Chương 1597
Đó là sau sự cố nước mắt của Morpheus. Tập đoàn S.A nhận ra rằng chỉ số cảm xúc của Morpheus là rất cao. Họ nhận ra tại sao lại khó phân biệt giữa hàng tỷ NPC với người chơi sống trong Satisfy. Do đó, điều này rất dễ dự đoán. Hôm nay, Morpheus sẽ một lần nữa khóc lóc hoặc tức điên.
“Khiến một con rồng thành ra như vậy... tới mức này thì, cậu ấy thực sự không thể tập kích một con rồng sao? Tôi nghe nói là dù có làm gì thì một người chơi cũng không thể giết một con rồng...”
“Sẽ là quá đáng nếu chỉ đơn giản định nghĩa Grid là một người chơi. Cậu ấy vẫn đang độc chiếm hệ thống Người tiên phong lâu đến vậy. Chính nhờ nhiệm vụ do tòa tháp giao phó mà cậu ấy mới nảy sinh một mối duyên kỳ lạ với Ifrit.”
“Hiệu năng của Kỵ sĩ Rồng tốt hơn mong đợi. Tôi không bao giờ tưởng tượng rằng các con rồng sẽ cho phép Grid lên lưng chúng theo nhóm.”
“Tình hình phù hợp một cách tinh xảo luôn. Grid đóng vai trò một cơ hội cho các con rồng. Dĩ nhiên, tôi không có ý định chê bai màn trình diễn của Kỵ sĩ Rồng. Từ đầu thì, chả phải nó là một danh hiệu tương đương với Người giết Rồng sao.”
Cuộc trò chuyện của các ủy viên rất thận trọng. Họ để ý đến Morpheus - đang ở trên cổ tay Chủ tịch Lim Cheolho. Họ đối xử với Morpheus như một cô gái mới lớn. Đó là trong khi nhớ lại những ngày tháng nhạy cảm của con cái, cháu họ, cháu nội, v.v.
‘Thà thấy nó khóc còn hơn.’
Giám đốc Yoon Sangmin cảnh giác với cơn giận của Morpheus. Ông ấy lo lắng nó có thể gây ra cuộc Đại Chiến Nhân Quỷ thứ hai. Đại Chiến Nhân Quỷ là chất xúc tác cho người chơi phát triển đáng kể, nhưng đó không phải một lễ hội. Một lượng lớn NPC đã chết trong cuộc chiến. Nếu sự cố tương tự lặp lại nhiều lần, nguy cơ cao là một số khu vực sẽ hứng chịu sự thiếu hụt dân cư. Sẽ có những vấn đề với nền kinh tế và chu kỳ của các nhiệm vụ.
“......?”
Các ủy viên đang cảm thấy lo âu thì họ đột nhiên ngẩng đầu. Cảnh tượng hàng chục cái cổ nghiêng cùng lúc giống như trong phim hài vậy.
^^....
...Morpheus đang cười. Nó dùng một biểu tượng cảm xúc rất cũ, hệt như cái ngày nó khóc. Điều này có lẽ là để mua vui cho sở thích lẫn cảm xúc của Chủ tịch Lim Cheolho.
‘Ai cũng biết là Morpheus có mối quan tâm đặc biệt với Chủ tịch-nim.’
Đối với Morpheus, Lim Cheolho là người sáng tạo kiêm cha mẹ của nó. Người yêu và người bạn duy nhất mà nó mở lòng.
“Tôi còn lo là ông sẽ buồn rầu cơ. May quá, có vẻ là ông vẫn ổn.” Chủ tịch Lim Cheolho nói trong khi vuốt cái đồng hồ. Sự nhẹ nhõm vụt qua gương mặt đang tươi cười của ông ấy.
Morpheus đáp lại.
[Tôi đang đánh giá tích cực việc người chơi Grid đã trở thành Kỵ sĩ Rồng. Để mượn cách diễn đạt của con người, rất thích hợp khi nói ‘Tôi đã ăn may’.]
Ăn may á? Morpheus - đứa trẻ của thiên đường - lại đang ám chỉ đến sự may mắn ư?
“...Ý ông là sao?”
[Sau khi thực hiện các thử nghiệm của riêng mình, có 38,98% cơ hội người chơi Grid sẽ trở thành một Người giết Rồng nếu cậu ta không trở thành một Kỵ sĩ Rồng. Đó là kết quả sau khi phân tích chiến lực, xu hướng, các hành xử, cùng tình thế của cậu ta, và độ chính xác là gần 99%.]
“......”
[Có thể hiểu rằng sau khi người chơi Grid trở thành Kỵ sĩ Rồng, cậu ta đã ngăn chặn việc những người chơi tập kích tộc rồng. Điều này nghĩa là không cần phải tạm ngừng dịch vụ của Satisfy do tộc rồng phát cuồng hay áp dụng các biện pháp thuận tiện như là giới thiệu một hệ thống theo mùa. Tôi đề xuất ngài chỉ định hôm nay làm một ngày kỷ niệm.]
“......”
Chủ tịch Lim Cheolho cùng các ủy viên nhận thấy.
Chiến thắng tinh thần của Morpheus... Không, họ nhận ra rằng nó đã học cách thỏa hiệp với thực tại. Theo một cách kỳ lạ, Grid đã làm vặn vẹo tiến hóa của siêu máy tính.
***
Khoảnh khắc anh bước vào tinh linh giới với sự giúp đỡ của bất tử đạo sĩ Bentao. Kraugel có cảm giác như đang lơ lửng trong không gian. Anh lập tức thu lại khung cảnh của tinh linh giới dưới chân mình. Đó là một thế giới tập trung vào một hồ nước lớn đến nỗi có thể được gọi là biển. Xung quanh hồ, khung cảnh thiên nhiên rộng lớn như các khu rừng khổng lồ, những ngọn núi lửa, các sa mạc, và những cánh đồng tuyết đều trải rộng ra. Đó là thiên nhiên hoang sơ, nơi không thể cảm nhận được tác động của con người.
[Bạn đã rời khỏi cơ thể của mình và tiến vào trạng thái tinh thần.]
[Trong trạng thái tinh thần, mọi giác quan đều đờ đẫn.]
[Tỉ lệ đồng hóa của thiết bị bạn đang sử dụng sẽ hạ xuống còn 5%.]
Tỉ lệ đồng hóa mà tân thủ Satisfy sử dụng là 60%. Ngay cả với 60%, vẫn có thể giảm thiểu đau đớn khi lâm trận. Thế còn 5% thì sao? Đó là một con số không thể chấp nhận được với những lối chơi bình thường. Lúc này, anh sẽ tê dại ngay cả khi bị một con quái vật nhai và nuốt sống. À không, nó tới mức mà anh không thể cảm thấy tay chân mình cử động. Thậm chí còn khó nhận ra là anh đang di chuyển bằng cách nào và về hướng nào.
“......”
Kraugel lơ lửng trên trung tâm của hồ nước và có một biểu hiện tinh tế. Đó là vì anh nhớ lại hiện tượng ‘lag’ thường gặp trong các trò chơi trực tuyến cách đây hàng chục năm. Đúng, cảm giác như anh đang bị lag. Suy nghĩ của anh được liên kết với hành động và cơ thể anh loạng choạng. Với một người vẫn luôn chia 1 giây thành vài đơn vị thì chuyện này không dễ gì thích nghi được.
“......”
Dù vậy, Kraugel không phàn nàn. Đối với anh, gian nan là một cơ hội lẫn bước đệm để tăng trưởng. Thử thách càng lớn, anh càng không từ chối. Đúng hơn thì, anh mở rộng vòng tay chào đón nó.
‘Đó là một phương pháp luyện tập mình thật sự khoái.’
Tinh linh là các nguyên tố và linh hồn thuần khiết. Trong thế giới mà chúng sống, cơ thể và máu đều gần như là các vật chất ô uế.
Kraugel trở thành một linh thể do bối cảnh và hoàn toàn hiểu được tình hình. Anh dễ dàng chấp nhận nó và thích nghi. Anh tiến 1 hay 2 bước càng cẩn thận, dáng đi của anh càng hình thành. Sải chân của anh được thiết lập và hướng đi không bị xoay chuyển. Cuối cùng, chuyển động rút kiếm và dùng nó đã trở nên tự nhiên. Đó là một khả năng thích ứng vượt xa cấp độ bình thường.
Tuy nhiên, anh không thể dễ dàng đối phó được các tinh linh bóng tối - những kẻ được cho là quái vật duy nhất trong tinh linh giới. Kraugel phải vượt qua khủng hoảng sinh tử ngay cả với đám tinh linh hạ cấp. Kiếm thuật của anh quá lộn xộn để chém vào những kẻ thù nhỏ bé đang di chuyển trong thời gian thực. Điều đặc biệt chí tử là cơ thể anh phản ứng rất chậm so với suy nghĩ. Có một sự chậm trễ đáng kể trước khi những hành động của anh được thực hiện.
Liệu có hợp lý không khi tập kích Tinh linh Vương hệ Gió trong trạng thái này? Kraugel - còn nghi ngờ - đã chợt có câu hỏi mới.
‘Tinh linh Vương hệ Bóng tối cũng đang hủy hoại ngũ hành đó còn gì?’
Các tinh linh bóng tối được hiểu là các tinh linh sa ngã. Nếu một tinh linh bình thường bị nhuốm màu tà ác hoặc quỷ lực, nó sẽ mất đi tính cách lẫn các thuộc tính hiện có và trở thành một tinh linh bóng tối. Do đó, một công thức đã được thiết lập để tồn tại ở khắp nơi, nhưng... anh nghĩ sự tồn tại của chúng có lẽ là một trong những lý do khiến thế cân bằng của tinh linh giới bị phá vỡ.
‘Từ đầu thì tại sao các tinh linh của tinh linh giới lại biến chất chứ?’
Tinh linh giới là một loại thánh địa. Đó là một không gian dành cho các tinh linh và đúng là không nên có cơ hội để chúng bị nhuốm màu tà ác hay quỷ lực.
‘...Chốt lại thì, thủ phạm là Tinh linh Vương hệ Gió chăng?’
Một Tinh linh Vương không nên tồn tại—chỉ bằng cách loại bỏ nó thì tinh linh giới mới tìm lại được trật tự và các tinh linh bóng tối sẽ bị trục xuất khỏi tinh linh giới. Sau cùng, mục đích của anh không thay đổi.
Kraugel phán đoán trong khi cơ thể anh từ từ gia tốc. Đó là bằng chứng cho thấy anh đang điều chỉnh với trạng thái hiện tại trong khi chiến đấu với các tinh linh bóng tối. Một khi anh kết thúc điều chỉnh một cách hoàn hảo, anh sẽ tập kích Tinh linh Vương hệ Gió và trở về bề mặt, nơi anh sẽ đối diện với sự phát triển triệt để.
Thời khắc anh cởi ra hàng ngàn hay hàng vạn bao cát đang treo trên mình và lấy lại cơ thể nơi suy nghĩ của anh lập tức được đưa vào thực hành—cơ thể cùng các giác quan của anh, những thứ đã trở nên nhạy cảm hơn xưa, sẽ có thể tách 1 giây ra thành nhiều đơn vị hơn nữa so với trước.
***
‘...Không có gì thay đổi là sao?’
Thuộc tính hư vô.
Grid bị ám ảnh với thần tính của mình. Hiển nhiên thôi. Khoảnh khắc phép thuật của Braham - vốn là một phần trong các kiếm vũ của anh - bị loại bỏ, các kiếm vũ đã tiến hóa. Anh phán xét rằng gỡ bỏ toàn bộ các thuộc tính trên những vật phẩm trang bị của anh sẽ mang tới một sự tiến hóa khác.
Thế nên trước tiên, anh đã thử nghiệm. Đó là sau khi hoàn thiện hết các đơn hàng của Asuka với Gấu bông Đen và làm họ ấn tượng. Grid đã thử hoán đổi sang một loạt vật phẩm đa dạng còn lại trong các xưởng rèn. Anh vũ trang mọi chỗ hoặc một số khu vực bằng các vật phẩm không có bất kỳ kỹ năng nào chứ chả nói đến thuộc tính.
Hầu hết các vật phẩm do Grid tự làm đều có các hiệu ứng như kỹ năng, nên anh thậm chí còn mua các vật phẩm trên sàn giao dịch. Anh tiêu tiền của mình để mua rác, nhưng nó chả có tác dụng gì. Phủ kín thân bằng các vật phẩm phi thuộc tính không hề tăng địa vị của anh hay gây ra bất kỳ sự tiến hóa nào hết.
‘Có phải vì cấp độ vật phẩm quá thấp không?’
Grid mở lại sàn giao dịch. Anh đặt phân loại vật phẩm lên một giới hạn cấp độ cao hơn và mua các vật phẩm với giới hạn cấp độ 500 mà chẳng người mua nào sẽ xúc vào thời điểm này. Chúng thậm chí còn là các vật phẩm xếp hạng thường hay hiếm mà không có kỹ năng hay thuộc tính gì hết. Nói cách khác, anh tiêu tiền để mua hàng tồn kho độc hại. Rõ ràng là những người bán - sẽ sớm kiểm tra sàn giao dịch - sẽ khẩn cầu tạ ơn ông Trời. Đó là lời cảm ơn vì đã gửi đến cho họ một đứa dễ xơi.
“...Ưm.”
Không có kết quả gì cả. Anh tự trang bị với những vật phẩm mới theo nhiều cách khác nhau, nhưng Grid không thấy được những gì anh mong đợi. Tới mức này thì Grid đã nắm được tình hình.
‘Các thuộc tính của vật phẩm là không liên quan.’
Anh dễ dàng bị thuyết phục. Các kiếm vũ là nội lực của Grid trong khi các vật phẩm là năng lực mượn từ bên ngoài. Ngay cả nếu một vật phẩm được chế tác bởi Grid, nó cũng không thể là tinh hoa của Grid được. Chẳng lý nào một vật phẩm lại có thể can thiệp vào ‘thần tính’ của Grid và ban những hiệu ứng có hại hay có lợi.
Ban đầu, sức mạnh của Grid nằm ở việc sử dụng toàn bộ các vũ khí. Anh là Vượt hạng vũ trang Thần chân chính chỉ khi anh có thể lấy ra những vật phẩm với các thuộc tính thuận lợi bất cứ khi nào và trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nếu thần tính của Vượt hạng vũ trang Thần được cường hóa bằng cách sử dụng các vật phẩm không có thuộc tính thì đó sẽ chỉ là một sự cưỡng ép hay kìm hãm đối với Grid.
“...Mình vui quá.”
Một nụ cười ấm áp lên tỏa trên gương mặt nhẹ nhõm của Grid. Đó là vì anh có thể sử dụng hết mức bất cứ vật phẩm nào trong tương lai, không phải vì lý do nào khác. Anh mỉm cười vui sướng vì có thể bảo toàn tác phẩm cuối cùng của Khan.
“Filewolf.”
“Hửm?”
“Cùng đi lấy sắt đêm trăng thôi.”
Grid lắc đầu và đứng dậy. Anh đã lên kế hoạch chế tác áo giáp bằng vảy rồng trong chuyến hành trình. Những suy nghĩ vẫn còn lại trong răng nanh của Gujel đã kháng cự và cản trở quá trình nung chảy của Grid. Nó khác với cánh tay của Cranbel và vảy của Xenon. Những suy nghĩ trong chúng lưu tâm rằng các bên liên quan đã đưa ra những thứ có lợi cho Grid.
Grid quyết định rằng chúng có thể được nung chảy mà không cần một lò nung siêu lớn. Đó là dựa trên trải nghiệm thu được từ việc nung chảy cánh tay của Ifrit.
“Được thôi.”
“...Cái gì thế này?”
Mặt Grid đanh lại. Đó là do Filewolf bỗng dưng nằm xuống. Vẻ ngoài của ông ấy - đang quỳ với cả hai bàn tay trên mặt đất không phù hợp với vẻ nguy nga và ngầu của Phi cơ. Cái mông hơi nhô lên là thứ khó chịu nhất..
“Cậu thích cái kiểu này còn gì?”
Filewolf nhớ lại Grid - người đã lần lượt cưỡi trên 4 con rồng.
Không sai khi giải thích thái độ hiện tại của ông ấy là sự ưu ái tốt nhất có thể thấy từ một nhà khoa học không có kỹ năng xã hội - chỉ yêu các cỗ máy phép thuật lẫn kim loại. Vấn đề là Grid không thể đồng cảm với chuyện đó. Có rất nhiều người chứng kiến. Con rồng cúi đầu trước Vượt hạng vũ trang Thần và thú tội...
Người chơi bị mê hoặc với nội dung của trang sử phi lý. Grid thậm chí đã khuất phục cả tộc rồng ư? Không, không phải là thế dù họ có nhìn vào nó như thế nào đi chăng nữa...?
Đám đông - đã tụ tập lại để nhìn ngắm Grid với đủ loại câu hỏi và mong đợi - chứng kiến Filewolf nằm xuống như một con chó. Họ rõ ràng nghe được rằng anh thích cái kiểu này, ngay cả khi chuyện đó gần với sự nhảm nhí hơn.
‘Mình sắp phát điên rồi.’
Grid rời khỏi hiện trường và đám đông náo nhiệt đằng sau như thể anh đang bỏ chạy. Anh hối hận vì chính sách mở cửa được tạo ra để khoe khoang với người khác về khu vườn mà Irene đã trồng.