Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 159: Chương 159

Chương 159

‘Phát điên lên mất thôi.’

3 ngày trước, Grid nhận việc tìm kiếm người tài năng từ Jishuka. Grid thật sự đã hưởng thụ cái việc đó. Quan sát mọi người với Tìm kiếm Tài năng rất là vui, và anh vừa có thể làm vừa tăng điểm cho thấu hiểu.

Nhưng vấn đề là Irene xuất hiện trên đường đi làm việc này. Cô ấy dẫn quân tới Bairan với lý do giúp đỡ cho sự phục hồi của làng, mà không rời Grid nửa bước trong 3 ngày qua. Grid không thể tự do di chuyển quanh làng, nói chung là anh bị nhốt rồi.

“Grid... Sao anh không làm việc vừa phải thôi?”

“Wao, chất lượng thiệt nha.”

Làng Bairan.

Grid đang sửa và thẩm định các vật phẩm của thành viên hội, và tất cả mọi người đi ngang qua đều gây ra rất nhiều sự ồn ào. Là vì Irene cứ dính chặt lấy Grid. Cô lấy khăn mùi xoa lau cho Grid những lần anh đổ mồ hôi, bón đồ ăn vặt hết lần này tới lần khác và ậm ừ mỗi khi cô chán.

Một người phụ nữ có làn da trắng, đôi mắt to tròn và cử chỉ tao nhã đang hành xử như vậy với Grid, khiến các thành viên nam trong hội không thể không ghen ăn tức ở được.

‘Kiếp trước cái thằng đấy nó cứu cả một quốc gia hay sao mà giờ có một người vợ vừa quyền lực vừa xinh đẹp tuyệt trần thế nhờ?’

‘Tôi thật sự ghen tị với nó ... Việc nó sở hữu nghề huyền thoại còn chả khiến tôi bực bằng việc Irene là vợ nó... Haiz...’

‘Hah... Tôi cũng muốn dành thời gian với Irene nữa... Vì cô ấy, lấy tim của hỏa long Trauka tôi cũng làm được...’

‘Họ cưới rồi, nên là ngủ cùng nhau nhỉ...? Ưhh... Grid lấy đi sự trinh trắng của Irene...’

Họ thể hiện sự công khai thù địch luôn. Grid thấy như đang ngồi trên đống lửa.

“Mình nên nghỉ một lúc thôi.”

“Ý hay đó ạ.” Irene đứng lên theo Grid. Rồi cô nói với cặp mắt xanh sáng ngời. “Anh đã làm việc từ sáng sớm rồi nên hẳn là mệt lắm. Mình chuẩn bị lên giường thôi.”

“Không... Anh không cần chợp mắt đâu.”

Một người chơi chỉ đi ngủ để nhanh chóng hồi phục thể lực và máu. Hiện tại Grid đang đầy bình. Anh chỉ muốn rời khỏi vị trí của mình một lúc để tránh mặt thành viên hội. Nhưng Irene thì rất ương bướng.

“Không được. Anh phải đi ngủ nha. Anh không nghĩ nghỉ ngơi đầy đủ là bí quyết cho một sức khỏe tốt sao? Giờ thì đi ngủ thôi.”

Kỳ lạ thay, cô ấy vô cùng quyết đoán khiến Grid phải thắc mắc.

‘Sao cô ấy cứ cố bắt mình đi ngủ nhỉ?’

3 ngày qua, Irene liên tục ép Grid đi ngủ. Cô làm ồn từ sáng đến trưa, từ trưa đến tối. Grid chả hiểu vì sao và hỏi một cách rõ ràng, “Nói thật coi. Em muốn gì từ anh?”

“Hơ?”

Mắt Irene tròn xoe như thỏ bởi câu hỏi thẳng thắn ấy. Grid vô cảm dồn cô vào tường của một tòa nhà và hỏi lại, “Anh còn phải nhắc lại à? Lý do là gì?”

“C-Cái đấy...” Khuôn mặt trắng hồng của Irene đỏ bừng lên. Cô không thể chịu được ánh mắt của Grid và nhìn đi chỗ khác. “...Khó chịu quá đi. Sao em phải nói ra bằng chính miệng mình chứ?”

Irene nói với giọng yếu ớt.

Grid thấy có lỗi vì một số lý do, nhưng không hề lùi bước. Anh muốn giải quyết cái vấn đề này.

“Ừ, em phải nói.”

Cuối cùng thì nước mắt của Irene trào ra. Là vì sự bối rối tột độ của cô.

“Híc... Chồng ơi, chồng là người có cách đối xử với phụ nữ như vậy sao? Bắt em nói ra cái chuyện xấu hổ đó... Híc híc...”

“I-Irene? Sao em lại khóc?”

Grid ngạc nhiên trước những giọt nước mắt của Irene và nhìn ngó sang xung quanh.

‘Điên hết cả đầu tôi rồi’.

Nếu ai đó nhìn thấy anh lúc này thì chắc hẳn họ sẽ hiểu nhầm. Anh là chồng rác rưởi khiến cô vợ xinh đẹp của mình khóc ở nơi công cộng. Trong khi Grid còn đang rối loạn không biết nên làm gì, Irene cắn chặt bờ môi của cô ấy. Rồi như một bé mèo con thèm ăn, cô cẩn thận nhìn vào Grid.

“...Em muốn có một đứa con.”

“Em muốn một đứa con chứ gì? Anh hiểu rồi. Anh sẽ đi lấy nó luôn nên ngừng khó... Hở? Đ-Đứa con?”

Grid hoảng loạn và bật ra sau. Irene chạy tới và ôm lấy anh. Rồi cô ngập ngừng nài nỉ, “Em muốn có một bé trai. Cho em một đứa con đi.”

“Uây...”

Grid đang bị rối trí.

‘Cô ấy nghiêm túc à? Mình có hiểu đúng những lời cô ấy nói không vậy?’

Chắc chắn rồi, Irene đã muốn có một em bé ngay từ đầu. Sau đêm động phòng, chẳng phải cô ấy đã tuyên bố với Bá tước Steim rằng cô sẽ sinh vài đứa con sao? Nhưng cô ấy chẳng thể chờ đợi và hành động quyết liệt đến thế giữa ban ngày ban mặt ư?

‘Chuyện này hoàn toàn... Không phải chứ, cô ấy đang quá thành thật với bản năng của mình đúng không?’

Irene là hiện thân của sự dịu dàng, ấy vậy mà lại hành động như thế này sao? Grid chớp mắt nhìn cô, rồi Irene tấn công dồn dập.

“Sao anh lại không trả lời? Em không thể đáp ứng sở thích của anh sao...?”

“...Sở thích ư?”

“Chuyện đó... Em muốn. Chồng yêu... Cái của chồng yêu...”

“Xin em đừng nói cái gì nữa.”

Grid không thể chịu được việc nghe những lời đó phát ra từ khuôn mặt thuần khiết của Irene và bụm miệng cô ấy. Rồi anh bị cuốn vào một sự thôi thúc sục sôi.

‘Chỗ này không phù hợp...’

Anh có thất vọng không? Làm gì có chứ! Cô ấy thậm chí còn dễ thương hơn. Một người phụ nữ xinh đẹp lại ham muốn anh nhiều tới mức này. Đây là một chuyện gì đó đáng để biết ơn và hạnh phúc nha! Lòng tự trọng của anh với tư cách một người đàn ông đã trỗi dậy.

“Đi nào.”

Grid hăng hái nhấc bổng Irene lên. Đây là cái mà người ta hay gọi là bế kiểu công chúa.

“Ôi chao.” Irene vừa ngạc nhiên vừa vui mừng cùng lúc. Cô cười bẽn lẽn trước khi dụi đầu vào lồng ngực Grid. Grid cười toe toét và bắt đầu chạy. Mục tiêu hiển nhiên là phòng ngủ rồi.

“Sao đấy? Cậu làm gì mà vội thế?”

“Công nương Irene bị thương hay làm sao à?”

Những người anh gặp trên đường đều tỏ vẻ lo lắng. Nhưng Grid và Irene không nghe thấy gì hết. Hiện tại, trên thế giới này chỉ tồn tại hai người họ mà thôi.

“Chồng yêu... Đến đây với em nào.”

Họ đã vào phòng ngủ. Irene ngồi lên trên giường trong tư thế gợi tình và giang tay mời gọi Grid.

Ực. “Irene...”

Grid đang bị tứ chi thon thả của cô kéo vào thì anh bỗng nhiên dừng lại.

‘...Mình không thể phản hồi.’

Có phải chỉ mỗi Irene là người muốn sinh con? Grid cũng có ham muốn mạnh mẽ cho cô ấy mà. Nhưng hệ thống của Satisfy hạn chế quan hệ tình dục xuống 1 lần mỗi tháng, nên một người chơi có thể kháng cự kiểu gì đây? Kiểm soát sóng não của anh ngăn chặn sự ham muốn và giảm phản ứng cơ thể của anh như thế. Anh muốn Irene tới tận đáy lòng, nhưng cơ thể anh không thể phản ứng. Cái kiểu tra tấn khủng khiếp này là gì đây?

‘Nhà phát triển trò chơi này là một lũ ác quỷ...’

Jeurereuk.

Nước mắt tuôn rơi.

“Chồng yêu...?”

Irene bị bất ngờ vì Grid đột nhiên bật khóc.

“Anh hạnh phúc quá nên không thể ngừng khóc đó em.”

Grid cười để xoa dịu Irene và tới bên cô ấy. Rồi anh bắt đầu sử dụng kỹ thuật từ 21 đến 35 mà anh chưa dùng trong cuốn sách ‘100 kỹ thuật để Thỏa mãn Phụ nữ.’

“Anh sẽ làm em thấy sướng.”

Những ngón tay dài và săn chắc của Grid đã bắt đầu di chuyển. Sau đại chiến Hộ vệ Rừng rú và sự ra đời của Phế phẩm cùng Giáp sóng, Chỉ số khéo tay của anh đã cao hơn hồi đêm động phòng, khiến anh vượt trên cả cảnh giới của một vị thần.

“Ahh...”

Irene phát ra một âm điệu ngọt ngào khi cô bị chơi như một nhạc cụ. Hơi thở ấm nồng bắt đầu chế ngự cả phòng ngủ...

Bỏ qua.

***

“Chồng ơi, em hiểu chồng là một người đàn ông vĩ đại và công việc chồng phải làm chất cao như núi. Nhưng xin đừng quên Winson mới là nơi chồng nên ở. Hãy về nhanh nhất có thể nha.”

Nhờ Grid mà Irene mới có thể thoát khỏi những ham muốn đã bị dồn nén và cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh.

“Giờ em phải về rồi.”

Nhờ nỗ lực của hội Tzedakah và sự giúp đỡ của Irene, Bairan đã được phục hồi ở một mức độ đáng kể. Irene nghĩ sự giúp đỡ của mình đã đủ nên cô dẫn mọi người trở về Winston. Các thành viên hội nhìn cô rời đi.

“Công nương Irene ấy, hình như cô ấy có vẻ xinh đẹp hơn so với ngày đầu tới đây?”

“Cái đấy... Hồi trước tôi nghĩ Jishuka nhìn xinh hơn, nhưng cái đấy giờ không phải là điều quan trọng nữa rồi.”

Regas lên tiếng với nụ cười ấm áp, “Một người phụ nữ khi yêu giống như một đóa hoa đúng không? Nhờ Grid khiến cô ấy hạnh phúc mỗi đêm, đóa hoa đó giờ đang nở rộ.”

“Gièèè?”

Cả lũ trở nên phẫn nộ.

“Grid! Tên thú tính! Tên tệ hại, nó động vào cơ thể thuần khiết của Irene rồi sao?”

“Không phải ai khác mà lại là cô ấy... Tôi không tin được chuyện này!”

“Cậu ta là chồng cô ấy đó! Chồng cô ấy thế này có ổn không vậy?”

Grid cau mày với họ. “Tôi thực sự chỉ dùng mỗi tay thôi. Giờ thì nín.”

“...”

Vẫn còn 2 tuần nữa. Cho tới lúc đó, anh phải kiềm chế gặp Irene nhiều nhất có thể. Nếu anh buộc phải làm thế, anh sẽ dùng kỹ thuật bàn tay của mình để làm thỏa mãn cô ấy và vượt qua nghịch cảnh.

Anh rời khỏi xưởng rèn để tận hưởng sự tự do mà anh có sau khi Irene về Winston. Rồi anh lại bắt đầu thăm dò các cư dân, nhưng vẫn tiếp tục không tìm được bất cứ tài năng nào trong hôm đó, ngày hôm sau hay ngày sau nữa cũng thế.

‘Mình quan sát hơn 400 người rồi mà vẫn chẳng tìm được một tài năng nào... Ở đây thực sự có một nhân tài à?’

Quá trình phục dựng của các bức tường thành bên ngoài đã xong xuôi. Giờ các cư dân đã tỏa ra khắp nơi để dựng lại những ngôi nhà. Grid theo chân họ tìm kiếm tài năng, nên chỉ số thấu hiểu và bền bỉ của anh tăng dần lên. Chuyện này vừa vui vừa sướng, nhưng anh vẫn thấy lo lo.

‘Mình đã đi tìm mấy ngày rồi, nhưng nếu mình không tìm được một người tài năng thì chả phải mình sẽ phí phạm thời gian sao? Mình không thích vụ đó. Ah... Nghĩ đến cái đấy thì.’

Grid đã khảo sát ngôi làng với Kiếm của Người cai trị và hướng đầu về một dãy núi nhỏ phía sau làng. Đó là nơi anh thu thập quặng sắt hồi còn ở cấp độ âm.

‘Đặc sản của Bairan là jaffa và sắt, rồi hầu hết người dân trong làng đều là thợ mỏ...’

Vũ khí là thứ cần thiết bổ sung cho quân đội, và sắt là thứ cần thiết để làm nên vũ khí. Jishuka cần lính cho mục đích an ninh, nên cô đã cử vài người dân tới mỏ thay vì để họ tham gia vào quá trình tái thiết làng. Có lẽ nào một người dân có tài đang ẩn náu ở mỏ quặng thì sao?

Grid cảm thấy sự triển vọng và bắt đầu leo núi. Anh đã trải qua khổ cực khi còn ở cấp độ âm nhưng giờ anh lại leo lên rất dễ dàng. Anh chạy lên núi và đến mỏ.

Kaaang! Kaaang!

Bên trong mỏ quặng.

Có 20 thợ mỏ đang vung cây cuốc chim của họ. Grid cầm Kiếm của Người cai trị và quan sát từng người. Có một cậu bé tầm 15 tuổi sao? Giữa những thợ mỏ cao tuổi, có thứ gì đó nhưng một ngôi sao vàng nhấp nháy trên đầu của cậu bé ấy.

‘Tên nhóc kia!’

Grid hứng khởi sử dụng Tìm kiếm Tài năng.

Tên : Minor

Tuổi : 13

Giới tính : Nam

Nghề nghiệp : Thợ mỏ

Cấp độ : 23

Sức mạnh : 64/450

Thể lực : 89/608

Nhanh nhẹn : 51/200

Trí tuệ : 98/420

Kỹ năng : Kỹ thuật cuốc chim không tưởng (S) Bậc thầy Khoáng chất (S+) Tài năng sẽ tự hé lộ (SS).

Một cậu bé đã cầm cuốc chim từ lúc năm tuổi, dưới ảnh hưởng của người cha thợ mỏ của mình. Cho dù còn trẻ, cậu bé đã có thể khai thác khoáng chất giỏi như những thợ mỏ với 20 năm kinh nghiệm.

Dân làng tin rằng một ngày nào đó cậu bé này sẽ vượt qua thợ mỏ huyền thoại, Gis.

* Một tài năng vĩ đại. Nếu tài năng này nở rộ, cậu bé sẽ là đại diện của một quốc gia trong lĩnh vực đặc biệt này.

‘Siêu nha...!’

Grid thấy vui vô bờ bến.

Suy xét các chỉ số tối đa của người thường là tầm 100, thì chỉ số tối đa của Minor thật vô lý và chỉ số hiện tại của cậu bé rất cao khi so với tuổi và cấp độ của cậu.

‘Chưa kể các kỹ năng đều trên hạng S hết!’

Hơn nữa, một thợ mỏ đấy? Cậu bé sẽ rất ăn khớp với một thợ rèn đúng không? Grid xác nhận thông tin kỹ năng của Minor. Kiếm của Người cai trị là bản nâng cấp từ Kiếm của Chỉ huy trên mọi phương diện, nên anh có thể xác định các chi tiết của những kỹ năng mà mục tiêu sở hữu.

[Kỹ thuật cuốc chim không tưởng]

Xếp hạng : S

Tài năng chỉ một người sở hữu trong số 100.000 người.

Bạn có thể khai thác khoáng chất với tốc độ rất nhanh. Khoáng chất được khai thác sẽ ở trên mức độ tối thiểu.

[Bậc thầy Khoáng chất]

Xếp hạng : S+

Tài năng chỉ một người sở hữu trong số 1 triệu người.

Trí tuệ của bạn càng cao, bạn sẽ càng biết nhiều về các loại khoáng chất trên thế giới, các chi tiết của chúng, và thậm chí những nơi mà chúng hình thành.

[Tài năng sẽ tự hé lộ]

Xếp hạng : SS

Tài năng chỉ một người sở hữu trong số 10 triệu người.

Cho dù bạn có cố gắng che dấu ra sao, tài năng của bạn sẽ tự hé lộ cho người khác. Định mệnh của bạn là bị người khác tìm kiếm. Bạn chắc chắn sẽ nhận được nhiều sự cám dỗ.

Chỉ số của bạn sẽ tăng trưởng rất nhanh và bạn sẽ trở nên kiêu ngạo.

Cái kỹ năng cuối khá là khó chịu đấy, nhưng Grid chả quan tâm. Anh tiếp cận Minor và ra lệnh, “Bắt đầu từ hôm nay, cậu sẽ theo hầu anh.”

“...”

Minor ngừng bổ cuốc và săm soi Grid. Rồi cậu nhăn mặt nói.

“Anh là người hùng cứu làng và là chồng của công nương Winston hả? Tôi quen thuộc với cái danh tiếng của anh rồi. Anh là một con người vĩ đại. Nhưng tôi không biết liệu anh có hợp làm chủ nhân của tôi không. Nếu anh muốn tuyển mộ một người tài thì anh nên sẵn sàng trả tiền đúng chứ?”

Minor tự nhận thức được giá trị của chính mình. Trong lịch sử, các vị vua của một quốc gia đã tới thăm những người tài và chiêu mộ họ, nên Grid phải thể hiện sự chân thành của mình. Nhưng Grid về cơ bản là một người có đầu óc đơn giản. Anh nhăn trán. Rồi anh cọ đầu Minor bằng những đầu khớp ngón tay của mình.

“...!”

Minor cảm thấy một cơn đau kinh khủng đến mức không gào lên nổi lúc ôm đầu lăn lộn trên sàn.

Grid vui vẻ nói chuyện với cậu bé. “Tên nhóc con này không biết anh là ai hả... Này, nhóc tài giỏi tới mức nào thì có vấn đề gì chứ? Nhóc vẫn có một chặng đường dài để tiến bước đấy. Cứ đi theo hầu hạ anh. Nếu nhóc đủ trưởng thành sau khi học tập dưới trướng anh, chúng ta có thể quay lại viết một hợp đồng.”

“...Được.”

Chỉ số nhân phẩm hiện tại của Grid cùng với tùy biến của Vương miện Thánh Quang với Kiếm của Người cai trị lên gần tới 700 điểm. Tài năng có lớn thế nào thì Minor vẫn là một cậu bé trẻ tuổi và sức hút của Grid khiến cậu bị choáng ngợp.

“Tôi sẽ theo hầu anh.”

“Tốt lắm, nhóc ra quyết định đúng đắn rồi đấy.”

Đó là khoảnh khắc mà một chuyên gia dò tìm khoáng chất trong tương lai nằm gọn trong lòng bàn tay của Grid. Grid không bao giờ mường tượng ra rằng sẽ có một ngày vì tên chết dẫm này mà anh cần phải vào một tổ rồng để thu thập khoáng chất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!