Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1637: Chương 1632

Chương 1632

Không như các vị thần hay bán thần sinh ra từ ý định của các vị thần khởi nguyên, mục đích của các vị thần con người là hết sức mơ hồ và đa số họ được sinh ra mà không hiểu lý do. Chả mấy ai hài lòng với quyền năng cùng cuộc sống vĩnh hằng mà họ chợt có được vào một ngày nọ. À không, họ phẫn uất thì đúng hơn.

Đó là do họ bị nhắm đến và chịu đựng khổ cực vì các kẻ săn thần thoại. Những kẻ săn thần thoại rất kiên trì. Khoảnh khắc chúng phát hiện ra hiện diện của một vị thần con người, chúng sẽ nghiên cứu lai lịch của mục tiêu. Chúng nắm bắt được bản năng mà tới cả vị thần con người cũng không biết dựa trên nguyện vọng của những con người đã tạo ra vị thần đó. Chúng thả mồi và dụ vị thần con người vào lãnh thổ của chúng.

Lấy ví dụ, lý do Debirion ghé thăm một khu rừng gần Lăng tẩm Không Con là vì ông ấy bị cuốn hút bởi tin đồn rằng có con mồi trong rừng sẽ làm giàu cho con người. May mắn là ông ấy không bước vào bên trong Lăng tẩm Không Con và điều này đã giúp ông ấy tránh được tình huống tồi tệ nhất là bị Hồn ma của Lăng tẩm Không Con ăn thịt. Chỉ là từ lúc ấy trở đi, cuộc đời ông ấy biến thành địa ngục. Trong một tình thế ông ấy bị truy đuổi bởi lũ tay sai của Phong, đám tay sai của những kẻ săn khác lại bám vào ông ấy, nên ông ấy không thể nghỉ ngơi một phút giây nào. Tính mạng của ông ấy bị đe dọa từng ngày.

Đau đớn và cô lập—chúng là những khái niệm đánh dấu cuộc sống của hầu hết các vị thần con người.

“Để chịu đựng được chắc hẳn phải rất khó khăn.”

Garion, thần đất—cô đã quan sát hầu như toàn bộ các sự kiện diễn ra trên bề mặt và nhận ra những đau khổ của các vị thần con người. Cô lo rằng họ sẽ không thể chịu đựng được cuộc sống và sẽ trở nên tha hóa. Mặt khác—

“Bà không phải lo về chuyện đó.” Debirion cương quyết. “Các vị thần con người không thể bị biến chất đâu.”

Họ từng là con người, nên họ hiểu con người và không oán giận họ. Họ nỗ lực để sống đúng với những nguyện vọng của con người.

Grid mỉm cười cay đắng. “Con người là vậy mà.”

Con người đã duy trì phẩm giá của họ trong suốt một lịch sử lâu dài. Đấy không phải kết quả của việc dựa vào trí tuệ cá nhân, mà là kết quả của sự hợp tác. Mỗi lần một cuộc khủng hoảng lớn ập đến và đe dọa họ, con người lại hợp tác với nhau. Họ hình thành một mối quan hệ dựa vào nhau để chống lại đối thủ mà họ đang chiến đấu cho cuộc sống của mình. Điều này sẽ lặp lại khi họ đối đầu với một kẻ thù mới.

Các vị thần con người không thể phản bội con người. Grid và Debirion lúc này chính là bằng chứng.

“Hehe,” Garion cười nhẹ. Nó gần như một tiếng ậm ừ. Cô liếc nhìn Grid với Debirion bằng đôi mắt to và dường như rất hạnh phúc.

“Có chuyện gì sao?”

“Ta chỉ vui thôi mà. Thật an tâm khi nghĩ rằng từ nay những vị thần biết tin tưởng lẫn nhau sẽ là gia đình của ta.”

“Loại gia đình gì chứ...?”

Debirion vẫn giữ biểu hiện nghiêm túc.

Ông ấy đã sống một mình trong rừng từ hồi còn là người và ông ấy không quen với thuật ngữ ‘gia đình’.

“Gia đình là gì à? Nếu sống dưới cùng một mái nhà thì là một gia đình thôi,” Grid tươi cười trả lời.

“Quả nhiên... ngài có vài người vợ, nên tư duy của ngài khá thoải mái.” Debirion thở dài.

Đó không phải sự phê phán, mà là ngưỡng mộ thần túy. Grid cũng đường hoàng mà.

“Chỉ gần đây tôi mới biết điều này, nhưng ông càng chia sẻ tình yêu thương thì nó sẽ càng tốt đẹp hơn. Hạnh phúc có lợi về nhiều mặt. Debirion à, tôi mong ông cũng sẽ gặp được một người tốt...”

Grid đột ngột ngậm miệng. Đó là vì đôi mắt lấp lánh của Garion đã gây một áp lực kỳ lạ lên anh. Chúng là cặp mắt đầy sự chờ đợi.

‘Gì thế?’

Từ góc nhìn của Grid, Garion là một người già đã sống hàng ngàn năm. Do đó, anh không thể dễ dàng xét đoán khao khát đang sáng lên trong đôi mắt cô như một cô gái trẻ và anh cảm thấy khó hiểu.

“Dừng lại.” Debirion ra tín hiệu.

Mặt đất - căng ra như một làn sóng - đã ngừng chuyển động.

“Nó là ở đây.”

Họ đứng trước một hồ nước khổng lồ đến nỗi một số người sẽ nhầm nó là biển. Tuy mờ nhạt, nhưng vẫn có thể cảm thấy được thần tính. Những gợn sóng mờ ảo lan ra từ đáy hồ đã thu hút giác quan của 3 vị thần.

“Ta nghĩ chúng ta muộn một chút rồi.”

“Chúng ta phải mau lên.”

Sự phối hợp giữa Debirion - đoán những nơi mà các vị thần con người đang lẩn trốn, và Garion - di chuyển toàn bộ vùng đất - đã hoạt động rất hiệu quả. Họ đã đến 5 địa điểm chỉ trong một ngày, tìm kiếm xung quanh một cách kỹ lưỡng, và cuối cùng đã tìm được một vị thần con người vào lúc này. Nó nhanh hơn và dễ hơn những gì Grid mong đợi.

Tuy nhiên, tình hình lại không được tốt. Đại Lâm chi Phong có lẽ đã gặp tai nạn, nhưng Hồn ma của Lăng tẩm Không Con cũng rất giỏi trong việc tìm kiếm và theo dấu các vị thần con người. Đám tay sai của hắn - vẫn đang bám đuổi các vị thần con người trong một thời gian dài - đã tới hiện trường sớm hơn nhóm của Grid một bước và đang hành động.

“Cả hai đợi ở đây đi.”

Grid ngăn Garion với Debirion - sắp quăng bản thân thẳng xuống hồ. Garion phát huy toàn bộ quyền năng của cô trên mặt đất, và Debirion thì là trong rừng. Chả có lý do gì để làm suy yếu họ bằng cách xuống nước.

‘Đấy không nhất thiết là một tình huống mà mình cần sự giúp đỡ.’

Pháp cốt anh đã chạm trán trong rừng khi đang tìm kiếm Debirion khá mạnh. Dựa trên kinh nghiệm nhận được, nó ít nhất là cấp 450. Bây giờ, anh cảm nhận được có ít nhất 15 nguồn năng lượng trong hồ nước này. Dĩ nhiên, đây không phải một mối đe dọa với Grid. Anh có thể xử lý chúng chỉ bằng việc cử Randy và các Cốt binh Vượt hạng vũ trang đi.

Dù vậy, Grid vẫn tiến lên. Cũng giống như Lưu Bị đích thân đến thăm Gia Cát Lượng rồi cố gắng mời ông ta và chẳng khác gì Ash đích thân đi bắt pokemon, Grid cần trực tiếp di chuyển để chiêu mộ các vị thần con người. Anh phải thể hiện sự chân thành lẫn sự tốt bụng để mở lòng của đối phương.

Grid gieo mình xuống dưới mặt hồ.

‘Mình nghe nói đó là thần đánh cá.’

Anh nghe nói vị thần này ra đời từ nguyện vọng của các ngư dân. Anh phải cẩn thận không làm hại hệ sinh thái của hồ nước để dễ dàng thu được sự ưu ái.

Grid đưa ra phán xét này và không rút kiếm. Anh bơi mà thậm chí không tháo bộ công cụ luyện tập của Lý Đình. Về cơ bản, anh chỉ đang sử dụng nội lực của anh.

Một sóng xung kích tới từ lòng hồ đã đã làm dòng nước rung chuyển dữ dội, nhưng Grid không bị ảnh hưởng. Đây là lý do tại sao có các chỉ số cao lại tốt.

““Dừng lại... từ bỏ đi...””

Một giọng nói khàn vang lên trong tai Grid lúc anh đến đích. Giọng nói trống rỗng độc nhất vô nhị của xác sống đã được truyền đi một cách rõ ràng ngay cả ở dưới nước. Từ xa, anh có thể thấy quỷ lực màu đen đang đu đưa còn tối hơn cả bóng tối của Vực thẳm.

5 pháp cốt đang bao vây một cậu bé. Năng lượng chúng tỏa ra thật kinh khủng. Mỗi pháp cốt lại có 2 tử vong hiệp sĩ và kích thước của chúng to bất thường, khiến cho chúng càng thêm đe dọa.

‘Tộc Orc Chạng Vạng.’

Đó là bộ lạc của Teruchan. Có một lượng lớn pháp cốt, vì vậy phạm vi hoạt động của Hồn ma của Lăng tẩm Không Con dường như rộng hơn so với kỳ vọng.

‘Có khi mình đã đâm đầu vào nó mấy lần rồi mà không biết.’

Cho tới nay, Grid đã giết hơn một pháp cốt với tử vong hiệp sĩ. Anh cảm thấy sẽ chả có gì lạ nếu trong số chúng có một tên tay sai dưới quyền Hồn ma của Lăng tẩm Không Con.

Sét lơ lửng dưới bàn chân Grid. Đó là giây phút Giày Thanh Long phản ứng với tốc độ đã đạt tối đa ngay từ đầu.

Lôi thần đã giáng trần.

““......!””

Những con mắt màu đỏ của đám pháp cốt mở ra to hơn. Có một sự xáo trộn trong dòng nước phía trên và các tử vong hiệp sĩ đã bị xé thành từng mảnh. Không có thời gian để phản ứng lại, nên chúng không thể giấu được sự bối rối của chúng.

““Một vị thần con người, mới...””

Đám pháp cốt bắt đầu tập hợp pháp lực lên các quyền trượng của chúng trong khi nhìn chằm chằm vào Grid. Thực thể tạo nên dòng điện xanh lam—đó là hiện thân của sét, gây điện giật trong một khu vực rộng.

Đôi tay bị kiềm chế đang giữ lấy những cái đầu của lũ tử vong hiệp sĩ đã chết không nhắm mắt. Điều này tạo ra một cảm giác dọa dẫm kỳ lạ.

““Lôi... Thần... nguyện vọng của con người cuối cùng đã tạo ra một con quái vật...””

““Có phải là, Kyle của Saharan?””

““Sự xoay vòng của pháp lực, đã bị xoắn. Là bởi, thần tính. Đây là, một vị thần, thực sự.””

““Bắt hắn. Chủ nhân sẽ hài lòng.””

Mỗi lần các pháp cốt lên tiếng, những làn sóng pháp lực lại lớn dần. Các gợn sóng lan truyền theo những vòng tròn đồng tâm liên tục nối tiếp nhau. Mỗi đợt đều là pháp lực. Chúng ràng buộc Grid, hạn chế luồng sét, và đồng thời chuẩn bị cho một vụ nổ.

‘Đó là đẳng cấp của một đại pháp sư.’

Hiển nhiên thôi. Ngay từ đầu, chúng phải đạt một cấp độ cao khi còn sống để trở thành một pháp cốt. Chúng là những thực thể mà Hồn ma của Lăng tẩm Không Con kiếm được. Mức độ quyền năng - được thu thập trong suốt lịch sử dài bởi chủ nhân của một lăng mộ đã tồn tại trước thời cổ đại - không thể nào là thấp được.

Cơ mà, thế thì đã sao?

Grid tiến một bước về trước sau khi đặt các Bàn tay Thần bên cạnh thần đánh cá - Lars, cậu bé đằng sau Grid. Toàn bộ phép thuật kìm hãm Grid đã bị tháo gỡ như chúng là sợi chỉ. Phép thuật mà địa vị của một huyền thoại không thể kháng cự nổi đã bị kháng cự bởi địa vị của một vị thần.

““.......!!””

Bàn tay của lũ pháp cốt cử động thoăn thoắt.

Phép thuật được thực hiện bằng cách bẻ ngược các khớp ngón tay—chúng vẽ những vòng phép theo hình dạng mà con người không thể tạo ra và bắn đi một cuộc oanh tạc. Nó có uy lực khó tin. Nó bỏ qua áp lực nước của vực sâu và đánh vào Grid với tốc độ cao.

‘Ahh, ta không biết anh ta là ai, nhưng anh ta sẽ chết thôi.’

Sau khi chống cự lũ pháp cốt bao vây mình, ý thức của Lars đang dần mờ đi. Nó là phép thuật di dời cưỡng chế. Phép thuật mà 5 pháp cốt hợp tác sử dụng đang kéo cơ thể Lars tới cho Hồn ma của Lăng tẩm Không Con. Mục tiêu càng chống cự, áp lực của phép thuật càng mạnh.

Lars cảm thấy đau đớn như thể tâm trí và thể xác của cậu ấy đang bị xé nát. Cậu ấy thậm chí còn chưa kịp cảm thấy biết ơn ân nhân đã bất ngờ xuất hiện để giúp đỡ mình. Cậu ấy bị giới hạn trong việc nhận biết tình hình trước mặt.

“......!”

Rồi tâm trí của Lars trở lại. Đó là vì ‘đôi mắt’ được chuyển đến một không gian tối đã đối mặt với thực thể đang ngồi trên một ngai vàng.

Những khúc xương đã được nối vào những khúc xương ư? Xương của ai vậy? Liệu chăng đó là xương của các vị thần mà hắn đã săn lùng?

Đây... một con quái vật. Không thể kháng cự hắn được. Hồn ma của Lăng tẩm Không Con đã vượt xa thường thức của Lars.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu ấy. Mồ hôi lạnh tuôn xuống như mưa. Cảm giác như làn nước quấn quanh cơ thể cậu ấy đang bị lột ra cùng với mồ hôi. Lars muốn rời mắt khỏi thực thể kia. Cậu ấy không muốn nhìn con quái vật này lâu hơn nữa và muốn quên nó mãi mãi.

Thế nhưng, đôi mắt được chuyển đi đã nằm ngoài tầm kiểm soát của Lars. Lars bị buộc phải nhìn chằm chằm vào Hồn ma của Lăng tẩm Không Con và hắn đã được khắc sâu vào trong mắt với trí nhớ của Lars. Càng làm như vậy, nỗi sợ của Lars càng lớn thêm. Cậu ấy bắt đầu lên cơn co giật.

‘Thật là đau đớn.’

Cậu ấy thà chết như một con người còn hơn. Cậu ấy ghét cơn đau khủng khiếp này. Tuy nhiên, cậu ấy không trách những người đã tôn thờ mình như một vị thần. Cậu ấy là người đã giúp đỡ họ khi toàn bộ cá trong hồ nước nhiễm độc chết hết. Cậu ấy đã khiến họ phụ thuộc vào mình. Cậu ấy biết sự tha thiết của họ, nên làm sao có thể trách họ đây?

Những giọt lệ chảy dài trên đôi mắt đang run rẩy, nhưng cậu ấy biết mình không thể hy vọng vào sự cứu rỗi. Dù vậy, Lars vẫn không gục ngã ngay cả vào giây phút cuối cùng. Cậu ấy đè nén bóng tối sắp trỗi dậy trong sâu thẳm trái tim mình. Đó là vì cậu ấy là thần. Đó là nghĩa vụ của một vị thần, bất chấp sự bất lực trước một chiến lực mạnh hơn. Sẽ chả ai hiểu được, dù có là con quái vật - đang cười nhạo như thể mọi thứ thật tầm thường - trước mắt cậu ấy, dù có là các vị thần trên trời, dù có là lũ ác quỷ của địa ngục, hay thậm chí là con người.

Lars biết con người ích kỷ nhưng cậu ấy vẫn cảm thấy cô đơn vô hạn. Tuy nhiên, cậu ấy hiểu.

Đó là trong khi tưởng tượng khoảnh khắc cơ thể mình sẽ bị chuyển hoàn toàn tới trước mặt con quái vật để bị nhai nát.

‘Thật là đáng sợ.’

Khúc xương mà cậu ấy để lại sẽ lấp vào bộ phận nào của con quái vật đó? Các cánh tay ư? Thắt lưng? Hay là chân? Cậu ấy ước là nó ở càng thấp càng tốt. Cậu ấy không muốn nổi bật như chủ nhân của bộ xương sườn kia - thứ mà con quái vật đang đội như một chiếc vương miện.

Một bóng đen phủ xuống đôi mắt của Lars - đã trở nên đỏ ngầu vì cậu ấy không chớp lấy một lần. Đó là cái bóng do bàn tay của ai đó tạo ra. Bàn tay của con quái vật đã vươn tới đây rồi. Cánh tay dài đến mức chuyện đó khả thi.

Một mùi lạ xộc vào mũi Lars lúc cậu ấy đang nghĩ vậy. Đó là mùi của một con tàu mà cậu ấy từng ngửi. Nói chính xác hơn một chút thì, đó là mùi của thép. Nó hoàn toàn khác với mùi của cái chết do con quái vật tỏa ra.

““Ngươi... là...”” Con quái vật lần đầu tiên mở miệng. Giọng nói khủng khiếp y như vẻ ngoài của hắn.

Đó là giây phút cơ thể của Lars càng thêm tê cứng...

“Cứ đợi đấy. Sớm muộn ta sẽ tới đập nát cái đầu to tướng đó.”

Giọng nói của một người đàn ông xa lạ đã làm bừng tỉnh ý thức của Lars. Nỗi sợ đã biến mất như một lời nói dối. Có âm thanh của thứ gì đó đang sụp đổ và thế giới mà Lars thấy đã đổi thay. Một lần nữa, nó lại là vực sâu của hồ nước. Nó rạng ngời chứ không có màu đen. Làn nước lạnh có cảm giác ấm áp.

Đó là do thần tính màu cam đã lan rộng khắp hồ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!