Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1597: Chương 1592

Chương 1592

Lạch cạch, lạch cạch lạch cạch lạch cạch!

Các Cốt binh Vượt hạng vũ trang cử động hàm của chúng mà không thành tiếng lúc chúng mất cơ thể và tan tác. Chúng dường như đang xin lỗi vì không thể giúp đỡ.

“......”

Cho đến khi mọi lượt sử dụng có sẵn của Thần tính bị tiêu hao, Grid đã chống trả bằng tất cả khả năng của mình.

Các vật phẩm lẫn danh hiệu của anh, Kiếm Vũ Vượt hạng vũ trang Thần, kiếm thuật Bất bại Vương, các quyền năng và trí giới, quỷ nhãn, huyết thuật, những kỹ năng của Sơn Vương Grenier, chiến đấu tay đôi của Lý Đình, các sức mạnh của cổ tự, và những danh hiệu công tước.

Đến cả Phóng Thương với Đâm Liên tục nhận được từ Quần đảo Behen cách đây rất lâu cũng đã kẹt trong thời gian hồi. Anh cũng ép buộc Noe tham chiến bất chấp Noe bị tộc rồng dọa nạt và không thể biểu diễn tốt được.

Anh không cảm thấy hối tiếc. Thế này là đủ tốt rồi. Anh đã chiến đấu đủ hay. Lý do anh thua là bởi Cranbel mạnh hơn anh.

Grid - vẫn đang cố gắng bình tĩnh - đã sớm tự trách bản thân.

[Leo lên đi.]

Anh nhìn vào lưng của ai đó đã trì hoãn kết cục định sẵn của trận chiến.

Con rồng bị thương—hắn có gục xuống ngay lập tức cũng chả có gì lạ, nhưng hắn đã kéo dài cổ mình ra cho Grid. Những phần còn lại của đôi cánh đã chập vào nhau. Máu rải rác từ cơ thể khổng lồ - chới với chịu đựng được bão hòa phép thuật - trông thật cao siêu.

‘Vẫn chưa... mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.’

Còn đó một con rồng tin tưởng vào anh và muốn ở cùng anh. Con rồng đã mạo hiểm mạng sống của nó để cho Grid một cơ hội nữa. Làm sao Grid có thể quay lưng đây?

Biểu cảm của Grid trở nên bình tĩnh lúc anh leo lên cổ Xenon và đối diện trận oanh tạc của hàng trăm phép thuật. Hiệu ứng từ Vị vua của Ngọn núi - đã hoạt động từ đầu - vẫn đang được duy trì. Đó là bằng chứng cho thấy Cranbel không cho Grid một cơ hội để hồi máu. Đó là hy vọng, không phải tuyệt vọng.

Clink.

Một vũ khí mới được cầm trong cánh tay còn lại của Grid. Một thanh kiếm có thể khiến trăng rơi—thanh kiếm tỏa sáng một màu xanh dương lạnh lẽo đã phát huy uy lực tỉ lệ thuận với các chỉ số của Grid và cấp độ của mục tiêu.

Đó vừa là điểm mạnh, vừa là điểm yếu. Hạ Nguyệt Kiếm có thể chém Cranbel, nhưng không giết được hắn. Giả sử các chỉ số của Grid khi cưỡi Xenon là gấp 3 các giá trị bình thường và cấp độ của Cranbel là 999, giá trị sát thương sẽ rơi vào hàng tỷ. Tuyệt đối không thể gây một thương tích chí mạng lên Cranbel - kẻ với lượng máu ước tính vào hàng trăm tỷ hay có khi là hàng ngàn tỷ.

Thế nhưng, Grid biết điểm yếu của một con rồng. Cái sừng—cơ quan mọc lên từ trán của Cranbel - thứ mà Grid đã bền bỉ nhằm vào ngay từ đầu - là cội nguồn của sức mạnh lẫn quyền uy. Ifrit đã bảo anh như vậy.

‘Đây là cơ hội cuối cùng của mình. Lần này mình nhất định phải cắt nó.’

Cranbel sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ vào chiến thắng của hắn từ lúc bắt đầu. Ngay cả vậy, hắn vẫn không bao giờ hạ cảnh giác trong một khoảnh khắc. Không biết là liệu hắn đang truy cầu sự hoàn mỹ hay là hắn thừa nhận các kỹ năng của Grid như đã tuyên bố. Bất kể thế nào, hắn như một con chó dưới góc nhìn của Grid. Một kẻ mạnh nên tận hưởng điều đó nhiều như cách chúng mạnh mẽ. Trong khi ấy, Cranbel không linh hoạt chút gì nên hắn đem lại cảm giác như một bức tường.

‘Nếu đó là Baal, lão ta sẽ cố tình cắt bỏ cái sừng của lão để chiến đấu.’

Anh chưa bao giờ mong đợi là mình sẽ nhớ đến Baal. Grid mỉm cười vì nó phi lý đến thế và hít một hơi thật sâu.

Anh hướng Xenon tới nơi xảy ra một cơn bão cát lớn. Xenon đã mất cánh, nên hắn chậm hơn những con rồng khác mà Grid đã cưỡi. Hắn tiêu hao một lượng phép thuật đáng kể để bay và tránh né, nên hắn không thể ngăn chặn oanh tạc phép thuật của Cranbel cho ra trò. Lúc hắn tiếp cận cơn bão, càng có nhiều vảy bị rách và da bị bong ra hơn.

Dù vậy, các chuyển động của vẫn Xenon không cho thấy sự do dự. Một sợi xích phép thuật nhô ra từ cơn bão và trói các chi của hắn lại với nhau, nhưng hắn đã lấy răng cắn vào và cắt đứt nó. Lúc này, hắn nhăn mặt trước cái chùy ma thuật bay vào cái đầu ngẩng của mình.

Xenon di chuyển theo hướng Grid muốn. Hắn là kẻ đã phá hủy Reidan. Hắn cảm thấy mắc nợ Grid - tức giận khi thấy thành phố đã biến mất.

...Không, có lẽ tất cả chỉ là một cái cớ. Thành thật mà nói, Xenon đã phải vật lộn để hiểu được những cảm xúc hiện tại của mình. Hắn nhìn Grid chém vào vảy của Cranbel hết lần này tới lần khác và chỉ có một ham muốn chiến đấu cùng nhau.

“......”

Grid đã tập trung. Anh chịu đựng cơn mưa phép như sao băng với 1,5 giây bất tử còn lại và nhìn thoáng qua phía bên kia phép thuật. Những giác quan nhân tạo được các Bàn tay Thần làm ra đã truyền vị trí của Cranbel cho anh trong thời gian thực.

Cánh tay đơn lẻ của anh hứng chịu một loạt áp lực gió mạnh với những vụ nổ, và phát ra những tiếng động nhỏ. Cảm giác rùng rợn khi bị nghiền nát xương và đứt cơ bắp khiến Grid lạnh sống lưng. Grid không làm ngơ với cảm giác này. Chính xác thì, anh không thể làm ngơ nó.

Anh tập trung vào cảm giác của những ngón tay đang cầm Hạ Nguyệt Kiếm. Anh tiếp cận hình ảnh của việc kết nối Hạ Nguyệt Kiếm với những dây thần kinh của anh. Anh mổ xẻ và sử dụng cấu tạo của Hạ Nguyệt Kiếm. Anh đã trở thành một với thanh kiếm.

Thời lượng bất tử còn lại là 1,2 giây.

Quỹ đạo của Hạ Nguyệt Kiếm di chuyển một cách tinh vi. Anh nắm được vị trí của Cranbel - phía bên kia phép thuật che khuất tầm nhìn của anh - bằng các giác quan nhân tạo của mình và nhớ lại những thói quen của Cranbel đã được xác định trong trận chiến. Grid đo không gian mà anh cần để chém. Góc của Hạ Nguyệt Kiếm được điều chỉnh từng tích tắc.

Ngay sau đó, Xenon đã va chạm với một kết giới đang vươn lên. Cơ thể Xenon rung chuyển đáng kể, nhưng tư thế của Grid thì không bị xáo trộn dù là nhỏ nhất. Anh đã làm bản thân bất động bằng cách kích hoạt Tư thế của Bạch. Rồi tiếng sấm vang lên trên đầu anh. Grid cảm nhận được theo trực giác. Thời điểm bất tử kết thúc, anh hiển nhiên sẽ bị sấm sét trên đầu mình cuốn đi.

Cranbel nhận thức rõ về sự tồn tại của một vị thần. Hắn biết rằng cái chết của một vị thần sẽ bị hoãn trong tối đa 10 giây và canh giờ biểu lộ phép thuật. Thời lượng bất tử còn lại là 0,5 giây. Đây là thời khắc những tia sét hung dữ bắt đầu nhuộm trắng thế giới.

‘Chính lúc này...’

Cánh tay đơn của Grid mờ đi lúc anh giải trừ Tư thế của Bạch Hổ. Đồng thời, một kiếm quang xanh dương lóe lên đã cắt qua toàn bộ phép thuật phía trước, qua sa mạc, và qua Cranbel.

Nhị Bách Thiên Binh Chiển Kiếm—kiếm thuật mà Grid không có thời cơ sử dụng vì anh chủ động tận dụng Đảo chiều trong suốt cuộc chiến đã trở thành quân bài chủ cuối cùng của mình.

[......!]

Cơ thể Xenon run rẩy. Đó là hậu quả khi chứng kiến vẻ kinh ngạc của Cranbel tại phía cuối của thế giới đã bị xẻ làm đôi. Có máu phun ra từ cái đầu của Cranbel.

[Ohhhh...!]

Xenon vặn mạnh cơ thể của hắn. Đó là để bị sét đánh thay cho Grid - kẻ đã mất khả năng bất tử. Dù sao hắn cũng sẽ sớm chết. Xenon muốn mang lại ý nghĩa cho cái chết của chính hắn. Theo nhiều cách, kết cục đến từ việc bảo vệ mạng sống của một vị thần vĩ đại sẽ đặc biệt hơn nhiều cái kết tầm thường của việc bị bắt và bị đồng loại của hắn cắn xé. Đúng, một vị thần vĩ đại.

‘...Đây là đố kỵ ư’

Xenon giờ mới nhận ra cảm giác của mình lúc hắn bị tia sét cuốn đi và bừng sáng. Lớp vảy đã mất đi độ bền của chúng ngay từ đầu đã trở thành tro và phân tán.

3 con rồng rơi về phía sa mạc đã đâm xuống lòng đất từ thời điểm chúng bị đánh bại. Theo sau chúng, Grid rơi song song với Cranbel, nhưng ánh mắt anh vẫn nhìn về Xenon.

‘Hy sinh vì kẻ yếu...’

Grid - liên tục thất vọng mỗi lần anh chạm trán một sinh vật siêu việt - cảm thấy một sự hồi hộp hiếm có vào lúc này.

Ifrit, Xenon, Basque, vân vân—các con rồng đóng vai trò là một cơ hội để phá vỡ nhiều định kiến mà Grid đã ấp ủ chống lại các thượng nhân. Hệt như kẻ mạnh vươn tay về phía kẻ yếu, chẳng phải Xenon đã giúp đỡ Grid, ai đó mà hắn thậm chí không biết sao? Hắn xứng đáng được gọi là một nhân vật tỉ lệ thuận với sức mạnh của hắn. Grid bị thôi miên bởi tinh thần cao quý này và anh cảm thấy một lòng tôn trọng.

Nói thật thì, anh cũng nghĩ Cranbel ngầu lòi nữa. Có một phẩm giá nhất định trong tuyên bố của hắn rằng hắn sẽ hoàn thành giao kèo một cách độc lập với sự ưa thích mà hắn cảm thấy đối với Grid. Anh thậm chí còn thắc mắc liệu mình có thể kìm nén sát khí này không nếu Cranbel không phá hủy Reidan.

Ngay trước khi đâm sầm vào nơi tận cùng của khu vực dưới lòng đất, các Bàn tay Thần đi theo Grid đã đỡ lấy anh. Grid tránh được tai nạn nhờ vào điều này và vẫn cảnh giác với xung quanh mà không có thời gian để cảm thấy nhẹ nhõm.

Basque cùng các con rồng đang đối đầu Cranbel. Cranbel đã mất một nửa đầu do vặn nó ngay trước khi cái sừng bị cắt, nhưng dù gì thì hắn cũng vẫn còn xa xăm. Hắn nhìn xuống kẻ thù của mình bằng một con mắt trong khi giữ cái cổ thẳng đứng và trông như cảnh tượng từ một thần thoại rất lâu về trước.

Giây phút Grid đang nuốt nước bọt...

“B-Bệ Hạạạạạạạ!!!”

“......?”

Một nhóm người đã lao tới. Họ đến từ lâu đài cổ đằng sau Cranbel. Lúc đầu, có khoảng vài chục người, nhưng ngay lập tức, nó đã trở thành hàng trăm và hàng ngàn. Anh có thể thấy những gương mặt thân quen ở hàng trước. Họ là các giả kim thuật sư của Reidan, những đối tượng vừa yêu vừa ghét đối với Grid.

“Chúng thần đã bảo vệ thứ này cho đến cùng...!” Một vật chất không phù hợp với thế giới quan của Satisfy. Các giả kim thuật sư tự hào trưng ra tấm kính không xác định trong suốt như nhựa, nhưng Grid chỉ vội vã hét vào mặt họ.

“Dừng lại! Lùi về mau!”

Họ bị điên theo nhóm rồi à? Ở đây có bao nhiêu con rồng chứ? Họ lấy đâu ra tinh thần để mà lao qua đây?

Grid - không có thời gian để cảm thấy hạnh phúc khi anh nhìn thấy những người sống sót - đã sớm nhận ra rằng những người này có thứ gì đó để tin vào. Những người còn sống sót của Reidan bị đóng dấu máu đỏ như một ấn phong. Đó là máu của kẻ khác, không phải máu họ đổ ra. Grid nhớ lại chủ nhân của lâu đài đằng sau Cranbel và nắm được tình hình.

‘Đừng bảo mình là Marie Rose...?’

Cô ta đã cứu người dân của Reidan khi thờ ơ đến mức ấy với máu mủ của mình và không thể cảm thấy chút nhân tính nào sao? Lúc Grid đang cảm thấy bối rối, một dòng máu đã dâng lên từ ngay bên cạnh Grid và tách ra làm hai. Mái tóc dài đan xen với một bóng tối như vực thẳm đã cù vào má Grid trước khi dần lắng xuống.

“Vậy thì.” Một giọng nói tuyệt trần từ đôi môi đỏ mọng tương phản với làn da trắng muốt. Người dân của Reidan - vẫn đang kêu lên về phía Grid - đã lập tức bị quyến rũ và im lặng. Chỉ còn giọng của cô ta là vang vọng trong khu vực dưới lòng đất, nơi sự câm lặng đã bao trùm. “Kẻ nào đã ăn cánh tay chồng yêu của ta?”

Kẻ mà Beriache, một trong tam ác nguyên bản, sinh ra bằng cách từ bỏ mạng sống của bà ấy—đôi mắt đỏ của Marie Rose tỏa sáng rõ ràng trong bóng tối. Không có sự buồn chán trong đôi mắt cô ta lúc lần lượt liếc nhìn những con rồng bị thương.

Vua Máu—chẳng ai khác ngoài Grid, người đã ghi dấu ấn rõ nét của cô ta lên thế giới.

[......]

Những con rồng tại hiện trường đã nín thở. Chúng giống với phàm nhân đang hy vọng cơn cuồng phong sẽ nhanh chóng qua đi. Đó là một cảnh tượng phi thực tế được tạo ra bởi sinh vật xinh đẹp và nham hiểm nhất trần đời.

Ngay sau đó, Xenon mới muộn màng rơi xuống và phá vỡ sự im lặng.

Cranbel là kẻ đầu tiên phản ứng.

[Ta là kẻ đã làm hại Vượt hạng vũ trang Thần.]

Cranbel nói sự thật. Hắn lên tiếng một cách kiêu ngạo mà không có ý định bao biện cho những con rồng khác hay né tránh trách nhiệm. Hắn thực sự là một con rồng cao quý. Rõ ràng là lý do tại sao các thành viên tòa tháp cảnh giác và sợ hãi tộc rồng là vì những định kiến sai lầm được gieo rắc bởi một số con rồng bị khùng như là cuồng long, ác long, rồng sành ăn, và hỏa long.

‘Hayate đã nói rằng mọi con rồng đều điên rồ... Mình không thấy chuyện đó là như vậy chút nào.’

Grid nghĩ như thế lúc anh nhìn vào những người sống sót và sự thù địch anh cảm thấy đối với Cranbel đã tan vỡ.

Sau đó, máu phủ kín trường nhìn của Grid. Marie Rose đã bay đến từ xa và giật đứt toàn bộ chi trái của Cranbel, khiến cho máu phun vọt lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!