Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1600: Chương 1595

Chương 1595

“...Ực.”

Trở về Reinhardt, Grid đã hạ nhiệt. Anh cảm thấy một áp lực vô cùng lớn. Tay với chân anh đang run rẩy, nên trận chiến khốc liệt với Cranbel lại hiện lên trong đầu.

Mercedes đang đứng trước mặt anh. Với làn da trong veo cùng đôi mắt xanh dương, kết hợp với biểu cảm lạnh lùng, cô ấy gợi nhớ đến băng đá một cách tự nhiên. Đó là một tảng băng trôi giữa làn nước biển xanh thẳm. Nếu cô ấy tới Lục địa phía Đông, chẳng phải cô ấy sẽ được gọi là Nữ hoàng Băng đá sao?

“Em mừng vì anh đã trở về an toàn.”

May mắn thay, giọng nói của cô ấy rất dễ thương. Vấn đề là đôi mắt của cô ấy không cười. Mercedes rõ ràng là đang dỗi. Đó là lẽ tự nhiên. Ngay khi anh nghe tin con rồng xâm lược Reidan, Grid đã đưa ra một yêu cầu nghiêm túc.

Đừng bao giờ đi theo anh. Nếu em đi theo, anh sẽ oán hận em cả đời.

Những lời ‘oán hận’ và ‘cả đời’ được đặt vào với nhau. Thế là chơi xấu.

Mercedes kinh hãi. Cô không thể bất cẩn bám theo Grid được. Cô nhớ lại việc anh không thể chết và chỉ có thể nhìn bóng lưng Grid lúc anh nhanh chóng di chuyển đi xa. Cũng không thể bắt kịp tốc độ của Grid theo cách vật lý được. Đây là tình huống khi các cổng dịch chuyển không hoạt động. Hiệu năng từ Cánh Bạc của cô không đủ để theo kịp Grid - người dùng Thuấn bộ kết hợp với Tầm nhìn Barbatos.

Mercedes bị bỏ lại và nếm trải địa ngục đúng nghĩa. Mỗi phút mỗi giây dường như là vĩnh hằng. Tất cả những gì cô có thể làm là cầu nguyện trong khi dây thần kinh duỗi ra như một sợi dây chun kéo căng. Một hiệp sĩ còn là cái gì khi không thể đứng cạnh chủ nhân của mình đây?

Mercedes cảm thấy vô cùng bơ vơ và tủi nhục. Cô cảm thấy như đang ở đáy hố sâu tuyệt vọng. Cô thắc mắc giá trị sự tồn tại của mình. Irene là người đã đỡ lấy cô trong khi cô đang lay động. Irene đã cảm thấy như thế này lâu hơn bất cứ ai và bao bọc đôi bàn tay mình quanh đôi bàn tay đang run rẩy của Mercedes một cách ấm áp, mặc dù chính cô cũng cảm thấy buồn và sợ.

Mercedes cảm thấy phẩm giá của một nữ hoàng. Cô càng tôn trọng Irene hơn vì đã chăm sóc cô như một người em gái. Do đó—

“Bệ Hạ!”

Cô không dám lấy đi quyền hạn của Irene. Cô lặng lẽ nhìn lúc Irene là người đầu tiên chạy tới chỗ Grid và ôm anh.

“Anh xin lỗi vì đã làm em phải lo.”

Grid có xu hướng đặc biệt yếu mềm trước Irene. Cô ấy sinh ra là con gái của một quý tộc bình thường (?) và trở thành bạn đời của một hoàng đế kiêm một vị thần. Gánh nặng tâm lý cô ấy cảm thấy sẽ rất lớn. Hơn nữa, Grid luôn ở trên chiến trường. Irene luôn ở trong vị thế giả sử lẫn chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất mọi lúc. Có thể dễ dàng hiểu được tại sao mái tóc cô lại đổi sang màu trắng trước khi cô gây dựng thần tính. Anh cảm thấy có lỗi với cô.

“Tại sao anh lại xin lỗi? Ai sẽ trách cứ một người cha trở về sau khi chiến đấu để bảo vệ những người con của mình chứ?”

Basara đã nói điều này : Hoàng đế nên là cha của người dân. Irene đồng ý sâu sắc với tuyên bố của Basara. Dĩ nhiên, với Grid cũng thế. Grid nhớ đến Basara - người đang không ở đây.

‘Mình sẽ phải tới thăm cô ấy thường xuyên hơn.’

Sau lễ cưới, Basara đã trở thành người cai trị Titan và nhanh chóng trở lại Titan. Lý do là vì mỗi giây đều quan trọng để khôi phục thành phố đã sụp đổ sau Đại Chiến Nhân Quỷ, nhưng Grid nghĩ rằng cô ấy cảm thấy gánh nặng.

Một sự thao diễn chính trị—Grid kết hôn mà không yêu thích Basara. Basara cũng biết thế. Cô nghĩ Grid sẽ cảm thấy không thoải mái nếu ở cạnh anh. Đến mức này thì, Grid rất lấy làm tiếc. Bất kể lý do là gì, họ vẫn đang ở trong một quan hệ hôn nhân. Grid có nghĩa vụ dành chút tình cảm cho Basara. Đó là điều mà anh phải thử.

‘...Ngoại lệ là Marie Rose.’

Marie Rose... anh không thích điều đó. Anh không có tự tin để đối phó với cô ta. Anh chỉ sợ hãi thôi.

Grid vô thức chạm vào môi anh, để rồi giật mình. Đó là vì Irene và Mercedes đang nhìn chằm chằm vào anh. Vẻ mặt anh thoáng ửng hồng dường như tạo ra một sự hiểu lầm kỳ lạ. Trực giác Grid cảm nhận được rằng đêm nay sẽ gay go.

“E hèm, Mercedes này.” Grid hắng giọng và đổi bầu không khí. Anh đưa cho Mercedes báu vật mà các giả kim thuật sư đã liều mạng bảo vệ. Dù có nhìn nó thế nào, vật phẩm này vẫn giống một tờ giấy tráng. Anh thắc mắc liệu nó có thực sự là một báu vật hay không.

“Đây là thứ em đã đặt làm. Các giả kim thuật sư đã bảo vệ nó ngay cả khi con rồng biến thành phố thành một biển lửa đấy.”

“Ưh...!”

“......?”

Grid lúng túng. Đó là bởi đồng tử của Mercedes nở ra như một con mèo ngạc nhiên và tay với chân cô thì bủn rủn.

Người thống trị của các hiệp sĩ—diện mạo này không khớp với cô ấy, người là niềm đố kỵ của mọi hiệp sĩ trên đời. Cuối cùng, mặt cô ấy đỏ bừng và cô rút ra một thanh kiếm. Bạch Hổ Kiếm - trong suốt hơn thủy tinh - tỏa sáng với kiếm năng sắc nhọn.

“M-Món đồ đặc biệt gì chứ...?! Em sẽ loại bỏ nó!”

“Ơ không, em đang làm cái g...? Bình tĩnh! Bình tĩnh đã!”

Một sự náo động lớn xảy ra. Grid cố gắng bảo vệ vật thể chứa đựng mồ hôi và máu của các giả kim thuật sư trong khi Mercedes - không dám vung kiếm vào anh - đang vội vã.

***

“Cảm ơn 2 người.”

“Không hổ danh là Grid. Anh còn vượt xa cả ưu ái hay ác cảm.”

Tại Lâu đài Vượt hạng vũ trang, Reinhardt...

Tại nơi bây giờ đã là cung điện của hoàng đế - gần như được đối xử như một thánh địa, Grid và Asuka đã cùng nhau cười rạng rỡ.

[Người chơi ‘Asuka’ đã gia nhập Vượt hạng vũ trang Một.]

[Người chơi ‘Gấu bông Đen’ đã gia nhập Vượt hạng vũ trang Một.]

Asuka đã đạt được giấc mơ của mình. Quyền đặt hàng các vật phẩm từ Grid. Đó là khoảnh khắc cô ta đã hằng ao ước trong nhiều năm. Đó cũng là một thỏa thuận thỏa đáng đối với Grid. Các kỹ năng của Asuka với Gấu bông Đen đã nổi tiếng từ lâu. Họ đã có thể gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội số Một - vẫn còn chỗ mở vì nó chỉ nhận những người chơi xếp hạng cấp cao. Thật dễ hiểu sau khi nghe tin họ đã giải cứu Noll và các ma cà rồng. Biến số lớn nhất của Asuka là ‘quyền lực tài chính’, nên chả có gì lạ khi cô ta có thể tạo ra phép màu bằng tiền.

Bất luận thế nào, Grid cũng biết ơn họ sâu sắc. Họ đã bảo vệ Noll và chọn ở cùng anh.

“Tôi đã nghĩ là có một sự oán hận sâu sắc vì cô không gửi đơn đăng ký thành viên cho tới bây giờ. May mắn là mọi chuyện không phải vậy.”

“Cái đó... như anh biết đấy, tôi đã làm hại các binh sĩ của anh đang canh giữ thành phố của Fenrir. Tôi rất lấy làm tiếc là sợ hãi vì điều đó...”

“Chuyện đó đáng tiếc thật, nhưng... mọi thứ đã thay đổi kể từ đó.”

“...Tôi sẽ là người bảo vệ các binh sĩ của anh từ bây giờ.”

“Kể từ bây giờ, họ sẽ là các đồng sự của cô.”

“Đúng vậy.”

Quan niệm về kẻ thù truyền kiếp đã là quá cũ kỹ và nhỏ nhen. Để chiến đấu chống lại những kẻ thù mạnh mẽ và ác độc hơn, cần phải hiểu và hòa giải với nhau. Hệt như Xenon vậy.

Grid đã lớn mạnh trước khi anh kịp nhận ra. Sau đó—

“Thế nào?”

“Cái này tuyệt đó chứ?”

Asuka lập tức giao phó yêu cầu sản xuất cho Grid. Grid đã đề xuất trước. Đó là vì anh định ở lại xưởng rèn trong một thời gian.

“Đó là một ý tưởng tuyệt vời.”

Asuka là một trường hợp đặc biệt trong số các bậc thầy vũ khí. Cô ta không chỉ xử lý được đủ loại vũ khí, mà còn có khả năng thu về các vũ khí cần thiết. Chẳng phải có một câu chuyện rằng toàn bộ các vũ khí do Grid làm ra trên thị trường đều thuộc về Asuka ư? Kiến thức về vũ khí của cô ta là rất xuất sắc. Đôi mắt cô ta sáng lên khi giải thích cho Grid về hình dạng của những vũ khí cô ta đã ham muốn hàng năm trời. Có một số đối tượng với cách tiếp cận mới đã truyền cảm hứng cho Grid.

‘Một cây chùy... Mình cũng nên thử nó.’

Có một sự thật mà anh nhận ra khi chiến đấu với Cranbel. Những giới hạn đối với chém và đâm. Nếu chiến đấu với mục tiêu có khả năng phục hồi khác thường, phá vỡ và nghiền nát dường như có tác dụng lớn hơn.

‘Vết thương càng phức tạp thì thời gian tái tạo càng lâu. Rất dễ để gây ra một chấn thương.’

Lấy ví dụ, nếu anh nghiền nát ngực của một con rồng có chứa vảy. Các mảnh vỡ của vảy sẽ có thể xuyên qua thịt với nội tạng của con rồng. Anh có thể mong đợi nhiều trạng thái vật lý bất thường hơn. Trên thực tế, nó gần như là thường thức cơ bản. Có nhiều người chơi sử dụng vũ khí cùn làm vũ khí phụ.

Cơ mà, Grid không cảm thấy cần một vũ khí cùn do bản chất của các kiếm vũ. Các kỹ năng chủ động và nội tại của Kiếm Vũ Vượt hạng vũ trang Thần đều chỉ kích hoạt khi cầm một vũ khí dạng kiếm. Sức tấn công áp đảo của Grid chỉ phát huy khi trang bị một vũ khí dạng kiếm. Ngoài các vũ khí tầm xa như cung - phát huy tác dụng lớn trong các trường hợp đặc biệt, anh có nhận thức rằng thật lãng phí khi dùng bất cứ vũ khí tầm gần nào khác ngoài kiếm.

Giờ thì anh đã đổi ý.

‘Ví dụ là, đằng nào thì sức tấn công của một vũ khí làm bằng sắt đêm trăng cũng bị cố định. Sẽ chẳng có vấn đề gì nếu mình không nhận được các hiệu ứng từ kiếm vũ khi càm một vũ khí cùng làm bằng sắt đêm trăng.’

Grid nhận ra rằng hiệu năng mạnh mẽ của các kiếm vũ thực chất đã thu hẹp tầm nhìn và triệt tiêu tiềm năng của anh. Sự thật là anh đã được khai sáng từ các thiết kế vũ khí lẫn ý tưởng mới của Asuka mà cô ta thêm vào mỗi lần giao ra một thiết kế.

“Thế thì tôi nhờ anh vậy.”

“Ừ, tôi sẽ liên hệ khi nó xong.”

“Hưhư, tôi rất hứng khởi khi được tham gia đoàn thám hiểm địa ngục với một vũ khí mới.”

Trong 4 ngày tiếp theo, Grid tập trung vào đơn hàng của Asuka. Anh muốn bao phủ toàn bộ cơ thể Asuka với Gấu bông Đen bằng các vật phẩm mới. Anh không hành động một cách bực bội vì các lý do như anh cần năng lực của họ ngay lập tức hay anh muốn báo đáp họ thật nhanh.

Grid nhận thức được rằng không có gì khẩn cấp ngay lúc này. Anh không định tạo ra đồ bỏ đi vì anh đang vội. Anh cần thời gian để sắp xếp lại nguồn cảm hứng của mình. Trước khi nung chảy cánh tay của Cranbel và vảy của Xenon, anh muốn làm cho tư duy của mình linh hoạt nhất có thể.

‘Nghĩ về nó thì...’

Sự tập trung của Grid tăng đến giới hạn và anh đối mặt với vấn đề cấp bách nhất. Cơn bão của Hỏa Thần - trí giới được hiển linh bởi trái tim của Chu Tước - là lửa. Đó là một thuộc tính không phù hợp với Vượt hạng vũ trang Thần hiện tại. Có lẽ Cơn bão của Hỏa Thần cũng là một trong những nhân tố kìm nén anh.

‘Điều tương tự cũng xảy ra với áo giáp sử dụng Khí huyết của Tứ Tượng.’

Việc anh cần làm là bắt đầu trở nên rõ ràng. Đó là một ý hay khi sử dụng những cái vảy anh được Hayate tặng trước đó và những cái vảy mà Xenon sẽ tiếp tục cho Reidan trong tương lai để thay đổi tất cả áo giáp của anh sang đồ mới. Anh sẽ xin lời khuyên từ Braham với Chu Tước về cách thay đổi trí giới.

‘Có lẽ là mình có Trái tim của Nữ hoàng Sương giá, nhưng...’

Trái tim của Nữ hoàng Sương giá là băng đá không tan. Rất khó để nói phân hạng của Nữ hoàng Sương giá sẽ ngang với Chu Tước. Chu Tước là thần mà. Không chắc rằng Trái tim của Nữ hoàng Sương giá sẽ triệt tiêu được lửa của Chu Tước.

‘Mình chỉ việc hỏi Chu Tước và mình sẽ biết thôi. Mình cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ của Filewolf để lấy sắt đêm trăng. Cánh tay của Cranbel... Mình nghĩ việc nung chảy nó sau khi xong hết những thứ này thì mới là đúng đắn.’

Trên thực tế, Grid thất vọng nhất về sức tấn công của anh. Kiếm vũ dung hợp chập 6 với tất cả các hiệu ứng bổ trợ, bao gồm Kỵ sĩ Rồng—nó vượt qua uy lực Khí huyết của một con rồng trong giây lát, nhưng nó chả có ý nghĩa gì cả. Thậm chí không thể làm xước thanh máu của Cranbel. Anh cần một sức tàn phá mạnh hơn để giết Baal - kẻ được ước tính là hùng mạnh hơn Cranbel.

Tuy nhiên, Grid đã đẩy quá trình sản xuất vũ khí xuống sau cùng. Nó nhằm mục đích phản ứng với bất kỳ thay đổi nào sẽ xảy ra khi thay đổi trí giới và bộ giáp của anh.

“......”

Vẻ mặt Grid đột nhiên đanh lại.

Món quà của Khan. Đó là vì chất độc chứa trong Valhalla của Tình yêu thương Vô bờ bến - thứ mà Khan tạo ra bằng cách đốt cháy phần cuối cùng của cuộc đời mình - hiện lên trong đầu. Đúng thế. Thuộc tính của Valhalla cũng không phải là hư vô. Có khi lần này anh phải nói lời chia tay với Valhalla rồi.

“Tôi không muốn đâu...”

Grid giữ chặt ngực mình bằng một bàn tay lớn. Anh cảm thấy hơi ấm của Valhalla - ấm áp như tấm lòng của Khan - và nghiến răng.

‘Khư... tôi nhất định sẽ cứu ông, Khan à.’

Vẻ mặt Grid nhăn nhó lúc anh khó khăn kìm lại được nước mắt.

***

“Đây là dòng sông luân hồi khét tiếng.”

Vô số linh hồn đang gào thét. Chúng là những linh hồn bị dòng sông bắt lại. Chúng lưu giữ những ký ức của đời mình và chỉ có thể chửi rủa.

“Nơi này... nó chỉ là vùng hạ lưu. Dòng sông trải dài vô tận. Càng đi lên, mọi người sẽ càng nghe thấy nhiều tiếng gào thét của các linh hồn.”

Vẻ mặt Yura u ám lúc cô giải thích. Biểu cảm của những người khác cũng vậy. Họ cảm thấy không thoải mái khi nghĩ rằng những người họ đã từng gắn bó sẽ phải chịu đựng ở đâu đó tại đây. Một số người còn điên tiết.

“Chúng ta không thể cứ tới thẳng Mõm Chó và tập kích Eligos sao?”

Động lực của đoàn thám hiểm địa ngục là rất cao. Người chơi đã tăng trưởng mạnh qua Đại Chiến Nhân Quỷ, trong khi địa ngục mất đi vô số quân đội lẫn các đại quỷ. Chưa kể, toàn bộ các thành viên thám hiểm đều đã thực hiện một vài cuộc tập kích Hell Gao. Họ đã nhận được sự công nhận (?) của Hell Gao và khắc phục những hình phạt của địa ngục. Bầu trời và những ngôi sao méo mó - dường như có đủ loại màu sắc đáng ngạc chồng lên nhau, mặt trăng với hàng ngàn con mắt mở to, và lớp mây mù dày đặc trong không khí không hề đe dọa được đoàn thám hiểm.

Họ đã hoạt động qua địa ngục và không sợ Hắc Kỵ sĩ Eligos. Họ nghe thông tin rằng hắn là một cường giả đã vượt mặt cả một đại quỷ đơn số, nhưng có gì to tát nào? Đoàn thám hiểm đã chứng kiến những màn trình diễn ghê gớm của Tróc Quỷ Yura, Thánh Cung Jishuka, Faker, và Katz. Các thành viên Vượt hạng vũ trang như Regas và Pon đang hỗ trợ họ cũng rất mạnh. Các thành viên thám hiểm tự tin vào kỹ năng của họ.

Thế nhưng, các thành viên Vượt hạng vũ trang lại nghĩ khác. Nhất là, Yura đã nắm được chính xác quyền năng của Eligos.

“Độ khó của Địa ngục thứ 20 cao hơn trước rất nhiều. Eligo vốn đã nếm trải một cuộc tập kích và không thể xảy ra chuyện hắn không thiết lập bất cứ hàng phòng thủ nào.”

Mõm Chó - nơi quản lý dòng sông luân hồi - là một trong những cứ điểm quan trọng nhất địa ngục.

Phải có cơ sở vững chắc cho việc lựa chọn đặt Eligos ở đó. Xét đến thái độ thoái lui của hắn khi cân nhắc danh tiếng của Leraje, dường như hắn có tính khí gần với một chiến lược gia thận trọng. Sẽ không có gì lạ nếu hắn chuẩn bị nhiều lớp bảo vệ để làm những kẻ xâm nhập suy yếu đáng kể và cường hóa bản thân.

-Con à. Ta vẫn thèm muốn con.

“......!”

Cơ thể Yura cứng đờ ra trước giọng nói đột ngột. Cô nhớ rõ chủ nhân của giọng nói này. Một sự sống từng là bước ngoặt lớn trong quá khứ. Cô không thể quên được giọng nói của Đại Quỷ thứ Hai, Amoract.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!