Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1629: Chương 1624

Chương 1624

[Vượt hạng vũ trang Thần ‘Grid’ đã đánh bại tổng lãnh thiên sứ thứ hai, ‘Gabriel’.]

Đối với thiên sứ, thân xác là áo quần. Nó là một khái niệm có thể dễ dàng vứt bỏ và thay đổi. Làm hại cơ thể chúng không hề gây ra đau đớn hay cái chết. Dĩ nhiên, câu chuyện sẽ khác khi Thánh nữ ở quanh đó, nhưng Ruby hiện đang hoạt động trong đoàn thám hiểm địa ngục. Ngay từ đầu, Grid đã chả mê mẩn gì với Gabriel. Thay vì cảm thấy hối tiếc rằng anh không thể ngăn cô ta bỏ chạy, anh hài lòng và vui mừng vì mình đã bảo vệ được Garion.

“Trước hết, hãy cùng tới đền thờ đã.”

Grid dịu dàng nắm lấy cổ tay của Garion với Debirion. Có sự nhã nhặn trong cách cư xử của anh, chẳng hạn như thỉnh cầu sự thấu hiểu của họ trước. Cảm giác tôn trọng trong lòng Grid dành cho hai vị thần đã khiến anh lịch sự một cách tự nhiên.

Hai vị thần vẫn đang choáng váng.

Kiệt tác của nữ thần—thứ bậc của tổng lãnh thiên sứ Gabriel nằm ở một tầm cao khiến các vị thần trên trái đất chỉ như những thứ vụn vặt linh tinh. Cô ta là một tồn tại khó nhằn ngay cả khi cân nhắc là chúng không hoàn thiện, khác với trên thiên đường. Cô ta đã đức hạnh đến thế từ khi ra đời. Ấy vậy mà cô ta đã bị Grid chà đạp lên.

Là ‘kẻ làm lu mờ cả tháng năm’ hay là gì ấy nhỉ? Họ đã nghe đồn một cách mơ hồ rằng tới cả tộc rồng cũng rất coi trọng anh, nhưng họ không bao giờ nghĩ nó sẽ đến mức này.

Garion - đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng Grid đẩy lùi Zeratul - thậm chí còn sửng sốt hơn. Các kỹ năng của Grid rất mạnh so với khi anh đánh với Zeratul.

Trong sự im lặng khó xử, Grid đã dùng một cuộn phép quay về. Pháp lực len lỏi qua các kết giới - đã bắt đầu tan vỡ ngay khi Gabriel rút lui - và quét qua cơ thể của các vị thần. Tuy nhiên, nó chả có tác dụng gì. Cuộn phép quay về - được phát triển bởi một pháp sư con người - đã làm khó họ. Không như Grid với Debirion xuất thân là người, cuộn phép quay về không hoạt động với sinh lý học của Garion - đã là thần từ khi sinh ra. Cấu trúc của vòng phép do cuộn phép kích hoạt đã sụp đổ ngay khi nó chạm vào Garion.

‘Chuyện này...’ Grid nhíu mày. Garion bị thương nghiêm trọng ở cổ và đầu. Cô đã cố không thể hiện ra, nhưng anh có thể cảm thấy là cô đang yếu dần theo từng giây. Trong tình huống gấp gáp, anh lại mất cảnh giác trước cuộn phép quay về. Sẽ mất kha khá thời gian để trở về Reinhardt ngay cả khi anh liên kết Lôi Thần với Thuấn bộ, nên anh rất lo lắng.

‘Đáng lẽ mình nên xây thêm đền thờ cho Garion.’

Vì ý thức cảnh giác yếu mà đã có một sự thiếu tôn trọng. Vào khoảnh khắc mà Grid có những hối hận muộn màng...

Một cột sáng đã chiếu xuống. Chùm ánh sáng màu tím có sức tàn phá ngang ngửa một vụ va chạm thiên thạch, nhưng nó đơn giản chỉ là một bước sóng pháp lực. Đó là tàn dư của dịch chuyển tức thời. Tuy nhiên, nó đã xé nát mọi dấu vết do Gabriel để lại. Cây cối lẫn đá tảng mà Gabriel sử dụng như công cụ để tạo nên các rào chắn—nói cách khác, nó đã phá hủy chính xác những hình thù có chứa dù chỉ một chút thần tính của Gabriel. Các nguyên tắc chứa trong chỉ một phép dịch chuyển tức thời là rất lớn.

Braham tới gần Grid - đang không thốt nên lời vì sốc. Phép dịch chuyển tức thời được vận hành như một quả tên lửa đạn đạo và gương mặt bình thản đã thu hút sự chú ý của các vị thần.

“Ta chậm một bước rồi.” Ông ấy đang chuẩn bị kiểm tra hiệu năng từ pháp lực mới của mình cho ra trò thì...

Braham lẩm bẩm những lời xen lẫn sự hối tiếc và đã bắt lấy pháp lực đang bay loạn xạ về mọi hướng. Đó là ngay sau khi ông ấy xóa bỏ sạch thần tính của Gabriel và những yếu tố có thể cho phép cô ta trở lại.

Garion với Debirion trở nên trầm ngâm. Braham trông như một thần chết vậy. Đó là do bản chất độc đoán được tìm thấy trong thần tính mơ hồ của Braham. Ông ấy có bị nhận nhầm là một thần chết thì cũng dễ hiểu. Sự pha trộn của phép thuật với thần tính, tràn đầy sự tự tin để giết và loại bỏ bất cứ thứ gì, cũng đã đến như một cú sốc đối với Grid.

Braham nhận thức được tình hình. Ông ấy xác nhận thần tính của Garion - thứ vô hiệu hóa phép thuật của vòng phép quay về, sau đó nhìn chằm chằm vào những vết thương của Garion và vẽ một vòng phép trong không trung. “Nhanh chân lên nào.”

“...Ừ...” Grid có thể cảm thấy hiện diện của các sứ giả khác đang bắt đầu tới hiện trường, nhưng anh không hơi đâu đợi họ. Grid nhẹ nhàng gật đầu trong khi Garion với Debirion chấp nhận vòng phép với vẻ lo âu.

“Bệ Hạ!”

Các sứ giả tới hiện trường sau Braham là Zik và Mercedes. Zik bình tĩnh nhìn xung quanh trong khi Mercedes thì không giấu nổi sự tức giận.

“Lũ chậm chạp.” Đấy là do những lời Braham nói bằng vẻ mặt tự tin khi ông ấy tới trước với cách biệt chỉ là 1 sợi tóc. Zik luôn điều độ và táo bạo thì không bị kích động gì hết, nhưng Mercedes thì lại bị ảnh hưởng mạnh. Đó chả phải vì tâm lý của cô yếu một cách bất thường.

Từ đầu thì, Braham đã có sở trường chọc tức người khác. Giờ nó là một vấn đề liên quan đến Grid. Việc cô không thể lập tức đáp lại tiếng gọi của Grid đã làm cô buồn bực, nên cô khó mà duy trì sự điềm tĩnh của mình khi Braham khiêu khích cô. Zik - người không thể bị khiêu khích, mới là đối tượng bất thường.

‘Cái gã như búp bê này.’ Braham tặc lưỡi khi thấy vẻ thờ ơ của Zik và đã dịch chuyển tức thời.

“M-Mình...!”

Mercedes run lên vì xấu hổ lúc cô bị bỏ lại ở hiện trường. Đó là một sự tiêu thụ cảm xúc vô nghĩa trong mắt của Zik. Ông ấy lặng lẽ xé cuộn phép quay về và đi theo Grid với Braham trở lại Reinhardt.

Uy lực vũ trang của Gabriel được xác định dựa trên dấu vết của trận chiến. Có một số thứ kỳ lạ khi ông ấy so sánh Gabriel mình từng thấy hồi còn là thất ác thánh với Gabriel hiện tại, vì vậy ông ấy nghĩ mình nên điều tra.

“...Mình rất là muộn rồi.” Ngay sau đó, Piaro đã đến hiện trường. Đó là một tốc độ tuyệt vời khi cân nhắc việc anh không có bất kỳ kỹ năng du hành đường dài nào, nhưng anh vẫn cảm thấy thất vọng.

Mercedes thanh lọc lòng mình sau khi thấy bản thân khiêm tốn của anh - không như Braham - và mở miệng, “Bệ Hạ đã trở về thủ phủ trước rồi. Chúng ta cũng nên quay lại thôi.’

“Ưm, đợi chút đã.” Piaro lôi ra một cái cày tay với một cái bồ cào. Anh bắt đầu thu dọn khu đất nơi còn lưu lại những dấu vết của trận chiến. Đó là một động thái được thực hiện vì quan ngại rằng ai đó sẽ đánh giá Grid là kẻ tầm thường dựa trên những dấu vết này. Sau đó, tới cả hai người họ cũng rời đi. Một thời gian nữa trôi qua...

“Ta tới đầu tiên rồi.” Nefelina - đến hiện trường cuối cùng - cười tự đắc.

Con gái của một cổ long, cô nhóc sở hữu một tiềm năng khổng lồ, nhưng cô nhóc ngay bây giờ chỉ là một con non.

Sariel hoàn toàn nhận thức được mọi kết giới được tạo ra cùng sự giáng trần, trong khi Nefelina không thể lý giải một số chức năng của các kết giới. Cô nhóc lạc đường một cách xấu hổ trong mê cung mất một lúc. Thế nhưng, cô nhóc là sứ giả đầu tiên đến được hiện trường.

Đó là bởi cảnh tượng đã được thu xếp gọn gàng bởi Braham với Piaro. Tại một nơi không thể tìm được dấu vết của một trận chiến hay thần tính của Gabriel, Nefelina đã thán phục sự vĩ đại của chính minh.

Grid và Gabriel—Nefelina chả còn lựa chọn nào ngoài việc thán phục sự vĩ đại đó khi cô nhóc là sứ giả đầu tiên tới hiện trường, khi mà ngay cả các bên liên quan vẫn chưa đến.

‘...Làm sao chuyện này có thể được?’

Nefelina giờ mới nhận ra mọi thứ đều không đúng và đỏ mặt ngượng ngùng. Có thể nào sự điên cuồng của cha cô nhóc đã ảnh hưởng sang không? Nên có lẽ cô nhóc đã trở nên ngu ngơ trong một khoảnh khắc, một khoảnh khắc, một khoảnh khắc rất ngắn ngủi thôi. Cô nhóc đủ xấu hổ để hỏi một câu như thế trong giây lát.

***

Thiên sứ khác với các vị thần. Thần tính mà các vị thần xây dựng cho chúng gợi nhớ nhiều hơn đến thần tính của một tư tế con người. Nó có được bằng cách tin tưởng và thờ phụng một vị thần. Nói cách khác, điều đó nghĩa là chúng không thể tự mình đạt được thần tính. Đó cũng là nguyên nhân của việc không thể có được sự bảo hộ của bất tử.

Chả có vấn đề gì hết. Thiên sứ - giống như đại quỷ - tiếp tục cuộc sống bất tận của chúng qua sự luân hồi của linh hồn. Hơn nữa - khác với đại quỷ - chúng có hàng trăm ngàn cái xác để thay đổi thành. Thời điểm chúng mất xác, chúng sẽ được tái sinh vào một cái xác mới.

“Đã bao lâu rồi ngươi chưa đổi xác ấy nhỉ? Chẳng phải đây là lần đầu từ khi ngươi được sinh ra sao?”

Raphael chào đón Gabriel - đang bước ra khỏi đền thờ một cách gọn gàng. Hành động chọc vào làn da mềm của Gabriel có đầy sự tinh nghịch. Đó là một phản ứng hoàn toàn khác với khi Zeratul bị đánh bại. Raphael dường như chả bận tâm rằng địa vị của Gabriel đã bị tổn hại. Đó là vì địa vị của một thiên sứ được khôi phục rất nhanh.

Ngay từ đầu, địa vị của Gabriel không tụt nhiều lắm. Thiên sứ là bề tôi của các vị thần. Bị đánh bại bởi một vị thần không phải là một khuyết điểm gì lớn. Đó là định luật của nguyên tắc sẽ được áp dụng bất kể sức mạnh vũ trang có tăng hay giảm. Hơn nữa, Gabriel càng yếu thì Raphael sẽ càng được tự do. Thành thật mà nói, Raphael rất mừng. Trong lúc này thì hắn có thể hành động như hắn muốn.

“Vượt hạng vũ trang Thần thế nào? Ta nói hắn là một gã rất đáng ghét rồi còn gì?”

“Xem nào... hắn rất tốt bụng so với ngươi.”

“Hử? Ahaha, sao ngươi luôn nói những điều khó nghe với ta thế?”

Gabriel không đáp lại Raphael - kẻ đang cười nói.

Căm thù, sát khí–mỗi lần đối mặt Raphael, cô ta lại cảm thấy một dòng cảm xúc không ngớt mà một thiên sứ không nên có. Điều này xảy ra ngay cả khi cô ta đã từng tin là mình đã mất hết cảm xúc

Cô ta nhận ra. Đây là lý do Raphael giao nhiệm vụ này cho mình. Raphael cảnh giác với Vượt hạng vũ trang Thần và muốn đo đạc quyền năng của gã đó. Gabriel đã bị khai thác triệt để. Dù là vậy, không có gì hối tiếc cả. Nếu Raphael mà dính vào vụ này, Garion hẳn đã hứng chịu sự sỉ nhục to lớn hơn nhiều những gì cô từng phải chịu.

Raphael sẽ không ngừng thốt ra những lời phê bình xúc phạm, biến mọi nỗ lực của cô để củng cố trái đất trong kiếp này lẫn các kiếp trước trở nên vô ích. Điều này đã từng xảy ra trong quá khứ. Kể từ đó, Gabriel đã phụ trách Garion.

‘Lần này, ta cũng không khác nhiều.’

Việc Garion phản bội nữ thần đúng là kinh tởm. Nó không liên quan tới cảm xúc tức giận, nhưng khó mà nói được bất cứ điều gì tốt đẹp.

“Ngươi—đừng quá ngông cuồng chỉ vì ngươi đang phấn khích.”

“Tất nhiên là không rồi. Về sau ta có thể bị nữ thần mắng nên ta phải giữ lòng tốt tối thiểu chứ.”

“Trước đó, ngươi có thể bị Vượt hạng vũ trang Thần phá rối đấy.”

“Hở? Ahahat, ngươi không làm cho xong việc của mình và chỉ học được cách nói đùa thôi.”

Raphael nháy mắt và vẽ ra một trái tim bằng thần tính. Nó truyền tải tấm lòng của Raphael tới Gabriel.

‘Ta có nên giết hắn không?’

Những cảm xúc mà cô ta nghĩ là đã hao mòn và biến mất từ ban đầu thì hôm nay đã bị kích thích và đang vặn vẹo trở lại. Gabriel nhìn chằm chằm vào Raphael bằng ánh mắt lạnh lùng trước khi quay đi. Cô ta sẽ ghé qua đền thờ của nữ thần và thú nhận tội lỗi của mình là không trừng phạt được kẻ phản bội. Sau đó cô ta sẽ cầu nguyện.

***

“Hãy đi lối này.”

Vị trí của Sariel rất khác so với các thiên sứ bình thường.

Một thiên sứ đã sa ngã—cô bị đày ải khỏi thiên đường và đã mất hầu hết quyền thế của mình. Đối với cô, thân xác này là duy nhất và chết tức là hết. Ngoài ra, quỷ lực tích tụ trong Vực thẳm vốn có trong cô và cô không biết khi nào thì nó sẽ bốc lên cuồng bạo. Bởi thế, cô là sứ giả duy nhất đợi ở Reinhardt. Ngạc nhiên thay, cô đã dự đoán được tình trạng của Garion và đã chuẩn bị mọi thứ.

Cô đưa càng nhiều tín đồ càng tốt tới đền thờ của Garion để hát thánh ca và cầu nguyện cho Garion. Quyền hành trong tay các sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần là tuyệt đối và Sariel nổi tiếng trong số các sứ giả vì vừa xinh đẹp vừa tử tế. Garion cũng là một vị thần được công nhận, nên quần chúng đã tập hợp lại như những đám mây.

Những lời cầu nguyện cùng thánh ca nhiệt thành của họ đã trở thành thánh năng cho Garion và Garion dường như đang nhanh chóng hồi phục các vết thương. Garion hẳn sẽ hồi phục ngay lập tức nếu không có một vấn đề xảy ra khi đó.

“Mà tiện thể thì, ai kia nhỉ...?”

Garion được thể hiện như một ông già đang đỡ lấy trái đất bằng tấm lưng rộng cùng cánh tay vạm vỡ trong các bức tượng đá với bích họa của đền thờ. Tuy nhiên, vị thần thực sự xuất hiện lại là trong hình ảnh của một phụ nữ trẻ đẹp. Mọi người bối rối và những bài thánh ca đã bắt đầu rời rạc. Thánh năng vốn đang được dồn về phía Garion đã phân tán trong vô vọng mà không tìm thấy được mục tiêu.

“Hạ thần từng nói gì với ngài ấy nhỉ?”

“......”

Grid chẳng thể nói được lời nào với Lauel - người đang mắng mỏ anh.

Bất luận thế nào, vào đêm nay, Garion đã lấy lại được sức mạnh với sức khỏe của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!