Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1564: Chương 1559

Chương 1559

Cảm nhận ta đi. Nhìn thấy ta, thèm muốn ta, nuốt gọn ta, và biến ta thành của ngươi.

Ý chí của quả cầu đen tối được khuếch đại hết lần này tới lần khác. Đám lưỡng ban với ác quỷ trên trận địa đã bị mê hoặc ngay tức khắc. Chúng quên đi cả quá khứ lẫn hiện tại, đánh mất bản thân khi chúng bắt đầu ám ảnh với tương lai mà hạt châu đề xuất. Chúng bị thuyết phục rằng tương lai của chúng sau khi nuốt viên châu sẽ rất khủng. Điều đó dựa trên thứ năng lượng khổng lồ chứa trong hạt châu.

‘Với quyền năng đó, ta chắc chắn sẽ giành được hạng nhất trong lần thử thách tiếp theo.’

‘Sẽ không cần đến sự tôn thờ của con người nữa. Thứ đó. Khoảnh khắc ta đặt tay mình lên nó, ta sẽ trở thành thần.’

‘Ta sẽ trở về địa ngục và đội vương miện.’

‘Ta sẽ báo thù. Ta chắc chắn sẽ báo thù...’

Mảnh vỡ quyền năng của Baal như một lò nung. Nó chiếm lấy những khao khát và uất hận của toàn bộ sinh vật sống xung quanh nó.

Trong sức nóng dâng trào, lý trí với kiến thức đã bị thủ tiêu. Cả lưỡng ban với ác quỷ đã hú lên như dã thú. Chúng không nhận ra là bàn tay mình - đang vươn về phía hạt châu - lại đang đào sâu qua não của đồng sự. Chúng không cảm thấy nhãn cầu của chúng - đang nhìn vào hạt châu - đang bị bàn tay của đồng sự móc ra.

Mọi thứ đều thật tầm thường trước hạt châu. Chúng chỉ khao khát hạt châu mà không nhận ra bất cứ điều gì khác ngoài nó.

Kurarararara!

Những ngọn lửa do con rồng trên trời phun ra đã làm tan chảy cả xương và thịt. Tuy nhiên, chẳng ai quan tâm tới cô ta. Trên mặt đất đã biến thành một biển lửa, lũ ác quỷ và lưỡng ban dường như đang nhảy múa. Đó có vẻ là một địa ngục kỳ dị.

“Chúng điên rồi.” Cổ Quỷ Kiếm thở dài. Tinh thần của thế giới đã bị phá vỡ. Ông ấy không thể hình dung phải làm gì trước trong cái tình huống đáng sợ và rối trí này.

Kyaaaak!

Lũ cốt binh của Agnus đang chúi đầu vào biển lửa. Agnus - đang nhìn những người bị giết trong vô vọng - nói với ông ấy, “3 giây sau khi những ngọn lửa được hình thành, hệ số sát thương sẽ giảm mạnh. Hãy ghi nhớ trình tự của các ngọn lửa và di chuyển.”

Kịch

Agnus quăng mình vào vào hàng rào rửa đang gầm rú. Có vẻ đúng là anh ta sẽ tan thành tro, nhưng anh ta đã vượt qua nó mà không hề hấn gì. Cổ Quỷ Kiếm đuổi theo sau trong khi tặc lưỡi.

‘Mình đang làm gì với tên này đây?’

Ông ấy không thích tình huống này.

Những ngọn lửa đã lan ra như sóng và hình thành một mê cung, luồng nhiệt của những kẻ điên rồ nóng như lửa đốt, lưng của con rồng đang đứng sừng sững như núi, Agnus bình tĩnh nhìn cảnh tượng, và sự hủy diệt dường như là không thể tránh khỏi...

Chỉ còn có tuyệt vọng. Cổ Quỷ Kiếm nản lòng, nhưng vẫn tiến về phía trước. Ông ấy tấn công ngọn lửa theo cách mà Agnus đã gợi ý và giúp đỡ những người bị mắc kẹt trong mê cung. Trước khi nhận ra, cơ thể ông ấy đã bao phủ trong vết bỏng. Ông ấy liên tục làm bỏng mình để giải cứu những người đang bị đe dọa bởi ngọn lửa vẫn chưa yếu đi.

“Cứ cười đi nếu ngươi muốn. Ta sẽ không chớp mắt ngay cả khi ngươi xỉa xói ta!” Cổ Quỷ Kiếm nhìn thẳng vào mắt Agnus và gầm lên.

Ông ấy đang chịu đựng cơn đau rát từ bàn tay mình - đã vươn về phía một cậu bé. Cậu bé - bị cô lập - không thể nắm lấy bàn tay ông ấy và đang trở thành tro bụi thì Agnus đã xuất hiện ở bên cạnh.

“Ở yên đó.”

Anh ta không cởi áo choàng của cậu bé - thứ đang bị dính hỏa cầu. Đúng hơn thì, anh ta ôm lấy nó và tóm lấy cậu bé, cẩn thận kéo cậu bé ra để cậu bé không hoảng sợ.

“Cảm ơn chú...!”

Cậu bé khóc lóc, dựa vào Agnus. Đó là vì cậu bé không biết Agnus là một tên sát nhân không thể rửa sạch tội lỗi của mình ngay cả khi anh ta có cứu thêm một triệu người trong tương lai. Cậu bé không hề thấy cơ thể xấu xí của Agnus ẩn trong chiếc áo choàng đang cháy.

“...Gã kinh tởm,” Cổ Quỷ Kiếm nhíu mày và phê phán Agnus. Mãi cho tới khi mất sức mạnh, hắn mới giả vờ thiện chí. Chuyện này lố bịch đến mức Cổ Quỷ Kiếm cười khẩy.

“Nghĩ về việc tự cứu mình cho tới khi ngươi lấy lại được sức mạnh cũng chẳng ích gì đâu. Quá khứ của ngươi sẽ không bao giờ được dội sạch dù có thử thủ đoạn nào đi chăng nữa trong tương lai. Tất cả mọi người sẽ chỉ nhớ những hành vi sai trái của ngươi và ghét ngươi mãi mãi.”

“Bố mẹ của nhóc ở đâu?”

Agnus không đối đầu với lời chỉ trích gần với một lời chửi rủa của Cổ Quỷ Kiếm. Anh ta chỉ hỏi cậu bé và cậu bé trả lời một cách khó khăn.

“Họ qua đời vài năm trước rồi...”

“Có lẽ chú là kẻ đã giết họ.”

“......?”

Agnus rời mắt khỏi cậu bé đang không hiểu mình và dùng ánh mắt để giao tiếp với Cổ Quỷ Kiếm.

“Tôi không nghĩ mình có thể xóa đi quá khứ. Tôi không định cầu xin bất cứ ai tha thứ, cũng không định làm một người tốt.”

Nó gần với một lời càu nhàu hơn là một lời cam kết.

“Tôi đơn giản là sẽ sống theo ý tôi, trong khi làm những điều tôi muốn.”

Chúng là những lời nói cục cằn, không có tinh thần trách nhiệm và gây cảm giác ghê tởm. Cổ Quỷ Kiếm đang thấy thái độ này thật ghê tởm thì ông ấy chợt có một suy nghĩ. Ông ấy không cảm thấy kinh tởm khi Agnus cứu đứa trẻ vừa rồi. Tức là Cổ Quỷ Kiếm sẽ chả ưa chuyện đó bất kể Agnus có nói gì.

Đúng, đây là một quan hệ không thể cứu vãn. Bản thân việc tiêu hao cảm xúc của ông ấy trong mối quan hệ với Agnus đã là thứ xa xỉ rồi.

Cứ mặc kệ nó đi. Hiện tại, tập trung vào tình hình mới là đúng.

‘Hắn là mớ rác lăn lộn trên vệ đường. Một cục cứt chó. Không cần để ý tới hắn...’

Sự tập trung của Cổ Quỷ Kiếm thật đáng kinh ngạc sau khi định thần. Ông ấy nhanh chóng giải cứu mọi người khỏi mê cung lửa và kéo sự chú ý của con rồng lúc cô ta dần tiếp cận hạt châu. Ông ấy vận dụng các kỹ năng cài bẫy của một sát thủ và những hiệu ứng của cạm bẫy là vô tận tùy thuộc vào hình thức của chúng. Thoạt nhìn, ông ấy dường như là một người toàn diện.

‘Đó là một kỹ năng đã được thực hành trong hơn một hay hai năm.’

Tình trạng xấu của con rồng cũng đóng một vai trò lớn. Máu được trộn lẫn trong mỗi lần cô ta khè lửa cho thấy những nội thương của cô ta.

‘Ngọn lửa này không phải một Khí huyết.’

Hầu hết mọi người đều nhầm Khí huyết của một con rồng với phép thuật nguyên tố. Đó là vì Khí huyết có các thuộc tính. Trên thực tế, Khí huyết giống một khối pháp lực tinh khiết hơn. Các thuộc tính được phủ lên là một yếu tố bổ sung và nó chuyên gây ra các trạng thái bất thường. Sát thương thật sự là sát thương thực tỷ lệ thuận với lượng pháp lực. Nghĩa là toàn bộ các loại kháng cự và sức chịu đựng đều vô dụng.

Nếu con rồng mang tên Ifrit này lạm dụng Khí huyết quá mức, đám lưỡng ban trên chiến trận có thể đã bị xóa sổ rồi. Thế nhưng, cô ta hiện đang không thể bắn một Khí huyết và chỉ đang thở ra. Ngay cả làm thế cũng có máu đi kèm.

Agnus chắc chắn.

‘Khả năng phán đoán của nó là không rõ ràng... tỉ lệ thắng đủ tốt rồi.’

Mục đích của Agnus không phải là giết con rồng. Từ đầu thì chuyện đó đã là bất khả thi. Dựa trên thường thức, người chơi không thể đe dọa tộc rồng. Đó là kết quả từ những thông tin và kiến thức mà Agnus đã tích lũy cho tới nay. Agnus đặt việc phá hủy mảnh vỡ quyền năng của Baal làm ưu tiên hàng đầu của mình. Đó là điều tốt nhất anh ta có thể làm lúc này.

Kurarararara!

Mảnh vỡ quyền năng của Baal về cơ bản là những giao kèo quỷ lực. Đó là lý do đám lưỡng ban không thể dễ dàng thu hẹp khoảng cách và cũng là bí mật đằng sau những cạm bẫy của Cổ Quỷ Kiếm - vận dụng các tạo tác có hắc thuật để thu hút sự chú ý của con rồng. Đám lưỡng ban cùng con rồng đã bị mảnh vỡ quyền năng làm cho mù quáng và đã trở nên rất ngu dại. Hoàn toàn có thể câu giờ bằng cách sử dụng năng lượng tương tự với mảnh vỡ quyền năng để đánh lạc hướng chúng.

Trong khi đó, Agnus là một khiển thi sư. Xác sống anh ta triệu hồi về cơ bản là đã có ảnh hưởng tà ác và quỷ lực. Nếu anh ta dùng Nổ Xác thì thừa sức làm chúng bối rối bằng quỷ lực được khuếch đại. Các cốt binh phát nổ khắp nơi và đã làm đám lưỡng ban với con rồng bị mù. Chúng quên mất vị trí của hạt châu mà chúng đang theo đuổi giây lát trước và đã lò dò theo một hướng hoàn toàn khác.

Tuy nhiên, lũ ác quỷ thì khác. Chúng có tính tương thích tốt với quỷ lực. Ngay từ đầu chúng vốn đã ở gần hạt châu và không dễ gì bị lừa.

“Ưm...!” Cổ Quỷ Kiếm lộ vẻ lo lắng. Ông ấy sợ là mảnh vỡ quyền năng sẽ rơi vào tay của một ác quỷ và đã thử băng qua những ngọn lửa.

Agnus cản ông ấy lại. “Ông có thể mặc kệ chúng.”

Lý do đã nhanh chóng được biết.

Kyaaaack!

Mảnh vỡ quyền năng đã khước từ ác quỷ. Ngược lại, nó nuốt chửng những kẻ đến gần và gia tăng năng lượng của nó. Lũ ác quỷ đã biến mất trong vô vọng.

“Baal muốn một món đồ chơi vui nhộn,” năng lượng ma pháp bóng tối bắt đầu đung đưa xung quanh Agnus lúc anh ta nói với vẻ giễu cợt. Đó là kết quả từ việc lấy ra một trong số ít sức mạnh còn lại trong cổ tự của anh ta. Anh ta phát ra quỷ năng và trở thành mục tiêu của con rồng với đám lưỡng ban.

“Đến lúc rồi đấy. Đi đập nát mảnh vỡ mau.”

“......!”

Cổ Quỷ Kiếm muộn màng nhận thấy. Những ngọn lửa bao trùm tầm nhìn của ông ấy đang tắt dần. Con đường ngắn nhất tới mảnh vỡ quyền năng đã mở ra. Hầu hết khí huyết mà con rồng bây giờ mới bắn đi đều đang vây quanh Agnus. Đó là tình huống do Agnus tạo ra bằng Nổ Xác.

Kurarararara!

“Đưa nó cho ta! Nó là của ta!”

Khí huyết của con rồng và đám lưỡng ban đã tràn về phía Agnus. Cổ Quỷ Kiếm nhận thấy đây là cơ hội cuối của mình và đã lao tới trước. Ông ấy cảm thấy cái kết của Agnus đằng sau mình lúc ông ấy dùng toàn bộ sức mạnh để đâm vào mảnh vỡ quyền năng.

Một sóng xung kích mạnh mẽ đã xảy ra. Thanh kiếm của Cổ Quỷ Kiếm xuyên qua hạt châu từng chút một, tuy chậm mà chắc. Thế nhưng, nó vẫn còn thiếu sót. Tới một mức nào đó, nó đã bị một bức tường chặn lại. Một đòn đánh chứa đựng toàn bộ năng lực của ông ấy đã bị chặn lại bởi hạt châu - thứ chỉ chứa một mảnh nhỏ quyền năng của Baal.

“Kuoock...!” Cổ Quỷ Kiếm nghiến răng lúc cơ thể run lên. Ông ấy vắt hết sức lực của mình để đẩy thanh kiếm vào sâu trong hạt châu hơn dù chỉ một chút. Tuy nhiên, nó vô dụng.

“...Ah.”

Mình làm rối tung lên rồi. Mình thất bại vì mình còn thiếu sót. Thành phố này sẽ bị phá hủy.

Một giọng nói lọt vào tai của Cổ Quỷ Kiếm đang nản lòng, “Tôi làm hỏng chuyện này vì tôi không thể cầm cự được.”

Đó là giọng của Agnus, một giọng nói rời rạc. Đó là những lời cuối cùng mà Agnus để lại trước khi chết. Anh ta có vẻ đang an ủi Cổ Quỷ Kiếm. Dường như anh ta đang xin lỗi vì đã không câu đủ thời gian. Thật khó mà tin được.

Cổ Quỷ Kiếm bật cười trước sự phi lý trong khi tầm nhìn của Agnus chuyển sang màu xám.

‘Mình muốn giáng một đòn...’

Tới kẻ đã vứt bỏ ta.

Ta muốn cho ngươi nếm mùi hối hận.

Thế mà cuối cùng, ta chẳng thể làm gì hết.

Ta chỉ củng cố sự thật rằng mình vô giá trị.

‘Mình không... Mình thực sự không có chút giá trị gì...’

Agnus đã mơ về một khởi đầu mới chỉ vài chục phút trước. Đôi mắt anh ta - lần đầu tiên nóng lên kể từ cái chết của người yêu cũ - một lần nữa mất đi ánh sáng của chúng và nguội dần. Sức mạnh tinh thần của anh ta không thể còn nguyên vẹn. Để giữ cho trái tim anh ta vững vàng và cho tâm trí anh ta ngay thẳng là việc quá đỗi đau đớn. Nó là một lâu đài cát. Nó đã được định sẵn là phải phân tán theo một cách phù du.

Rồi thời khắc này, số phận của anh ta thay đổi.

“Không đâu, ngươi không hề phá hỏng nó. Ta thực lòng không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng cảm ơn ngươi vì đã cầm cự. Thật đấy,” một giọng nói tới từ phía trên đầu anh ta.

Agnus cảm thấy giọng nói đó - vừa cất tiếng vừa thở cộc cằn - khác với mọi khi. Nó không khó chịu hay đáng ghét. Đố kỵ, ghen tị, hay cảm giác tự ti không hề trỗi dậy. Mà đúng hơn, cảm giác bực bội trong lồng ngực anh ta đã bị xuyên thấu một cách sảng khoái. Trái tim lạnh giá của anh ta đã bắt đầu nóng trở lại. Những cảm xúc đã trào dâng.

“...Ra là nó như thế này.”

[Bạn đã chết.]

Giây phút tầm nhìn xám xịt của anh ta cuối cùng cũng trở nên tối tăm...

Một nụ cười nở trên gương mặt Agnus lúc anh ta bị bao phủ trong máu mà con rồng văng ra. Đó là nụ cười thể hiện niềm hạnh phúc vì lấy lại được niềm ao ước mà bấy lâu nay anh ta đã quên.

“Không, gì chứ...?”

Cổ Quỷ Kiếm không nói nên lời. Thảm họa gần đây xảy ra là do một tai nạn. Nó diễn ra khi ông ấy vô tình giết Agnus - kẻ đang ẩn náu trên Lục địa phía Đông. Về cơ bản là không thể có ai lường trước được tình hình và chạy tới giúp đỡ.

Ấy vậy mà Grid đã tới. Cậu ta xuất hiện trên hiện trường vào thời khắc khủng hoảng tuyệt vọng như là cậu ta vẫn đang chờ đợi. Tới mức này thì nó là một diễn biến hệt như truyện tranh hay tiểu thuyết rồi. Tình hình có vẻ rất huyền diệu đối với Cổ Quỷ Kiếm - người không biết về Tòa tháp Thông thái, Betty, Người tiên phong, và nhiều điều khác nữa.

Mặt khác, nó là điều không thể tránh khỏi với Grid. Anh biết đó là một sự kiện phải xảy ra. Anh đã gánh lấy trách nhiệm cần được giải quyết.

“Làm ơn hãy bảo vệ cho mảnh vỡ,” Grid cắt cái cổ dài của con rồng và nói trong khi đang đứng quay lưng về phía Cổ Quỷ Kiếm.

Anh phân tích tình hình dựa trên hiện trường và quan sát hy vọng.

Hôm nay, mình sẵn sàng giết một con rồng.

Một ngọn lửa như bão tố đã nhấn chìm khung cảnh như địa ngục này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!