Chương 1593
Tin tức về cái chết của Beriache đã là một chủ đề nóng hổi giữa tộc rồng. Một số chúng còn bị sốc.
Tam ác khởi nguyên—Beriache có lẽ phải chịu lời nguyền, nhưng bà ấy vẫn là con gái của Yatan. Theo một cách nào đó, đây có thể được gọi là địa vị cao quý nhất trên thế giới sau các cổ long và các vị thần khởi nguyên trong hệ thống phân cấp. Đó là một vị trí tự nhiên để tận hưởng cuộc sống vĩnh hằng và đạt được mọi thứ bà ấy đặt ra.
Ấy thế mà bà ấy đã tự mình chọn cái chết. Đó là để đổi lấy việc trao cho con của mình toàn bộ quyền năng của bà ấy. Tức là sự báo thù mà bà ấy cảm thấy đối với Baal nằm ngoài sức tưởng tượng và nó cũng là bằng chứng cho thấy sức mạnh của bà ấy không thể làm hại Baal.
‘Marie Rose.’
Tồn tại kế thừa quyền năng và khát vọng của Beriache. Cô ta được chọn làm phương tiện để xử lý Baal và các kỹ năng của cô ta thật đáng kinh ngạc. Bằng cách tùy ý thao túng dòng chảy của máu và ngay lập tức tinh luyện mana được tim cô ta hấp thụ thành quỷ lực, không hề có giới hạn cho cơ thể và phép thuật của cô ta. Dường như cơ thể và phép thuật của cô ta hoàn toàn liên kết với ý thức. Đó là cảnh giới hiện thực hóa ý chí của cô ta ngay khi nó được hình thành.
Rất đúng khi so sánh nó với việc vận hành Tâm Kiếm. Dĩ nhiên, nó không phải Tâm Kiếm của Muller, mà là một Tâm Kiếm bình thường. Tuy nhiên, thế này là đủ rồi. Diện mạo của cô ta vượt trên một thượng nhân và gần với một bậc chí tôn.
Chi bên trái của Cranbel đã bị xé ra toàn bộ. Cô ta tiếp cận với tốc độ không ngừng và xuyên qua phòng thủ tuyệt đối bằng quỷ lực, xé toạc vảy, thịt, và xương. Vũ lực, phép thuật, và quyền năng hoàn toàn được tích hợp và phát huy sức mạnh của chúng.
Cranbel có một sự thấu hiểu nhất định.
‘Cô ta không phải một đối thủ mà ta có thể thắng trong trạng thái này.’
Do đó, hắn chỉ đơn giản cho đi các chi của mình. Hắn không kháng cự.
Marie Rose nhận thấy. “Ngươi biết là ngươi đã phạm phải một trọng tội.”
[Ngươi đang luận tội với một con rồng đấy à? Ngươi độc ác đến mức cai trị bằng vũ lực áp đảo, giống như đứa con của ác quỷ đã chống lại Baal.]
Tất cả các con rồng đều giống nhau chỉ vì chúng là rồng ư? Marie Rose ngậm miệng lại lúc cô ta sắp đánh trả. Đây là sự cân nhắc tới địa vị của Cranbel.
Một sinh vật dường như chứng minh sự tồn tại của rồng phản quang. Cranbel hẳn là hậu duệ trực hệ của một con cổ long. Hắn xứng đáng được tôn trọng. Chồng yêu của cô ta đã đẩy hắn tới mức này... anh ta đỉnh thực sự.
“Hưhưt.”
“......?”
Grid giật mình lúc anh đang nhìn chằm chằm vào Marie Rose một cách vô hồn. Cô ta chợt quay qua mỉm cười với anh và anh cảm thấy trìu mến lẫn ám ảnh hơn mọi khi. Anh có ý niệm rằng sẽ chả lạ gì nếu anh bị bắt cóc như thế này và bị đặt vào một cỗ quan tài cho đến hết đời.
[Vượt hạng vũ trang Thần Grid. Một kẻ vĩ đại làm lu mờ cả tháng năm.]
Ánh mắt của Cranbel cũng hướng vào Grid. Đó là với tuyên bố rằng hắn sẽ không giết Grid.
[Trong tình huống hiện tại, ta cũng phải chuẩn bị cho cái chết nếu muốn làm hại ngươi. Ta sẽ tuân theo lý tính và từ bỏ giao ước. Ngươi sẽ cho phép chứ?]
“......”
Tim Grid đập nhanh. Anh cảm thấy sự tôn trọng trong những lời ‘cho phép chứ’. Cranbel là một sự sống mạnh mẽ không có lý do để cảnh giác với Grid. Ngay cả vậy, đối tượng mà hắn miễn cưỡng hành động chống lại lúc này là Grid, không phải Marie Rose. Hắn đang thỉnh cầu sự thông cảm từ Grid, không phải từ Marie Rose. Chuyện đó được hiểu là hắn không muốn phớt lờ Grid. Grid dường như biết được tại sao Cranbel lại không làm hại người dân ngay cả sau khi phá hủy Reidan.
‘Cranbel là một thực thể biết cách quan tâm tới kẻ yếu.’
Hắn có một tính cách rất tốt. Nó giống như Xenon vậy. Có rất nhiều sự tôn trọng.
Grid cười nhẹ và nhìn Marie Rose. Cô ta tới gần Grid và đưa cho anh các chi của Cranbel.
“Chà, hắn đã trả giá một chút cho tội lỗi của hắn rồi. Hãy làm bất cứ cái gì mà chồng yêu muốn sau chuyện này đi.”
Tức là anh có thể đuổi Cranbel đi. Marie Rose cũng sẽ gặp gánh nặng nếu có một cuộc chiến sinh tử với Cranbel. Tỉ lệ thắng tuy cao đấy, nhưng cô ta đánh giá rằng hy sinh sẽ rất lớn. Cô ta cũng quan ngại về những rắc rối tới từ việc giết một con rồng.
Tộc rồng là những chén thánh độc. Cô ta có thể trở thành mục tiêu của một con cổ long. Điều đó là không tốt cho Marie Rose - kẻ phải hoàn thành nhiệm vụ giết Baal. Hơn bất cứ thứ gì khác—
‘Sở thích của anh ta là độc nhất vô nhị.’
Marie Rose ưu tiên tâm can của Grid. Một con rồng điên thì có gì là tốt chứ? Dù vậy, Grid vẫn nhìn Cranbel với ánh mắt thiện chí mặc cho Cranbel là kẻ đã khiến anh tả tơi. Cô ta không muốn sự oán giận của Grid sau khi giết Cranbel. Nếu cô ta kích động thù hận tại thời điểm mà lời cầu hôn của mình vốn đã bị khước từ, thì sự đoàn kết của họ còn lâu mới vươn tới được...
“Được rồi. Thay vào đó, ta có một điều kiện.”
Cảnh Grid đưa ra điều kiện cho con rồng đã gợi lên ký ức của Marie Rose. Cô ta nhớ về cái ngày mà Grid gỡ phong ấn của cô ta và yêu cầu được tha mạng. Thật vui khi nhìn thấy vẻ ngoài tự tin của của anh ta. Cô ta nghĩ rằng đôi mắt tỏa sáng hoàn toàn giống với những vì sao.
[Điều kiện là gì?]
“Ta hy vọng về sau ngươi không trả đũa ta.”
[Tất nhiên. Sự trả đũa đến từ hận thù. Ta có cảm xúc tốt đối với ngươi, nên ta sẽ không bao giờ làm hại ngươi.]
Grid đã từng thấy nụ cười của một con rồng. Đó là một biểu cảm mà chính những con rồng cũng không biết.
Vào khoảnh khắc này, Cranbel đang có cùng biểu cảm với Ifrit. Chỉ là nó đã nhanh chóng bị xóa.
[Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại.]
Cranbel thậm chí không cho anh cơ hội nói lời từ biệt. Những chiếc vảy bạc trong suốt dường như phản chiếu ánh trăng đang chảy qua những kẽ nứt của trần hang động đổ sập lúc hắn che giấu bản thân và biến mất như một lời nói dối. Điểm mạnh của một con rồng bạc nhất định là ở khả năng ẩn thân.
[Ta sẽ quay về bây giờ.]
[Thật vinh dự khi được ở cùng ngươi.]
Basque và những con rồng khác lần lượt rời khỏi hiện trường. Chúng không còn ý muốn chiến đấu. Đó không phải một câu chuyện thơ mộng về cách họ gắn bó trong khi chiến đấu cùng nhau. Đó chỉ đơn giản là vì chúng thấy đôi mắt của Marie Rose. Không có con rồng nào sẽ gây ồn ào trong địa giới của cô ta khi cô ta được giải thoát khỏi Lời nguyền Lười biếng.
“Có bất kỳ cách nào để chữa lành cho hắn không...?”
Grid lo lắng nhìn con rồng duy nhất không thể rời khỏi đây.
Xenon—hầu hết vảy của hắn đã rụng xuống để đổi lấy việc bảo vệ Grid và hơi thở của hắn đã tàn đi. Thật buồn khi thấy da bỏng và xương gãy nhô ra từ chúng. Chỉ là thật may mắn khi cái sừng còn nguyên.
Giữa dân chúng xảy ra xôn xao. Họ không thể nắm bắt được tình hình. Hiển nhiên thôi. Đối với thường dân, tộc rồng không khác gì các vị thần. Hầu hết mọi người không thể thấy một con rồng trong cả cuộc đời họ. Ấy vậy mà hôm nay, người dân của Reidan đã thấy tận 5 con rồng. Tại sao chúng tới Reidan để đánh nhau và tại sao lại lặng lẽ lui bước...? Không thể nào suy luận tình hình được. Họ chỉ nghĩ rằng Bệ Hạ đã lập được một thành tích khác.
Không ai biết Xenon là kẻ đã biến Reidan thành tro bụi. Đó là vì người thường không thể phân biệt vẻ ngoài của rồng. Trong mắt họ, toàn bộ những con rồng hôm nay đều trông giống nhau. Có một hạn chế khi nhận dạng thứ gì đó to lớn đến vậy và họ không biết kẻ nào đã hủy diệt Reidan.
“Tộc rồng không dễ chết thế đâu. Hắn sẽ sớm hồi phục thôi.”
Marie Rose là kẻ đã giải cứu người dân của Reidan khỏi Xenon. Cô ta đã đích thân chứng kiến cảnh tượng Xenon biến Reidan thành tro bụi. Ngay cả vậy, cô ta không buồn nói với Grid. Cô ta tò mò về cách Xenon sẽ hành động.
Hiện giờ, cái mạng của Xenon thực sự là do Marie Rose nắm giữ. Nếu Xenon tỉnh lại và lừa Grid, Marie Rose đã lên kế hoạch chặt các chi của hắn. Một kẻ rác rưởi lợi dụng tấm lòng trong sáng của bạn đời cô ta… cô ta sẽ không ngồi yên đâu.
[......]
Sau một lúc, Xenon đã mở mắt. Đúng như Marie Rose đã nói. Tốc độ hồi phục vượt qua cả lẽ thường. Những cái xương gãy đã nhanh chóng nối lại và tìm được vị trí của chúng, trong khi da cháy thì lấy lại độ bóng.
‘Nó khiến mình nhớ đến Michael.’
Tuy nhiên, Michael thể hiện khả năng tái tạo xuất sắc ngay cả trong trận chiến, còn tộc rồng thì bị hạn chế trong chiến đấu. Đó có lẽ là vì xu hướng hung hăng của một con rồng. Dòng chảy pháp lực của chúng tập trung vào tấn công hơn là hồi phục. Những cái vảy bắt đầu phát triển trên cơ thể Xenon lúc Grid đang cảm thấy ngưỡng mộ. Chỉ là nó rất mỏng. Đối với tộc rồng, vảy là áo giáp của chúng và dường như cần thêm thời gian để tái tạo trước khi chúng trở nên rắn chắc.
“Ngươi đã tỉnh lại chưa?” Grid không giấu nổi vẻ lo lắng của anh khi hỏi. Anh bắt gặp đôi mắt to của Xenon - lộ ra mà không bị lớp màng tối đen nguyên chất che đi.
Grid có thiện chí với Xenon - kẻ đã chiến đấu cùng Grid trên lưng hắn. Ngay cả với một thân thể bị thương, hắn cũng đã bảo vệ Grid trước nguy cơ tử vong ở giây phút cuối cùng.
[......]
Đôi mắt ấm áp của Grid khiến Xenon trải qua những triệu chứng xa lạ. Hắn cảm thấy nhói đau trong tim. Nó khiến hắn cảm thấy rất đau buồn mặc cho cơn đau không lớn.
Xenon nhớ lại—khung cảnh con người vùng vẫy để bảo vệ lẫn nhau lúc hắn biến thành phố thành tro. Hắn nghĩ cảm xúc của họ lúc đó sẽ giống với những gì hắn đang cảm thấy bây giờ. Rồi cảm giác tội lỗi tràn vào. Những hành động của hắn khi làm hại con người—những hành động này - lẽ ra là tầm thường - chợt trở thành một tội lỗi.
[Ta xin lỗi. Con rồng đã phá hủy thành phố của ngươi và làm hại người dân của ngươi... không ai khác chính là ta.]
“......”
Vẻ mặt Grid cứng lại, nhưng chỉ là trong chốc lát. Grid nhận thức rõ con người là gì đối với tộc rồng—những con bọ. Không hơn không kém. Tộc rồng không cho con người ý nghĩa nào cả. Chúng không cảm thấy thích, ác ý, hay sát khí. Vậy mà khoảnh khắc này, vẻ mặt Xenon ngập tràn buồn bã và hối hận. Không chỉ vì hắn lấy làm tiếc cho Grid. Dường như hắn có cảm xúc đối với những người mà hắn làm hại - điều mà hắn chưa từng cảm thấy trước đây.
Grid cảm nhận bằng trực giác. Những gì Xenon đang thể hiện lúc này là tiền đề cho một thay đổi lớn sẽ xảy ra vào ngày nào đó.
“Nếu ngươi thực sự xin lỗi, hãy lãnh trách nhiệm và giúp đỡ những người đã mất nhà cửa và gia đình.”
[...Rất sẵn lòng.]
Ánh trăng dội xuống chiếu sáng lên Grid và con rồng. Cặp mắt khổng lồ của con rồng với cái đầu hạ thấp không thể đối diện với Grid và Grid - người lặng lẽ vuốt ve cái mũi của con rồng.
[Vượt hạng vũ trang Thần Grid đang viết nên trang sử thứ mười bảy.]
[Nó bắt nguồn từ lời thú tội của một con rồng cúi đầu.]
***
Sở dĩ Cranbel được gọi là rồng ẩn hình không phải vì hắn không có đủ sự nhận thức. Rồng bạc Cranbel là bậc thầy về biến dạng. Hắn dễ dàng bóp méo và che giấu không chỉ ngoại hình của hắn, mà còn cả bất cứ hiện tượng hay khái niệm nào.
[Hụa...!]
Trong cuộc chiến hôm nay, Cranbel không hề dùng ẩn thân. Đó là do Grid. Hắn quyết định rằng Grid không phải một đối thủ có thể xử lý được trong khi duy trì khả năng ẩn thân của mình. Cranbel đã bóp méo thứ gì đó khác hơn là ngoại hình của hắn. Đó là máu. Nói cách khác, hắn đã lan truyền ý nghĩ sai lầm.
Cranbel đã bị sốc khi bị chém bởi kiếm kỹ của Grid - thứ gợi nhớ đến Võ Thần Xi Vưu. Hắn đã hứng chịu một chấn thương khá nghiêm trọng. Dĩ nhiên, nó không phải một vết thương trực tiếp dẫn đến cái chết, nhưng hắn không hề ổn như lúc hắn xuất hiện.
Cranbel nghĩ về chuyện đó.
Nếu Grid nhận ra được hết tình trạng của hắn thì sao? Nếu Grid không thất vọng thì sao? Chẳng phải cuộc chiến hôm nay sẽ dữ dội hơn một chút rồi ư?
Rồi hắn lắng nghe lời thú tội của Xenon in hằn vào thế giới, và trang sử của Vượt hạng vũ trang Thần - kẻ đã tha thứ cho hắn.
Cranbel từ từ và cẩn thận băng qua sa mạc. Bóng mờ mà hắn đổ lên những nơi hắn bay qua thực chất là máu chứ không phải bóng râm.
Cranbel một lần nữa biết ơn hiện diện của các thành viên tòa tháp - những người đã chặn đường tiếp cận của các con rồng khác từ rất xa.