Chương 162
Toàn bộ tiến trình của Giải đấu Quốc gia có thể được thực hiện trong Satisfy.
Nhưng chính phủ Hàn Quốc đã mời những người chơi tới Hàn Quốc với mục đích thu hút khách du lịch và quyết định tổ chức một số sự kiện bên ngoài, bao gồm cả buổi lễ khai mạc. Kết quả có được là một sự thành công lớn. Bởi lượng khách du lịch nước ngoài tới thăm Hàn Quốc vào gần 800.000 người, nên hiệu ứng kinh tế được tạo ra dự kiến sẽ vượt quá ước tính của chính phủ Hàn Quốc.
“Nhờ chuyện này mà quyền lực của Tập đoàn S.A đã tăng lên.”
Hiện đã có nhiều quốc gia yêu cầu được chọn làm chủ nhà tiếp theo cho Giải đấu Quốc gia. Các giám đốc điều hành của Tập đoàn S.A xác nhận rằng giá cổ phiếu đã lên như diều gặp gió và nâng cốc chúc mừng.
“Đúng là đôi bên cùng có lợi.”
Chính phủ Hàn Quốc đã có thể tổ chức Giải đấu Quốc gia với sự hỗ trợ từ Tập đoàn S.A, và họ đạt được tăng trưởng kinh tế cao cùng sự ủng hộ to lớn từ công chúng.
Giá cổ phiếu của Tập đoàn S.A tăng lên và họ có thể cho thấy một tầm ảnh hưởng áp đảo. Theo chính sách ‘trả lại 3,6% lợi nhuận cho xã hội’ của họ, quy mô của các doanh nghiệp từ thiện trong tay họ có thể được mở rộng và số người nghèo được hưởng lợi đã tăng lên.
Những người chơi xếp hạng nhận được một số tiền khổng lồ cho việc tới Hàn Quốc, và hàng tỷ người vòng quanh thế giới được xem những chương trình giải trí hay tuyệt vời. Đó là chuyện lý tưởng cho tất cả mọi người, nên có thể hiểu được vì sao mà ai cũng mỉm cười rạng rỡ.
Satisfy đang làm cả thế giới thỏa mãn, giống như ý định của Lim Cheolho khi ông đặt tên cho nó.
“Mình cảm thấy được sự tưởng thưởng này.”
Như những vị thần đã sáng tạo ra một thế giới nơi mọi người có thể hạnh phúc, nhà khoa học ấy đang sáng tạo ra một thế giới nơi mọi người có thể hạnh phúc. Lim Cheolho đã gây dựng nên một thế giới thực tại ảo không có giới hạn.
Ông ấy đạt tới cột mốc mà ông sẽ để lại danh tiếng của mình trong lịch sử như là một nhà khoa học siêu việt.
***
Cheongdam-dong.
“Ỡ đây nhiều bé ngọt nước thế nhờ. Thân hình mãnh mai của các bé đúng khấu vị cúa mình.”
Pon thấy rất là phê.
Nhờ Giải đấu Quốc gia này mà anh có cơ hội đấu đối kháng với những người chơi đầu bảng, nhét túi cả đống tiền, và còn được tiếp xúc với những người đẹp phương Đông nữa. Đây đúng là cảm giác được tản bộ trên mây.
“Gái ơi, làm một ly với anh hơm? Anh sẻ mời em loại rựu đắc tiền, nên hãy yằng chút thời yang với anh nhóe.”
Pon đẹp trai y chang trong Satisfy, nên anh tự tin len lỏi qua các con phố. Mặc dù câu từ sến súa được nói bằng tiếng Anh ngượng nghịu nhưng anh vẫn dễ dàng cua được đám phụ nữ.
Jishuka đang ngồi trên sân thượng của một quán café và giật mình khi nhìn thấy Pon.
‘Pon kia à?’ Trong L.T.S và Satisfy, Pon chưa từng có chút biểu hiện hứng thú với người khác phái. Ngoại trừ lúc đánh nhau cái kiểu trẻ con với Vantner thì anh là một người gương mẫu chỉ tập trung vào chiến đấu và cày cấp.
Jishuka xấu hổ trước cái tính cách trái ngược của anh trong đời thực.
“Mình biết Pon hơn 3 năm rồi mà không hề nhận ra anh ấy là kiểu người thế này.”
Regas ngồi bên cạnh mỉm cười với cô và thưởng thức món tráng miệng, “Anh ấy quá bận bịu trong Satisfy mà không có thời gian cho các hoạt động khác nữa, nhưng lại có thể thư giãn hết mức có thể trong thực tại. Có khá nhiều người người chơi xếp hạng đang trải qua cái hiện tượng thế này.”
“Nghe có vẻ hợp lý đấy... Hơ?”
Jishuka gật đầu và giờ mới nhận ra Regas đang mặc cái gì.
“Anh bị làm sao đấy? Anh mặc đồng phục Taekwondo từ hồi nào thế?”
“Anh mặc từ lúc tới Hàn Quốc rồi còn gì? Có chuyện gì thế Jishuka? Một người ở cạnh em hàng giờ liền mà em không nhận ra trang phục của người đó là sao? Đang nghĩ cái gì mà phải bận tâm thế?”
Jishuka rít lên mà không trả lời câu hỏi đó.
“Thay đồ liền đi. 3 người bọn mình ở với nhau thì không sao, chứ quần áo của anh quá bắt mắt rồi đấy.”
Xì xào xì xào.
Thực tế lúc này có vô số người chen chúc quanh Jishuka và Regas. Đám đông muốn có được chữ ký và những bức hình từ cả hai người họ. Nhưng mà những người chơi xếp hạng kiếm đủ tiền để đại diện cho cả một công ty lại ra ngoài mà không có vệ sĩ sao? Hai người có thể tự mình tận hưởng mà không phải lo lắng chuyện đám đông nhờ vào 10 vệ sĩ an ninh có mặt ở đây.
“Nếu anh không mặc đồng phục Taekwondo trong một đất nước Taekwondo thì anh nên mặc gì giờ?”
“...”
Jishuka phát choáng bởi những lời của Regas và chả buồn thuyết phục nữa.
“Rồi, rồi, cứ làm việc riêng và ăn đồ tráng miệng đi.”
Theo cách mà Jishuka nhìn vào đàn ông thì họ có 2 loại.
Trẻ con hoặc xảo trá.
‘Grid thì vừa trẻ con lại vừa xảo trá...’
Ấn tượng đầu tiên của cô về Grid là điều tệ nhất. Anh không những ngu mà còn bướng, và chỉ quan tâm tới ngực bự.
Tuy nhiên, anh bắt đầu trưởng thành về mặt tinh thần vào một thời điểm nào đó và sự xảo trá ấy thậm chí còn bị lược bỏ đi sau khi anh cưới Irene. Anh ấy hết lòng vì Irene và không còn lung lay khi thấy bộ ngực bự của Jishuka nữa.
Có phải vì cô đã trực tiếp chứng kiến quá trình thay đổi cực độ ấy không? Một ngày nọ, đôi mắt cô đã đang đuổi theo sau Grid rồi. Sau khi cô được cứu trong thời khắc quan trọng tại trận chiến Bairan, cô hoàn toàn có nhận thức về sự tồn tại của Grid. Nhưng Grid mà cô thấy chỉ là một hình ảnh trong Satisfy. Cô không biết liệu anh sẽ trông thế nào ngoài đời.
‘Nếu mình thực sự gặp Grid... Mình e rằng anh ấy sẽ giống như Pon.’
Cô sẽ thấy thất vọng chứ? Cơ mà kệ đi, chuyện này ổn mà.
‘Mình đang ở Hàn Quốc và có cơ hội gặp anh ấy còn gì. Được rồi, quyết định vậy đi.’
Jishuka đứng dậy khiến đám đàn ông hú hét cả lên khi cơ thể khêu gợi của cô trước đó bị chiếc ghế che mất giờ đã lộ ra.
“Em về khách sạn đây.”
“Sao đột ngột thế? Đây là lần đầu em ở Hàn Quốc thì nên đi ngắm cảnh mới phải chứ?”
“Em quay lại Hàn Quốc lúc nào chẳng được, giờ em muốn chơi Satisfy.”
“Thái độ được đấy.” Regas bỗng nhiên trông rất có động lực khi anh đứng dậy từ chỗ ngồi của mình ngay sau Jishuka. “Mỗi giây đều rất cần thiết đấy nhỉ. ÔKÊ! Cùng đi săn và lên cấp trong thời gian rảnh thôi! Hôm nay cả hai bọn mình đều không có gì phải làm trong lịch trình giải đấu cả.”
“Anh tự đi mà cày cấp. Em sẽ kết nối để hỏi địa chỉ nhà Grid.”
Regas thắc mắc, “Địa chỉ nhà á? Định đến đó hả em? Không thể tự nhiên gặp Grid nếu lịch trình của bọn mình trùng nhau sao? ID anh ấy có trong danh sách tuyển thủ rồi đúng không? Sao lại cần phải tới thăm nhà anh ấy chứ? Cư xử như vậy trông tệ thiệt nha.”
“Grid còn chẳng có mặt trong buổi lễ khai mạc kia kìa. Có khi anh ấy còn mất hút cả giải đấu luôn.”
Jishuka vội vã bỏ đi sau khi nói điều đó.
‘Cô ấy khá là khác với mọi khi nhỉ.’
Regas chả biết vì sao cả. Anh nhún vai và cùng các vệ sĩ đi theo sau cô.
“Chờ chụt đả.”
Pon chuẩn bị vào một cửa hiệu cùng 5 người đẹp thì để ý thấy Jishuka và Regas.
‘Họ định đi cày cấp à?’
Thứ hạng có thể tụt nhanh chóng nếu một người bất cẩn. Chẳng phải thời gian chơi của anh sẽ rút ngắn lại khi ở Hàn Quốc sao? Sự cảnh giác của Pon bừng tỉnh, anh dứt ra khỏi mấy mỹ nữ và chạy theo sau hai người kia.
***
“Hộc... Hộc... Cuối cùng cũng tới rồi.”
Anh đã bay, uống pháp dược, rồi lại bay, tiếp đất khi thời gian hồi pháp dược chưa hết, bay tiếp và cứ như vậy tới khi đặt chân tới Đảo Cork.
‘Chỉ số bền bỉ tăng lên là tốt rồi.’
Anh đã bay 46 giờ liền không nghỉ, nên thể lực của anh đã cạn vài lần. Anh đã bị sự nghỉ ngơi cám dỗ đôi lần, nhưng anh không muốn bỏ lỡ thời điểm Hell Gao tòi ra. Đó là một chuyến hành trình gian khổ hơn cả thi đấu ba môn phối hợp, nhưng anh đã chịu đựng và có thể tới nơi đúng giờ.
‘Mình thấy phê’. Anh cảm nhận được một thành tựu tuyệt vời. Không phải là một lợi ích vật chất mà hao hao lúc làm ra một món xếp hạng cao thì đúng hơn. ‘Cái cảm giác khi mình vượt quá giới hạn là thế này sao... Đây là lý do mà người ta leo núi hay chạy việt dã à? Ngày mai chắc mình nên leo lên ngọn núi trước nhà.’
Grid lại bay trên trời với biểu cảm tươi mới. Anh ngắm nhìn xung quanh hòn đảo.
“Thành phố được đấy chứ.”
Đảo Cork lớn bằng ¼ đảo Jeju. Nó không hề nhỏ và mang khí hậu ôn hòa, nên thành phố được xây ở giữa hòn đảo rất là phát triển.
‘Cấp độ này ngang với Bairan đấy... Dân số chắc vào tầm chục ngàn? Phải có nhiều đặc sản với khu vực đi săn lắm nhỉ?’
Grid hạ cánh và bước vào thành phố. Nhờ Áo Trùm Đầu nên anh không phải đăng ký vào thành mà cứ thế tự nhiên xuất hiện giữa đám đông. Rồi anh dừng lại trước một nhà hàng trước lối vào Ma động Hell Gao để lấp đầy cái bụng trống.
“Thịt rùa với cá voi à? Tôi chưa thử bao giờ. Ăn có ngon không?”
Chủ nhân của nhà hàng tự tin đưa ra lời đề nghị cho Grid.
“Tất nhiên là ngon rồi. Ăn cả hai cùng lúc ngon cực luôn. Anh nên thử đi.”
Anh đưa ra các câu hỏi cho các NPC và trả lời theo ý họ muốn để tăng hảo cảm. Cách hiệu quả nhất để xây dựng hảo cảm với NPC thương nhân là mua thật nhiều đồ của họ.
Chiến binh Grid còn chẳng biết mấy cái cơ bản này. Anh hồi đó xây dựng hảo cảm bằng cách giao lưu với họ trong thời gian dài. Nhưng anh bây giờ có một người bạn đồng hành mạnh mẽ tên là Huroi. Trong vài tháng sau biến cố ‘vảy sylphid’, anh đã dành rất nhiều thời gian với Huroi và học được cách tăng hảo cảm với các NPC.
“Tôi tin ông và sẽ thử cả hai món. Cho tôi một đĩa thịt rùa và thịt cá voi với... Đúng rồi! Chỉ cần món đại diện cho đảo này thôi! Cùng ăn cả hai phần hôm nay nào!”
“Ohh, một thanh niên có tấm lòng rộng lượng đó! Tôi hiểu rồi! Tôi sẽ mang cho cậu vịt nướng chín nhé!”
Grid thích đồ nướng, đồ xào, đồ chiên dầu và lẩu. Nhưng hầu hết các món ở phía Bắc Vương quốc Bất diệt dùng phương pháp hấp, cái đấy thì lại không hợp khẩu vị Grid cho lắm.
'Từ hồi mình chuyển lên phương Bắc, có một giai đoạn mà mình chả thấy niềm vui thưởng thức đồ ăn...’
Thực đơn của nhà hàng trên Đảo Cork chủ yếu là đồ chiên và nướng.
‘Mình sẽ ăn hết ngán mới thôi!’
Grid chảy dãi trong lúc chờ đồ ăn. Rồi chủ nhà hàng đã mang chúng ra. Bởi chỉ số thể lực và bền bỉ cao mà dạ dày của Grid rất lớn và anh có thể ăn cực nhiều. Chủ nhà hàng căng tròn mắt khi thấy Grid càn quét đống đồ ăn.
“Ăn khẩu phần của ba người cùng một lúc thì... Siêu quá.”
‘Trường hợp này thì...’
Huroi sẽ làm gì đây nhỉ? Grid nghĩ về chuyện đó trước khi cười và nói.
“Thường thì tôi không thế này đâu, nhưng đồ ông làm ngon quá khiến tôi ăn quá độ luôn.”
“Haha...”
Nhân phẩm cao vút của Grid mang tới một cảm giác áp bức cho mục tiêu, nhưng nó cũng có thể truyền cảm hứng cho họ. Không phải tự nhiên mà anh lại tỏa ra một bầu không khí thu hút và lịch sự đâu nhỉ? Chủ nhà hàng ngay lập tức bị Grid mê hoặc.
“Cậu trông như một du khách vậy, cậu tới Đảo Cork làm gì thế?”
‘Thành công rồi.’
Grid đáp lại sự tò mò của và cái nhìn thiện chí từ ông chủ, “Tôi tới xem con quái sở hữu hỏa ngục. Ông có thể nói tôi biết địa điểm của ma động không?”
“Không phải chứ, cậu đang nói về Hell Gao sao?” Chủ nhà hàng trở nên kinh hãi. “Ma động mà hắn xuất hiện nằm ở phía Bắc thành phố... Không được, Tôi không thể hiểu được. Sao cậu lại muốn tới chỗ đó chứ? Đây là một hành động tự sát à?”
“Hắn mạnh đến thế sao?”
Chủ nhà hàng vừa run vừa giải thích.
“Hắn là ác quỷ hoàn toàn thống trị đảo này và đã ăn thịt tổ tiên của tôi. Truyền thuyết kể rằng số người đã bị tế cho hắn lên tới hàng ngàn... Một ngày nọ, Muller xuất hiện và biến cơ thể hắn thành tro bụi, nhưng thỉnh thoảng Hell Gao vẫn bật ra từ đất vì linh hồn hắn không thể bị phong ấn. Người dân hồi hộp lo lắng mỗi ngày rằng hắn sẽ phục sinh hoàn toàn và biến đảo này thành một địa ngục trần gian."
Có nhiều từ ngữ mơ hồ quá.
‘Đây là màn dạo đầu cho một nhiệm vụ à? Muller còn không phong ấn nổi linh hồn của Hell Gao thì chắc ông ấy không nhờ mình đi phong ấn nó đâu nhỉ?’
Nực cười thật. Chủ nhà hàng đã đưa ra đôi lời khuyến nghị cho Grid khi anh đang muộn màng hối hận.
“Ngọn lửa đen của ác quỷ này nóng hơn ngọn lửa ngọc bích của hầu hết những ác quỷ khác, nên cậu phải cẩn thận. Nếu tới chỗ ‘Ellen’ sống ở phía Nam thành phố và bảo là tôi gửi cậu tới, thì bà ấy sẽ sơn màu cho giáp của cậu bằng thuốc nhuộm hỏa thạch... Trước khi tới chỗ Hell Gao thì tôi khuyên cậu tới gặp Ellen Halmand để tăng kháng lửa lên.”
“Thuốc nhuộm làm từ hỏa thạch sao?”
Grid thấy hứng thú và lập tức đứng dậy. Anh hỏi cặn kẽ địa chỉ nhà của Ellen và hướng thẳng tới đó.
“Mời vào.”
Ellen là một người tốt bụng. Bà ấy đã nghe chuyện và vui vẻ chào đón Grid. Sau đó chỉ vào cái bể lớn ở sân sau.
“Nó không tuyệt đến mức đó đâu, vì là thuốc nhuộm làm từ hỏa thạch mà. Bà chỉ nhúng hỏa thạch vào nước hòa trộn với công thức riêng của bà thôi.”
“Ohu...”
Cái bể lớn chứa một viên hỏa thạch to bằng nắm tay của một em bé. Nhưng cái khối hỏa thạch nhỏ tẹo đó đã biến toàn bộ nước trong bể thành màu đỏ. Ellen giảng giải cho Grid, “Không chỉ đổi màu đâu. Giáp hay quần áo ngâm trong thứ này cũng sẽ được tăng khả năng kháng lửa nữa vì chúng được chính ngọn lửa nhuốm vào.”
Grid mang Hộ Giáp Thánh Quang và Găng Tay Thánh Quang ra.
“Chất liệu của cặp găng tay này là vải nên dễ bị ố lắm. Còn cái áo giáp này làm từ mithril thì có nhuộm màu được không ạ?”
Ellen dễ dàng gật đầu.
“Hỏa thạch là biểu tượng của dung hợp mà cháu... Chúng có thể hòa trộn mọi thứ luôn.”
Đúng như mong đợi từ một khoáng chất hiếm được dùng trong các pháp cụ.
‘Kháng trạng thái của mình giúp mình không bị cháy, nhưng cái này còn ngăn ngừa sát thương bổ sung từ bản thân ngọn lửa nữa. Giày của Braham màu đen nên màu đỏ sẽ hợp lắm đây... Hay lắm.’
Grid lịch sự hỏi. “Bà có thể nhuộm bộ giáp với đôi găng tay này không ạ?”
Ellen gật đầu một cách dễ dàng. “Bà hiểu rồi. Bà sẽ nhuộm nếu cháu trả 500 vàng.”
“...Hể?”
Grid đã nghĩ Ellen là một NPC ẩn. Anh tin đây là một cơ hội để nhận được lợi ích miễn phí bởi hảo cảm mà anh có với ông chủ nhà hàng. Thế mà bà ấy lại nói đến tiền? Trong lúc Grid còn đang thấy rối não thì những người chơi khác bắt đầu tới nhà của Ellen.
“Có phải Bà Ellen không ạ? Cháu nghe về bà từ người chủ cửa hàng tạp hóa.”
“Cháu biết bà từ ông thợ rèn ạ. Bà có thể tăng kháng lửa của cháu lên phải không?"
Grid nhìn vào vụ này và nhanh chóng nhận ra.
‘Lời mách nước của ông chủ nhà hàng cho mình chả có gì đặc biệt hết.’
Ellen không phải là NPC ẩn. Bà ta chỉ là một thương nhân đơn thuần thôi, và cư dân trên cái Đảo Cork này rất giỏi mồi chài khách hàng cho bà ta.
‘Đời này đúng là bể khổ mà.’
Grid tay run run kéo 500 vàng ra. Nghĩ tới việc dành 500 vàng để thêm tùy biến cho 2 vật phẩm thì cũng không hẳn là tệ đâu. Anh không thể biết được giá trị bằng số của những tùy biến bổ sung này.