Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1606: Chương 1601

Chương 1601

Có lẽ là có nhiều điểm giống nhau, nhưng nó hiếm khi lại giống hệt. Cũng như là đến cả hoa tuyết cũng có hoa văn khác, vảy rồng mà Grid nhớ cũng có hoa văn khác nhau. Hệt như vảy của Xenon trong tay anh ngay lúc này.

[Vảy Rồng]

Xếp hạng : Thần thoại

Vảy của rồng xám Xenon.

Bản thân Xenon thành tâm với Vượt hạng vũ trang Thần và chiếc vảy không hề bị hư hại.

Nó là vảy rồng hoàn chỉnh duy nhất tồn tại trên thế giới.

Yêu cầu nung chảy tối thiểu : Sở hữu một kỹ năng sản xuất xếp hạng huyền thoại.

Điều kiện nung chảy : Kỹ năng sản xuất xếp hạng huyền thoại mức độ tinh thông.

Đó là trước khi rời khỏi Reidan. Grid đã nhận được tổng cộng 3 cái vảy từ Xenon. Mỗi cái đều lớn hơn cơ thể Grid, và hoa văn của chúng hơi khác một chút. Ngay cả với thấu hiểu của Grid, anh cũng chỉ nhận thấy khi quan sát cặn kẽ. Hướng góc cạnh thay đổi khoảng 1 độ, kết cấu của phần gốc giống như cánh hoa không giống nhau, có khác biệt về màu sắc ở mức độ khó nhận biết, v.v. Đó là một sự khác biệt không thể bỏ qua nếu anh muốn thực hiện đầy đủ các vũ khí rồng.

Vũ khí của một con rồng—nói cách khác, Grid muốn mô phỏng đầy đủ hoa văn vảy trên cơ thể chúng. Nhất là vũ khí của Ifrit với Cranbel. Có một nghĩa vụ phải hồi tưởng rõ ràng hoa văn vảy của hai con rồng, cách chúng kết nối và cách chúng hoạt động.

“......”

Dĩ nhiên, chỉ mỗi trí nhớ thôi thì sẽ có hạn chế. Grid liên tục phát lại những đoạn phim của 2 con rồng hàng chục hay hàng trăm lần trong lúc anh nung chảy vảy của Xenon và tái tạo chúng thành hàng trăm cái vảy nhỏ. Anh chăm chú theo dõi, nghiên cứu, và ghi chép cách tạo ra hoa văn của mỗi cái vảy.

‘Mình phải tiếp cận nó bằng ý thức tập hợp.’

Phải mất rất nhiều công sức để sản xuất giáp vảy. Nó được làm bằng cách cắt các tấm sắt và may chúng trên vải da như những chiếc vảy. Trong khi đó, bộ giáp rồng mà Grid sẽ tạo ra đòi hỏi sự chăm chút và nỗ lực hơn nhiều. Grid không có ý định thêm da. Anh sợ rằng da của dã thú hay quái vật khác sẽ gây bất lợi cho vảy rồng. Anh không cần da. Bản thân những cái vảy đã có cấu trúc hấp thụ chấn động rồi. Anh sẽ chế tác áo giáp chỉ bằng cách buộc những cái vảy.

Grid chỉ tập trung vào nó để thực hiện tác phẩm mức độ cao nhất mà anh chưa từng thử trước đây. Bằng cách ám chỉ diện mạo của Ifrit với Cranbel, bản thiết kế trống đã từ từ được lấp đầy. Anh cũng nghĩ ra các công cụ và môi trường để thực sự triển khai thực hiện hàng trăm cái vảy được ghi chép trên bản thiết kế.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp. Những cái vảy thậm chí còn chưa được nung chảy, nhưng 2 tuần đã trôi qua

***

Ngay sau một trận đánh lớn khác. Tiếng viết tay lại vang vọng giữa chiến trường vắng lặng. Đó là âm thanh được tạo ra bởi các thành viên Vượt hạng vũ trang.

Các thành viên đoàn thám hiểm địa ngục nhìn theo một cách có phần ngớ ngẩn. Thói quen ghi chép sau mỗi trận chiến đúng là kỳ lạ cho dù họ có nhìn vào nó thế nào đi nữa.

‘Họ đang làm cái gì vậy nhỉ?’

Họ rất muốn nhìn trộm, nhưng không ai vội vàng làm thế cả. Họ biết làm thế là khiếm nhã. Họ cũng đang bận xem lại trận chiến. Đối với những ai không thể yên phận với hiện tại và mơ ước về một cảnh giới cao hơn như những người chơi xếp hạng, việc xem xét lại là thủ tục quan trọng nhất. Lúc họ bước vào một địa ngục sâu hơn, họ sắp xếp thông tin về những quái vật mới và tự mình kiểm tra khi họ chiến đấu. Họ nghiên cứu để có thể làm tốt hơn vào lần sau.

Những bản viết tay của các thành viên Vượt hạng vũ trang cũng giống thế. Lý do họ ghi chép là vì có nhiều thông tin cần ghi hơn người khác. Những ghi chép của họ sẽ có ảnh hưởng nhiều đến tính năng của các vật phẩm mới sẽ được đặt làm từ Grid.

Đúng vậy. Những ghi chép của họ là nguồn gốc của thông tin mà sau này sẽ được chuyển đến Grid. Đó là sự đồng thời nhìn lại những thiếu sót của chính họ và một yêu cầu sản xuất vật phẩm. Nó có lợi cho cả các thành viên Vượt hạng vũ trang lẫn Grid.

Grid thu được thông tin vô tận nhờ vào các đồng sự của mình và các vật phẩm được tạo ra dựa trên thông tin đó sẽ phát triển các thành viên Vượt hạng vũ trang xa hơn nữa.

***

-Phong cách của tuần này nè.

Sau khi đăng xuất, Shin Youngwoo vào phòng thay đồ và đổi sang quần áo thể thao. Quần áo thể thao và quần áo mặc ngoài trời từ thứ hai đến chủ nhật được đặt cạnh nhau ở một bên tủ. Như mọi khi, em gái Sehee của anh đã chuẩn bị chúng.

‘Mình ăn mặc tệ đến thế à?’

Shin Youngwoo có một câu hỏi nghiêm túc khi nhìn vào mảnh giấy do Sehee để lại. Dù anh có nghĩ nhiều như thế nào về nó, Sehee dường như vẫn đang làm quá lên. Thực tế thì, anh ăn mặc có dở đâu. Sehee vẫn đang giúp đỡ anh trong vài năm và anh đã thực hiện một vài buổi chụp hình. Anh sẽ thật ngu dốt nếu vẫn không có gu thời trang.

Vấn đề là anh không phân biệt được giữa các nhãn hiệu. Anh mù quáng thích nhãn hiệu rẻ hơn, nên có những lúc cách phối đồ của anh không phù hợp với lứa tuổi hoặc địa vị xã hội.

Từ đầu nó đâu có như thế này. Shin Youngwoo đã mua xe trước khi mua nhà. Anh không biết về tiêu dùng thông minh. Chỉ cho tới vài năm trước, anh đã có những thứ xa xỉ khác xa với sự thanh đạm. Tuy nhiên, đó không phải một bản năng bẩm sinh. Anh không có tiền nên anh không thể ăn những gì mình muốn ăn và không thể mua những gì mình muốn mua. Anh có những hối hận vì đã trải qua những lúc khó khăn như thế.

Giờ thì Youngwoo đã giải tỏa được điều này. Anh ăn những gì anh muốn ăn và mua mọi thứ anh muốn mua. Anh cũng xây được một ngôi nhà nguy nga. Tiền thì cứ chất đống trong tài khoản của anh Anh không còn thấy cần những thứ xa xỉ nữa.

Đây là một kiểu bản năng giật lùi chăng? Có một sự ảnh hưởng ngược và Youngwoo đã trở nên tiết kiệm lần nữa. Anh không bao giờ tiêu tiền khi mua đồ đạc cần thiết hay ăn thức ăn anh muốn, nhưng anh không đặc biệt bị ám ảnh với những thứ tiêu dùng như quần áo và xe cộ. À thì, cái này không có nghĩa là anh sẽ từ chối quần áo mà em gái mua cho.

“Buổi sáng tốt lành!”

“Buổi sáng tốt lành ạ.”

Tại lối vào của đường dành cho người đi bộ...

Youngwoo và Jishuka đến gần như cùng lúc và chào hỏi nhau rạng rỡ. Gần đây, 2 người họ vẫn đang tập thể dục cùng nhau mỗi sáng. Đó là vì Youngwoo yêu cầu. Giành thời gian với Youngwoo vì bất kỳ lý do gì là điều mà Jishuka mong muốn nhất, nhưng cô biết tôn trọng người mình yêu. Jishuka đã bí mật bám theo Youngwoo và cô thích thú khi ẩn nấp lẫn ngắm nhìn anh tập thể dụng một mình. Cô không bao giờ xâm phạm thời gian riêng tư của anh bằng cách đề nghị cùng tập thể dục với nhau.

“Ngày hôm qua thế nào?”

“Quái vật mô phỏng của Amoract đã tới trong vòng 1 tuần.”

“Lại nữa à? Em không dùng Chân Nguyên Năng lần nữa đấy chứ?”

“Không ạ. Sau vụ đó, Bunsdel và Teruchan đã luôn làm việc với nhau.”

“Có thể thu xếp chuyện đó với vua của các chủng loài khác à?”

“Vâng, quái vật mô phỏng của Amoract nhất định là khác với bản sao của Baal. Có thể dùng nó không hạn chế nhưng nó lại tương đối yếu.”

“Không có hạn chế...”

Khả năng thể thao của Youngwoo với Jishuka rất khác biệt. Tốc độ họ chạy nhẹ không có nhịp nghỉ trong việc thở vượt quá cả tốc độ chạy hết mức của người thường. Thế nhưng, họ nói chuyện không ngừng. Sỡ dĩ Youngwoo đề xuất tập thể dục cùng với Jishuka không chỉ là để tận hưởng một buổi hẹn hò. Đó là để hiểu tình hình của nhau qua việc trao đổi thông tin mới mỗi ngày. Giao tiếp là rất quan trọng.

“Kín hết chỗ rồi.”

Khu Jiwol. Đó là khu hành trình phụ thứ 26 của Seoul - mới được thành lập do ảnh hưởng của Shin Youngwoo. Khu phố nơi Youngwoo sống đã được đặt cho cái tên nực cười là ‘khối-Vượt hạng vũ trang’ và nó có dân số đông nhất trong khu Jiwol.

Lối đi bộ vào sáng sớm có hơi đông đúc và khu vực luyện tập với một số thiết bị tập thể dục chưa gì đã kín người.

“Ôi ôi, là hai đứa à? Dùng cái này đi. Cô không sao đâu mà.” Các bà cô phát hiện ra cặp đôi trẻ đã làm ầm ĩ lên và nhường ghế. Mặt họ có vẻ rất hài lòng. Đó là một thái độ đối với cặp đôi trẻ.

“Aish~ các cô cứ tập xong đi ạ. Cháu chỉ nhận tấm lòng của các cô thôi.” Jishuka giao tiếp một cách hoàn hảo với mọi người mà không cần máy phiên dịch. Về các câu cảm thán được sử dụng thì không có khác biệt nhiều lắm so với người Hàn.

‘Bố mẹ mình thích cô ấy là có lý do cả.’

Youngwoo vui vẻ nhìn Jishuka - người đang cười nói với các bà cô. Bản chất trong sáng và thân thiện của Jishuka luôn khiến anh cảm thấy dễ chịu. Anh cảm thấy như mình đang được bổ sung vitamin và chất dinh dưỡng chỉ bằng việc nhìn vào đó nên càng nhìn lâu, tâm trí và cơ thể anh dường như càng khỏe mạnh ra.

“Grid?”

“Hở?”

“Em mượn người anh một tí được không?”

Youngwoo đang cười tươi thì chợt tỉnh lại. Anh bối rối trước thái độ lo âu và cái đỏ mặt bất chợt của Jishuka.

“Tất nhiên rồi...?”

Youngwoo đáp lại câu hỏi và nghĩ đó là quyết định hay khi anh cho phép điều này. Đấy là vì Jishuka rất vui khi nghe câu trả lời và trông rất xinh. Cái cách cô ấy hơi cụp mắt xuống và cười thật tươi giống với một con chó con. Anh nghĩ là sẽ rất tuyệt nếu cô ấy nằm xuống và ưỡn bụng với gương mặt này. Hầu hết mọi người trên thế giới đều dùng những từ như ‘ngầu’ hay ‘gợi cảm’ cho Jishuka, nhưng Youngwoo thấy rằng cô có một nét quyến rũ dễ thương. Đó là một nét quyến rũ mà chỉ Youngwoo biết.

“Th-Thế thì em sẽ mượn một lúc...?”

“......”

Youngwoo hít một hơi thật sâu. Đó là vì Jishuka đã cởi giày, duỗi thẳng chân và đặt gót chân cô lên vai Youngwoo. Cô ấy rất dẻo. Đôi chân cô cũng dài nữa...

Lúc Youngwoo đang chiêm ngưỡng một bộ phận ahihi, mặt Jishuka đỏ ửng lên như một quả táo. Cô chẳng thể nhìn thẳng vào mắt Youngwoo lúc nghiêng thân trên của mình về phía trước. Trái tim của hai người chạm vào nhau. Họ nghe thấy nhịp tim bùng nổ của nhau ở rất gần.

“Kéo giãn cơ... bọn mình không thể bỏ qua nó được...”

“Ph-Phải...”

Youngwoo nghĩ về mình như một cái cây. Một cái cây giúp đỡ cho các động tác của Jishuka. Anh dồn sức vào thâm tâm mình và giữ nó thật chặt. Thế nhưng, giọng nói run rẩy của anh là thứ mà anh chịu cứng.

“Cả anh nữa... anh có muốn dùng thân thể em...?”

“......”

Đôi tai và trái tim anh ngứa ngáy.

Những ngày này, sáng nào Youngwoo cũng hạnh phúc.

***

Kaang, kaang, kaang...

Tiếng búa đập vào kim loại vang vọng khắp tòa tháp. Nó trong trẻo và đều đặn nên nghe rất dễ chịu. Các thành viên tòa tháp nhớ lại những ngày còn là người thường của họ. Nó làm họ nhớ tới âm thanh của chuông gió cài trên mái hiên ngôi nhà của họ.

“Giờ thì nó giống một nơi mà mọi người sinh sống rồi.”

Các thành viên tòa tháp ở trong phòng của họ trừ khi có một sự kiện đặc biệt. Đó là vì xu hướng truy cầu chân lý của họ cho thấy họ coi thời gian của chính mình mới là quan trọng. Tòa tháp là quá lớn cho 9 người và nó luôn yên tĩnh.

Tuy nhiên, điều này đã thay đổi kể từ khi Grid bắt đầu ở lại đây. Cốt binh Vượt hạng vũ trang bí mật giúp đỡ Biban dọn dẹp, Randy cố gắng theo dõi và học hỏi từ các thành viên tòa tháp, trong khi Filewolf với Noe thì hành động nông nổi. Chỉ riêng hiện diện của họ là đã khiến tòa tháp trở nên nhộn nhịp. Âm anh Grid làm việc - đã diễn ra được một tháng - càng làm tăng thêm sinh khí.

Toàn bộ các thành viên tòa tháp đều hoan nghênh bầu không khí này. Sự cô đơn đã lớn dần trong họ mà thậm chí không hề hay biết. Họ đã chịu đựng những tháng năm với cam kết bảo vệ nền hòa bình thế giới, nhưng thật không may, họ chẳng thể lo cho hạnh phúc của chính mình.

“......!”

Các thành viên tòa tháp đang trầm ngâm đã chợt mở to mắt. Máy dò tộc rồng đang kêu bíp bíp cảnh báo.

“Cái chuyện khó tin gì thế này?”

Vị trí mà con rồng xuất hiện là bên trong Tòa tháp Thông thái. Đó là một tình huống không thể tin được.

Các thành viên tòa tháp rối rít di chuyển. Họ lập tức chuẩn bị cho cuộc chiến và tập trung lại một nơi. Rõ ràng là máy dò hỏng rồi. Chuyện này không bao giờ có thể diễn ra...

Giữa lúc các thành viên tòa tháp đang tự tẩy não chính mình, máy dò dần dần phân tích chính xác vị trí của con rồng. Đó là căn phòng nơi Grid đang ở.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!