé xác hắn ra thành từng mảnh và ném hắn đi làm thức ăn cho chó!”
“Hếế? Ông làm gì thế h...?” Hoàng Cát Đồng chẳng có thời gian để cản ông ấy. Cổ Quỷ Kiếm chưa gì đã quăng mình ra đường. Hoàng Cát Đồng - đang định đi theo - đã dừng lại.
‘Khốn nạn!’
Đó là một con phố giữa thanh thiên bạch nhật. Lúc đám đông giật mình làm ầm lên, năng lượng của đám lưỡng ban rải rác khắp thành phố đã lập tức bộc phát. Dường như chúng đang đến chỗ này với vẻ hứng thú.
“Chuyện này thật nguy hiểm... này, Cổ Quỷ Kiếm! Ta sẽ tránh mặt ông, nên là sống chết mặc ông ấy!”
Hoàng Cát Đồng chạy đi mà không ngoảnh mặt lại.
“Ngươi là...?”
“Cổ Quỷ Kiếm! Chó chết!”
“......!”
Agnus đối mặt với một thảm họa. Anh ta đã lẻn lên bề mặt trong sơ hở khi các thành viên Vượt hạng vũ trang cùng người chơi xếp hạng bận rộn chuẩn bị cho cuộc thám hiểm địa ngục, chỉ để chạm trán ngay phải con quái vật này. Chuyện này... anh ta chỉ có mô tả nó là thật sự xui xẻo.
‘Dạo này không có gì đi đúng hướng cả.’
Không, chẳng phải chỉ là dạo này đâu. Cuộc đời anh ta đã sai từ đầu cho tới cuối.
Agnus chỉ có thể cười ha hả.
***
Tại Tòa tháp Thông thái...
Biban đang càu nhàu rằng kích thước của tòa tháp mà họ chuyển tới lớn một cách vô dụng thì đôi mắt ông ấy chợt căng ra.
Betty—bà ấy thường không bao giờ rời phòng trừ khi tham dự vào các cuộc họp định kỳ, nhưng giờ bà ấy đã tới thăm Biban.
“Ta phải tới gặp Grid. Đưa ta tới đó đi.”
“Đột ngột vậy á? Chúng ta không thể cứ tùy tiện rời tòa tháp với tư cách thành viên tòa tháp đâu bà già. Chúng ta phải di chuyển theo thủ tục...”
“Kẻ khế ước với Baal... hắn sắp mất tư cách của mình rồi.”
“......!”
Biban luống cuống, vứt đi tấm vải trải sàn.