Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1562: Chương 1557

Chương 1557

“Trẫm không biết liệu cho chúng đi mà không xem xét chúng có phải là một ý hay không nữa.”

Thảo Vương đang có một sự liên lạc mơ hồ với chu tước, vệ thần của vùng đất. Bản chất bẩm sinh của chu tước - vốn tồn tại vì người dân Thảo Quốc - đã đáp lại với dòng máu của vương tộc Thảo. Thậm chí còn có một kết giao mang tên Grid đóng vai trò cầu nối giữa cả hai.

Thảo Vương vẫn đang giúp đỡ Grid, nên ông ấy nhận được sự ưu ái của chu tước. Điều này mang lại sự cảnh giác cao độ và khiến ông ấy nhận thức được rằng một số binh sĩ trở về là ác quỷ, không phải con người. Mặc dù vậy, ông ấy chỉ đơn giản là thả chúng đi. Ông ấy làm ngơ với những kẻ phải chịu đau đớn bởi thần tính của chu tước - đang chảy qua mặt đất - và bỏ chạy.

Đó là do lời khuyên từ Đạo chích Hiệp nghĩa.

“Điện Hạ đừng lo. Đến lúc này thì chắc thủ lĩnh đã đánh bại tất cả chúng rồi. Ông ấy đã đào một cái bẫy trong một thời gian.”

Đạo chích Hiệp nghĩa là một nhóm người. Họ cướp tài sản của một số kẻ kiếm lợi từ quyền lực của lưỡng ban và phân tán nó cho mật khu, đồng thời rao giảng về những thần thoại thực sự của Lục địa phía Đông, kể cho mọi người rằng Tứ Tượng mới là các vệ thần.

Dù chẳng có thành tích gì lớn, nhưng có hơn một hoặc hai người đã được họ giải cứu. 12 Con Giáp cũng nhận được sự an ủi của họ. Các thành tích của thủ lĩnh - Hoàng Cát Đồng - mới là đặc biệt vĩ đại. Ông ta thực hiện một số kế hoạch và đã giết một vài lưỡng ban đang trở về Hoàn Quốc. Ông ta cũng đã góp công lớn trong việc phục sinh huyền vũ gần đây.

Thảo Vương tin tưởng Đạo chích Hiệp nghĩa.

“Ưm... Nếu đó là chính Hoàng Cát Đồng thì Trẫm có thể yên tâm.”

Để Thảo Vương trực tiếp khuất phục ác quỷ là quá nguy hiểm. Các ác quỷ có khả năng cá nhân khác nhau và điều này gây khó khăn cho việc dự đoán những biến số nào sẽ xảy ra. Trên hết, các chiến binh của Thảo Quốc không đủ mạnh để chế ngự một lượng lớn ác quỷ.

Mặt khác, Hoàng Cát Đồng là một cường giả đi khắp thế gian. Kế hoạch chia rẽ nhóm ác quỷ giữa 2 nơi, Tẩu Quốc và Ba Quốc, để cô lập chúng và tiêu diệt từng con một có vẻ không phải là nói điêu. Có khi ông ta đã tiêu diệt các ác quỷ rồi ấy chứ?

Khoảnh khắc Thảo Vương quốc có suy nghĩ này...

“......?”

Vẻ mặt của các Đạo chích Hiệp nghĩa đanh lại lúc họ nhận tin khẩn cấp từ bồ câu đưa thư.

“Có chuyện gì?”

Thảo Vương chẳng dám hỏi chuyện gì không hay đã xảy ra. Ông ấy lo là những lời đó sẽ trở thành mầm mống. Ông ấy hổ thẹn vì một tâm can như vậy.

“...Nó nói là có điều gì đó không ổn ạ,” các thành viên của Đạo chích Hiệp nghĩa đưa ra câu trả lời xấu nhất, “Có khả năng lũ ác quỷ sẽ rơi vào tay của lưỡng ban...”

***

Agnus vẫn tự tin vào các kỹ năng của mình. Cấp độ của anh ta có thể đã giảm đáng kể, nhưng Lantier thì lại phát triển rất mạnh. Chiến lực của Lantier có thể một mình áp đảo vài người chơi xếp hạng cấp cao. Hơn nữa, Agnus đã thừa hưởng một phần năng lực của Marbas. Điều này đã tăng gần gấp đôi số lượng tay sai mà anh ta có thể điều khiển cùng một lúc.

Tuy nhiên, lý do cho những thất bại và hỏng việc liên miên của anh ta đơn giản là vì đối thủ quá tệ hại.

Sức mạnh là tương đối.

Faker thì quá mạnh. Kỹ năng sử dụng dạ ảnh thuật là đủ bá đạo để chọc thủng bầu trời và anh tự do đi qua rào cản làm từ kiếm do đội quân xác sống dựng lên, như thể anh đang ra vào ngôi nhà của mình vậy. Chưa kể, mạng lưới của anh luôn được trải ra vì anh sử dụng Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang với con số không thể ước tính. Theo nhiều cách, khả năng tương thích giữa họ là rất xấu.

Nói thêm một chút cường điệu thì Faker đáng sợ như Grid. Thế nhưng, điều này không có nghĩa là các thành viên khác của Vượt hạng vũ trang yếu ớt. Khó mà tìm được bất kỳ cơ hội chiến thắng nào ở những nơi có ảnh hưởng của Vượt hạng vũ trang Hội...

Agnus nhanh chóng đưa ra một kết luận như vậy. Đây là lý do anh ta quyết định đặt cơ sở cho các hoạt động trong tương lai của mình trên Lục địa phía Đông. Agnus cần thời gian để phát triển. Anh ta quyết tâm sống sót cho đến khi Baal săn hạ được Marbas và làm bùng nổ tiềm năng của anh ta. Một khi Agnus đánh giá rằng mình đã tăng trưởng đủ, mục tiêu đầu tiên anh ta sẽ đạt được là :

‘Mình sẽ nhổ lưỡi của Chepardea ra.’

Đó là trả hận. Agnus không có ý định ngồi lại đó và nhìn sự sỉ nhục mà mình đã phải chịu đựng từ Chepardea trong vài tháng qua. Sự phẫn uất mà anh ta cảm thấy đối với Chepardea lớn hơn nhiều so với sự phẫn uất dành cho Faker.

Đó là lẽ tự nhiên. Faker với Vượt hạng vũ trang Hội vốn đã là kẻ thù của Agnus. Đặc biệt, Agnus đã đối đầu họ trước. Nói cách khác, sự sỉ nhục anh ta trải qua từ Faker với Vượt hạng vũ trang Hội là gieo gió gặt bão.

Thế còn Chepardea thì sao? Hắn là đồng sự. Dù rất hiếm, nhưng đã có lần Chepardea tỏ ra quý Agnus. Do đó, Agnus đã cố gắng. Anh ta càng lo âu vật lộn hơn khi thấy Chepardea thất vọng về mình. Anh ta cố gắng hết sức để chứng minh tư cách của mình. Có lẽ anh ta đã khát khao tình cảm mà thậm chí không hề nhận ra.

Cuối cùng, anh ta liên tục nếm trải thất bại. Phản ứng của Chepardea với anh ta là xấu nhất. Chepardea khinh miệt Agnus. Agnus càng thất bại và anh ta càng cố gắng, Chepardea càng ghét và lăng mạ anh ta. Đó là một thái độ kích thích chấn thương tâm lý của Agnus. Nó rất giống với nhóm người đã quấy rối anh ta trong quá khứ và khơi dậy cơn giận dữ.

Đúng vậy. Agnus bị ám ảnh với Chepardea. Như những năm tháng bám víu lấy sự phục sinh người yêu cũ của anh ta đã chứng minh, anh ta có thể rất ám ảnh. Anh ta có thể đặt mọi thứ khác ra sau lưng cho đến khi trả được mối nhục cho Chepardea. Đây là lý do anh ta tới Lục địa phía Đông và cẩn thận di chuyển trên Lục địa phía Đông.

Tuy nhiên, con quái vật này đã tóm vào cổ chân anh ta ta.

“......!”

Cơ thể Lantier đột ngột lơ lửng trong không trung. Ông ta không thể chịu nổi sức nặng từ thanh kiếm của Cổ Quỷ Kiếm. Ông ta lập tức sử dụng chuyển động bóng để thay đổi vị trí và hiện ra đằng sau Cổ Quỷ Kiếm, nhưng ngay cả chiêu đó cũng bị đọc vị. Thanh kiếm của Cổ Quỷ Kiếm đã đập nát xương sườn của Lantier.

“Ngươi tưởng ta không biết thói quen của sát thủ à?”

Cổ Quỷ Kiếm phát ra một ánh sáng sắc bén từ mắt ông ấy. Nó nhắc người ta rằng ngay từ cái nhìn đầu tiên, bản chất của ông ấy đã là một sát thủ. Rất khó để đối phó với thanh trọng kiếm đột nhiên giấu đi sự hiện diện của nó như thể đang rơi xuống một cách nặng nề. Thanh kiếm di chuyển nhanh một cách rực rỡ cũng có thể bỗng dưng trở thành một thanh kiếm cùn, gây ra rối trí.

‘Ông ta đã chọn một cây kỹ năng kỳ lạ.’

Vào lúc này, Agnus nhận ra ưu điểm lớn nhất của một lớp nghề thường. Một cây kỹ năng được chia theo ‘sự chuyển dời’ mà người đó lựa chọn tại mỗi 100 cấp độ. Nếu người chơi vận dụng tốt hệ thống này - thứ không áp dụng cho các lớp nghề ẩn, họ có thể trở nên đặc biệt như con quái vật ở trước mặt anh ta.

‘Ông ta đã củng cố kiếm thuật của mình bằng cách chọn cây kỹ năng cài bẫy và có được hiệu chỉnh lên cách sử dụng công cụ, thay vì những cây kỹ năng ẩn thân hay ám sát sao?’

Agnus rất hứng thú với tính đặc thù trong kiếm thuật mà Cổ Quỷ Kiếm sử dụng. Anh ta nghĩ mình nên sử dụng nhiều loại cây kỹ năng khi thay đổi nghề cho các cốt binh. Cảm giác như anh ta được mở mắt vậy. Anh ta đã nhận được một manh mối sẽ giúp mình phát triển rất nhiều trong tương lai.

Tuy nhiên, giờ không phải lúc để vui mừng vì điều đó. Áo choàng của Agnus đã bị xé toạc bởi cú chạm tai ác của Cổ Quỷ Kiếm. Cũng may. Nếu áo choàng mà không rách, cổ áo anh ta hẳn sẽ bị tóm và anh ta đã bị quăng xuống đất rồi.

‘Có những lúc các thứ rẻ tiền lại có ích.’

Một trong những điểm yếu của Kẻ khế ước với Baal là sự cô lập khỏi nền văn minh. Có nhiều hành vi sai trái đến mức không thể thực hiện được các hoạt động xã hội bình thường. Agnus bị xã hội khước từ theo thời gian. Đương nhiên, quyền sử dụng cửa hàng của anh ta cũng biến mất luôn. Điều này tức là Agnus phải sử dụng hệ thống cướp bóc hoặc dựa trên các giao dịch với người chơi để mua vài vật phẩm nhất định.

Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều ghét Agnus. Họ không dễ gì giao dịch với anh ta. Ngay cả nếu có, họ cũng đòi một khoản phí quá mức. Đó là một gánh nặng đáng kể với Agnus, người bị hạn chế các hoạt động thương mại và gặp khó khăn trong việc đảm bảo tiền tệ. Anh ta có thể sử dụng các trang giao dịch vật phẩm để mua vật phẩm bằng tiền mặt, nhưng ngay cả điều này cũng ngày càng trở nên khó khăn. Anh ta không thể cải thiện thu nhập thông qua streaming như những người chơi xếp hạng khác và phải tự túc thông qua đi săn. Ấy thế mà mấy năm gần đây, anh ta thậm chí còn chả đi săn được sao cho đúng cách.

Do đó, Agnus hiện đang được bọc trong những tấm vải vụn. Anh ta trang bị các vật phẩm thường với hiếm vì không có tiền để mua những vật phẩm mới cho cấp độ đã hạ xuống của mình.

Cổ Quỷ Kiếm không thích điểm này về Agnus. “Ngươi làm tổn thương nhiều người đến vậy mà ngươi lại như thế này sao? Ngươi đang chế giễu sinh mạng của những người đã chết bằng cách khiến họ không có giá trị cho tới cùng à?!”

“......”

Phần mà ông ấy tức giận thật là tế nhị. Đến mức này, có cảm giác như ông ấy đang đưa ra một yêu cầu vô lý. Dù vậy, Agnus vẫn không dám bác bỏ. Nguồn gốc của cơn giận này đến từ việc mất đi những người thân yêu. Anh ta hiểu tâm trạng này, nên anh ta không muốn tranh cãi.

‘Thằng ngu ngốc này.’

Agnus đã vươn tới mức không thể cứu vãn, nhưng anh ta cảm thấy sự kết án của lương tâm mình. Agnus ghê tởm chính mình và phá lên cười. Anh ta đang cười cợt bản thân, nhưng Cổ Quỷ Kiếm đâu có biết.

Những việc làm ác độc của Agnus xuất phát từ oán hận và thù ghét trong quá khứ của anh ta. Người khác không biết rằng ngay cả điều này cũng phai mờ đi sau khi đánh mất cơn điên dại của anh ta.

“Thứ rác rưởi khốn nạn nhà ngươi!”

“Nó là đáp án chính xác.”

Agnus chấp nhận lời buộc tội và sử dụng Trò hề của Bentao. Đó là một biện pháp cố ý để khắc phục tình hình, nhưng vô dụng. Nhiều kỹ thuật của Agnus vốn đã bị tiết lộ cho công chúng. Những thất bại mà anh ta phải chịu đựng đã được phơi bày và làm anh ta yếu đi.

Cổ Quỷ Kiếm đọc chính xác điềm báo của kỹ năng và phản công bằng việc sử dụng một tạo tác vô hiệu hóa kỹ năng. Ông ấy lấy đầu gối để nghiền nát sống mũi cao của Agnus trước khi quặp cổ Agnus bằng cái chân đang xoay của mình và đập Agnus xuống đất.

Agnus còn chẳng thể hét lên. Anh ta chỉ có thể xác nhận thanh kiếm của Cổ Quỷ Kiếm đã cắm vào ngực mình qua tầm nhìn mờ.

‘...Đó là nghiệp chướng.’

Anh ta đã duy trì một phần lương tâm của mình trong khi mắc chứng điên loạn, như là từ chối nhiệm vụ giết một lượng người không xác định của Baal, nhưng nó hoàn toàn vô nghĩa. Con số thương vong đáng lẽ lên tới hàng triệu đã được kìm nén xuống còn hàng ngàn hoặc hàng chục ngàn, nhưng sau cùng, anh ta vẫn là một kẻ sát nhân.

Anh ta không thể phủ nhận rằng mình đã làm hại người khác theo nhu cầu và tâm trạng của bản thân. Cứ đi tới đâu là anh ta lại không có lựa chọn nào ngoài đối mặt với ai đó có thù hằn với mình. Nếu anh ta định bảo vệ mình khỏi họ, đáng lẽ anh ta phải từ bỏ lương tâm vụng về của mình trước.

‘Mình đang làm cái quái gì đây?’

Agnus là kiểu người thế nào? Anh ta hỏi bản thân điều này, nhưng không thể đưa ra đáp án. Anh ta dùng cái quá khứ khủng khiếp của mình để chôn sâu vào trong ký ức rằng anh ta là một người đàn ông với một trái tim tuy vỡ tan nhưng tử tế.

Agnus phủ nhận và ghê tởm bản thân, nhưng anh ta không biết làm thế nào để khẳng định mình. Vừa đúng lúc, 5 giây bất tử của anh ta đã đến.

Cổ Quỷ Kiếm duy trì sự căng thẳng. Ông ấy để mắt đến Agnus trong khi cho phép Lantier tấn công. Ông ấy giữ chặt thanh kiếm đã cắm vào tim Agnus như thể nó là một cây cọc. Vào khoảnh khắc này—

“Dừng lại.”

Trong một sự xuất hiện không đúng lúc, một số kẻ đã ra mặt và bao vây Cổ Quỷ Kiếm. Đó là sự can thiệp của lưỡng ban. Cổ Quỷ Kiếm vừa dệt các sợi dây xung quanh lũ ác quỷ đang chạy trốn vừa đánh với Agnus.

“Bọn ta sẽ để ý đến gã đó.”

Vẻ mặt Cổ Quỷ Kiếm nhàu như một tờ giấy. Giờ chỉ còn lại 1 giây. Năng lực bất tử của Agnus sắp hết, nên Cổ Quỷ Kiếm đã dồn sức vào bàn tay đang giữ thanh kiếm. Tuy nhiên, ông ấy không thể cầm cự. Ông ấy bị đám lưỡng ban tấn công và bị tách ra khỏi Agnus.

Vào cuối thời lượng bất tử, đám lưỡng ban đã vươn tay về phía Agnus.

“Sức mạnh của ngươi rất thú vị. Ngươi sẽ phải hợp tác với bọn ta trước khi bọn ta tìm ra cách để tận dụng lợi thế của nó...”

Mắt của tên lưỡng ban đang nói đã căng cả lên. Máu mà Agnus phun ra đã bùng lên như pháo tép và làm ướt đẫm mặt hắn. Ánh mắt run rẩy của đám lưỡng ban đã thu lại bóng dáng của Cổ Quỷ Kiếm.

“Từ rất lâu rồi, các nguơi đã có xu hướng nhìn vào con người theo lối bác bỏ.”

Một thảm họa gây ra bởi sự bất cẩn. Có một chuyện đã xảy ra ngay khi cơn giận của đám lưỡng ban bay lên thấu trời...

“Uwaaaa!” Agnus - người đang cố gắng trở thành xác sống để trì hoãn cái chết - đã thất bại và nôn ra thứ gì đó. Nó là một viên châu màu đen lạnh lẽo. Đồng thời, các cửa sổ cảnh báo hiện lên trước tầm nhìn mờ ảo của Agnus.

[Baal đã cảm nhận được cái chết của bạn và thu hồi ngay cả chút quan tâm mà hắn để lại cho bạn.]

[Khế ước với Baal đã bị cưỡng chế chấm dứt.]

[Lớp nghề ‘Kẻ khế ước với Baal’ đã bị mất.]

[Bạn đã mất tất cả danh hiệu, kỹ năng, và chỉ số thừa hưởng từ Baal.]

“......!”

“......!”

Đám lưỡng ban vươn tay ra như thể chúng đang cạnh tranh. Nó hoàn toàn thu hút sự chú ý của không chỉ Cổ Quỷ Kiếm, mà còn cả lũ ác quỷ đã bị bắt nữa. Dễ hiểu thôi. Đó là vì hạt châu màu đen trong tầm nhìn của Cổ Quỷ Kiếm là ‘Mảnh vỡ Quyền năng của Baal’.

‘Lại có một sai lầm như vậy đấy.’

Cổ Quỷ Kiếm không biết chính xác chuyện gì đang xảy ra, nhưng ông ấy cảm nhận được theo bản năng, rằng hạt châu này không nên rơi vào tay lưỡng ban. Thế nhưng, ông ấy chẳng thể làm gì cả.

[Bạn đã chết.]

Đó là bởi ông ấy vốn đã chết rồi.

Agnus, Cổ Quỷ Kiếm chết trong vô vọng, và những lưỡng ban đang chiến đấu như đám ngư dân...

Một bóng đen trùm lên cảnh tượng như hài kịch này. Đó là do một đôi cánh đủ lớn để che phủ bầu trời. Nó là chủng loài siêu việt tối thượng, một con rồng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!