Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1636: Chương 1631

Chương 1631

Thế giới đã thay đổi rất nhiều. Grid - đang nghiêng tách trà của mình - nhận ra điều đó lần nữa. Đó là qua Hayate - người đang ngồi đối diện anh. Sát long nhân tự giam mình trong hơn 1.000 năm giờ đã xuất hiện trước mặt mọi người. Đó là một cảm giác mới mẻ.

“Tất cả là nhờ có cậu.”

Hayate mỉm cười khi vui vẻ nhìn những người đang đi ngang qua cửa sổ. Cho tới cách đây chưa lâu, Hayate vẫn luôn bị động trong mọi việc. Ông ấy sợ rằng sự bất cẩn nhỏ nhất sẽ kích động tộc rồng và gây nguy hiểm cho thế giới. Chuyện này không còn đúng nữa.

Ông ấy học hỏi từ việc quan sát Grid chiến đấu chống lại những kẻ thù mạnh hơn mình. Ông ấy học hỏi bằng việc quan sát Grid - người không sợ thất bại. Ông ấy học hỏi từ việc quan sát Grid phát triển trong khi lấy thất bại làm bài học. Không có hồi kết để né tránh. Ngay cả nếu cậu ấy bại trận, cậu ấy phải chiến đấu, học hỏi, và cải thiện.

“Ta dự định có một chuyến hành trình trong một thời gian. Ta sẽ ghé thăm và nói chuyện với những con rồng hàng đầu vẫn duy trì phẩm giá của chúng và định cư tại một nơi trong một thời gian dài.”

“Một cuộc trò chuyện...”

Một cuộc trò chuyện giữa một con rồng với một Người giết Rồng sao? Grid không thể tưởng tượng điều đó trong đầu. Chả lẽ bắn lửa với chĩa kiếm vào nhau lại có thể được gọi là một cuộc trò chuyện ư?

Hayate đọc được suy nghĩ của Grid đang hoang mang và giải thích, “Ta chỉ mới nhận ra gần đây rằng hầu hết các con rồng hàng đầu, những kẻ vốn đã bị các cổ long đe dọa, có thể đưa ra những quyết định có lý trí.”

Phần lớn tộc rồng đưa ra quyết định hành động dựa trên nhận thức rằng chúng là một chủng loài vĩ đại. Do đó, chúng thể hiện những hành động không thể ngăn cản và không thể hiểu nổi. Mặt khác, một số ít những con rồng hàng đầu thì lại có chừng mực theo quan điểm của con người. Hầu hết chúng đều thận trọng vì đã là mục tiêu của các cổ long. Chúng khác biệt rõ ràng với những con rồng hạ cấp đầy kiêu căng, một con rồng trung cấp bị ám ảnh với việc đi săn các con rồng hạ cấp, và những con cổ long nằm ngoài thường thức.

Grid đã dạy cho ông ấy.

“Cuồng th... Ta đã học hỏi từ câu chuyện trở thành Kỵ sĩ Rồng của cậu.”

“......”

Hayate là người không thể nói ra những từ ‘cuồng thần với cuồng long’. Đó là sự chu đáo mà không phải chu đáo. Lý do câu chuyện gắn liền với Kỵ sĩ Rồng được đặt cho cái tên ‘cuồng thần với cuồng long’ đơn giản thôi. Đó là bởi những kẻ chứng kiến câu chuyện bí mật lúc đó là tam sư. Grid không thực sự điên cuồng...

Không cần phải giải thích chuyện này từng cái một. Anh tự hỏi liệu ông ấy có cảm thấy khó chịu hay không.

Grid ngập ngừng một lúc khi Hayate nói tiếp. “Ta sẽ đảm bảo mời được một số vị thần con người đến chỗ cậu trong khi ta du hành.”

“......!”

Hayate đã hiểu cấu trúc ngay từ khi ông ấy bước vào Vượt hạng vũ trang Giới. Ông ấy biết chính xác Grid cần gì và tìm mọi cách để giúp Grid. Ông ấy quyết định hỗ trợ việc tìm kiếm và tuyển mộ các vị thần con người. Đó là một điều rất đáng biết ơn đối với Grid.

“Theo nghiên cứu được thực hiện bởi các thành viên tòa tháp, xu hướng gần đây không phải là xấu. Họ nói rằng điều gì đó đã xảy ra với Đại Lâm chi Phong.”

Sở dĩ các vị thần con người lẩn trốn là do những kẻ săn thần thoại. Trong số đó, Hồn ma của Lăng tẩm Không Con với Đại Lâm chi Phong có phạm vi hoạt động rất rộng. Không như Sơn Vương lấy ngọn núi sừng sững làm địa hạt của mình, khu vực của họ lớn một cách áp đảo về quy mô. Đặc biệt, lũ bề tôi của Đại Lâm chi Phong được gọi là ‘các phong bạo’ vì chúng tùy ý di chuyển qua ‘các khu rừng’ và gầm thét qua nơi đó. Nó được cho là thứ đe dọa nhất tới các vị thần con người.

‘Debirion nói ông ấy có thể dễ dàng bị đánh bại.’

Debirion là thần săn bắn. Ông ấy thực thi nhiều quyền năng khác nhau khi hoạt động trong rừng. Ngay cả vậy, đó cũng chỉ là vấn đề vừa đủ sức để có thể sống sót. Ấy là vì đám tay chân của Hồn ma của Lăng tẩm Không Con quá nhiều và bề tôi của Đại Lâm chi Phong di chuyển từ đông sang tây.

Rốt cuộc, những kẻ săn thần thoại đều mạnh. Grid đã trực tiếp trải nghiệm điều đó. Không đời nào chúng lại gặp rắc rối bởi một đối thủ bình thường.

Grid nghĩ như điên tới điểm này và chạm vào môi anh. Anh cảm thấy một cơn đau nhói.

‘Đừng bảo là...’

“Có khá nhiều kẻ hèn nhát đang ẩn náu trên thế giới. Tốt hơn hết là ta nên đi thu hoạch quyền năng đang mục nát.”

Marie Rose—cô ta nhai đôi môi của một người đàn ông và dạy anh ta một kiểu đau đớn lẫn khoái cảm chưa từng cảm thấy trước đó. Rồi cô ta để lại những lời đầy ẩn ý này trước khi đi trên chuyến hành trình của mình. Ngoài Hayate, cô ta là kẻ duy nhất có thể lấn át những kẻ săn thần thoại.

‘...Cô ta đã ăn thịt một kẻ săn thần thoại sao?’

Marie Rose giật tóc của Đại Lâm chi Phong và búng lưỡi cô ta với một nụ cười...

Sống lưng Grid ớn lạnh lúc anh tưởng tượng vẻ ngoài đáng sợ này. Tuy nhiên, anh không thể hiện ra ngoài khi cúi đầu trước Hayate. “Cảm ơn vì sự giúp đỡ của ông.”

“Nó chẳng đáng so với ơn huệ cậu đã ban tặng cho ta đâu.”

“Làm ơn... hãy tự chăm sóc mình ạ.”

“Đây là một tấm thân vẫn đang ẩn náu trong hơn 1.000 năm. Ta có thể lo cho bản thân ngay cả khi một con cổ long lần truy dấu ta.”

“Vâng...”

Grid muốn khuyên ông ấy coi chừng một phụ nữ xinh đẹp, nhưng anh nghĩ làm thế là thô lỗ. Marie Rose có thể là sự sống đẹp nhất thế giới, nhưng Hayate là một bậc chí tôn. Khoảnh khắc ông ấy chạm trán Marie Rose, ông ấy sẽ nhận thức được danh tính của cô ta và đề phòng.

“Vậy thì ta đi đây.”

Lý do Hayate đến Reinhardt là vì ông ấy lo cho Grid. Dominion quá mạnh để có thể vừa đánh vừa bảo vệ người dân, nên ông ấy nghĩ mình sẽ tới giúp. Ấy vậy mà đến lúc ông ấy tới, mọi chuyện chưa gì đã êm xuôi. Không có lý do gì để ở lại lâu cả.

“......”

Hayate đứng dậy và bỗng mỉm cười. Ông ấy chạm mắt với Irene - người đang nhìn qua đây với vẻ lo lắng. Ông ấy thấy Lord đang đứng cạnh cô.

Gia đình của Grid và người dân của cậu ấy. Có rất nhiều sinh mệnh quý giá trên thế giới mà ông ấy đã quay lưng đi bằng việc viện đủ loại lý do. Hầu hết họ đã được vun đắp và bảo vệ bởi Grid.

‘Ta sẽ không quay lưng đi nữa.’

Biểu cảm của Hayate cho thấy sự quyết tâm. Irene và Lord - vẫn đang thận trọng nhìn ông ấy - đã cứng đờ người theo phản xạ và cúi đầu.

Ngay sau đó, Grid nắm lấy cổ tay Hayate. Với thái độ lễ phép và không vội vàng, anh nhìn thẳng vào mắt Hayate. “Tôi sẽ yêu cầu ông lần nữa. Làm ơn hãy trân trọng mạng sống của mình nhất.”

Giá trị mạng sống của ông là lớn lao nhất trên thế giới này.

Điều này là ngay cả khi so sánh với sinh mạng của những người quý giá đối với tôi.

Ai có thể gánh vác được sự sụp đổ của tòa tháp - thứ đã chống đỡ cho thế gian nằm ngoài thế gian - đây?

Lòng Hayate trở nên cay đắng khi ông ấy đọc được những suy tư trong mắt Grid. Một thân thể không nên hy sinh. Tình trạng không đổi của ông ấy trong hơn 1.000 năm đã khiến ông ấy nghẹt thở. Tuy nhiên, ông ấy gật đầu mà không thể hiện ra bất cứ dấu hiệu nào của nó.

“Ta sẽ ghi nhớ điều ấy.”

Đó cũng là một lời hứa để nhắc nhở bản thân.

“......”

Từ xa, Lord nắm chặt bàn tay của mẹ mình. Chàng trai trẻ là một con người nhưng cũng là con trai của một vị thần đang cảm thấy nhiều điều. Cậu cảm thấy sự cô độc lẫn trách nhiệm của những trụ cột đã chống đỡ cho thế giới và bị kích thích rất nhiều. Cậu ngẫm lại chuyến hành trình của mình - đuổi theo những dấu chân của cha.

Cậu thu được rất nhiều kinh nghiệm và đã cảm động. Chỉ là cậu không xây đắp được một sự kết nối với người dân. Con đường mà cha cậu đi vốn đã hoàn thành một cách vững chãi, nên chẳng còn chỗ để Lord xen vào nữa. Hầu hết những ấn tượng cậu có trong suốt chuyến đi của mình chỉ đơn thuần là một sự xác nhận lẫn ngưỡng mộ về các thành tích của cha cậu. Nó ít dữ dội hơn và thiếu chút tuyệt vọng.

Thế mà cậu đã cảm thấy mãn nguyện vào giây phút này. Lord thích được ở cùng một không gian với Grid lẫn Hayate và từ bỏ sự thư thái vẫn đang kìm mình lại. Cậu tuyệt vọng nhớ lại các lời dạy mình đã học từ những giáo viên xuất sắc. Tư duy nhanh chóng được mở rộng của cậu đã giúp cậu hiểu ra. Dĩ nhiên, thần tính của Vượt hạng vũ trang Giới cũng có lợi với Lord.

‘Cậu bé trông hệt như cha của mình vậy.’

Những bước chân của Hayate - lúc ông ấy rời khỏi đền thờ - trở nên nhẹ nhàng hơn. Ông ấy cảm thấy tiềm năng của Lord và một phần gánh nặng trong tim ông ấy đã được giảm nhẹ.

***

Những người chơi hoạt động tại địa ngục thường xuyên gửi về tin vui. Lý do họ không vui mừng là bởi họ biết bề mặt đang gặp nguy hiểm. Sự giáng phàm của các thiên sứ với Võ Thần Zeratul đã dấy lên báo động. Dominion - đột ngột xuất hiện - là giọt nước làm tràn ly. Một khi Asgard bắt đầu công khai thù địch với bề mặt, những câu hỏi đã được đặt ra ở nhiều nơi về việc liệu bám víu lấy địa ngục có là đúng đắn.

Thậm chí còn có người phê phán Grid vì cứng đầu một cách sai lầm.

Hiện diện của Người giết Rồng - ra mặt vào thời điểm này - là rất to lớn. Tính cách khác biệt của ông ấy đã tầm thường hóa Dominion - kẻ gây ra một thảm họa tự nhiên không lâu trước đó. Thậm chí còn hơn cả thế vì ông ấy đối lập với Dominion - kẻ được trang bị giáp và một ngọn giáo lớn. Ông ấy mặc quần áo nhẹ nhàng và bước đi thong thả. Cứ như ông ấy đang ra ngoài đi bộ vậy. Chỉ mỗi Dominion - đối mặt với Grid bằng một thái độ nghiêm túc từ đầu đến cuối - là trở nên buồn cười.

Điều đáng ngạc nhiên nhất là thái độ của Braham. Sự kiêu ngạo của Braham là một sự thật mà ai cũng biết, nhưng ông ấy lại đặc biệt khiêm tốn trước Hayate. Hayate là thể loại quái vật gì vậy...? Chưa kể, thái độ của Hayate với Grid rất lịch sự. Họ ngồi cạnh cửa sổ của đền thờ trong khi uống trà. Hayate - vị khách - còn tự tay pha trà và rót cho Grid.

Tất cả mọi người đều thấy. Các phóng viên chụp ảnh với quay phim đã viết những tiêu đề báo và lan truyền nó trên khắp thế giới. Nhờ vậy, những nghi ngờ và sự bất mãn của những người biết được Grid có điều gì đó để tin tưởng vững chắc vào đã bị xua tan.

Trà đạo chỉ đơn giản là thú vui của Hayate, nhưng người ta có biết đâu.

“Đây là năng lực của Người giết Rồng à?” Braham cảm thấy tâm trạng của mọi người thay đổi cũng như sự phát triển của Lord nên đã run rẩy. Ông ấy bị sốc trên cả thán phục bởi hiệu ứng gợn sóng của Hayate - người đã thay đổi thế giới mà thậm chí không nói lời nào. Ông ấy ra hiệu cho Lord trong khi nhen nhóm giấc mơ của mình rằng ngày nào đó ông ấy sẽ giết được một con rồng. “Nhóc sẽ ở với ta trong thời gian này. Ta phải giáo dục nhóc trước khi nhóc quên đi sự giác ngộ mới nhận được từ Hayate.”

“Đó là một vinh dự ạ!”

“Nó nằm ở cấp độ mang lại sự giác ngộ và ổn định thế giới thông qua những hành động vô nghĩa như một buổi trà đạo... Ta thắc mắc liệu nó có phải một cảnh giới sẽ tự nhiên đạt được sau khi giết một con rồng...”

“......”

“......”

Các sứ giả nhìn Braham như thể ông ấy bị dở hơi, nhưng bất luận thế nào, bầu không khí cũng tốt đẹp.

“Đại Lâm chi Phong đã gặp tai nạn... chắc chắn là, các vị thần con người hẳn đang khá tự do vào lúc này. Ta có một vài phỏng đoán về nơi họ có thể đã định cư.”

“Thế thì cùng đi ngay thôi.”

Grid đi cùng Garion với Debirion và sẵn sàng dấn mình vào một chuyến du hành. Grid nhớ tới trò chơi kinh điển Tam Quốc mà anh từng chơi. Anh tìm kiếm khắp lục địa để chiêu mộ những vị tướng đang ẩn náu, nhưng anh cảm thấy tình hình hiện tại tốt hơn rất nhiều so với hồi xưa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!