Chương 1651
Thánh Kiếm của thế hệ trước kiêm thầy giáo của Thánh Kiếm Muller—Biban là một trong những nhân vật vĩ đại nhất lịch sử. Không chỉ đóng một vai trò tích cực với tư cách cá nhân, ông ấy còn dạy cho Thánh Kiếm mạnh nhất mọi thời đại nữa. Ông ấy phát huy một sức ảnh hưởng rất lớn trước cả khi trở thành một thành viên tòa tháp. Ông ấy đã cứu vô số sinh mạng, bất kể trực tiếp hay gián tiếp. Những người biết đến ông ấy dù chỉ một chút thôi cũng kính trọng ông ấy vô điều kiện.
Đấy là cho tới khi Braham đặt một khuôn khổ kỳ lạ xung quanh ông ấy. Nó là khuôn khổ cho rằng ‘ngươi bị học trò của mình vượt mặt vì ngươi kém cỏi’...
Những nghi ngờ bắt đầu nảy sinh trong lòng mọi người sau khi Braham chỉ trích gay gắt Biban. Có mối ngờ vực rằng Biban có khi kém vĩ đại hơn những gì mà công chúng biết. Từ đầu thì, một Thánh Kiếm đâu có bất khả chiến bại. Trùng hợp thay, Kraugel đã chứng tỏ điều đó. Nhiều người đưa ra ý kiến rằng có lẽ Muller là nhân vật đặc biệt trong số các Thánh Kiếm.
Đúng, Biban có lẽ yếu hơn họ nghĩ. Cũng dễ hiểu thôi khi cân nhắc phần lớn danh tiếng của ông ấy gây dựng được là do đệ tử Muller của mình. Thế nên, đây là cuộc khủng hoảng.
“Hmm, ta đang đợi Vượt hạng vũ trang Thần.”
Một sinh vật dị dạng với đầu người trên thân sư tử—con dã thú - liếm bờm của mình bằng cái lưỡi dài lúc hắn từ từ đứng lên - to lớn một cách khủng khiếp. Nếu đặt cạnh một con voi, hắn thậm chí sẽ lớn hơn tới vài lần, nhưng cái đầu thì lại mang kích thước của một con người. Nó trông kỳ quái hơn là buồn cười. Nó còn kỳ quái hơn thế vì cái bờm màu đen huyền đang rung động trong quỷ lực trông như một con rắn sống vậy.
Đại Quỷ thứ Sáu, Valefor—vũ lực của đại quỷ này - kẻ áp đảo Biban bằng kích thước của hắn - thật kinh khủng. Mặt đất dậy sóng và sấm chớp nổ ra trên bầu trời với mỗi bước đi.
“Uwah...”
Mọi người không cất nên lời. Họ hồi tưởng lại sức mạnh của Đại Quỷ thứ Tư, Gamigin.
Gamigin - kẻ đã đánh ngang ngửa với Braham. Gamigin có thể đã bị giết bởi Grid tham gia muộn, nhưng lúc đó, bà ta vốn đã hứng chịu nhiều vết thương. Bên cạnh đó, họ phải tính đến việc chuyện đó xảy ra trên bề mặt. Khi ở trên bề mặt, các ác quỷ bị suy yếu vài lần. Đại Quỷ thứ Sáu tại địa ngục có thể hùng mạnh hơn Đại Quỷ thứ Tư trên bề mặt.
Tức là Biban gặp nhầm địch rồi. Tình hình của các sứ giả lẫn thành viên khác của tòa tháp - bị lũ tay sai của Baal cô lập - có vẻ khả quan hơn. Cũng may là có một khoảng cách lớn về sức mạnh giữa các tay sai của Baal. Tuy nhiên, những kẻ mang danh hiệu đại quỷ đều có tên tuổi và sở hữu nhiều thứ hơn những cái cơ bản. Nếu đấy là một đại quỷ đơn số thì chả sai khi gọi hắn là một trong những thế lực chính của địa ngục.
“Ngươi đang đợi Grid à? Tại sao thế? Cả hai là bạn bè hả?”
“Cái...? Con người chơi chữ theo cách này hả? Không vui chút nào hết. Chỉ thấy khó chịu thôi.”
“Tức là cả hai không thân thiết chứ gì?”
“Đấy là chuyện đương nhiên...”
“Nếu cả hai không thân thiết thì tại sao ngươi lại đợi Grid?”
“Có vẻ là vì ngươi đã quen với những kẻ sử dụng Long Ngôn. Dựa trên cách ta cảm thấy cáu kỉnh và phát nản mỗi lần ngươi nói thì chắc ngươi có sở trường về từ ngữ rồi.”
Valefor nhíu mày và vung bàn chân trước. Kích cỡ của một bàn chân lớn hơn cả cơ thể Biban. Nó trải ra thành mấy nhánh và có cảm giác như một cái vỉ sắt khổng lồ đang tiếp cận Biban. Người ta cảm thấy ông ấy sẽ bị chia thành nhiều phần bằng nhau một khi ông ấy bị nhốt.
Ông ấy không thể tìm được một lối thoát chăng? Biban vẫn đứng im.
Đó là một cảnh tượng khiến người xem chóng mặt. Lúc họ bắt đầu nhắm mắt lại...
Sau cùng thì, một tiếng nổ khủng khiếp đã phát ra. Nó nghe như cơ thể của Biban đã nổ tung thành từng mảnh. Tiếng gào thét của ai đó đã tràn vào tai của những người đang không thể mở mắt.
Kiyaaaaak!
Đó rõ ràng là giọng của một ác quỷ. Nó là tiếng gào thét của Đại Quỷ thứ Sáu, Valefor.
Ánh mắt mọi người lại hướng về bầu trời. Họ nhìn vào một trong những cảnh quan của địa ngục đang lấp đầy bầu trời ấy. Họ thấy bóng dáng của Valefor - đang run rẩy trong khi giữ lấy một bàn chân bị cắt rời.
“Ngươi sẽ làm gì nếu ngươi gặp Grid?”
Biban kiên trì lặp lại cùng một câu hỏi. Cặp mắt của Valefor - đang nhìn ông ấy chằm chằm - chứa đầy sự lúng túng hơn là bực bội với tức giận.
“Cái gì thế này?”
Những bàn chân của Valefor cứng hơn và sắc bén hơn bất kỳ vũ khí nào. Thế mà nó đã bị cắt đứt bởi một thanh kiếm duy nhất - thứ để lại những dư ảnh như thể bị tách thành hàng chục thanh kiếm. Nó là một kiếm thuật rất lạ. Biban chỉ vung kiếm một lần, nhưng ông ấy thực chất đã đánh vào bàn chân Valefor hàng chục lần. Nó rung động, dần dần đào sâu vào, và chặt đứt bàn chân. Nó cũng không giống với Kiếm thuật Vô song nổi tiếng trong quá khứ.
“Theo những gì ta đã nghe qua lời đồn, chả phải thứ này rất khác với kiếm thuật của Muller à?” Valefor - đã tái tạo hoàn chỉnh bàn chân trước - gầm gừ. Giọng của hắn không còn run nữa.
“Tất nhiên phải khác rồi,” Biban tử tế giải thích, “Hệt như Muller đã phát triển kiếm thuật của ta, ta cũng phát triển kiếm thuật của riêng mình.”
Phương pháp làm rung lưỡi kiếm qua thao tác tốc độ cao của kiếm năng—đây là một kỹ thuật chỉ khả thi trên lý thuyết. Thế nhưng, Grid đã khiến nó khả thi. Đó là vì vũ khí rồng mà Grid tặng ông ấy có thể chống chịu tính hung ác của kiếm năng.
“Giờ thì, nói ta nghe.”
Cảnh quan của địa ngục từ từ thay đổi. Hàng vạn kiếm năng màu bạc dưới dạng kiếm đã di chuyển khắp mặt đất và bầu trời, xóa tan đi bóng tối. Mỗi kiếm năng đều đang gây ra một rung động nhẹ. Kết quả là, những gợn sóng bạc đã được tạo ra hết lớp này tới lớp khác.
“Cái g...?”
Trí giới của một Thánh Kiếm—Valefor cảm thấy rằng từng cái một trong những kiếm năng này đều có uy lực hùng cường và hắn cứng đờ lại. Hắn cần thay đổi địa điểm. Hắn phán xét nhanh chóng và đã kích hoạt dịch chuyển tức thời, nhưng quá trình này vẫn chưa hoàn tất. Những gợn sóng kiếm năng màu bạc đã xen vào.
“Xì...!” Valefor trở nên hơi lo một chút và bắt đầu chạy bằng cả 4 chân. Hắn di chuyển cơ thể nặng nề của mình như một cơn gió và đã tới gần điểm cuối của trí giới. Tuy nhiên, hắn buộc phải dừng lại trên đường đi.
Một thanh đại kiếm còn lớn hơn cả một ngọn núi—khó mà nói được là nó lao xuống từ bầu trời hay trồi lên từ mặt đất, nhưng nó đã chặn đường Valefor. Valefor giật mình và lập tức đổi hướng, nhưng một thanh đại kiếm khác đã xuất hiện trước mắt hắn. 4 thanh đại kiếm đã xuất hiện liên tiếp. Chỉ mất một thời gian ngắn trước khi chúng hợp thành một bức tường và giam cầm Valefor.
Đó là khoảnh khắc Valefor - kẻ to lớn hơn một con voi tới vài lần - dường như nhỏ bé hơn một đạt đậu. Theo phản xạ, Valefor đã ngẩng đầu lên. Đó là cử chỉ để xác nhận lối thoát duy nhất. Thế nhưng, nơi đó vốn đã bị Biban chiếm giữ. Ông ấy đứng trên một thanh kiếm đang lơ lửng trong không trung và vừa quay lưng về phía bầu trời màu bạc vừa nói, “Ngươi sẽ làm gì nếu ngươi gặp Grid?”
“Lão già lẩm cẩm này... sao ngươi cứ hỏi những thứ vô ích vậy? Ta đương nhiên là sẽ giết hắn để chứng tỏ ta giỏi hơn Gamigin...”
“Sao bây giờ mới nói?”
“......?”
“Ta hiểu lầm ngươi muốn làm thuộc hạ của Grid hay gì đấy cơ.”
“Tên điên!”
Valefor dang rộng đôi cánh làm bằng quỷ lực của hắn và bay lên. Hắn băng qua vách tường được bao quanh bởi những thanh kiếm trong chớp mắt và vung những bàn chân của mình vào Biban. Uy lực là không thể ngăn cản. Áp lực gió sinh ra từ động tác vươn dài của bàn chân đã khiến 5 thanh đại kiếm rung chuyển dữ dội.
Nhưng mà, Biban không lay động. “Thật nhỏ mọn khi so với tộc rồng.”
Sở dĩ bầu trời đằng sau Biban có màu bạc là do hàng vạn kiếm năng đang tập hợp đằng sau ông ấy. Tất cả chúng đều nhắm vào Valefor.
Tộc rồng—trí giới của Biban được thiết kế để trói buộc và bóc vảy của sinh vật mạnh mẽ nhất - những kẻ khó mà đối đầu được. Nó không phải một năng lực mà một đại quỷ đơn thương độc mã có thể chịu đựng.
Ý thức của Valefor - lúc hắn vội vàng bắt chéo hai chân trước - đã mờ đi trong giây lát. Hắn thừa nhận rằng mình không thể giành chiến thắng ở trạng thái này sau khi trải qua lễ rửa tội của vũ khí rồng - đã cắt đứt bàn chân hắn - và những kiếm năng đào sâu vào thịt hắn rồi lột da hắn.
Hắn nhanh chóng nén cơ thể mình lại - thứ đã được làm căng phồng lên một cách khổng lồ. Đã lâu lắm rồi, đến nỗi hắn không thể nhớ nữa. Hắn hồi phục lại cơ thể mà mình từng có khi còn ở dạng người. Chỉ tới bây giờ thì sự cân bằng của cơ thể hắn mới chuẩn. Mặt hắn - từng quá nhỏ so với cơ thể - đã thả lỏng ra. Hắn tiến vào giai đoạn hai.
“Ta sẽ lấy đi mọi thứ từ ngươi.”
Valefor là ác quỷ của sự trộm cắp. Chả quan trọng đấy là một vật phẩm, khả năng, diện mạo, hay tuổi thọ. Miễn là nó thuộc về ai đó, nó sẽ dễ dàng bị ăn cắp. Không cần biết mục tiêu có mạnh hơn hắn hay không.
“......?”
Biban - người đã vượt qua một giai đoạn bằng cách khiến đại quỷ rơi vào khủng hoảng chỉ trong vài phút mà không nhận về dù chỉ một vết thương—lần đầu tiên, biểu cảm của ông ấy đã thay đổi. Đó là một cái nhìn kinh ngạc lúc Valefor đột phá cơn mưa kiếm năng và vừa đủ sức đặt một bàn tay lên má Biban.
Valefor nở một nụ cười rùng rợn. “Thế là xong.”
Ngay sau đó—
“......!”
Những vết nhăn nhẹ bắt đầu xuất hiện quanh khóe mắt của Valefor. Sống mũi của hắn nâng lên và đầu mũi thì cụp xuống một cách đẹp đẽ. Cằm hắn trở nên góc cạnh còn tóc thì ngắn đi và chuyển sang màu xám. Lưng hắn rộng ra và hắn cao lên. Dái tai, mắt, và thậm chí hình dạng cơ bắp của hắn cũng thay đổi. Nói tóm lại, hắn giống với Biban.
Còn về phía Biban, ông ấy trở nên xấu xí hơn một chút. Mái tóc ông ấy trở nên thưa thớt và làn da khô nứt ra. Sống mũi xẹp xuống và đầu mũi thì hếch lên. Đôi mắt ông ấy sụt xuống và hàm thì mở rộng. Môi sưng lên và lông mày thon dài ra. Ông ấy trở nên lùn đi. Ông ấy đã mất các cơ bắp của mình.
Dáng vẻ trung niên đẹp trai đã đột nhiên biến mất. Đó là hậu quả của việc nó bị Valefor cướp đi. Giờ Biban đã trở thành Valefor.
“Hahat! Sự toàn năng này mới kỳ diệu làm sao! Đây là thế giới mà một Bậc chí tôn nhìn thấy ư?” Valefor la lên sau khi lấy đi cả quần áo lẫn thanh kiếm của Biban. Hắn cười trong trạng thái ngây ngất. Tin vui là trí giới của Biban đã không bị lấy đi.
Hàng vạn kiếm năng màu bạc đã dồn ép Valefor một cách kịch liệt như thể đang bảo hắn trả lại những thứ đó cho chủ nhân của chúng. Tuy nhiên, Valefor đã đánh cắp kiếm thuật của Biban. Mỗi cú vung kiếm lại nghiền nát hàng trăm kiếm năng. Trí giới đã nhanh chóng sụp đổ. Sau cùng, 5 thanh đại kiếm đứng sừng sững cũng bắt đầu đổ xuống từng thanh một và vô số kiếm năng tiêu tan mà không để lại chút dấu vết.
‘Mình nhẵm phải cứt rồi.’
Đó là lần đầu tiên ông ấy chiến đấu với một đại quỷ thứ hạng cao, nên ông ấy không cảnh giác với các quyền năng của đại quỷ. Ông ấy đã nhiều lần nhận được lời khuyên rằng mỗi đại quỷ lại có bản chất đặc biệt của riêng chúng và ông ấy không nên xem nhẹ chúng. Rồi một khi tình huống thực sự xảy đến, ông ấy quên sạch. Đó là một thất bại đã đến một cách tự nhiên vì ông ấy giữ những giác quan dựa trên việc chiến đấu với một con rồng.
Giây phút Biban sẵn sàng thừa nhận thất bại, trí giới của ông ấy sụp đổ hoàn toàn. Địa ngục đã lấy lại cảnh quan ban đầu.
Ánh sáng đỏ từ mặt trăng địa ngục đã tô mờ trời đêm. Đó là một đêm đỏ.
“Cuối cùng cũng tìm ra ngươi.”
Một bóng dáng nào đó đã nhanh chóng lướt qua bên cạnh Biban. Tới cả Biban cũng nhận ra chậm mất một bước.
Trên đời này có bao nhiêu thực thể đủ sức đánh lừa những giác quan của các thành viên tòa tháp? Con số thậm chí còn hạn chế hơn nếu đó là một con người. Chỉ có một người mà Biban có thể nghĩ tới ngay lập tức.
Một tên trộm đã ăn cắp đồ từ Tòa tháp Thông thái bất chấp hàng trăm kết giới xung quanh nó.
Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ—ông ấy đã đột nhập vào hiện trường và đánh cắp trái tim của Valefor. Cứ như để chứng minh rằng ông ấy mới là tên trộm giỏi nhất thế giới.