Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1599: Chương 1594

Chương 1594

[Lũ các ngươi...! Đám chuột nhắt sống trốn tránh và luôn quấy rầy bọn ta vào mỗi thời khắc quan trọng...!!]

Cặp mắt của rồng hàng đầu Kubartos có màu đỏ tươi. Nó gợi nhớ đến một ngọn lửa rực cháy, nhưng lời diễn đạt rằng hắn đang khóc ra máu thì thích hợp hơn. Kubartos mang hận thù nhiều hơn là sát khí. Cấp độ của các thành viên tòa tháp quá cao để tức giận và có ham muốn giết người. Chính xác mà nói, hắn miễn cưỡng kích thích Hayate.

Người giết Rồng—ông ta vốn đã từng giết một con rồng, thế mà theo một cách mâu thuẫn, ông ta bị loại khỏi bất kỳ sát khí nào. Nó vẫn đúng là như vậy ngay cả khi khái niệm suy nghĩ liên kết trực tiếp tới sức mạnh. Ông ta không thể hiện sự sẵn lòng làm hại Kubartos. Do đó, ông ta càng đe dọa hơn. Ông ta như một quả bom sắp phát nổ.

[Tránh đường ta ra!]

Cách đây chưa lâu, Kubartos nghĩ mình đã rất may mắn. Hắn tỉnh dậy đúng lúc và tổ của hắn nằm ở trung tâm lục địa. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của 5 con rồng và coi đó là một thời cơ để kiếm ăn.

Ý chí của rồng ẩn hình - được chia thành hàng trăm - đã làm biến dạng khu vực và trì hoãn thời gian đến hiện trường, nhưng Kubartos ở cùng bậc với rồng ẩn hình. Hắn có tiềm năng phá vỡ mê cung được thiết đặt bởi rồng ẩn hình. Đấy chỉ là vấn đề thời gian thôi. Khoảnh khắc ý chí của rồng ẩn hình phai mờ và sự biến dạng lan ra khắp nơi bị xóa bỏ, Kubartos đã xác định thành công tọa độ của hiện trường. Dịch chuyển tức thời tới đó là đủ rồi.

Đúng lúc tưng bừng thì các thành viên tòa tháp lại xuất hiện và chõ mũi vào. Chuyện đó khá là đáng sợ. Thánh Kiếm Biban cùng võ thuật gia Ken - kẻ khiến lớp vảy trở nên vô nghĩa - đều khá khó chịu. Chưa kể, Fronzaltz - kẻ đã khôi phục báu vật của cự nhân tộc - đã nhắc rõ cho hắn lý do tại sao cự nhân tộc của quá khứ lại phải diệt vong.

Hayate... ông ta là mặt trời giữa những ánh sáng thấp kém hơn.

Kubartos cảm thấy áp lực khủng khiếp chỉ bởi việc Hayate đang hỗ trợ họ từ đằng sau.

“Bọn ta cũng muốn tránh đường,” Hayate mở miệng. Mái tóc vàng của ông ấy tung bay trong khí quyển đang rít lên lúc ông ấy bị đè nặng một Long Hãi. Gương mặt lộ rõ của ông ấy có một biểu cảm sâu sắc.

“Làm sao bọn ta có thể dám chặn đường của rồng? Tuy nhiên, bọn ta không thể rút lui vì bọn ta quan ngại về tình hình khi ông trở nên quá mạnh mẽ so với bây giờ.”

[...Lũ súc vật đáng ghét.]

Kubartos may mắn khi có được cặp mắt tinh tường xuất chúng. Nếu thứ bậc của hắn thấp hơn một chút, hắn đã chẳng nhận ra sự khiêm tốn của Hayate và hẳn đã gây ra một tình huống không thể cứu vãn. Hắn sẽ mắc sai lầm là tiến vào một cuộc chiến sinh tử.

Đôi mắt xanh dương của Hayate chợt rịu xuống một cách bình tĩnh. “Có vẻ là hoàng hậu máu đã mở mắt. Ông từ bỏ vào thời điểm này không phải là tốt hơn sao?”

[Xì...]

Rồi điều gì đó đáng kinh ngạc đã xảy ra. Con rồng - che cả mặt trăng bằng cơ thể như núi của hắn - đã bắt đầu quay đi.

Sự khuây khỏa nhẹ nhàng vụt qua mặt của các thành viên tòa tháp, những người đang nín thở vì căng thẳng.

[Lũ các ngươi... ngày nào đấy, các ngươi nhất định sẽ phải đền tội.]

Đó là một lời nguyền chắc chắn sẽ trở thành sự thật. Long Ngôn của Kubartos quấn quanh số phận của các thành viên tòa tháp. Đấy là cho đến khi nó bị xóa đi bởi kiếm quang của Hayate. “Cảm ơn vì quyết định của ông.”

[Hayate...! Ngươi sẽ chết một cách tàn nhẫn nhất.]

Kubartos lườm Hayate như thể hắn muốn giết Hayate trước khi cuối cùng cũng bỏ đi. Các thành viên tòa tháp hoan hô vì nhẹ nhõm trong khi Hayate thì im lặng. Hai bàn tay được giấu sau lưng ông ấy đang run rẩy.

Một bậc chí tôn—Hayate là một bất tử nhân không thể chết theo ý mình. Thế nên, ngày nào đó, tộc rồng chắc chắn sẽ đạt được dấu chấm hết của ông ấy và nó sẽ lấy hình thức khủng khiếp nhất trên đời...

“Ta không biết là Kubartos sẽ rút lui dễ đến thế.”

“Rốt cuộc thì, nó đã xảy ra như Hayate nói. Ta thực sự rất mừng.”

Các thành viên tòa tháp chỉ mở miệng đúng cách sau khi trở về tòa tháp. Một sự cố rất lớn nơi có tận 5 con rồng chạm trán—sự cố hẳn đã có thể trở thành thảm họa lớn nhất lịch sử, nhưng nó lại kết thúc trong an toàn mà không có thêm con rồng mới nào xuất hiện.

Cơ hội mà Hayate nhắc đến—đó là nhờ màn trình diễn của Kỵ sĩ Rồng Grid. Họ không ngờ là anh sẽ hợp lực với 4 con rồng để khiến rồng hàng đầu lui bước... điều đó vượt quá kỳ vọng của họ. Không sai khi nói đó là chuyện mà chỉ Grid mới có thể thực hiện được trên đời.

“Grid là phước lành của nhân loại,” Biban nói trong khi vuốt ve Kiếm Gujel.

Một thanh kiếm báu nhục hóa Đồ Long Kiếm của Hayate một cách vật lý—nó đủ làm thỏa mãn so với kiếm thuật thực sự của Hayate. Khi kết hợp với Vô song Kiếm, uy lực đủ để dễ dàng cắt vảy của một con rồng.

Biban rất tự hào về Grid. Đây chắc hẳn là cách ông ấy sẽ cảm thấy về con của mình nếu ông ấy có một đứa con.

“Grid là số một,” Betty cũng đồng tình. Bà ấy thậm chí còn có ảo giác rằng quả tim đã ngừng đập của mình đang đập trở lại.

“Nếu không vì Grid... một con quái vật khổng lồ chắc hẳn đã ra đời ngày hôm nay.”

Toàn bộ các thành viên tòa tháp, bao gồm cả Fronzaltz với Redwolf, đều mỉm cười hạnh phúc.

Các thành viên của Tòa tháp Thông thái—những anh hùng đã chiến đấu vì hòa bình thế giới trong nhiều năm tin tưởng và dựa vào Grid.

Vừa đúng lúc, một trang sử mới của Vượt hạng vũ trang Tháng đã được in dấu lên thế giới. Nội dung bao hàm một con rồng trực tiếp thú nhận những tội lỗi của nó với một vị thần và chưa từng có trong bất kỳ thần thoại nào.

Hayate run rẩy.

***

“Ohhh!”

Người dân của Reidan đang vô cùng kinh ngạc. Đó là vì thành phố trở thành tro bụi đã nhanh chóng được khôi phục lại về hình dáng ban đầu.

Xenon dễ dàng hiểu và nhớ được nền văn minh đã hình thành. Hắn đã dùng phép thuật của Long Ngôn để lập nên quy tắc giúp dễ dàng khôi phục mọi thứ hắn phá hủy. Tuy nhiên, tới cả tộc rồng cũng không thể hồi sinh người chết. Hơn nữa, địa ngục đang ở trạng thái xấu đi. Khó mà gây ra sự luân hồi vì dòng sông luân hồi không hoạt động đúng cách.

[Sinh mạng của 2.788 người đã chết vì ta... Ta sẽ trả lại cho ngươi bằng vảy của ta. Ta cũng sẽ cố gắng chăm lo cho các thành viên của gia đình những người đã chết nhiều nhất có thể.]

Rồi điều gì đó đáng ngạc nhiên diễn ra.

[Đặc sản mới, ‘Vảy Rồng’, sẽ được thêm vào ‘Reidan’, một thành phố của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Nó sẽ được duy trì trong 20 năm tới.]

[Hiệu ứng mới, ‘Tội lỗi của Rồng’, sẽ được thêm vào ‘Reidan’, một thành phố của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Dưới các điều kiện nhất định, một số hiệu ứng có lợi sẽ xảy ra.]

“......”

Tâm trí Grid đang trong trạng thái rất nặng nề. Anh đã viết một khúc tráng ca và tận hưởng sự gia tăng mạnh trong địa vị, nhưng anh không hề vui. Đương nhiên rồi. Anh cảm thấy có lỗi với những người đã chết. Anh căm phẫn sự bất lực của mình vì đã không bảo vệ được họ và nghĩ rằng đó là một thực tế phũ phàng khi anh phải tha thứ cho kẻ đã hại họ. Dù vậy, biết làm sao bây giờ. Grid tự an ủi bản thân như thế.

Anh sẽ đẩy nhiều người hơn nữa vào chỗ chết nếu làm Xenon bị thương để đáp lại sự căm phẫn của người dân. Hơn nữa, Xenon đã thành thật xin lỗi. Hắn thể hiện quyết tâm cống hiến mạng sống của mình cho Grid. Trên hết, hắn đã khôi phục hoàn toàn Reidan và ban một phước lành mới.

‘...Vì thế nên mới khó mà ghét hắn.’

Họ đã thấy bóng mờ tối tăm hơn trên gương mặt Grid rồi chăng?

“Thảo dân đã được dạy rằng tộc rồng như những thảm họa tự nhiên.”

Thay vào đó, thành viên của gia đình có người chết đã an ủi Grid.

“Những người nhà đã chết của thảo dân... Thảo dân sẽ nghĩ về điều đó như là gặp phải một thảm họa.”

Các thành viên của gia đình có người chết cũng cảm thấy tấm chân tình của Xenon. Họ hiểu rằng gần như là không thể oán giận một con rồng và mơ ước trả thù. Họ chỉ có thể hy vọng một điều.

“Bệ Hạ, làm ơn, gia đình của chúng thần... hãy cứu lấy những người đang đau khổ ở địa ngục.”

Luân hồi—cách duy nhất để cứu những người bị mắc kẹt trong dòng sông luân hồi.

Grid gật đầu với tang quyến, những người cuối cùng đã đưa ra một thỉnh cầu trong nước mắt. “Nhất định rồi.”

Cuộc chiến này đã dạy Grid rất nhiều. Anh nhận ra rõ ràng sức mạnh của các con rồng và phát hiện ra sức mạnh của Baal, kẻ có thể sánh với một con cổ long. Thế nhưng, anh không nản lòng. Cánh tay của Cranbel vảy của Xenon, và sự gia tăng địa vị—Grid đã thu được rất nhiều chiến lợi phẩm. Anh sẽ có thể trở nên mạnh hơn trong tương lai.

Ngoài ra—

“Marie Rose.”

Anh cũng xác nhận lại một đồng minh anh có đáng tin cậy như thế nào.

“Cô có thể tham gia với bọn tôi trong đoàn thám hiểm địa ngục không?”

“Tất nhiên. Cơ mà, lúc này thì khó rồi.”

Viễn chinh địa ngục là lý do Marie Rose ra đời. Cô ta có nhiệm vụ giết Baal với lũ ác quỷ đã hợp tác với hắn để trả lại địa ngục về trạng thái ban đầu. Cô ta sẽ tới thăm địa ngục theo cách riêng của mình vào ngày nào đó, ngay cả khi Grid không yêu cầu. Tuy nhiên, vẫn chưa đến lúc. Sự chuẩn bị là chưa đủ.

Lời nguyền Lười biếng là vấn đề phụ thôi. Marie Rose khám phá ra điều đó bằng cách so sánh mình với Cranbel. Cô ta thiếu sức mạnh. Ngay từ đầu thì, thời điểm vẫn còn quá sớm. Cô ta kế thừa sức mạnh lẫn địa vị từ Beriache mới chỉ vài trăm năm trước. Cần có thêm thời gian để tiềm năng của cô ta nở rộ hết mức. Dòng chảy của thế giới mà Grid đã gia tốc là quá nhanh đối với cô ta.

“Ta cần gặp một số kẻ.”

“Một số kẻ...?”

“Có khá nhiều kẻ hèn nhát đang ẩn náu trên thế giới. Tốt hơn hết là ta nên đi thu hoạch quyền năng đang mục nát.”

Marie Rose nhẹ nhàng đến gần Grid và khẽ nhón gót chân lên. Giây phút vầng trán cùng đôi lông mày đẹp đẽ của cô ta lấp đầy trung tâm trường nhìn của Grid, đầu Grid đã trở nên trống rỗng rồi. Đó là hậu quả khi cảm thấy thứ gì đó vừa dài vừa ẩm ướt len lỏi vào giữa đôi môi anh.

“......!”

Marie Rose nắm lấy gáy Grid bằng một cái chạm nhẹ và cứ như một quái thú vẫn đang chờ đợi ngày này cả đời. Cô ta hết mực xâm phạm cái miệng của Grid. Cô ta dùng cái lưỡi dài của mình để rút ra và hút hết nước bọt của Grid với đà làm khô quắt Grid và giết anh.

Thời gian trôi qua bao lâu rồi? Grid - người đã bị thôi miên một lúc giữa khoái cảm lẫn ngượng ngùng vô tận - đã thở ra một hơi ngắn. Anh thấy đôi môi đầy đặn của Marie Rose đỏ hơn trước rất nhiều. Grid giờ mới cảm thấy đau nhói. Môi anh hơi rách ra. Đó là bởi những cái răng vừa trắng vừa nhọn kia.

“Chồng yêu của ta có vị ngon hơn ta nghĩ.”

“......”

“Ta có thể cầm cự một lúc với chừng này. Hãy để ta nếm lại nó vào lần tới.” Marie Rose biến thành tro đen và tan biến, rời khỏi hiện trường.

‘Điên... điên mất rồi...’

Grid đứng giữa Xenon với dân chúng của Reidan - những người đang nín thở - và run rẩy như một cây thông. Anh còn sợ Marie Rose hơn nữa. Anh nghĩ rằng ngày nào đó, mình sẽ bị cô ta ăn thịt. Cho tới lúc không còn lại nổi một giọt máu nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!